Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
QR Code: Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?

Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?



score
Đánh giá: 4.5/5 - 11,292 bình chọn
Truyện teen

Chương 1

Tâm Lan uể oải bước ra khỏi phòng thu. Hai bên tai của cô luôn có cảm giác bị ù ù liên tục. Số lượng công việc mới bắt đầu được một phần hai so với mọi ngày mà đã khiến cô cảm thấy đuối sức kinh khủng.

Cô nghĩ lại về chuyện buổi sáng sớm của ngày hôm nay. Khi vừa mới tới công ty, cô đã phải chạy ào vào nhà vệ sinh với cơn chóng mặt và buồn nôn ập tới một cách bất thường. Sau cơn nôn khan, cổ họng cô khô rát và vô cùng khó chịu. Tâm Lan lững thững đi tới chân cầu thang để lấy nước uống. Cô cảm thấy trong người một cảm giác khang khác và cổ họng lại bắt đầu nôn nao. Trong suy nghĩ, cô buột miệng cười tủm tỉm: “Hay là mình có tin vui nhỉ?”

Vẫn là cảnh sáng sớm như mọi khi, những cô nàng mặc váy ngắn, chân đi guốc cao đang tựa người vào tường tạo dáng hay quàng tay lên vai ôm lấy nhau để khoe đường cong nhìn không mấy thiện cảm, miệng các cô hót líu lo những bài ca với đủ đề tài: nói xấu cô nhân viên này, hay khen lấy khen để anh sếp kia… Cô thở dài khi Hoàng Ngân – một người bạn thân thiết nhất trong công ty của cô, cũng đang “được” mọi người “mổ xẻ” không tiếc bằng những ”lời vàng ý ngọc”.

Cô đi thẳng về phía bình nước đang cách đó chừng hơn ba mét. Nhấn nút lấy nước nóng pha café, cô lại ung dung bước về phòng làm việc như thể chẳng có chuyện gì liên quan tới mình vậy. Những cô nàng váy ngắn ngơ ngác nhìn theo, trong đầu họ đang e ngại với ý nghĩ: “Chẳng biết Tâm Lan có nghe thấy những gì mà mình vừa mới nói xấu cô ta hay không nhỉ?” Nhưng họ đã hoàn toàn sai lầm, bởi lúc bấy giờ, bản thân Tâm Lan chỉ nghĩ tới một điều duy nhất, là phải chăng cô đang có “tin vui”?

Tâm Lan cầm một xấp tài liệu, dạng giấy khổ A4, đã được kẹp lại ngay ngắn xếp vào ngăn tủ kéo rồi khóa lại kỹ càng. Cô sợ những nhân viên xấu bụng sáng nay sẽ làm những việc tiểu nhân để hại cô và hại cả đồng nghiệp Hoàng Ngân của cô nữa.

Khẽ kéo túi xách đeo lên vai, Tâm Lan rón rén đi cửa sau để rời khỏi văn phòng. Trưa nay, cô không muốn ăn trưa cùng Hoàng Ngân như mọi ngày, cho dù bản thân rất muốn thông báo và nhắc nhở chị đồng nghiệp hãy nên cẩn thận với những “con ma công sở” trong khoảng thời gian tới.

Bước ra ô cửa cuối cùng của tòa nhà cao hơn hai mươi lầu. Ánh nắng gay gắt xộc thẳng tới khiến cô nheo nheo mắt mất một lúc. Cô nhìn lại phía sau, dò xét rất kỹ các ô cửa, vì trong đầu cô nung nấu một ý nghĩ rằng mình đang bị theo dõi. Nhưng chẳng có ai cả, có lẽ tại cô đang quá căng thẳng vì hiện tượng lạ đã xảy ra vào sáng sớm của ngày hôm nay?

Con đường Pasteur ùn ùn xe cộ. Hai bên vỉa hè chủ yếu vẫn là đám khách văn phòng lố nhố ngồi ăn trưa, thì thụp húp chén canh loãng cái đặc nước trên những chiếc ghế nhựa xanh đỏ. Những đốm nắng lọt qua các kẽ lá hay lỗ thủng của tán cây dày đặc, như nhảy rung rinh trên mái hiên nhà cổ, trên những con đường lát bằng gạch đỏ kẻ chéo có phần khập khiễng và những khe hở là phần rêu xanh bám lấy. Nhìn chúng thật buồn tẻ.

Tâm Lan đi bộ hơn một trăm mét dưới tán lá cây xà cừ lớn đủ để che rợp nắng, và cơn gió xào xạc thổi qua xoa dịu cơn nóng hừng hực cùng nỗi lo sốt sắng trong con người cô. Cuối cùng, Tâm Lan cũng đã tìm thấy một hiệu thuốc tư nhân nhỏ nằm nép mình dưới gốc cây bàng già ở gần góc phố. Cô chần chừ chưa vội bước vào ngay. Nếu thực sự có tin vui thì sao chứ? Đây không phải là lần đầu tiên cô mang thai cơ mà? Sao chân tay cô lại lóng ngóng, sao lồng ngực trái của cô lại đập thình thịch nhiều như thế này nhỉ?

Tâm Lan kéo chiếc khẩu trang đang mang trên mặt cao hơn chút nữa, nó che giấu toàn bộ phần miệng và sống mũi cao. Chiếc mũ rộng vành đang đội trên đầu cũng được cô kéo xuống thấp hơn một chút. Cô quay lại phía sau, nhìn nhìn, ngó ngó. Cô sợ có một vài người quen nào đó phát hiện ra hành động của mình, cho dù là “nó” vô cùng tốt đẹp.

Hoàng Minh chính là mối tình đơn phương từ thuở còn sinh viên của Hoàng Ngân (Ảnh minh họa)

Cô gái bán thuốc chừng ngoài hai mươi tuổi, mặc bộ quần áo màu trắng, chiếc mũ trắng trên đầu đã được tháo ra, vài sợi tóc rối bay lòa xòa trước mặt. Vừa nhìn thấy khách hàng, cô gái vội buông muỗng và phần cơm hộp của mình xuống bàn, chạy chân trần từ bàn ăn ra quầy thuốc. Giọng cô gái vui vẻ.

– Chị mua thuốc gì ạ?

– Làm ơn. Bán cho tôi một que thử. – Tâm Lan giọng nhỏ nhẹ.

– Thử thai à?

Đôi lông mày không được tỉa tót của cô gái nhíu lại, giọng có phần đanh đá hơn. Tâm Lan cười gượng rồi gật đầu:

– Phải.

Khi cô gái lấy ra một hộp hình chữ nhật màu trắng xen viền xanh dương bỏ vào túi ni lông màu đen và cẩn thận buộc lại một cách kín đáo. Tâm Lan buột miệng:

– Lấy cho tôi thêm một hộp nữa.

– Vâng .

Cô gái bật cười. Cô đã quá quen với những khách hàng là các cô gái còn trẻ. Họ luôn thế, họ thường mua hai que thử vì họ lo sợ. Họ cần một sự chắc chắn chính xác, hoặc là có, hoặc là không.

Tâm Lan đón lấy túi ni lông đã được buộc kín, vội vàng bỏ vào chiếc túi xách mà quên không xem hạn sử dụng của chúng. Xưa nay, cô nổi tiếng là người cẩn thận. Trước khi bỏ một món hàng nào vào giỏ thanh toán, cô đều có thói quen lật qua lật lại món hàng chỉ để tìm hạn sử dụng của chúng được in ở chỗ nào của hộp bìa. Nhưng lần này thì không, cô phải tìm cách trốn khỏi đây trước đã.

– Cám ơn cô.

Vừa nhận tiền dư được trả lại, Tâm Lan vội vàng băng qua đường. Cô thở dốc. Nỗi lo sợ cùng sự vui mừng khôn xiết như lần mang thai đầu tiên luôn khiến cô căng thẳng như thế. Chỉ là một cơn nôn khan, chỉ là cổ họng nôn nao và khô rát, nhưng những biểu hiện đó cũng đủ để cô liên tưởng tới lần đầu tiên mang thai bé Nguyên Thảo. Cô lững thững từng bước quay lại tòa nhà cao phía trước.

Dường như, niềm vui chưa rõ ràng này cũng đã khiến cô quên mất cả bữa ăn trưa. Cô chỉ luôn đưa tay lên xoa xoa bụng mình và quên mất việc dạ dày đang gào ráo riết. Cô phỏng đoán. Rồi cô tiếp tục hình dung. Cô chưa chắc chắn một trăm phần trăm nhưng tim cô đã đập thình thịch.

Vẫn đang còn nghĩ ngợi và mừng thầm thì điện thoại của cô bắt đầu rung lên. Là một số điện thoại lạ nhưng rất đẹp, cô lại phỏng đoán: “Có lẽ là một khách hàng muốn quấy rầy cô vào giữa giờ nghỉ trưa đây mà”.

– A lô, Tâm Lan xin nghe.

– Em bị làm sao mà lại đi mua thuốc thế? Giấu chị chuyện gì à?

– À. Chị Hoàng Ngân ạ?

Tâm Lan dáo dác nhìn ngang dọc, Hoàng Ngân chắc hẳn phải đang ở đâu đó quanh đây. Cũng chẳng có điều gì là khó hiểu khi Hoàng Ngân lại hỏi thẳng cô như vậy. Từ xưa đến nay, hễ cô có biểu hiện gì khó chịu trong người dù là nhỏ nhất thì Hoàng Ngân cũng hỏi han, lo lắng và chăm sóc cho cô tận tình. Hoàng Ngân lấy tư cách là một đồng nghiệp tốt bụng, thân thiện và quý mến cô. Nhưng trên hết, Hoàng Ngân yêu đơn phương Hoàng Minh – người chồng hiện tại của Tâm Lan, cũng là bạn học của cô từ thuở còn sinh viên. Tâm Lan luôn tin tưởng rằng, Hoàng Ngân không có ý lợi dụng mình để có cơ hội gần gũi Hoàng Minh. Ngược lại, cô còn vô cùng thân thiết và kể chuyện gia đình cho Hoàng Ngân nghe, rất tỉ mẩn.

– Gớm! Em nhìn qua bên đường đi, chị đang ở đối diện đó. Nhà hàng ăn của Nhật em à.

Cô quay lại nhìn vào quán ăn bên kia đường và thấy ngay Hoàng Ngân đang dùng bữa trưa với một chàng trai lạ. Giọng Tâm Lan lại nhỏ nhẹ:

– Bắt quả tang nhé! Em tha đấy! Anh chị dùng bữa trưa đi, lát về công ty mình kể chuyện.

– Được rồi! Em cũng ăn trưa đi nhé! Xin lỗi em. Chị rời phòng thu rồi đi với bạn luôn nên không kịp nhắn tin cho em.

– Không sao ạ.

Tâm Lan giơ tay vẫy vẫy chào Hoàng Ngân và chàng trai lạ rồi lại bước đi. Trong suy nghĩ của cô, cô cũng chẳng muốn tò mò việc phải giải đáp câu hỏi chàng trai lạ kia là ai? Một phần vì cô biết tỏng, đó chỉ là một trong những chàng trai “xui xẻo” khi hẹn hò cùng Hoàng Ngân bởi chắc chắn kết quả của nó không bao giờ là voan trắng, nến thơm hay những bữa tiệc mừng hạnh phúc lứa đôi. Xưa nay, cô đã quá quen với những chàng trai lạ, cứ đến rồi lại đi của Hoàng Ngân rồi. Một phần còn quan trọng hơn nữa là, hiện tại cô luôn nghĩ mình đang mang thai.

Cả buổi chiều trôi đi, Tâm Lan chần chừ mỗi khi nhìn vào chiếc túi xách đang nằm trên bàn làm việc. Cái cảm giác chờ đợi, nó thật là hồi hộp và thú vị làm sao!

Thừa nhận là cô đã rất lắng nghe những gì mà Hoàng Ngân kể về người đàn ông mới, đồng ý là cô đang gật đầu lia lịa với những ý kiến đóng góp trong bản tài liệu sẽ được phát thanh vào chương trình bạn nghe đài tuần sau…, nhưng những điều đó chỉ đi đến một kết luận cuối cùng rằng, Tâm Lan chẳng hiểu gì về tất cả những giãi bày tâm sự hay bất kể một thảo luận nào đang được để cập đến.

Cô giơ tay đồng ý với ý kiến đóng góp của người đồng nghiệp đã nói xấu mình vào lúc sáng. Cô gật đầu lia lịa khi được giao nhiều công việc hơn so với mọi ngày … Nhưng thực tình, cô thây kệ tất cả.

Bởi những người phụ nữ khi biết mình đang mang thai, họ chẳng còn thiết tha bất kể một thứ gì ở trên đời nữa…

Chương 2

Cô uể oải rời khỏi tòa nhà sau buổi chiều làm việc không lấy gì là hiệu quả. Cô phải đi chợ mua đồ ăn tối. Cô cần phải tới trường mầm non đón bé Nguyên Thảo về nhà. Cô còn phải vào bếp, dọn dẹp nhà cửa, tắm rửa hay giặt đồ… và cả điều bí mật đang ẩn giấu ở trong chiếc túi xách màu trắng sữa được để trong cốp xe nữa. Cô đang gắng tỏ ra bình tĩnh như không hề có chuyện gì.

Tâm Lan đặt chân vào một khu chợ tự phát có diện tích khá nhỏ ở gần công ty. Cuộc cãi nhau của những người phụ nữ trung niên làm đầu óc cô thêm choáng váng. Họ khua môi múa mép với nhau. Họ mang tất cả họ hàng tổ tiên từ nhiều đời trước ra để chửi. Những động tác quơ chân quơ tay cũng vô cùng khó hiểu và thô kệch. Họ không phải là người gốc Sài Gòn. Đó là hai người phụ nữ mang dáng dấp của tầng lớp lao động chân tay. Tấm áo nâu đã sờn vai và hai chiếc ống quần cũng nhăn nhúm lại phần gấu dưới. Những gã làm mướn bốc vác thùng hàng trong khu chợ này vẫn mải miết với công việc của mình. Những cô bác gái bán hàng cá tôm vừa rướn người lên xem hai người phụ nữ đang cãi nhau nhưng miệng không quên tiếng rao hàng gọi khách vang lanh lảnh.

Đây không phải lần đầu tiên Tâm Lan bắt gặp một câu chuyện tương tự như thế ở các khu chợ lớn nhỏ hay con đường hẻm dẫn về lối chung cư… Nếu như chuyện này xảy ra vào những tháng ngày trước, dường như Tâm Lan sẽ chẳng cảm thấy lạ lẫm gì, bởi chúng xảy ra như một thói quen được lập trình sẵn và bắt buộc phiên chợ nào cũng phải có một vài cuộc ẩu đả hay lời qua tiếng lại. Thế nhưng hôm nay, Tâm Lan lại cảm thấy khó chịu và buồn bực trong người. Cô đưa tay sờ bụng và nhìn khuôn mặt cùng những nếp nhăn cau có của hai người phụ nữ. Thoáng qua ý nghĩ, cô không biết sau này mình có giống những người đàn bà đó không: to tiếng, chửi bậy, vung tay hay đá chân…

Tâm Lan vốn dĩ rất dịu dàng, nhẹ nhàng, cách cư xử luôn có thái độ chừng mực và được nhiều người yêu quý. Nhưng rồi thời gian, hoàn cảnh sống, tác động của môi trường công việc hay những mối quan hệ trong xã hội liệu có làm cô thay đổi?

Cô nghĩ về Hoàng Minh, về bé Nguyên Thảo hay đứa bé đang mang trong bụng. Cô nghĩ tới vị sếp đã già, cô bạn Hoàng Ngân hay các cô gái trẻ với những âm mưu toan tính trong đầu. Dòng suy nghĩ miên man về số phận của những người phụ nữ, những người có tác động tới cuộc sống của bản thân đã kéo cô cùng túi đựng thức ăn rời khỏi khu chợ chật hẹp từ rất lâu.

Tâm Lan nhận ra Hoàng Minh và Kiều Thanh ngay lập tức, khi cô vừa mới lách qua được đám người chen chúc để quẹo vào một con hẻm nhỏ, đó là lối đi tắt về nhà nhanh chóng nhất khi phố xá đang vào giờ cao điểm để kiệm bớt thời gian và lo cho bữa cơm chiều được thêm ngon, thêm ngọt. Cô gọi tên anh rất lớn nhưng anh không trả lời. Cô cố gắng dốc nốt phần hơi còn lại sau ngày làm việc căng thẳng để gọi lớn tên anh thêm một lần nữa. Lần này, không những anh không trả lời mà còn cười nói rất tươi, vòng cánh tay chắc khỏe ôm lấy vòng eo của người đàn bà bên cạnh. Họ cùng bước đi rất nhanh trên vỉa hè bên con đường đối diện. Kiều Thanh giơ tay khẽ đón lấy bông điệp màu vàng sẫm vừa mới rụng đang bay lảo đảo trong cơn gió chiều với vẻ nâng niu, chăm chút. Anh cười mỉm, với tay lên cành điệp gần nhất, bứt một nhánh điệp còn tươi nguyên, cài nhẹ lên mái tóc Kiều Thanh. Hai người cụng đầu vào nhau, cười ẩn ý, rồi lại vội vã bước đi.

Mắt cô trân trân nhìn theo bóng dáng của hai kẻ ngoại tình mới bước ra từ một khách sạn hạng sang ngay trung tâm quận nhất. Cô cảm nhận được nụ cười hạnh phúc của cặp tình nhân lén lút này.

Cũng giống như thời thơ ấu, cô không thích ăn bắp của mẹ của cô, tự tay trồng ở ngoài vườn. Thỉnh thoảng vào buổi tối, cô lại cùng một vài đứa trẻ ở làng lén lút lên bãi, bẻ trộm những bắp non về nướng. Mùi thơm của bắp non luôn quyến rũ cô và đám trẻ nghịch ngợm. Một đứa bạn cười ngặt: “Đồ đi trộm về ngon hơn đồ nhà, các bạn nhỉ?”.

Đôi mắt trong veo, sáng như hai viên bi ve ngày nào của cô bỗng như bị phủ bởi một lớp sương mù, mờ đục. Đúng lúc đó, còi xe máy kêu inh ỏi từ phía sau đổ dồn lên phía cô như thác lũ, những câu mệnh lệnh hằn học của giọng Bắc, giọng Trung hay Nam lẫn lộn đầy giận dữ. Họ như những con thú hoang đang gầm gừ, dọa nạt một con mồi bé nhỏ. Đôi vai cô run rẩy và đôi mắt có phần hoảng loạn đang hướng về phía bên kia đường cũng gần như bật khóc.

– Cô kia. Có đi mau không hả?…

– Trời đất ơi, cô này rõ là vô duyên ghê gớm. Nhìn ai thì tránh lên vỉa hè mà nhìn chứ, không thấy mình giống như tảng đá chặn giữa lòng đường thế này à?…

Trong thoáng một vài giây, cô như pho tượng đứng chết lặng giữa lòng đường chật hẹp, giữa biển người vội vã, giữa cả tá đại dương tiếng ồn hay những sa mạc rộng lớn đầy bụi bặm và dơ bẩn. Chiếc mũi nhỏ nhắn sụt sịt, cô ho hắng một tiếng rất nhỏ, đồng thời cúi đầu vẻ xin lỗi. Nhưng quái thay, đoàn người đang đi cùng cô trên con đường này lại cố tỏ vẻ không hiểu sự hối lỗi đó. Một người phụ nữ với chiếc khẩu trang che kín gần hết khuôn mặt, vẫn cố thét lên, giọng nói ẩn chứa sự sốt ruột và bực mình:

– Còn đứng ì ra ở đấy nữa. Cái cô này thật kỳ lạ hay là bị khùng rồi. Cô có biết mình đang góp phần vào việc ùn tắc giao thông không vậy?

Vừa dứt lời, người phụ nữ bịt chặt khẩu trang lại cố lên ga. Tâm Lan chỉ lặng lẽ cúi thấp đầu xuống một chút rồi vòng xe quay sang bên đường. Ngay lập tức, người phụ nữ bịt khẩu trang ban nãy, tiến tới ngang hàng với cô, đầu chiếc xe Click của cô ta va chạm ngay với chiếc Vespa trắng, để lại những vết xước đen dài, đầy bùn đất. Những miếng đậu trắng và những trái cà chua đỏ rực vỡ nát nằm be bét giữa lòng đường. Tâm Lan ngây người ra nhìn chỗ thức ăn bị hư hỏng một cách bất động. Cô cũng không nghe thấy lời xin lỗi lí nhí từ cổ họng với vẻ đầy miễn cưỡng của người phụ nữ kia. Cô càng không hay biết, dòng người ban nãy dưới sự điều khiển của cảnh sát giao thông đã bỏ xa chỗ cô đang đứng hàng kilomet đường dài. Tinh thần hoảng loạn, hành động càng thêm phần lúng túng, run rẩy, cô buộc mình phải xuống xe và từng bước chậm rãi táp vào lề đường.

Đứng dưới tán lá xanh và màu điệp vàng rải khắp dưới chân, lòng cô lại dấy lên một sự ghen tị ghê gớm. Bây giờ, cô mới nhớ đến chiếc điện thoại nằm trong túi xách, đôi tay búp măng nổi lên những đường gân xanh run rẩy bấm số. Giọng nói thân thương của cô trực tổng đài quen thuộc nói liên tục, phản bác lại cô. Cô thở dài, cánh tay từ từ buông thõng khỏi tai nghe, đôi mắt nhìn xa xăm về hướng đi của đôi tình nhân vụng trộm, vai kề vai, má kề má đã lướt qua đây từ lâu lắm rồi.

Kiều Thanh suốt chục năm qua chẳng hề thay đổi. Khuôn mặt cô ta có vẻ chững hơn đôi phần nhưng vẫn vô cùng quyến rũ và lấy được thiện cảm từ đấng mày râu. Vòng eo thon gọn ở tuổi ngoài ba mươi cùng vòng một nảy nở mà nhiều người hay ví von là ngọt ngào như chocolate. Tâm Lan sụt sùi. Không phải vì cô không đẹp bằng cô ta. Mà giờ đây, cô có thể khẳng định gần như chắc chắn một điều, vị trí làm chủ trong trái tim của Hoàng Minh là Kiều Thanh, chứ không phải ai khác.

Tâm Lan đưa tay sờ trên bụng mình. Chẳng ai biết cô đang nghĩ gì. Chỉ có vài chú xe ôm và một đám học sinh đang đứng chờ xe buýt nhìn cô với ánh mắt thăm dò đầy khó hiểu.

Mặt trời bắt đầu dịu nắng, cả một vùng trời phía tây của thành phố mang màu đỏ ung tạo cảm giác cho con người ta thêm phần sợ hãi, cô đơn và luôn tìm cách chạy trốn. Nước mắt, nước mũi lấm lem trên khuôn mặt tái nhợt và trắng xanh, Tâm Lan mới từ từ đứng dậy và lên xe ra về.

Đường thành phố đã lên đèn, một màu vàng lợt hắt xuống khoảng không tạo cảm giác như chốn không gian này đã bị bỏ hoang từ rất lâu, từng con hẻm mọc rêu xanh và vẩn mùi ẩm mốc. Thoáng sau một luồng suy nghĩ miên man về cảnh tượng đã tận mắt chứng kiến ban chiều, cô chợt rùng mình thêm một lần nữa, bàn tay như siết chặt hơn, chiếc xe trong giây lát đã chuyển vận tốc nhanh đến chóng mặt… Thân hình cô như nép lại trong chiếc áo sơ mi màu vàng chanh rộng, bay lùng bùng trong cơn gió thổi ngược chiều. Bóng cô hòa vào dòng người hối hả, ngược xuôi…

Bé Nguyên Thảo đang ngồi ở chiếc ghế đá được kê ngay trước cổng. Con bé có phần đã đói bụng và sốt ruột khi chẳng thấy ba Hoàng Minh hay mẹ Tâm Lan tới trường đón mình. Vừa nhìn thấy bóng dáng chiếc xe trắng và dáng người Tâm Lan từ đầu con hẻm đang tiến vào, bé Nguyên Thảo đã nhảy cẫng lên, miệng í ới chào cô.

– Nguyên Thảo!… – Tâm Lan dựng xe rồi ôm con gái vồn vã. – Mẹ xin lỗi. Mẹ tới trễ, thế ai đã đưa con về nhà?

– Sao mẹ Lan khóc? Ai bắt nạt mẹ Lan của con? – Con bé đưa đôi bàn tay lóng ngóng, có phần ấm áp vuốt ve khuôn mặt của cô. – Bác Hoa đón bạn Sóc, bác ấy thấy trễ nên đưa con về nhà luôn. Mà nhà bác Hoa đang có khách nên con không ở lại đó chơi nữa.

– Bé Thảo của mẹ ngoan lắm. Mà làm gì có ai dám bắt nạt mẹ Lan của con cơ chứ! Phải không nào? – Cô nở nụ cười đầy gượng gạo, vừa đưa tay vuốt lại những lọn tóc xoăn mềm của đứa con gái đang ướt nhẹp và dùng khăn lau mồ hôi trên vầng trán lấm tấm nước của con gái. Cô nói tiếp. -Ngoan nào, bé Thảo mở cổng đi, mẹ con mình cùng vô bếp nhé! Ba Mình sắp đi làm về rồi đó.


Trang 1/21: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Đại Chiến Lớp Học

Chương 1: Lớp Văn Ads Ngày 17 tháng 7 ….Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng...

Mình thích cậu đồ rắc rối

Chap1:con nhỏ quái quỷ: 10h00 Quán Bar có tên: Kaben Hắn bước vào quán trong tình trạng đã khá say sỉn, đi bên cạnh hắn là hai cô em mặc áo quần diêm dúa, hắn cũng không biết vài phút trwocs làm sao mà...

Tên Kia Đừng Tưởng Bở

Chương 1: DỆT HẬN THIÊN THU Hãy nghĩ tới người mà bạn căm hận nhất. Bạn sẽ làm gì??? Đập tan nát những thứ có thể ? No! Là một tiểu thư đoan trang, cô không thể! Mắng gấu bông và tưởng tưởng như...

Em Vẫn Chờ Anh

Chương 1: Khoảnh khắc ấy là định mệnh Nắng tràn qua khung cửa sổ vừa được mở rộng, lung linh ruộm vàng như rót mật lên không gian ngập hồng xen trắng của căn phòng. Lệ Na vẫn say sưa vùi sâu trong giấc...

Chết lỡ yêu ông xã hờ

Không khí rước dâu ồn ào náo nhiệt, tôi vẻ mặt không vui không buồn đang ngồi ở bàn trang điểm. Thực ra thì mọi người thường thường sẽ đi đến tiệm cho người ta trang điểm còn về phần tôi, ông chồng quý...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền