Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Dư Âm
QR Code: Dư Âm

Dư Âm



score
Đánh giá: 4.5/5 - 1865 bình chọn
Truyện tiểu thuyết

Tập 1

Nhóc Du Du ơi, nhỏ đã xong chưa vậy?

Còn đang ngắm vuốt bộ cánh mới tinh của mình trước gương, Du Du khẽ giật mình vì tiếng gọi vang thật to từ dưới phòng khác vọng lên và tiếp liền theo đó là tiếng bước chân di chuyển thật nhanh trên những nấc thang dẫn về phòng mình. Biết Tường Quân sốt ruột vì đã chờ đợi quá lâu, nhưng Du Du vẫn bình thản xoay thêm một vòng trước gương. Cô còn nghiêng đầu nhoẻn nụ cười tươi như muốn khoe cùng cô gái trong gương đôi núm đồng tiền duyên dáng của mình trước khi cất tiếng đáp lời Tường Quân:

– Em ra ngay đây, đừng lớn tiếng như thế ông anh yêu quý ạ!

Bước chân của Tường Quân đã dừng lại trước cửa phòng, anh khẽ gắt khi nghe lời đáp trả của Du Du:

– Nhóc con còn nói nữa hả, có biết là mẹ đợi em lâu lắm rồi không?

– Chứ không phải tại anh Hai nóng lòng muốn đến sớm để gặp Ngọc Thúy bạn em hở?

Vừa cất tiếng đáp trả cùng Tường Quân, Du Du vừa đưa tay kéo mạnh cánh cửa phòng khiến Tường Quân đang tỳ tay vào đấy phải ngã chúi vào trong theo đà bật của cánh cửa, cả thân người to lớn của anh chồm tới đè ập vào Du Du.

Nhưng thật may mắn cho cô, trước khi đại nạn giáng xuống, Du Du đã kịp thời nhảy vội qua một bên, thế là cả một khối thịt to với trọng lượng hơn bảy mươi ký của anh phải trượt dài xuống đất chẳng khác gì một võ sĩ quyền Anh bị hạ nốc ao.

Nhìn Tường Quân ngã dài, chiếm gần nửa diện tích căn phòng bởi chiều cao khiêm nhường… 1m85 của anh, Du Du không nín được bật vang lên tiếng cười thích thú và cất giọng trêu:

– Ôi, ông anh yêu quý của em! Nếu em nhớ không lầm thì lúc xây căn phòng này mẹ đã cho người đo kích thước thật kỹ rồi, đâu cần anh Hai phải đo lại làm gì nữa chứ?

Ê ẩm cả người vì cú trượt bất ngờ, Tường Quân đang lồm cồm bò dậy, bỗng phát cáu lên vì lời trêu chọc của Du Du, anh hét lớn:

– Mi báo hại ta như vầy chưa đủ sao còn buông lời trêu chọc độc ác như vậy hả nhóc?

Cố nén cười, Du Du bình thản đáp:

– Gieo tiếng oán cho người khác là “tội trọng” đó nghe anh Hai. Vừa rồi em mở cửa chẳng phải là do lời gọi của anh đó sao? Tại anh bất cẩn nên mới bị té chứ bộ!

Liếc anh bằng đuôi mắt dài ngoằng, cô dài giọng tiếp:

– Ê… người lớn gì xấu, bị té đau rồi đổ thừa con nít không biết mắc cỡ.

Tường Quân ậm ừ:

– Hừ, mi đúng là… một tên nhóc con mà.

Chu môi phụng phịu, Du Du hỏi:

– Thôi nha, đã bảo không được gọi em là nhóc con nữa đó nha. Anh Hai hứa rồi sao cứ kêu người ta bằng nhóc hoài vậy?

Tường Quân nghệch mặt ngông nghênh như một đứa trẻ:

– Ừ… đó! Ai biểu em chọc anh chi, nhưng cũng do em thôi, ai đời đòi làm người lớn mà miệng lại cứ luôn nhận mình là nhóc con chứ!

– Hồi nào? Em ngu sao muốn anh gọi là nhóc!

– Thế vừa rồi ai bảo… người lớn làm xấu… rồi đổ thừa con nít?

Du Du ấp úng:

– Ơ… ơ… em chỉ thuận miệng nói thế thôi chứ có phải là tự nhận đâu!

Dậm chân giận dỗi, giọng cô bỗng rưng rưng:

– Anh đã thừa cơ hội để gọi người ta như thế mà còn nói nữa hả?

Nhìn đôi môi chảy dài nũng nịu và đôi mắt đã rướm lệ, Tường Quân khẽ cười, nhún nhẹ đôi vai.

Cuối cùng rồi người thua cuộc vẫn chỉ là anh mỗi khi Du Du tuôn chảy những… giọt ngắn, giọt dài. Vốn rất hiểu anh, người rất sợ: “nước mắt đàn bà” nên Du Du luôn luôn tận dụng thứ vũ khí độc hại của mình để sẵn sàng triệt hạ anh và hôm nay như… hàng trăm lần trước đây cũng thế.

Dịu giọng, anh nhẹ nhàng:

– Thôi mà nhóc… ơ… quên… “cô nhớn”, cho anh Hai xin lỗi vì anh lỡ lời, lần này nữa là lần…

– Lần thứ mấy trăm hả?

Du Du gằn giọng cắt ngang.

Tường Quân nhún vai:

– Quả thật anh không nhớ nổi, nhưng xin hứa… đại. Đây là lần sau cùng anh gọi tiếng nhóc. Từ nay trở đi anh sẽ không gọi nhóc là nhóc con nữa, nếu anh còn gọi nhóc con thì… thì trời sẽ phạt anh, sẽ cho anh… lùn xuống bằng vai em thôi và anh sẽ không lớn hơn nữa, sẽ bị mọi người gọi nhóc giống em.

– Thôi đủ rồi, anh im ngay đi. Anh thử đếm lại xem anh đã xử dụng bao nhiêu chữ nhóc trong câu hứa của mình rồi? Có phải anh muốn cố tình trêu tức em không hả?

Bật cười xoà, anh ngọt giọng vuốt ve:

– Thôi… cho anh xin lỗi! Thật ra anh chỉ muốn đùa vui thôi chứ đâu cố ý chọc giận em. Nhưng nếu em cứ mang ý nghĩ đó và giữ nguyên bộ mặt… hình sự của mình đi dự lễ tốt nghiệp thì anh e rằng sẽ không có lợi cho em đâu.

Lời nhắc nhở của Tường Quân khiến Du Du sực nhớ, cô cuống quít thúc giục khi khẽ liếc nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay:

– Thôi chết! Mình đi thôi kẻo trễ rồi kìa anh Hai.

Nhún nhẹ đôi vai, anh quay bước ra cửa sau câu nói:

– Rất may là em đã sớm phát hiện ra điều này, nếu không anh e rằng khi em đến nơi, buổi lễ đã bắt đầu từ hơn một giờ đồng hồ trước đó.

Du Du bật cười rồi cùng anh sóng bước ra khỏi phòng mình.

Vừa nhìn thấy Tường Quân và Du Du bước xuống phòng khách, bà Tường Vi liền lên tiếng trách nhẹ:

– Hai đứa đã chịu xuống rồi sao? Vậy mà mẹ cứ ngỡ phải còn tiếp tục chờ đợi nữa cơ đấy!

Sà vào lòng bà, Du Du nũng nịu:

– Tại anh Hai chọc con đó mẹ. Mẹ ơi, mẹ la anh ấy đi mẹ!

– Tường Quân chọc con sao hả Du Du?

– Anh Hai cứ gọi con là… nhóc con hoài hà. Con càng nói thì anh ấy càng trêu.

Khẽ mỉm cười, bà nhìn Tường Quân vờ hắng giọng:

– Tại sao cứ chọc em hoài vậy hả Tường Quân? Con đã biết hôm nay là ngày Du Du nhận bằng tốt nghiệp đại học rồi mà sao con lại gọi “cô cử” là nhóc hả? Từ nay không được như thế nữa nhé.

Nhìn vẻ đắc chí trên gương mặt Du Du khi đá mắt về phía Tường Quân như ngầm bảo “đáng đời, bị mẹ là. Ai bảo chọc em chi”. Bà Tường Vi nhẹ nhàng phân tích tiếp:

– Điều quan trọng con cần nhớ là ngay sau khi lấy bằng tốt nghiệp Đại học Kinh Tế xong, Du Du sẽ thay mẹ quản lý ngân hàng Phúc Lợi, vì thế con không được xem Du Du là nhóc con như ngày nào nữa.

Đang giương giương tự đắc vì được mẹ bênh vực, Du Du chợt hoảng hốt rồi trước lời tuyên bố nhẹ nhàng nhưng thật cương quyết của mẹ. Cô kêu lên:

– Ơ, mẹ… mẹ đã hứa sẽ cho con được tự do rong chơi sau khi tốt nghiệp đến bao giờ thấy chán thì mới bắt đầu công việc kia mà.

Vẫn chất giọng nhẹ nhàng, bà từ tốn đáp:

– Đúng là mẹ đã hứa với con như vậy, nhưng gần đây mẹ cảm thấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi sớm con ạ!

Ôm lấy đôi vai mảnh khảnh của bà, Du Du vuốt ve:

– Mẹ chỉ khéo tưởng tượng thế thôi, chứ thực sự mẹ của con vẫn còn trẻ trung khoẻ mạnh lắm mà mẹ yêu quý của con.

Đánh nhẹ vào tay Du Du, bà vờ gắt khẽ:

– Đừng có khéo nịnh thế “cô nương”, giờ cô muốn sao hả?

– Con muốn mẹ thực hiện lời hứa cho con được đi du lịch vòng quanh đất nước của mình.

– Nghĩa là một chuyến du lịch dài ư?

– Thưa vâng!

– Không được!

Bà Tường Vi bật kêu lớn:

– Con đi một mình, mẹ thật sự không yên tâm chút nào cả.

– Kìa mẹ, chẳng phải vừa rồi chính mẹ xác nhận con đã lớn rồi sao? Vậy thì có gì để mẹ không yên tâm chứ?

– Vì con là con gái, lại đi xa, mẹ không lo lắng sao được?

– Nhưng mà con…

Tường Quân chợt xen lời nhắc nhở:

– Thôi được rồi, việc ấy hãy bàn sau mẹ nhé! Còn bây giờ chúng ta phải nhanh chóng đến trường ngay vì không còn thời gian nữa đâu mẹ ạ!

Du Du cũng sực nhớ, vội nói:

– Phải rồi, chúng ta đi thôi kẻo muộn mất.

Khi cả ba đến nơi thì buổi lễ vừa được bắt đầu.

Sau lời tuyên bố lý do của thầy giám thị, những nghi thức của buổi lễ tốt nghiệp đã được diễn ra theo trình tự để rồi nó được kết thúc bằng những lời động viên chân tình của thầy Hiệu trưởng trước những sinh viên đang chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa cuộc đời.

Là một trong những sinh viên đỗ đầu trong kỳ thi tốt nghiệp, Du Du được sự tán thưởng của các thầy cô, các bạn bè đang có mặt và buổi chia tay thật xúc động đã gieo cho cô một cảm giác bồi hồi khó tả.

Cầm trên tay lỉnh kỉnh các gói quà lớn nhỏ của bạn bè trao tặng lúc chia tay, Du Du bước chầm chậm trên sân trường. Lác đác đây đó còn lại một số người quần quanh bên những gốc phượng trong sân hoặc ngồi lặng lẽ âm thầm nơi ghế đá, trông họ có vẻ như lưu luyến chẳng thể lìa xa.

Riêng Du Du cũng muốn ôn lại chút kỷ niệm thời sinh viên của mình khi dạo quanh sân và cũng tiện dịp chờ Tường Quân quay xe lại đón vì anh đã đưa mẹ cô về ngay khi buổi lễ vừa chấm dứt và cô còn đang bận tâm sự cùng các bạn. Ngọc Thủy cũng vừa về theo ông anh trai.

Bước lần ra cổng, Du Du cảm thấy mỏi nhừ cả đôi chân vì đi lại nhiều vòng quanh sân trường. Nhìn thấy bệ đá dưới gốc cây trước cổng, Du Du bước tới toan ngồi xuống nghỉ chân luôn tiện đón Tường Quân, nào ngờ khi Du Du còn chưa kịp bước đến thì…

“Ầm!”

Tiếng va chạm thật mạnh vang lên cũng là lúc Du Du ngã bật ra sau té ngồi trên nền đất, những gói quà trên tay cô văng tung toé khắp nơi. Truớc khi cô kịp hiểu mình đã gặp phải chuyện gì thì Du Du nghe một giọng nam trầm vang lên:

– Ồ, xin lỗi cô… tôi… tôi thật vô ý.

Nhìn những gói quà văng vương vãi khắp nơi trên mặt đất, Du Du chợt thấy tức tối. Quay nhìn người thanh niên vừa cất lời xin lỗi và cạnh bên anh là chiếc xe đạp leo núi, Du Du gắt giọng:

– Ông chạy xe kiểu gì vậy? Cũng may là ông đi xe đạp chứ nếu là xe gắn máy thì sao? Bộ ông tưởng xin lỗi là hết chuyện ư? Ông có thấy đồ đạc của tôi rồi đổ tung hết rồi không?

Dựng vội chiếc xe, anh thanh niên nhanh chóng nhặt những hộp quà cho Du Du rồi nói nhanh:

– Quả thật, tôi không cố ý, mong cô thông cảm. Tôi có việc gấp phải đi ngay.

Vừa nói anh vừa gạt nhanh chống xe dẫn đi, nhưng nhanh hơn anh tưởng, Du Du đã bật người đứng dậy nắm lấy yên xe anh kéo lại, cô hét lên:

– Đứng lại! Ông không được đi.

Giữ chặt ghi đông cho xe khỏi ngã, người thanh niên quay nhìn Du Du cau mày hỏi:

– Sao lại không cho tôi đi? Tôi đã xin lỗi và cũng đã nhặt hết đồ đánh rơi giúp cô rồi mà?

Hai tay chống hông, Du Du hất mặt:

– Đúng, nhưng ông chưa thể đi ngay đâu.

– Tại sao?

– Rất nhiều nguyên nhân, nhưng điều quan trọng nhất chính là… sinh mạng của tôi, ông không hề có chút quan tâm khi đã đụng vào người tôi đến té bật ngửa ra sau.

Nhíu mày nhìn Du Du đầy vẻ khó hiểu, anh thật sự ngạc nhiên vì rõ ràng Du Du rất tỉnh táo, vẫn đi lại bình thường, sao lại cố tình gây khó cho anh? Cô muốn anh quan tâm điều gì? Hay là…

Một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu, anh vội liếc nhìn cô như ngầm đánh giá. Nhún nhẹ đôi vai, anh rút trong người ra một xấp tiền dúi nhanh vào tay cô cùng với câu mỉa mai:

– Tôi nghĩ rằng với số tiền này có lẽ không chỉ là một chút quan tâm mà là cả một sự quan tâm chu đáo đấy. Hy vọng nó rất thoả đáng với yêu cầu của cô.

Và giữa lúc Du Du còn đang ngơ ngác trước tình huống bất ngờ này thì người thanh niên đã nhanh chóng phóng vội lên xe đạp thẳng không kịp cho Du Du nói thêm được lời nào khác hơn.

Nhìn lại xấp tiền trên tay, Du Du càng hậm hực, bực tức. Thì ra hắn nghĩ cô đòi bồi thường thiệt hại nên đã dúi cho cô số tiền này. Hừ, tại sao hắn lại làm như thế chứ? Du Du này đâu phải kẻ cơ hội? Chỉ tại thấy hắn vội vàng đến không kịp hỏi han người mình gây tai nạn nên Du Du mới gây khó thế thôi, nào ngờ… hành động của cô lại gây sự hiểu lầm dẫn đến vẻ khinh miệt của gã đàn ông qua câu nói.

– Có việc gì mà trông em có vẻ giận dữ vậy hả Du Du?

Quay phắt lại phía sau khi nghe thấy tiếng nói của Tường Quân vang lên, Du Du bực tức dậm mạnh đôi chân phụng phịu:

– Chỉ tại anh Hai nên em mới phải chịu ấm ức như vầy nè!

Cuống quýt trước thái độ của Du Du, Tường Quân vội hỏi:

– Đã xảy ra chuyện gì em mau nói đi Du Du. Tại sao là lỗi do anh Hai?

– Chứ còn gì nữa, nếu như anh Hai đến sớm hơn thì em đâu có gặp phải hắn, đâu phải nghe hắn mỉa mai chửi rủa chứ?

Tường Quân hùng hổ:

– Hắn là ai? Là kẻ nào mà dám to gan làm chuyện động trời đó. Em chỉ rõ đi, nhất định anh Hai sẽ không tha cho hắn đâu.

Du Du liếc mắt:

– Đợi anh đến thì hắn đã dzọt mất rồi còn đâu mà anh nói.

– Nhưng giữa em và người đàn ông nào đó đã xảy ra chuyện gì khiến cho em phải nổi cơn thịnh nộ lên đến như vậy chứ?

Bằng giọng ấm ức pha lẫn vẻ bực tức không giấu được, Du Du thuật lại chuyện vừa xảy ra với Tường Quân. Cuối cùng cô kết luận:

– Rõ ràng hắn đã nghĩ em là một kẻ cơ hội nên mới dúi vào tay em xấp tiền này. Anh Hai nghĩ xem có tức không kia chứ.

Đưa xấp tiền ra trình với Tường Quân, Du Du lại tiếp:

– Thực tâm em chỉ muốn hắn hỏi han đôi câu để chứng tỏ sự quan tâm của mình khi phạm lỗi thế thôi. Nào ngờ hắn lại có cái nhìn thiển cận như vậy.

Cố nén cười trước vẻ mặt cau có của Du Du, Tường Quân xoa dịu:

– Thôi, dù sao thì chuyện cũng đã xảy ra và hắn cũng đã cao chạy xa bay rồi, em đừng giận dỗi nữa làm gì mà hãy mau theo anh về nhà thôi. Tiệc của vú Hạ đã dọn sẵn chỉ chờ em về là sẽ ăn mừng ngay đấy.

Búng nhẹ vào mũi Du Du, anh cười tiếp:

– Bỏ qua đi nhỏ, hôm nay em phải vui vẻ chứ không được quạu quọ cau có như vậy.

Liếc xéo Tường Quân, Du Du dài giọng:

– Anh Hai còn nói, nếu như anh không chậm trễ thì em đâu phải gặp chuyện bực mình chứ… À, nhưng sao chỉ đưa mẹ về nhà rồi trở lại ngay mà anh lại đi lâu như vậy hả?

Tường Quân gãi đầu bối rối:

– À… tại… tại trên đường trở lại đây anh gặp người quen nên phải dừng lại trò chuyện, cho nên…

– Cho nên mới để cho em bị người ta ăn hiếp nè? Rõ ràng là lỗi tại anh mà!

Tường Quân gật nhanh:

– Ừ… thì lỗi do anh, anh xin nhận, em bằng lòng chưa? Bỏ hết đi, chúng ta về thôi em.

Vừa kéo tay Du Du thúc giục, Tường Quân vừa ngọt giọng dỗ dành thế nên chỉ một thoáng sau đó Du Du đã nguôi ngoai, cô liền khoác tay Tường Quân đi nhanh đến bên chiếc xe đã khởi động máy chờ sẵn.

Và rồi trên suốt khoảng đường về cô tíu tít đủ mọi chuyện cùng Tường Quân, cô vô tư nói cười như chưa gặp phải chuyện bực tức vừa mới xảy đến cho mình.

Gọn gàng trong chiếc quần “sọt” ngắn và áo thun sát cánh, Du Du phóng người lên nhánh cây mận trước sân nhà, tìm những trái đỏ thẩm cô hái lấy cho vào tay xoa xoa và bóp nó ra. Bỏ một miếng vào miệng cô nhăn mặt nhưng lại thấy thích thú bởi vị chua chua, ngọt ngọt của nó.

Vừa nhai rau ráu miếng mận dòn tan trong miệng, Du Du vừa đưa mắt nhìn quanh khắp khu vườn.

Vì đang trên độ cao nên Du Du có thể nhìn thấy rõ mọi ngóc ngách của khoảng sân rộng phía bên dưới.

Kia là nhóm hồng tỷ muội với những nụ hoa e ấp vừa hé nở, Dạ lý hương nép mình bên cạnh các cô Cúc vàng màu sắc rực rỡ kiêu sa.

Nàng Phù Dung tuy với thân phận u buồn của một loài hoa tối tàn sớm nở nhưng vẫn cố vươn mình chen đua cùng chị Cẩm chướng dịu dàng xinh đẹp.

Tất cả đã khiến Du Du lại nghe buồn đến lạ lùng. Có lẽ những cảnh vật nơi đây đã khắc sâu vào tận tâm khảm của Du Du hay chính vì tận tay mình vun trồng chăm bón nên Du Du yêu thích chúng nhiều hơn?

Ném hột mận cuối cùng xuống đât, Du Du vừa xoa tay vừa đảo mắt nhìn quanh, phát hiện một chạc ba gần đấy, cô vội vàng chuyền cành leo tới.

Trong tư thế nửa ngồi, nửa nằm tựa ra sau, Du Du cảm thấy khoan khoái như đang nằm trên chiếc võng đung đưa bởi những cơn gió thổi cành xào xạc làm rung nhẹ vào chạc ba.

Ngước mắt nhìn những áng mây đang bồng bềnh phiêu lãng, Du Du tự hỏi:

– “Không biết nó sẽ về đâu mà cứ lênh đênh mãi không tìm được chốn dừng chân?”

Để cô chợt nghe bồi hồi xao xuyến khi nghĩ có lẽ thân phận cô cũng sẽ không khác hoặc giả sẽ còn gian truân hơn những đám mây lang thang kia, nếu số phận không dun rủi cho cô gặp gỡ bà Tường Vi và Tường Quân trong cái ngày định mệnh đầy thảm khốc đó, một thảm trạng kinh hoàng mà cho mãi đến hôm nay vẫn còn ghi rõ ràng đậm nét trong tâm trí của Du Du bởi cái chết thương tâm của ba mẹ do chính cô tận mắt chứng kiến.

Nhưng rồi như một sự đền bù của tạo hoá, Du Du đã được bà Tường Vi thương yêu lo lắng như chính con ruột của mình, cộng thêm với sự quan tâm chăm sóc hết lòng của Tường Quân nên tuy mang thân phận của một đứa con nuôi, nhưng Du Du lại không hề mang mặc cảm tủi hờn bởi cô được hưởng đầy đủ tất cả những đặc ân của một cô gái nhà giàu, sống dư thừa tình thương, được ấp ủ trong vòng tay che chở của mọi người.

Tuy Du Du đã không còn có được sự chăm sóc vỗ về của chính cha mẹ ruột nhưng trước tình thương bao la của mẹ nuôi và Tường Quân trao tặng cũng đã làm Du Du thoả nguyện, để cô vẫn giữ được mãi mãi nét hồn nhiên tươi trẻ của một cô gái đang trong lứa tuổi xuân thì.

Và theo với năm tháng, dường như Du Du đã không còn nhớ đến mình chỉ là con bé côi cút nương nhờ vào tình thương vay tạm của người, chính là nhờ lối đối xử tế nhị và chân thành mà gia đình Tường Quân vẫn luôn dành cho cô.

Trong cuộc đời đầy rẫy những mưu mô, lọc lừa Du Du đã gặp may mắn sau biến cố đau thương của gia đình.

Có lẽ định mệnh đã không nỡ nghiệt cay với một con bé mới lên tám đã phải xa lìa vòng tay thân thương của mẹ vào sự quan tâm chăm sóc vỗ về của người cha, bởi tai nạn giao thông đã cướp đi của cô nên mới xui khiến cho cô gặp được gia đình của Tường Quân.

Mẹ và anh cũng đang đơn độc vì trong gia đình thiếu vắng đi trụ cột, cha anh cũng vừa qua đời sau một cơn bạo bệnh.

Bà Tường Vi nhận cô làm con nuôi trong nỗi vui mừng và sự thương yêu chân thành.

Đáp lại chân tình đó, Du Du cũng đã thật sự xem bà như mẹ đẻ. Hết lòng kính trọng và luôn luôn vâng lời.

Và… thấm thoát mà đã hơn mười năm dài trôi qua, Du Du sống trong hạnh phúc tràn đầy, trong chan chứa tình thương bao la của mẹ nuôi và của chính Tường Quân.

Giờ đây, cô đã thành danh với tấm bằng tốt nghiệp Đại Học Kinh Tế loại ưu, cô hy vọng sẽ có dịp đền đáp ơn nghĩa cho mẹ nuôi, đáp lại tấm lòng bao dung rộng mở của bà đã dành cho cô suốt bao nhiêu năm trời dăng dẳng.

Nhất định sau chuyến du lịch trở về Du Du sẽ bắt tay vào công việc giúp mẹ, bà đã có vẻ mệt mỏi vì áp lực công việc, thêm với tuổi đã khá cao, trong khi Tường Quân lại không giúp ích được gì vì sự nghiệp của anh không cùng chung chí hướng với mẹ mình.

Chọn nghành Luật, anh muốn đem công bằng đến cho xã hội, anh đã giúp đỡ Du Du tận tình cũng chính do xuất phát từ lương tâm nghề nghiệp của anh.


Trang 1/12: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Chương 1: TA MUỐN NHÂN GIỚI QUYẾN RŨ HẮN Không biết bắt đầu từ khi nào, những người đi ngang qua sông Vong Xuyên đều gọi ta là đá Tam Sinh. Kể từ đó, có kẻ khinh bỉ ta, trước mắt ta có người...

Ánh Ban Mai

Chương 1 Hai người ngồi nơi băng đá , dưới bóng cây sao tỏa bóng mát . Chỗ này tương đối yên vắng, so với cảnh rộn rịp ngoài sân cỏ kia, nơi đoàn làm phim đang chuẩn bị cho một cảnh quay. Ban...

Dư Vị Trà Chiều

Chương 1 Tại buổi họp báo ra mắt album mới nhất Người bước đi trong đêm của Hạ Dạ Huân. Những quả bóng bay màu hồng, màu xanh lam và những chiếc nơ bướm lấp lánh khiến cả hội trường trở nên diễm lệ...

Sắc Màu Hạnh Phúc

Trần Thị Thanh Du Sắc Màu Hạnh Phúc Tập 1 Tại Luân Đôn – nước Anh. Mới sáng sớm mà trời đổ cơn mưa , thêm không khí giá buốt làm cho mọi người không thể thoát khỏi căn phòng ấm áp , hay...

Trùng Sinh Kiều Thê Vô Địch

Chương 1: Sống Lại Mười Năm Trước. Khi Lạc U tỉnh lại cảm thấy đầu cực kì đau đớn, loại cảm giác say đó làm cho cô vừa cảm thấy quen thuộc vừa căm ghét. Nhưng ngoại trừ cảm giác say rượu ở bên...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền