Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Cool Boy Và Đầu Gấu
QR Code: Cool Boy Và Đầu Gấu

Cool Boy Và Đầu Gấu



score
Đánh giá: 4.5/5 - 11,426 bình chọn
Truyện teen

Chương 1: Lời Hứa

Ads Tại một bãi đất trống….

3 thằng con nít hung dữ đang bắt nạt một nhóc yếu đuối.

-Giống con gái ha mày?-Thằng đại ca túm áo Vũ Khánh,giọng mỉa mai.

-Nó là con gái mà đại ca !-Hai thằng kia cười ré lên.

Vũ Khánh nước mắt rơi lã chã,yếu ớt kéo tay thằng kia ra,nhưng vô dụng.

-À thôi !-Thằng đại ca đẩy Vũ Khánh té ngã-Tao tha cho mày đó ,đi đi.

Hai đứa kia nghe cái quyết định xanh rờn thì mặt mày ngơ ngẩn,điều đó cũng đúng thôi,vì chúng đang không hiểu tại sao thằng đại ca lại buông tha dễ dàng cho nhóc Khánh như vậy.

-Ơ …. sao tha nó dễ vậy đại ca?-Một thằng kìm lòng không đặng lên tiếng hỏi.

Thằng nhóc đó mỉm cười gian xảo.

-Suỵt ! Vờn mồi.

Vũ Khánh nét mặt mừng rỡ ,cuống cuồng chạy đi.Chưa chạy được ra khỏi sân thì…

-Tụi bây xông lên bắt nó đánh cho tao !!!!!-Thằng đại ca hô to và sau đó đuổi theo nhóc Khánh.

Bịch ! Bịch ! Bịch . Tiếng bước chân giẫm trên mặt đường.

2 phút sau…

-Tóm được mày rồi nha đồ con gái !-Thằng nhóc đó cười thích thú,định giơ tay đấm cho Vũ Khánh vài đấm thì nghe ” rầm ” một tiếng rồi nó nằm lăn quay ra đất.Anh Nghi đã kịp thời xuất hiện và đạp cho nó một đạp vào mặt không thương tiếc.Hiện tại bây giờ là Anh Nghi 10 tuổi,2 năm học karate đủ để áp dụng cho mấy tên giang hồ lẻ này.

Thằng đại ca thấy con bé thì mặt tái xanh như tàu lá chuối,nó lồm cồm ngồi dậy rồi cùng 2 đứa kia chạy bán sống bán chết.Gì thì gì chứ đụng tới con ma nữ siêu cấp hung dữ đó thì chỉ có nước ngủm củ tỏi.

Lúc này con bé mới nhìn sang nhóc Khánh,cậu nhóc khóc mà nước mắt nước mũi tèm lem,sở dĩ bị gọi là con gái thì cũng có lí do.Con trai gì mà da trắng,mắt to,có lúm đồng tiền,nét mặt tựa tựa con gái.Hơn hết là đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng mềm mại,thật chả khác nào con gái lại còn cộng thêm cái tính yếu ớt từ nhỏ.

-Sao tụi nó đánh mà đứng im chịu trận vậy nhỏ ngốc?-Anh Nghi đưa tay lau nước mắt trên mặt của thằng nhóc.

-Thì…..thì …chờ Nghi lại cứu…-Vũ Khánh nghẹn ngào trả lời.

-Điên nè!-Con bé đẩy một cái làm nhóc ngã luôn xuống đất.Nó càng khóc lóc to hơn,giọng nức nở:

-Nghi xô tui vậy….hhuhu…lỡ tui hết đẹp trai rồi sau này ai cưới tui…?

-Nín đi nhỏ ngốc!-Con bé gắt lên.

…..Vẫn ngồi khóc bù lu bù loa.

-Thôi thôi được rồi !-Anh Nghi đỡ Vũ Khánh lên,phủi phủi bụi trên quần áo cho nhóc,con bé ngọt ngào bảo:

-Đừng có khóc nữa,vậy sau này tui cưới Khánh là được chứ gì!

Nín khóc liền.Thằng nhóc mắt sáng rỡ,mỉm cười hạnh phúc.

-Nghi nói thiệt nha!Nghi hứa đi.Nghi hứa nha !

-Hứa thì hứa-Con bé cảm thấy mình rất vĩ đại.

-Móc ngoéo nè.

Hai ngón út nhỏ nhắn đan vào nhau.Chỉ vì lời hứa ngây thơ thời thơ ấu mà sau này lại xảy ra những chuyện thật li kì…

Và vào một ngày nọ,Vũ Khánh mếu máo vừa khóc vừa nói với Anh Nghi:

-Tui phải sang Mỹ rồi Nghi ơi….huhuhu….tui không muốn xa Nghi đâu…oa oa

-Cái gì?Sang Mỹ á ?-Con bé hốt hoảng.

-Huhu….tui phải đi rồi -Thằng nhóc ôm chầm lấy con bé,nói trong nước mắt.

-Thôi nín thôi nín!-Nghi vô về nó-Nhỏ ngốc đừng có mít ướt như vậy hen!

-Tui …hức…tui không muốn xa Nghi ….-Vũ Khánh vẫn sụt sùi.

-Biết mà.Khánh đi tui cũng buồn chứ bộ…-Nó thở dài ngao ngán.

-A cho Nghi cái này-Thằng nhóc lôi trong túi quần ra chiếc nhẫn bạch kim,so với ngón tay thì nó rất rộng.Đó là sản phẩm cao cấp của tập đoàn kim cuơng đá quý nhà Vũ Khánh.

-Nghi phải giữ nó nghe chưa?hức …Nghi nhớ chưa?….Nữa tui về gặp Nghi…hức,Nghi phải đợi tui đó!Nhất định đợi tui đó…!-Nước mắt mỗi lúc rơi càng nhiều thêm.Anh Nghĩ cảm thấy vô cùng buồn bực vì phải xa nhỏ ngốc thật rồi.

-Ừ tui đợi….-Con bé buông một câu gọn lỏn.

Và thời gian cứ thế vô tình trôi….thấm thoát đã được 7 năm…
Chương 2: Chạm Mặt

Ads 7 năm sau…..

-Ông làm cái trò gì đây hả Khang????-Anh Nghi cầm hộp bánh không,gằn giọng hỏi.

-Ừ thì tại bánh của mama bà chị làm ngon quá nên em….-Khang nhe răng cười e lệ-Lỡ ăn hết rồi tính sao bây giờ …

-Phải đó . Bà 2 ích kỉ quá,có đồ ăn ngon mà giấu một mình -Tuấn An chớp chớp mắt tỏ vẻ vô tội.

Thằng Thiện cũng trưng ra cái bản mặt hết sức ngây thơ.

-Cho 3 đứa tụi bây chết nè !!-Nó bẻ tay và bắt đầu đuổi theo 3 đứa kia.Khỏi nói cũng biết,đó là 3 thằng nhóc lúc nhỏ ưa bắt nạt Vũ Khánh đó mà.

-AAAAAA !!!!!-Cả 3 hét to lên,giọng thích thú -Ma nữ nổi giận kìa !!! Chạy thôi !!!!

Giờ thì Anh Nghi và bọn chúng đã là bạn bè thân thiết rồi,chung phố,chung trường,lại học chung lớp,không có ngày nào mà không diễn ra những cái trò quậy phá như thế này.Hở cái là Nghi lại dùng vũ lực để giải quyết tất cả mọi chuyện cho nên việc bị Anh Nghi đánh đập là điều không tránh khỏi ,9 năm karate cũng có cái bề dày lịch sử mà.

Đang đuổi theo với vận tốc ánh sáng để bắt 3 con tiểu yêu đó thì….

” Rầm ”

Nó ngã nhoài xuống đất,nó đã va phải một ai đó.Chính xác là một chàng trai.Hắn ta đội cái nón lưỡi trai phủ xuống nhưng vẫn không che được khuôn mặt đẹp lung linh hoàn hảo.Dáng người cao ráo khoảng 1m83,bên tai trái đeo thêm chiếc khuyên thánh giá cho thêm phần cuốn hút.

-Ai da ~ Bạn đi đứng phải nhìn đường chứ !-Nó bực dọc nói sau đó xách cái cặp và lao thẳng về phía trước,quên cả việc để ý hắn ta mặc đồng phục trường mình.

Hắn đứng ngẩn ngơ nhìn theo cái bóng dáng quen thuộc đang xa dần xa dần,lòng dâng lên bao cảm xúc.Dù chỉ mới gặp thoáng qua thôi nhưng cũng làm tim hắn như ngừng đập,vì cái khoảnh khắc mà Anh Nghi mở to mắt nhìn hắn trong ánh nắng ban mai thật đẹp vô cùng.Mái tóc Anh Nghi tung bay trong gió,mắt to,da trắng,môi đỏ như quả anh đào,sống mũi lại cao…..Nó đẹp một cách lạ lùng.

-Giờ vợ xinh đẹp thế này rồi sao?-Hắn khẽ mỉm cười.

Rồi hắn thu nụ cười đó lại,lấy cái iphone ra và gọi cho tài xế,giọng lạnh tanh:

-Chở tôi đến trường Blue.

Thoáng chốc,con Mercedes đen bóng loáng chạy đến rước hắn đi.

Giờ này thì Anh Nghi đang ở trong trường,đi dọc hành lang để lên sân thượng hóng gió.Nó khẽ cầm chiếc nhẫn đang được xỏ trong sợi dây chuyền và tự hỏi rằng lúc này nhỏ ngốc sống ra sao,có bị người ta bắt nạt không,có mạnh mẽ lên được chút nào không hay vẫn yếu đuối như thế……7 năm không gặp….7 năm mất liên lạc,chẳng biết lúc này nhỏ ngốc đó có còn nhớ tới nó không ….

Nó bất giác thở dài và bước từng bước lên bậc cầu thang.Đang nghĩ ngợi lung tung thì có tiếng nói run rẩy của con gái vang lên trên sân thượng.

-Mấy người….mấy người tính …tính làm gì?

-Chỉ định chụp lại vài tấm mát mẻ thôi-Tên kia cười rú lên.

-Á ! Buông ra…..đồ hèn hạ. Quân đê tiện !!!!!-Cô ta la hét hoảng loạn.

”Rầm”

Cánh cửa bật tung ra,Anh Nghi tống một phát làm cái cửa lung lay lung lay rồi đổ luôn xuống đất.Nghi đứng dựa cửa và nói một câu nhàn nhạt:

-Tụi bây có 10 giây để biến khỏi đây ~

Bạn gái kia mừng rỡ vung tay gã đó ra,nhưng bị túm chặt lại.

-A ha ! Thêm một đứa nữa càng hay !-Tên đó cười nham nhở.Tên khác cũng hứng chí cười theo.

Anh Nghi nhếch môi cười nhạt rồi chậm rãi đi lại gần tên đó.Bằng một động tác nhanh nhẹn,nó xoay người lên gối anh ta,và vung khuỷu tay vào thẳng mặt không thương tiếc.Máu trong mũi chảy ra,tên đó đưa tay ôm mặt nhăn nhó.Tên đồng bọn thấy vậy liền rút con dao bấm ra và lao đến chỗ nó,nó tung 1 đá vào tay gã làm con dao rớt xuống đất.Nó nhặt lên và quay quay trong ngón tay,ngông cuồng hỏi:

-Có muốn tôi cho bạn vài nhát vào mặt không?

-Ơ…..xin lỗi xin lỗi !-Hai tên đó cuống cuồng xin lỗi,sau đó chạy nhanh khỏi sân thượng.Còn dây dưa thì chắc sẽ bị băm ra thành cám mất.Đến lúc này bạn gái đó mới lí nhí được vài chữ:

-Cám …cám ơn.

-Ồ không có gì!-Nghi nháy mắt cười tinh nghịch-Bạn tên gì nhỉ?

-Mình…mình là Nhã Linh..

-Nhã Linh về lớp đi!-Nó hất mái tóc đen dài bồng bềnh ra phía sau-Tôi nghĩ Nhã Linh nên đi học võ.Bye ~

Anh Nghi bước xuống cầu thang và về lớp.Nó đưa mắt nhìn trời,bước chân vô định dọc hành lang,vốn dĩ cái ý định hóng gió đã bị mấy thằng dở hơi phá tan tành.Thượng sách là về lớp.

”Bộp”

Nó lại va phải ai đó.Sáng nay là ngày gì thế không biết mà cứ đụng trúng người khác hoài,nó quay mặt sang nhìn .Là một gã con trai.Nó tròn mắt nhìn hắn.Người này có nét rất quen thuộc,dường như Anh Nghi đã quen biết từ lâu lắm rồi,nhất là đôi môi,đôi môi mọng đỏ giống con gái.Nó đứng nhìn hắn hồi lâu….Sau 2 phút mới nhớ ra,đây là cái người va phải nó lúc sáng.

Anh Nghi nhăn mặt:

-Lại là bạn à?

-Lại là bạn à?

Hắn mỉm cười ấm áp,đưa tay nâng nhẹ mái tóc đen dài bồng bềnh của Anh Nghi.

-Tóc Nghi dài thế này rồi ư?

Nó đơ người nhìn hắn ta.Hắn đang làm cái trò gì vậy?Muốn cua gái bằng cách này ư?

-Nè! Bạn bị điên hả?-Anh Nghi hất mái tóc ra phía sau,mặt mày hầm hố.

Hắn mỉm cười ôn nhu,nụ cười đẹp rạng ngời như mặt trời tỏa nắng.Nó có cảm giác rất quan,như là trước đây đã bắt gặp nụ cười này ở đâu rồi thì phải…..Nó cố tìm về hồi ức xem đã từng thấy ở đâu.

Chuông reo báo hiệu giờ vào lớp đôt ngột vang lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.Nó quay bước bỏ đi,không thèm nhìn lại.Và như một thói quen,hắn lại đứng đấy nhìn theo cái bóng dáng thanh mảnh pha chút ngông cuồng đang dần dần đi khuất.Hắn cũng lẳng lặng bước đi theo sau,bất giác thở dài.

-Nghi quên cả tôi luôn rồi ư?

11 class….

Anh Nghi ngồi vào chỗ của mình,tâm trạng có chút khó chịu.Rốt cuộc cái tên lạ mặt đó là ai nhỉ?Hoàn toàn không nghĩ ra…..Thật hết nói nổi.Nó đưa mắt nhìn trời,quên luôn cả việc phải trừng trị bọn tiểu yêu khi nãy.

Mà không có cái ngu nào giống cái ngu nào,nó đã quên rồi thì thôi,tự nhiên Tuấn An-tên nịnh thần của mọi thời đại lại tự dẫn xác đến ra vẻ hỏi han.

-Có chuyện gì hả bà 2?

Nó liếc Tuấn An:

-Tôi còn chưa hỏi tội ông đó,khỏi cầu hòa.

-Tại hồi sáng tui bị thằng Khang với thằng Thiện nó lôi kéo rủ rê làm chuyện trái với luơng tâm,bà 2 tha cho tui hen!-Tên nịnh thần cười hòa nhã,vẻ mặt dễ thương hết sức.

-Mua chuộc hả?Ra về thục xì dầu 100 cái cho tôi-Nó phán một câu xanh rờn.

Tuấn An lộ vẻ mặt yếu đuối, hai mắt rưng rưng thật giống chú cún con bị người ta bỏ rơi.

-Đi chết đi mày!-Anh Nghi không hề động lòng mà còn vung chân đạp tên nịnh thần một đạp làm Tuấn An bay qua bên kia trái đất.

Rồi Nghi ngã người ra sau ghế,nhắm mắt lại và thả hồn về nơi nào đó xa xôi….

Sau 30 giây im lặng….

-Wa !!!!!!!!

Mấy đứa con gái trong lớp đột nhiên rú lên một cách mãnh liệt.Có chuyện gì vậy trời?

-Đẹp trai quá !!!-Một đứa không kìm nổi sự thích thú,hét lớn.

Thế là một lũ bàn môn tả đạo được nước nháo nhào lên như cái lớp vừa hứng quả B52 vậy.

Còn nó thì nó vẫn giữ nguyên hiện trạng,không thèm mở mắt ra nhìn xem đó là ai,mà dù sao cũng đoán được,một con sinh vật lạ từ ngoài hành tinh xuất hiện,tự dán lên mình cái mác ” đẹp trai huyền thoại ”,còn mấy đứa con gái thì tha hồ tôn thờ sùng bái ! Điên hết cả lũ.

-Các em trật tự nè!-Cô Trang hắng giọng trấn áp bầy yêu nữ đang làm loạn.

Tình hình có vẻ hơi im im,cô nói tiếp:

-Đây là học sinh mới chuyển về từ lớp chúng ta.Đề nghị chúng ta hoan nghênh bằng một tràng pháo tay.

Cô Trang vừa dứt lời thì hành loạt tiếng vỗ tay vang lên như pháo nổ,tụi nó hưởng ứng nhiệt tình cậu học sinh mới này vì khuôn mặt hắn quá ư là cool boy đi.

-Nhìn qua đây nè bạn ơi !!!!-Vài đứa con gái vẫy vẫy tay

Cậu học sinh mới đó không chú ý gì tới bọn chúng,ánh mắt của cậu chỉ nhìn thẳng vào chỗ Anh Nghi đang ngồi,cô nàng lúc này đã gục đầu xuống bàn yên giấc nồng dù cái lớp nó đang ồn ào ầm ĩ.

-Trật tự!!Để cho bạn này giới thiệu đã chứ !!!!

-Tôi tên là Tô – Vũ – Khánh!-Hắn cố tình nói to,rõ ràng và chậm rãi 3 từ cuối cùng như để thông báo cho ai đó biết.Anh Nghi vừa nghe tới đó đã giật mình nhổm dậy.Chẳng phải đây là cái tên của nhỏ con gái năm xưa ư?Nó ngước mặt nhìn Khánh,thật không ngờ …. là người hồi sáng mà nó chạm mặt.Bất ngờ xen lẫn sự hoài nghi,nó thật sự không biết đây có phải là nhỏ ngốc mít ướt không,hay đơn giản chỉ là tên giống tên…Nó đưa ánh mắt khó hiểu sang nhìn thằng Khang,rồi tới Tuấn An và cuối cùng là Thiện.Căn bản là 3 đứa này từ bé đã hành xác Vũ Khánh nên ít nhiều gì phải có ấn tượng khó phai chứ.Thằng Khang nhún vai,2 đứa còn lại cũng lắc đầu nguầy nguậy.Nó lại lướt ánh mắt nhìn sang hắn,hắn khẽ mỉm cười rồi ung dung vác cái cặp xuống chỗ nó ngồi.Cái thằng kế bên đang say mê đọc sách nên không biết trời trăng gì,Vũ Khánh khều vai tên mọt sách và nhìn mọt sách bằng ánh mắt lạnh lùng sát khí.Thế là tên đó tự động ôm cặp dời gót ngọc sang bàn kế bên an phận mà không cần hắn phải nói một lời nào.

-Vậy…..ổn định rồi thì cả lớp bắt đầu học nha!

Anh Nghi nhìn chằm chặp vào Vũ Khánh,rõ ràng đôi mắt hồi bé to tròn long lanh chứ đâu sắc sảo như mắt phượng thế này,khuôn mặt bầu bĩnh chứ đâu cương nghị như vậy,hơn nữa tính tình lại yếu đuối ủy mị,không hề biết chút võ phòng thân…..Hàng trăm câu hỏi cứ xoáy mạnh như sóng trong đầu Anh Nghi…Một lúc sau nó mới ngập ngừng hỏi hắn:

-Bạn….là Vũ Khánh?

Hắn gật đầu.

-Tôi …. gặp bạn từ lúc còn nhỏ…..phải không?

Vũ Khánh cười nhẹ nhàng,ghé môi và thì thầm vào tai của nó:

-Nghi còn nhớ sao?

-Ra về….tôi với bạn cần nói chuyện-Nó mím môi nét mặt căng thẳng.

Kim đồng hồ vẫn ì ạch nhấc mình quay….

Đồng hồ điểm 11:30 AM

Vũ Khánh cùng Anh Nghi bước song song xuống cầu thang.

-Nghi qua nhà mới của tôi nha!-Hắn mỉm cười ấm áp.Và không đợi nó trả lời,hắn ôm lấy nó và bế ra khỏi cổng trường với bao nhiêu cặp mắt nhìn ngang ngổn.

-Ê ! Buông tôi xuống!!!!-Anh Nghi đỏ mặt,quờ quạng tay trong không khí.

-Anh không còn yếu ớt như ngày xưa đâu vợ à!-Hắn cố tình không hiểu,mở cửa xe và đặt nó vào trong xe,sau đó vào ngồi cùng và ra hiệu cho anh tài xế chạy đi.

-Nè!Bạn muốn chết hả?-Nó túm cổ áo hắn.

-Bằng một thái độ trân trọng nhẹ nhàng,hắn cầm lấy tay Anh Nghi,giọng có chút buồn:

-7 năm không gặp,tôi cứ tưởng khi thấy tôi thì Nghi sẽ ôm chầm,nhưng ai ngờ,Nghi coi tôi như người xa kẻ lạ…thật sự mà nói thì tôi có hơi đau lòng

Nó vội rút tay ra,vẻ mặt vô cùng ngờ vực,cho đến bây giờ nó vẫn chưa tin được đây là nhỏ ngốc năm nào.Và nó hỏi một câu cực kì ngớ ngẩn:

-Bạn…bạn là Vũ Khánh thật á?

-Ôi trời-Hắn thốt lên với vẻ mặt thất vọng-Giờ này Nghi vẫn chưa định dạng được tôi là ai sao?

-À…cái đó tại vì….tôi thấy Khánh khác xưa quá-Nó nhăn nhó mặt mày.

-Tôi thay đổi cũng vì ai đó thôi!-Hắn giả bộ ngó lơ đãng không quan tâm,chứ thực ra là trong lòng đang bối rối.

-Yêu nhỏ nào rồi hả?

Anh Nghi nhướng nhướng chân mày,đẩy đẩy vai hắn và mỉm cười gian xảo cứ y như rằng vừa phát hiện được cái bí mật cực kì vĩ đại của hắn.

Vũ Khánh quay qua nhìn Anh Nghi,mỉm cười khổ sở.Thật không ngờ nó lại thuộc tuýp người….ngu có thành tích,người hắn yêu đang ngồi cạnh hắn luôn nè,còn ai vào đây nữa mà lại như thế!Đúng là….không biết nói gì luôn,nếu không vì Anh Nghi thì hắn chả thèm vác xác về Việt Nam làm gì trong khi ở bên Mỹ điều kiện sống vô cùng tốt hơn nữa hằng hà sa số mớ con gái theo đuổi hắn.Nghi ơi là Nghi !

Xe từ từ dừng lại,nó mở cửa xe bước ra,hắn cũng bước xuống sau nó tiện tay giật luôn cái cặp từ tay Anh Nghi.

-Làm gì vậy?

-Để chồng xách cho!-Hắng nghiêng đầu và kề đôi môi đỏ mọng vào sát tai Nghi thì thầm một câu xanh mơn mởn.

Bốp

Anh Nghi vung tay để nguyên một nắm đấm vào mặt hắn,giọng có phần bực dọc:

-Nhỏ ngốc muốn chết hả?Chồng cái mốc xì ấy!

Hắn ôm mặt nhăn nhó,rên khe khẽ có vẻ như rất đau đớn.Và hắn đứng không vững nữa,gục luôn xuống đất.Hắn nằm đó bất động.Anh Nghi hoảng hồn nhìn hắn.Thôi rồi…lỡ hắn chết lâm sàng thì Anh Nghi phải vào nhà đá lột lịch mất thôi ! Lạy chúa tôi …..Nó hoàn toàn không cố ý mà .Không lẽ…sáng mai trang nhất báo đưa tin kẻ sát nhân 17 tuổi nỡ giết một chàng trai yếu đuối thì chỉ còn nước chết.Nó vốn biết rõ,ngay từ bé thể trạng hắn đã rất yếu ớt,sức khỏe lại không có,hay khóc nhè…nay lãnh nguyên cái đấm vào mặt chắc bị chạm tới dây thần kinh não và ngất luôn rồi.Phải làm sao đây?Nếu mà Vũ Khánh chết…nếu như thế thì…Vũ Khánh vẫn nằm đó,không động đậy.Anh Nghi càng hoảng sợ hơn,nó không biết làm gì ngoài việc đưa tay kiểm tra xem hơi thở của hắn có còn không….Hắn không thở nữa!Nó vội đặt tay xuống ngực hắn,tim ngừng đập luôn rồi! Sao bây giờ?

-Ê ! Nhỏ ngốc!Tỉnh dậy nhanh lên!Không có giỡn!-Nó giật giật cổ áo hắn,run rẩy nói và lạc giọng hẳn đi.

Vũ Khánh vẫn bất động….

Một không khí tang tóc ập đến

Nắng lúc này vẫn còn chói chang….

-Vũ Khánh!-Mắt nó đỏ hoe,sắp khóc đến nơi rồi-Tỉnh lại nhanh…..Hức..

Nó đơ người luôn.Hắn đã ngồi dậy và đặt vào môi nó một nụ hôn bất ngờ tràn đầy mật ngọt.

Sau 20 giây…

A Hahahahahahahahahahaha !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Vũ Khánh bật cười thích thú.Chưa bao giờ hắn lại vui như vậy.Và có lẽ những nụ cười thật lòng này,mãi mãi chỉ dành cho Anh Nghi thôi.Hắn không ngờ Anh Nghi lại sợ hãi đến như vậy,vì nó vốn là đứa con gái mạnh mẽ,chuyện gì làm cho nó rơi lệ thì hẳn phải khủng khiếp lắm.Đáng lẽ Vũ Khánh định nằm đó thêm chút nữa để dọa Anh Nghi,nhưng mà hắn không thể đành lòng nhìn Anh Nghi khóc.Hắn không thích Nghi khóc,càng không thích người con gái hắn yêu phải khóc,hắn đau lòng.Nhưng Vũ Khánh lại vui vì biết Anh Nghi vẫn còn quan tâm yêu thương tới hắn,nhân tiện để trừng phạt cái việc hành thích vị hôn phu tương lai .

Lúc này mặt nó đỏ ửng lên,đầu bốc khói nghi ngút như cái bình nhan.Vì cái phản ứng của nó quá đỗi dễ thương nên làm hắn bật cười vui vẻ.

-Bạn….sao bạn…..sao dám hôn … tôi?Nụ hôn đầu của tôi…???-Nó nói không thành lời,dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống hắn ngay lập tức.

Hắn nháy mắt , ra vẻ rất hãnh diện:

-Xét về nụ hôn đầu thì Nghi…đã mất lúc 10 tuổi rồi!Lúc đó Nghi đang say sưa ngủ nên tôi … (hihi)

Nó đứng phắt dậy,định điện thoại cho tài xế rước về thì bị hắn đoạt lấy chiếc điện thoại từ tay.

-A làm gì vậy?Trả đây!!-Nó mím môi giật lại,nhưng không được vì căn bản là hắn cao hơn nó.

-Không trả. Vào nhà đi-Vũ Khánh nắm tay nó kéo vào.Hơi ấm bàn tay quen thuộc ngày nào đó lại trở về.

Đây chính xác là một căn biệt thự cao cấp,rông rãi thoáng mát,3 tầng hẳn hoi.Cách trang trí nội thất trang nhã,toàn đồ đắt tiền hiện hữu trong này.Con trai của tập đoàn đá quý Diamon Sunday mà vừa gì…

-Ê nhỏ ngốc!Sống một mình trong căn nhà bự vậy không cảm thấy quá lãng phí hay sao?-Nó nhìn quanh rồi hỏi hắn.

-Rộng vậy cho vợ tôi dễ ở!-Vũ Khánh nhìn nó bằng ánh mắt quyến rũ,đôi môi đỏ mọng chu lên khiến Anh Nghi phải bật cười.Nhưng mà đúng là,hắn thật quá khác xưa,từ tính cách đến ngoại hình,một chút cũng không giống trừ đôi môi kia.Hồi đó hắn baby như con gái,lại thấp lè tè,chứ đâu cao như vậy.Anh Nghi đã 1m72 rồi còn gì…

-Lại đây nè nhỏ ngốc!-Nó ngoắc ngoắc ngón tay,hắn cũng ngây thơ đi lại.Sỡ dĩ hắn như vậy thì cũng có lí do,cái biệt danh nhỏ ngốc này có từ lâu lắm rồi,hễ nghe Anh Nghi gọi nhỏ ngốc là hắn biết gọi hắn ngay..Chậc !

-Rõ ràng đâu có giống!

Nó lại gần nhìn hắn rồi bình luận.Đúng là một chút cũng không giống,hắn cool boy lạnh lùng thế này cơ mà,đặc điểm duy nhất để nhận dạng được là đôi môi đỏ mọng của hắn,đôi môi đỏ mềm mại,ngay từ lúc nhỏ thì môi của hắn đã mềm mại và ướt át như con gái.Ai da,thật khác xa mà!

Chụt…

Vẻ mặt ngờ nghệch của nó khiến hắn không kìm lòng được mà hôn thêm một cái nữa.Anh Nghi đẩy hắn,cứ tưởng hắn sẽ phản kháng lại nhưng ai dè để cho ngả xuống luôn.Lúc này hiện trường là vậy nè:Một gã lưu manh đang đè lên người một cô gái yếu ớt không sức phản kháng.Hắn đưa tay ôm nó vào lòng,khẽ thì thầm vào tai nó:

-Để yên vậy đi….

Sau 120 giây…

Nó đứng dậy và đạp đạp hắn vài đạp không thương tiếc.


Trang 1/9: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Sô cô la đen

Rating: 13+ Warning: Không Status: Finished Nếu sô cô la đen cay nghiệt, tàn nhẫn là em.. Thì anh sẽ là một thanh sô cô la trắng ngọt ngào….. Chap 1 : Nhân vật: -Hàn Nhi (nó), Dương Phong (hắn) -Lạc thiên, Khang Luân,...

Đại Chiến Lớp Học

Chương 1: Lớp Văn Ads Ngày 17 tháng 7 ….Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng...

Anh là xã hội đen thì sao

Mai Mai: tiểu thư duy nhất của tập đoàn nổi tiếng châu Á Nhất Mai. 19 tuổi. Hay cười, hoà đồng, thỉnh thoảng vẫn hơi bị kiêu – bệnh của con nhà giàu. Sinh viên năm 1 của học viện SER1, là nơi học...

Hạnh Phúc Ngắn Ngủi, Đợi Anh Nhé !

La Tường Vy thông minh xinh đẹp nhưng mặc cảm , ýt nói k tiếp súc vs người lạ , là 1 ng cứng rắn . Bà Linh mẹ Vy làm công nhân tại sưởng may mặc lớn nhất tP của nhà họ Nguyễn...

Tà Áo Dài Hương Sắc Hoa Sakura

Chương 1: Học Viện Yokohama Và Tiểu Mỹ Nhân Ads Đứng giữa sân bay Haneda, Bảo Hà cảm thấy bối rối trước không khí nhộn nhịp, tấp nập của nó. Cô loay hoay kéo hành lý ra khỏi sân bay, rồi đi thẳng bằng...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền