Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Hồi ký dòng đời xô đẩy (Cập nhật)
QR Code: Hồi ký dòng đời xô đẩy (Cập nhật)

Hồi ký dòng đời xô đẩy (Cập nhật)



score
Đánh giá: 4.5/5 - 139,233 bình chọn
Truyện hay

Mời các bạn đọc trứơc:Hồi ký dòng đời xô đẩy chap 1 – 132
(Top kia lag quá nên từ nay mình cập nhật bên đây nhé ^^!!)
Chap 133
Bé khoai và con 0905 đến quán tôi làm.
Tôi khá bất ngờ con 0905 sao lại đi với bé khoai nhỉ.
-békhoai: a làm đây hả.
-tôi: ùm. Anh làm ở đây.
-em ra đây làm gì vậy.
-békhoai: dạ, em ra thăm anh thôi.
-tôi: thăm luôn cơ à.
-békhoai: chứ sao. A làm mệt không.
-tôi: quen rồi. Nên cũng không mệt lắm em.
-0905: xem e là người vô hình hả.
-tôi: ai xem cô là người vô hình.
-0905: sao thấy e không chào.
-tôi: cớ sao tôi phải chào cô.
-0905: anh hay quá nhỉ. Đi chơi a.
-tôi: xin lỗi tôi đang làm.
Con nhỏ này quái thật, gay ra bao nỗi đau cho tôi mà giờ xem như không có chuyện gì vậy trời.
-békhoai: e dẫn bạn nay theo là để nói chuyện với anh thôi. Nhờ bạn này giải thích nên em mới hết hiểu lầm anh.
-tôi: cô ta tốt vậy à. Tốt đột xuất. Xấu xa gia truyền.
-0905: đủ rồi đó, anh tương tôi muốn vậy hả, có li do hết thôi.
-tôi: thôi đây là chỗ người ta buôn bán. Đợi tôi làm xong rồi nói chuyện.
-0905: oke.
-békhoai: vậy vào ăn bún thôi bạn.
-0905: ùm.
Tôi tiếp tục công việt của mình.
-hâm: làm ăn mà gái với gú.
-tôi: liền quan đến cô à.
Tôi vẫn làm. 2 nhỏ kia thì ăn xong ngồi nhìn tôi không rời mắt. Khó chiệu dễ sợ.
hết giờ làm.
-békhoai: anh nghỉ rồi hả.
-tôi: ùm nghỉ rồi.
-békhoai: vậy 3 đứa mình kiếm quán cafe nào nói chuyện được đi.
-tôi: sao cũng được.
Tôi vào dắt xe ra đi.
-côtư: đi về sớm nha H.
-tôi: dạ.
-nv: tên kia sao đi đâu cũng có gái vậy nhỉ.
-hâm: kệ nó. Qtâm làm gì bà.
Tôi và bé khoai, 0905 đến một quán cafe trên đường ngô quyền.
-phụcvụ: anh chị dùng gì.
-tôi: cafe đen không đường.
-békhoai: trà xanh.
-0905: number one.
-tôi: có chuyện gì nói đi.
-0905: e thật sự xin lỗi a. Em không ngờ mọi việt lại xẩy ra như vậy.
Tui con nhỏ đã xin lỗi tôi. Nhưng hiện tại tôi đã không còn giận con nhỏ nửa. Vì mọi việt cũng xuất phát từ tôi mà ra thôi mà. Nhưng tôi vẫn còn hận lắm.
-békhoai: lúc đầu em cũng không tin anh lại là loại người như thế.
-thế nên em mới tìm hiểu chuyện như thế nào đó.
tôi thấy bé khoai có lẽ tin tưởng tôi nhiều hơn.
Còn 3 nhỏ thì tình cảm đã sâu đậm rồi mà không tin tôi là sao nhỉ.
Có phải tôi đã quá mơ mộng vào một tình yêu vĩnh cửu.
-tôi: thôi mọi chuyện qua rồi, cho nó qua đi.
-békhoai: nhưng còn 3 cô người yêu của anh.
-tôi: thôi hết rồi em à.
-a nhập hội FA rồi.
-békhoai: chán nhỉ.
-tôi: như vậy em không vui hay sao.
-anh đâu còn yêu ai nửa.
-békhoai: em vui, nhưng em không muốn vậy. Em muốn cạnh tranh công bằng. Chứ không phải vì một chuyện mà em lại thắng cuộc được.
-tôi: vậy à.
-0905: em chưa xử anh đấy.
-có người yêu rồi mà nói không có.
-tôi: tôi xin lỗi, tôi nói ra cô đừng giận tôi nha.
-0905: ùm. Oke anh.
-tôi: cô biết MAI HƯƠNG hay chát với cô không?
-0905: có. Sao anh biết bạn ấy.
-tôi: MAI HƯƠNG chính là một trong 3 cô người yêu của tôi.
-0905: hả. Sao trùng hợp vậy.
-tôi: không trùng hợp đâu.
-MAI HƯƠNG đưa số cô cho tôi và nói.
-néo tôi tán đc cô. Chính miệng cô nói em yêu anh thì tôi sẽ thắng và tôi đc yêu cầu một việt cho MAI HƯƠNG làm. Đây là một vụ cá cược.
-0905: anh….anh.
-tôi: tôi xin lỗi.
-bây giờ tôi biết cô hận tôi lắm.
-nhưng mà hiện tại chúng ta không có gì cả, nên tôi cũng không thấy có lỗi nhiều.
-0905: không đúng. Những thứ anh làm vì tôi.
-tôi cảm nhận đc nó xuất phát từ tình cảm của anh mà.
-tôi: thật sự không phải vậy. Tôi xin lỗi.
Tôi không thấy có lỗi vì tôi và cô ta mới quen nhau được vài ngày thôi. Điều đó đồng nghĩa với việt cô ta sẽ chưa có tình cảm với tôi.
-tôi: thôi H phải về đây.
-khoai ở lại chơi nhé.
-békhoai: anh…….
-0905: sao anh vô tình quá vậy.
Tôi không trả lời mà bước ra khỏi quán và lấy xe về nhà.
Có lẽ tim tôi đã không còn cảm giác với một ai nửa rồi.
Một lần là quá đủ, tôi cần thời gian khá dài để có thể bắt đầu lại một tình yêu mới.
tôi về nhà cô tư.
Thì thấy rất đông.
Hình như hôm nay là sinh nhật của con hâm thì phải.
Tôi phải công nhận một điều rằng bạn con hâm này khá nhiều.
Nhưng mà toàn trẻ trâu không thôi.
Theo tôi nhận định lúc đó là vậy.
-côtư: H về đúng lúc thế.
– vào ngồi chơi luôn con.
-tôi: dạ thôi. Con hơi mệt. Con muốn lên phòng nghỉ.
-côtư: ngồi chơi tí rồi đi con.
-chútư: nó mệt thì để nó đi nghỉ đi.
tôi không nói gì mà lên giường nằm.
-tôi: ôi cuộc đời, cuộc đời.
-sao nó đi theo nhiều hướng thế nhỉ.
rồi có tiếng gỏ cửa.
Tôi mở cửa ra thì thấy con nhân viên làm cùng với tôi.
-tôi: có chuyện gì thế.
-nv: có ai tìm ông dưới đó kia.
-tôi: ừ.
Tôi xuống thì thấy con 0905 đứng đợi tôi.
mọi người ai cũng nhìn cả.
-tôi: có chuyện gì vậy.
-0905: nói chuyện riêng với em một lúc đc không?
-tôi: chúng ta có chuyện gì để nói à.
-0905: tất nhiên là có rồi.
-tôi: tôi nghỉ không có gì để nói cả.
-cô về đi, tôi lên phòng đây.
Tôi quay đầu bước đi.
Và rồi có người ôm tôi từ phía sau.
Tất cả mọi người đèo ồ lên.
-tôi: cô còn muốn gì nửa.
-0905: anh mà không đi thì em sẽ ở đây mãi.
-tôi: tuỳ cô.
Tôi gở tay con nhỏ ra rồi lên phòng.
tôi không biết tôi có tính lạnh lùng từ khi nào vậy nhỉ.
Có lẽ khi yêu một người nào đó say đắm. Rồi chia tay khiến trái tim vô cảm tạo nên tính cánh lạnh lùng.
Và tôi có lẽ cũng vậy.
Tôi lên phòng nằm ngủ khoản 2 tiếng đồng hồ thì phải.
Tôi thức dậy xuống súc miệng.
-côtư: con bé kia vẫn còn ngồi đợi con ngoài kia kìa.
-tôi: dạ.
-hâm: ông chảnh thế.
Tôi không trả lời mà ra ngoài đường.
thì thấy con nhỏ ngồi tựa vào gốc cây.
hình ngư ngủ gật thì phải.
Sao con nhỏ phải tự giầy vò mình như vậy nhỉ.
Tôi đi lại ngồi xuống.
-tôi: tôi không đáng để cô làm vậy đâu.
Con nhỏ vẫn ngủ ngon lành. Để ngủ ngon được ngoài đường như vậy có lẽ cô ta đã quá mệt mỏi thì phải.
Nhìn con nhỏ lúc ngủ củng dễ thương đấy chứ nhỉ.
-0905: cuối cùng anh cũng chiệu ra à.
Rồi tôi và con nhỏ ra một chổ yên tỉnh gần dòng sông hàn
-tôi: sao lại cực khổ như vậy.
-0905: vì e đã rung động.
-tôi: rung động vì tôi à. Có đáng không.
-tôi xấu xa, nhà nghèo. xấu trai có đáng không.
Cô ta tát tôi một cái.
-0905: anh quá đáng lắm. Việt anh đem tôi vào vụ cá cược tôi chưa hỏi tội anh đấy.
– giờ anh còn nói vậy, anh nghỉ yêu là cần đẹp trai giàu có à.
-anh nghỉ tôi cần mấy thứ đó à. Tôi biết xung quanh anh có rất nhiều cô gái đẹp tốt hơn tôi. Và tôi nghỉ anh may mắn.
-xưa giờ tôi chưa từng nghỉ tôi sẽ yêu một người như anh. Anh biết không hả.
-nhưng những sự quan tâm mấy ngày qua của anh đã khiến tôi thay đổi suy nghỉ.
-tôi: tôi quan tâm cô những gì mà cô lại rung động vì tôi.
-0905: xưa giờ tôi yêu khá nhiều người. Nhưng chưa bao giờ có ai hiểu tôi cả, chưa ai wtâm tôi khi buồn, chưa ai đến với tôi lúc nửa đêm, chưa ai cõng tôi khi tôi bị ốm.
-và chưa có thằng con trai nào đưa tôi vào nhà nghỉ mà không làm gì. Điều đó đủ chưa hả anh.
-tôi: chỉ vậy thôi sao,
-cô qua ngay thơ rồi đấy. Tôi xin lỗi đó chỉ là một vụ cá cược. Với lại tôi bây giờ không muốn yêu thêm một ai nửa cả.
-lúc tình cảm chưa sâu đậm. Tôi khuyên cô nên suy nghỉ lại.
-thôi tôi về đây.
-0905: anh……
Mặt cho con nhỏ gào thét gọi tên tôi. Tôi vẫn bước đi.
anh xin lỗi nhé TRANG anh không xứng đâu, anh xin lỗi đã đem em ra cá cược. Có lẽ tôi đã khiến thêm một người nữa đau khổ rồi. Tôi tự hứa với lòng mình từ nay sẽ tránh xa con gái ra. Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà.
Về nhà tôi làm một giấc đến sáng.
Công việt của tôi tuy vất vả nhưng mà tiền 2 việt cộng lại củng nhiều.
Nên tôi yên tâm về khoản tiền làm ra để thêm vào tiền học trong năm học tới.
Ngày lại ngày trôi qua lặng lẽ.
Cuộc sống của toi tẻ nhạt hơn lúc xưa nhiều, một cuộc sống không có tiếng cười. Một cuộc sống cô đơn độc bước.
Vào một ngày vẫn như mọi ngày sáng hôm nay trúng mùng 1 âm lịch nên quán nghỉ bán.
Đồng nghĩa với việt tôi được ngủ nướng và dậy trể.
Nhưng nào tôi đâu có được nghỉ ngơi.
Bé khoai bắt tôi về nhà gặp ba mẹ bé khoai.
Có lẽ ba mẹ em ấy củng biết tôi vì lúc xưa sống ở quê tôi mà.
-békhoai: anh có ngại không.
-tôi: có chút chút.
-békhoai: yên tâm đi ba mẹ em không ăn thịt anh đâu mà lo.
-tôi: ẹc.. ăn thịt luôn cơ à.
-békhoai: hehe.
Tôi theo bé khoai về nhà.
Nhà bé khoai ở đà nẵng.
Mới chuyển về đây.
Mà tôi công nhận bé khoai rảnh thật vì cái tuổi thơ mà bôn ba tìm tôi mới đau chứ.
Tôi không biết trên đời này có ai rời vào hoàn cảnh giống tôi không nhỉ.
đến nhà bé khoai.
-békhoai: mẹ xem con dẫn ai về nè.
-bamẹkhoai: ai đây con.
-békhoai: anh hiếu lúc nhỏ hay chơi với con đó.
-tôi: dạ con chào 2 bác.
-mẹkhoai: con tìm ra cậu bé ấy rồi à.
-békhoai: dạ. Con tìm ra rồi.hihi.
-bakhoai: chúc mừng con nhé.
-békhoai: dạ.
-mẹkhoai: Hiếu lớn gê con.
-ba mẹ con khoẻ không.
-tôi: dạ khoẻ.
Thật sự tôi cũng mới nhớ ra ba mẹ KHOAI thôi. néo không có bé khoai tôi quên bén luôn ấy chứ.
-békhoai: hihi. mẹ ơi.
-mẹkhoai: sao con.
-békhoai: mẹ cho con đi chơi qua lại với anh hiếu nha.
-mẹkhoai: mẹ cho con đi tìm cậu ấy rồi.
-giờ con hỏi câu này có thừa không con.
-bakhoai: nó nói khía mà không biết hả em.
-békhoai: hihi. chỉ ba hiểu con thôi.
-bakhoai: thôi đừng nịnh nửa.
-mà HIẾU làm gì rồi con.
-tôi: dạ con đang đi học.
-hè nên con đi làm ở đà nẵng đây.
-mẹkhoai: con giỏi gê. Còn nhỏ mà đi làm rồi à.
-tôi: dạ.
-mẹkhoai: thôi con ngồi nói chuyện với bác trai với bé khoai.
-bác đi nấu ăn đồ ăn sáng đã.
-tôi: dạ.
Chap 134
-tôi: dạ.
Ba mẹ bé khoai quá xa lạ đối với tôi.
Hình như họ không có thiện cảm đối với tôi.
Đâu phải lúc nào cũng màu hồng đâu, đôi lúc cũng phải có đen đen mới là cuộc sống chứ.
Ở nhà bé khoai ăn cơm mà tôi chẵn thấy tự nhiên tí nào cả.
Giống như là nàng dâu mới về ăn bữa cơm đầu tiên với gia đình nhà chồng vậy.
-békhoai: ăn cá đi anh hiếu.
-cá ăn thông minh lắm.
-tôi: thôi em ăn đi. thông minh đc gì đâu hả em.
-békhoai: dạ.
Lúc ra về tôi chào tạm biệt ba mẹ bé khoai.
họ chỉ ừ cho qua chuyện.
Bé khoai tiễn tôi ra ngoài.
-békhoai: em xin lỗi.
-tôi: xin lỗi gì em.
-békhoai: thì ba mẹ em không thích anh, híc.
-tôi: có sao đâu. E đừng bận tâm. Thôi anh về đây. Gặp em sau.
-békhoai: ùm. Hẹn gặp lại anh.
Tôi phóng xe về nhà.
Đến nhà thì con hâm lại dở chứng chột tôi.
-hâm: ăn rồi đi chơi hoài.
-tôi: hôm nay là ngày nghỉ nhé.
-hâm: nghỉ gì mà nghỉ. Ăn lương tháng chứ phải lương ngày đâu mà nghỉ với không.
Đi mua cho tôi tô hủ tiếu đi.
tôi bị đưa vào tình thế không mấy tốt đẹp cho nên tôi đành đi.
Tôi ra mua một tô đem về.
-hâm: không có hành hả.
-ra lấy cho tôi.
tôi lại chạy ra. Đúng là gặp con hâm mệt vô đối.
tôi lấy hành về lại.
-hâm: nguội rồi. Đi đổi cho tôi tô khác.
Tôi ức lắm nhưng lần này tôi đi.
Nhưng mà đi luôn.
Tôi gọi cho thằng bạn mới quen trên xe buýt lúc trước.
-tôi: alo ở đâu đấy.
-bạn: ùm. Mình đang làm đến chổ mình chơi.
-tôi: đọc địa chỉ đi.
Tôi phóng xe đến địa chỉ mà bạn ấy đưa
Đến nơi là một cái nhà hàng nhìn cũng sang trọng.
-bạn: đến rồi à. Vào quán chơi.
-tôi: đang làm vào có sao không đấy.
-bạn: không sao đâu.
-giờ cũng ít khách.
-tôi: ùm.
-quán rộng gê nhỉ.
-bạn: quán víp mà.
cơ mà cái quán này gái nhiều hơn trai thì phải.
-tôi: toàn gái vậy bạn.
-bạn: thích em nào tau giới thiệu cho. Haha.
-tôi: cho mình xin toàn vịt trời không à.
-bạn: vậy mà cứ tuởng kết em nào rồi chứ.
Đang nói chuyện thì thấy 2 người già một cô gái. Một chàng trai vào quán.
Nhưng mà cô gái đó quá đẹp đi.
-bạn: nhìn gì thế bạn.
-tôi: nhìn gì đâu.
-bạn: haha. Nhìn con nhỏ kia hả.
-mơ đi. Xách dép còn không đc.
-tôi: cô ta là ai mà xách dép không cho.
-bạn: con gái chủ quán này đấy.
– chảnh vô đối. Ngịch vô biên.
-tôi: chà chà. Có vẽ thú vị đấy
-bạn: đố bạn lại nói chuyện đc.
-tôi: đc bạn chiệu gì đây
-bạn: chiệu gì cũng được.
Cái này không phải cá cược. Tôi chỉ muốn biết cái tính xác thực của việt cô gái này có chảnh hay là không. Nhìn sơ qua là tôi biết chảnh rồi.
Đại loại là tôi đang tiến lại thì có một tên nhân viên lại hỏi 4 người đó dùng gì.
nhưng mà tên kia lại nhìn vào cô gái kia mà hỏi.
Con nhỏ thì giả lơ không nói gì. Làm tên kia quê quá trời.
Tôi tiếng lại luôn.
-tôi: bạn vào đi, đê mình phục vụ cho.
Cô gái nhướn mắt nhìn tôi.
-tôi: cô chú với anh chị dùng gì.
-ôngkia: nhân viên mới hả.
-tôi: dạ không phải.
-bàkia: không phải tại sao lại phục vụ.
-tôi: dạ con là bạn của phục vụ ở đây ạ. Con thấy công việt hay hay nên làm xem sao.
-ôngkia: haha. Đc đó.
Vì tôi phục vụ lâu rồi nên họ nói món gì tôi củng nhớ. Không cần ghi vào giấy.
Những thủ tục như lau chén cho khách. Rót bia hay rựu tôi đèo biết cho nên họ khá bất ngời.
-bàkia: mới biết mà thành thuột thế cơ à.
-tôi: dạ, hihi, tại con thấy mấy bạn kia làm sao. Giờ con làm lại vậy.
-ôngkia: vậy có muốn làm ở đây không.
tôi lại suy nghỉ. Không biết co nên xin vào làm ở đây không ta. Tí phải hỏi trung mới đc.
-tôi: dạ để con suy nghỉ ạ.
– 4 người là một gia đình hả.
-ôngkia: sao con biết.
-tôi: dạ con thấy chị này có nét đẹp của bố. Có cái duyên của mẹ.
-còn anh kia thì phong độ giống mẹ. Có cái miệng giống bố.
Tôi nói tùm lum hết. Không biết tôi nói có đúng không mà cô gái kia cười.
-côgái: thật cơ à.
Bắt đầu mở miệng rồi.
-tôi: thật em xạo chị làm gì.
-chàngtrai: chú em nhiêu tuổi rồi.
-tôi: qua năm em lên 11 ạ.
-ôngkia: haha. nhỏ hơn con trai ta một tuổi. Và bằng tuổi con gái ta.
-bàkia: miệng mòm lanh lợi nhỉ.
-tôi: dạ đâu có.
-ôngkia: ngồi vào đây dùng với gia đình ta đi.
Và tôi đã được mời vào ngồi.
Không ngờ có cái miệng cũng giúp ích được thật.
Tôi ngồi vào bàn. Làm tụi nhân viên và thằng bạn bất ngờ.
-chàngtrai: chú em học ở đâu.
-tôi: dạ em học ở hội an. Em ra đây làm thôi. Vì hè nên mới đi làm đây anh.
-ôngkia: cũng giỏi đấy chứ.
-chả bù cho 2 đứa con ta.
-côgái: ba nói xấu ai đấy.
-bàkia: có sao nói vậy thôi.
-con người ta vậy đã đi làm kiếm tiền.
-con mình chỉ có ăn với học cũng không xong.
-chàngtrai: tí đi chơi với anh.
-tôi: dạ để em xem đã anh ơi.
-chàngtrai: ùm em.
Ăn uống nói chuyện với họ khá lâu.
Anh kia xin sdt tôi.
Còn tôi hứa sẽ suy nghỉ về việt có đến quán làm hay không.
Rồi họ ra về.
-bạn: bạn giỏi gê, mới thế mà đã ngồi vào bàn nói chuyện thân mật như vậy rồi.
-tôi: mình mà lị, hihi.
Tuy mới đến chơi nhưng tôi bắt chuyện khá nhanh, không biết từ bao giờ tôi nói nhiều đến như vậy.
-tôi: thôi mình về, hẹn gặp lại bạn sau.
-bạn: ùm. Rảnh qua quán mình chơi nha.
-tôi: oke bạn.
Tôi ra phóng về quán.
Đi ngang qua công viên. Nơi ngày xưa tôi và mấy nhỏ đã từng hạnh phúc.
Có lẽ tôi đã sống bằng tình cảm quá sâu nặng.
Về đến nhà thì con hâm kia ngồi vắt chân lên đùi trừng trừng liết liết tôi.
-hâm: đi mua giùm tô hủ tiếu mà đi sáng giờ à.
-tôi: tại tôi có công chuyện.
-hâm: làm ăn vậy đó hả.
-tôi: tôi nói cho cô biết, tôi làm cho mẹ cô chứ không phải làm cho cô.
-mong cô hiểu điều đó.
-hâm: tôi sẽ nói mẹ tôi đuổi việt ông.
-tôi: đó là chuyện của cô.
Thật. Con hâm này về nũng niệu và bảo cô tư đuổi việt tôi.
-hâm: mẹ ơi. Huhu. Ông hiếu xàm sỡ con mẹ ơi.
-côtư: mẹ tin H không bao giờ làm như vậy.
Nhưng cái sự nũng nịu mít ước của cô ta đã làm siêu lòng cô tư.
Và tôi đã bị đuổi việt.
Tôi ghét cô ta vô đối. Néo ra đường mà cô ta có gặp chuyện gì tình cơ tôi thấy đc chắc tôi sẽ làm ngơ đi mất.
-côtư: con làm chưa đủ tháng nhưng cô sẽ trả đủ lương một tháng cho con.
-cô biết con không có làm vậy nhưng mà con và con gái cô khắc nhau quá.
-cô đành làm vậy. Cho cô gửi lời xin lỗi đến mẹ con.
-tôi: dạ không saO.
Đúng vậy thôi kẻ làm thuê bị người ta trèo đầu cưởi cổ là chuyện bình thường mà.
Tôi vát balo leo lên xe phóng đi.
Chắc tôi về quê quá.
Tôi ra bờ sống ngồi hóng mát.
Suy nghỉ tùm lum
Nhiều người những lúc buồn thường chọn nhảy sông treo cổ để tự tử.
Còn tôi thì không. cuộc sống là do ba mẹ ban tặng cho mình nên hãy trân trọng nó cho dù có chuyện gì xẩy ra.
Bỗng điện thoại tôi reo.
Nhìn số là biết ông anh lúc nãy tôi gặp ở quán thằng bạn.
-chàngtrai: ở đâu đó ku em.
-tôi: dạ đang ở gần bờ sông.
-chàngtrai: đến quán góc phố trên đường điện biên phủ uống cafe em
-tôi: dạ.
đang rảnh rổi cho nên tôi củng đi luôn. Chứ biết đi đâu giờ.
Đến quán tôi nhận ra anh ấy ngay, vì quán bây giờ khá ít khách.
ảnh ngồi cùng với mấy anh mấy chị nào khác nửa.
-tôi: chào mấy anh chị.
-chàngtrai: nhóc đến rồi à.
-đi đâu mà đem balô theo thế.
-tôi: dạ em mới bị đuổi việt xong.
-chàngtrai: khổ thế. Thôi đừng buồn nửa. Vào quán nhà anh mà làm.
chắc tôi nhận lời luôn quá.
tôi cũng còn hên.
Vừa bị đuổi việt đã có người gọi đi làm.
-tôi. Dạ cũg đc.
rồi một chị hỏi.
-côgái: nhà ku ở đâu.
-tôi: dạ em ở quảng nam ạ.
-côgái: vậy em tên gì?
-tôi: dạ em tên hiếu năm nay xx tuổi ạ.
-côgái: vậy à nhỏ hơn chị 2tuổi.
-tôi: dạ.
Mấy anh chị này nói chuyện khá vui cho nên thân nhau không khó.
-chàngtrai: để a gọi cho ba mẹ anh xin giúp e.
-tôi: dạ, cảm ơn anh.
rồi anh ấy lấy điện thoại ra gọi.
-chàngtrai: đc rồi đấy. Bây giờ em có thể đến làm.
-để tụi anh dẫn tới.
-tôi: dạ cảm ơn anh.
Ảnh tính tiền cafe rồi dẫn tôi đến quán.
Quán giờ này hơi đông, vì sắp tối rồi mà.
Mấy nhân viên thì tất bật chạy bàn.
Và mai tôi cũng nằm trong số đó.
-bạn: đi đâu vậy bạn.
-tôi: đi làm chứ đi đâu.
-bạn: làm ở đây hả.
-tôi: ùm.
-bạn: thế thì hay quá rồi.
-tôi: hihi.
Rồi ảnh vào thông báo cho quản lý và nhân viên là mới nhận tôi vào làm.
Vì biết mặt nhau rồi cho nên tôi cũng không ngại bao nhiêu.
-chàngtrai: tụi mày ở lại đây làm vài lon rồi về chứ.
-chàngtrai2: oke: của mày là tau không ngại rồi. Haha.
-chàngtrai: gê cho tụi bây quá.
-H em lên trên bỏ đồ rồi xuống uống với tụi anh vài ly.
-tôi: dạ.
bỏ đồ xong tôi xuống ngồi bàn.
Tôi chỉ là một người ảnh mới biết. Sao ảnh lại tốt với tôi thế nhỉ.
Đến sau này tôi mới biết có một lí do ảnh làm điều đó.
Họ có lòng mình có dạ đó là lẽ đương nhiên mà.
Tôi uống giữ mình lắm nên uống lai rai chứ không sát phạt nhau.
Hết một kết tôi vẫn còn tỉnh táo.
6ng uống 1 kết bia nhằm nhò gì đâu.
Vừa uống vừa nói chuyện.
Nhờ vậy tôi hiểu ông anh này tính khá hung dữ.
Đối với người ngoài thì tàn nhẫn, còn bạn bè người trong gia đình thì sống vì họ nhiều hơn.
Và điều tôi khâm phục là ảnh rất thương em gái của mình.
-chàngtrai: vui không em.
-tôi: dạ vui ạ.
-côgái2: sao giờ đi chơi với tụi chị hay vào nghỉ.
-tôi: dạ thôi. Em mệt quá hẹn anh chị lúc khác.
-chàngtrai: mệt thì đi ngủ đi e. Mai rồi làm.
-tôi: dạ. Hihi.
Chap 135.
Tôi vào nằm ngủ trên giường của trung.
Tôi ngủ đến 7h tối thì dậy không thể ngủ được nửa.
Quán nhiều con gái đôi lúc cũng hơi ngại.
Con gái bây giờ tôi không ham hố là mấy vì tôi có còn tin vào tình yêu vĩnh cửu nửa đâu chứ.
-bạn: dậy sớm thế.
-tôi: ngủ lâu rồi mà sớm gì trời.
-bạn: ùm. Vậy ngôi chời đi mai rồi làm.
-tôi: ùm.
” bé khoai đang gọi”
-békhoai: anh đi đâu rồi, sao em đến không có anh nửa.
-tôi: họ đuổi việt anh rồi.
-békhoai: giờ anh đang ở quê hả.
-tôi: đâu có. Anh làm chổ khác rồi.
-békhoai: chổ nào đưa địa chỉ em đến chơi.
Rồi tôi đọc địa chỉ cho bé khoai.
bé khoai đến.
-békhoai: sao ng ta lại đuổi anh vậy.
-tôi: tại con nhỏ kia ghét anh nói anh xàm sở nên mới vậy.
-békhoai: tức thật.
-tôi: mà thôi chuyện qua rồi.
-bạn: ai đây hiếu.
-békhoai: là ng yêu H. Hihi.
-bạn: chu choa có người yêu luôn cơ à.
-tôi: bậy bạ đâu không à.
-békhoai: hehe. Bộ k đc hả.
Tôi im lặng không trả lời vì tôi không biết trả lời sao cả.
-tôi: em đến đây làm gì vậy.
-békhoai: đến rủ anh đi chơi. Hihi.
-tôi: ăn rồi đi chơi hoài.
-békhoai: hè mà anh. Hihi.
-tôi: giờ đi đâu.
-békhoai: đi đi rồi biết.
Rồi tôi lấy xe chở em ấy đi chơi.
tôi đã hứa là không đi chơi với gái nửa nhưng mà sao giờ tôi lại đi nhỉ.
Thôi phá lệ một lần vậy.
-békhoai: đi sinh nhật với em đi.
-tôi: thôi. Cho anh xin anh không đi đâu.
-békhoai: đi mà.
-tôi: anh nói không rồi mà.
-e đi đi anh về đây.
-békhoai: vậy thôi em cũng không đi luôn.
-hay mình vào công viên chơi đi anh.
-tôi: chơi gì trong đó em.
-békhoai: đi nha.
Bé khoai vì tôi mà không đi sinh nhật bạn cho nên tôi không có lí do gì mà tôi từ chối cả.
Vào công viên.
Những cặp yêu nhau dẫn vào đó quá nhiều.
Mấy cái ghế đá đã bị chiếm giử hết.
còn bé khoai thì ôm tay tôi.
Tôi để im cho em ấy làm vậy.
Tôi không biết là tại sao tôi làm vậy nửa.
Đi ngag quá cái đạp vịt. kỉ niệm xưa chợt ùa về.
Xưa tôi và mấy nhỏ đã đi cái này và rớt xuống xong.
Tôi nhìn nó cười một mình.
-békhoai: anh cười gì vậy.
-tôi: haha, a nhìn con vịt kia buồn cười thôi.
-békhoai: em thấy nó chẵn buồn cười gì cả.
-hay thấy em nào đẹp lại cười. Hứ.
-tôi. Bậy bạ.
Em có thấy trong này có cô gái nào đi một mình không.
-békhoai: dạ không. Hihi.
-vậy thì con vịt đó dễ thương hả anh.
-tôi: ùm. Con vịt dễ thương. chắc anh yêu nó quá.
-békhoai: vậy anh đi mà yêu nó luôn đi.
-em ấy dỗi rồi bỏ đi.
ai lại đi ghen với cái đạp vịt cơ chứ.
Có ai như vậy không trời.
Tôi đi theo em ấy.
Em ấy đi trước còn tôi đi sau.
-békhoai: đứng lại.
Rồi tôi đứng lại.
Em ấy đi tiếp. Tôi cũng đi tiếp.
-békhoai: sao anh theo em hoài vậy. Đi mà theo cái đạp vịt kia kìa.
-tôi: cái đạp vịt đó của ng.ta mà. Hihi.
-békhoai: vậy em là của anh hả.
-tôi: bậy bạ không à.
-békhoai: khoai lang nướng kìa anh. Mua ăn đi anh.
em ấy dẫn tôi lại. Mùi khoai lang nước thơm thật.
Nhìn nó tôi lại nhớ quê nhà.
Nhớ lúc còn bé tôi đi chăn bò. Đi đông lắm
Vào đào trộm khoai người ta rồi nướng ăn. Vui dễ sợ.
đó cũng là lí do tại sao bé khoai lại có tên là bé khoai. Vì ngày xưa em ấy thích ăn khoai nướng lắm.
-békhoai: bán 2 củ chú ơi.
-chủ: ùm. 10ngàn con.
-tôi: tiền nè chú.
Ở quê tôi 3ngàn 1 ký. Ra đây 5 ngàn một củ.
-tôi: nhìn củ khoai nó giống em gê,
-békhoai: không giống.
-tôi: tên em là khoai kìa.
-békhoai: em chỉ thích ăn nó thôi, chứ em không có giống nó.
-chủ: 2 đứa là người yêu hả. Đẹp đôi đó.
-békhoai: dạ. Hìhì.
tôi thì im lặng. Tôi không thể ngăn cảng sự sung sướng của em ấy.
Ăn mà đùa giỡn với nhau.
Khoai nướng thường rất đen nên em ấy lấy vẽ lên mặt tôi.
-békhoai: haha. Nhìn anh đẹp chưa kìa.
-tôi: trả thù nè.
Đùa giỡn nhau một lúc 2 đứa như con mèo vậy mặt ai cũng đen xì cả.
-békhoai: nhìn anh buồn cười gê.
-tôi: em cũng vậy mà.
rồi bỗng nhiên bé khoai im lặng lại.
-tôi: em sao thế.
-békhoai: dạ tại vì hồi nhỏ 2 đứa mình củng hay như thế này.
-tôi: trời. Quá khứ rồi em cho qua đi.
-tính đến hiện tại tốt hơn đấy em à.
-békhoai: dạ, em biết rồi. Hihi.
lượn trong công viên một lúc thì củng đến gần 9h tối rồi.
-tôi: mình về thôi em.
-békhoai: em chưa muốn về,
-dễ gì anh đi chơi với em cho nên em phải hành anh đến tận khuya cơ.
-tôi: ẹcc.
-giờ đi đâu nửa.
-békhoai: hay mình lên cầu thuận phước hóng mát đi anh.
-tôi: xa vậy trời.
-békhoai: đi mà anh.
-tôi: thôi đc rồi.
2đứa vào rửa mặt rồi Tôi chở bé khoai lên cầu thuận phước.
Cái cầu này vào mùa hè mát lắm.
-békhoai: mát quá anh ơi.
-tôi: ùm. Công nhận mát thật.
-békhoai: hay mình chụp chung tấm ảnh đi anh.
-tôi: thôi anh không thích chụp ảnh đâu.
-békhoai: chụp nha.
Tôi im lặng.
Rồi bé khoai lại gọi ông chụp ảnh.
-chụpảnh: rồi 2đứa đứng vào mà chụp.
Tôi thì chả thích chụp ảnh tí nào cả.
Đó là lí do trên mạng xa hội ít ai thấy đc hình tôi lắm.
Bụp….bụp…
-chụpảnh: rồi đó 2 tấm. 20k .
Tôi móc ví rút 50k ra đưa cho ông này.
Vì ảnh chụp lấy liền nên nhìn xấu gê.
-békhoai: anh giữ một tấm.
-em một tấm.
-tôi: ùm,
Tôi bỏ vào túi.
-békhoai: không phải chổ này.
-tôi: chứ chổ nào.
bé khoai móc cái ví tôi ra rồi bỏ vào trong đó.
-békhoai: chổ này mới đúng, hiểu chưa đồ ngốc.
-tôi: nói ai ngốc vậy hả.
-békhoai: hihi. Nói anh chứ ai.
10h trễ quá rồi nên tôi chở em ấy về nhà.
Về một mình lạnh kinh khủng. Không phải vì thời tiết làm tôi lạnh mà tôi lạnh từ trong tim ra.
Chạy 15phút củng về đến quán mới.
Cái quán mà tôi đồng hành thời gian tới này.
Về thì quán vừa đóng cửa.
-bạn: đi chơi về vui nhỉ.
-tôi: cũng không có gì vui.
-quán nghỉ rồi hả.
-bạn: ùm. Chuẩn bị nghỉ đi.
-H vào ngủ trước đi.
-tôi: ùm.
Tôi vào nằm xuống một góc phòng.
Cơ mà tôi ngủ không được, ở ngoài ồn quá.
Ra lại thì thấy 2 anh em con chủ quán dẫn theo một bầy đến hình như là nhậu thì phải.
nhậu gì giờ này trời.đúng là ăn không ngồi rồi cứ hứng lên lại nhậu.
Tôi chẵng quan tâm mà vào phòng lấy bông gòn bịt 2 cái lỗ tai lại.
ông anh kia vào gọi tôi.
-chàngtrai: ra ngoài chơi tí em.
-tôi: làm gì vậy anh.
-chàngtrai: à. Hôm nay sinh nhật con bạn anh.
-tôi: dạ thôi. Ngại lắm.
-chàngtrai: ra chơi đi, không a giận đó.
Tôi bắt buột phải ra
-chàngtrai: giới thiệu với mọi người đây là thằng em mới quen của mình.
-nên mình dẫn ra đây chào mọi người luôn.
Tôi được ngồi gần ảnh và em gái ảnh.
-chàngtrai: ăn uống thoả mái đi em. Đừng ngại gì cả.
-tôi: dạ.
Mọi người nói chuyện rất vui vẻ và hoà đồng.
phải một lúc tôi mới bắt nhịp được với mọi người.
mấy anh chị này có phương châm trước lạ sau quen nên hoàn cảnh ra sao vẫn là bạn đc.
Còn cô gái kia thì ngồi im chỉ uống và ăn thôi.
Sắp tan tiệt ai củng tê tê hết rồi.
Mấy người này ăn uống nhậu nhặt say là về ngủ, chỉ tội mấy đứa nhân viên.
Muốn ngủ cũng không được.
Vì thức còn dọn dẹp nửa mà.
riêng tôi thì vẫn còn tỉnh táo.
-chàngtrai: ê H. Đưa bé THANH về nhà giùm anh.
-tôi: dạ sao được.
-anh không sợ em làm bậy à.
-chàngtrai: néo e đã muốn làm bậy có cần hỏi anh không.
Tôi cảm thấy lại. Tại sao ông anh này lại giao em gái cho một thằng mới quen như tôi chứ nhỉ. Quái thật.
Nhưng mà ảnh nhờ là phải làm thôi.
tôi lấy xe chở cô gái kia về.
Trời khuya rồi nên lạnh tê tái.
Đi 2 người mà giống như tôi đi một mình vậy. Không ai nói với ai câu nào cả.
cô gái chỉ nói cái địa chỉ nhà cho tôi mà thôi.
-tôi: đến nhà rồi đó.
-côgái: cảm ơn.
-tôi: thôi mình về đây.
-côgái: đợi đã.
-tôi: có chuyện gì.
-côgái: chở tôi đến một nơi.
-tôi: trễ rồi mà.
-côgái: có giúp không.
-tôi: ừ.giúp
Cô gái chỉ tôi chở đến một trại trẻ mồ côi.
-tôi: sao lại đến đây.
-côgái: vào đi hỏi nhiều quá.
-tôi: người gì đâu mà lạnh lùng, kì cục thấy ớn.
Chap 136
Cô gái đó bảo tôi đứa đến trại trẻ mồ côi.
Vào đó thì cả bầy con nít chạy ra.
-connít: mẹ đến rồi.
-tôi: hả. Mẹ.
-côgái: đúng. Tôi thương tụi nhỏ lắm, mồ côi từ bé nhưng ngoan lắm.
-tôi thường đến đây thăm tụi nhỏ nên tụi nhỏ gọi tôi là mẹ.
-tôi: ồ. Thú vị nhỉ.
-connít: mẹ ơi. Ba đây hả mẹ.
-côgái: không phải con, baba mất rồi con à.
Nhìn tụi nhỏ ngây thơ thật, vậy mà không cha không mẹ từ nhỏ.
-cogái: ngày hôm nay tụi con có ngoan không.
-connít: dạ ngoan ạ.
-côgái: ngoan sao giờ chưa chiệu đi ngủ.
-tấtcảđồngthanh: tụi con nhớ mẹ.
Tôi nhìn tụi nhỏ làm tôi cười một mình.
-côgái: anh cười gì đấy.
-tôi: tại tôi thấy tụi nhỏ dễ thương quá thôi.
Rồi một bà sơ ra.
-côgái: chào sơ.
-sơ: chào con. Con đấy thăm tụi nhỏ đấy à.
-côgái: dạ.
-sơ: cậu này là người yêu con à.
-côgái: dạ không, là bạn con thôi.
-sơ: cu tí mấy ngày nay ho hoài.
-côgái: dẫn bé đi khám đi sơ ho vậy không tốt đâu sơ.
-sơ: sơ tính mai dẫn đi đây mà bận quá.
-côgái: vậy để mai con dẫn đi.
-sơ: phiền con quá.
-côgái: không sao đâu. Con xem đây là ngôi nhà thứ 2 mà.
Nói chuyện một lúc để các bé vào đi ngủ.
Còn tôi chở cô gái này về.
-côgái: anh chở tôi đi một nơi nửa nha, tôi chưa muốn về.
-tôi: nửa hả. Trể rồi.
-côgái: anh không đi thì tôi đi mình vậy.
Néo để cô gái này đi một mình tôi không yên tâm.
Vì đã lỡ hứa với ông anh kia đưa về nhà. néo cô gái này đi lỡ xẩy ra chuyện gì thì có nước tôi xách balo về quê mất.
-tôi: thôi được rồi.
Tưởng đi đâu ai dè đến xem cầu sông hàn quay cho tàu lớn nó qua.
-côgái: mỗi khi buồn tôi thường ra đây một mình.
-tôi: sao bây giờ lại rủ tôi đi.
-côgái: thật sự tôi cũng không biết nửa. Chắc tiện thể rủ anh đi luôn thôi.
-tôi: ừ. Tôi là một người xa lạ đối với cô mà.
-côgái: ừ quá xa lạ.
-tôi: sao tôi nhìn mặt cô lúc nào cũng buồn và lạnh lùng quá vậy.
-côgái: anh cũng nhận ra à.
-anh muốn nghe tôi kể về lúc trẻ thơ của tôi không.
-tôi: néo có thể, cô có thể kể.
+cuộc đời của cô gái.
Vào một ngày trời trong xanh tại tỉnh quảng nam đà nẵng(thời đó quang nam đà nẵng chưa tách ra.)
Ngày 04-04-1994 có một cô gái được sinh ra trong một gia đình của một cặp vợ chồng trẻ mới cưới nhau. Gia đình họ rất đầm ấm vì hạnh phúc sắp có thêm vì người vợ sắp hạ sinh một người con cho người chồng.
Ba cô gái hi vọng có một đứa con trai nhưng ông trời đã phụ lòng người cha đó sinh ra một cô bé.
Người mẹ thì vui mừng dù trai hay gái gì cũng như nhau thôi.
Thế nhưng người cha lại khác. Suy nghỉ của ông ấy quá phóng kiến cho nên chỉ thích con trai.
người cha đó thất vọng lao đầu vào rựu chè cờ bạc. Bỏ bê việt làm.
Gia đình đã khó khăn nay lại càng khó khăn hơn.
Nhiều lúc nhậu say về đánh 2 mẹ con cô gái.
Cô gái lúc đó quá nhỏ để nhận thức được việt mẹ mình phải chiệu đựng
Mẹ cô gái chỉ biết ôm cô gái khóc một mình trong đêm tối.
có lẽ ông trời quá bất công cho người mẹ và cô gái sao thời nay lại có một người trọng nam khinh nữ như vậy chứ.
Trai gái gì cũng là đứa con do mình đứt ruột sinh ra mà.
Cuộc sống quá khổ sở khiến người mẹ bị bệnh sỏi gan.
Thời gian bào mòn theo năm tháng.
Một người đàn bà bệnh tật không thể đi làm nuôi một gã chồng Rựu chè được
Vào một ngày mưa tháng 10 âm lịch người chồng đi nhậu về say xưa nên rơi xuống sông và mất đi.
Để lại nỗi đau vô cùng to lớn cho người vợ.
Cho dù ông ấy có hay đánh đập nhưng vẫn là người chồng người cha.
Người mẹ kia hiện lên một sự thất vọng tràng trề.
Đúng 2 tháng sau người mẹ mất đi do căn bệnh hiểm nghèo kia.
Còn cô gái lại rơi vào hoàn cảnh không cha không mẹ. Không một mái nhà. Lúc đó cô gái có 4t đâu biết gì đâu.
Cô gái được một người dì đem về nuôi.
Đến 6t cô gái bắt đầu đi học nhà người dì này cũng đông con nên không thể nuôi cô gái được.
Nên đành gửi cô gái vào trại trẻ mồ côi.
Cuộc sống cô gái cô đơn lạnh lùng độc bước. Cô gai đã từng mơ có một gia đình. Có cha có mẹ nhưng may mắn không đến với cô gái.
nhiều lúc cô gái nhìn lên trời hỏi tại sao cuộc đời mình lại như thế này.
Nào đâu cô gái không bao giờ nhận lại được câu trả lời.
Thời gian dần trôi qua. Cô gái đã tự hiểu mình mồ côi cha mẹ cho nên ý thức được nên không đua đòi gì.
Năm cô gái đc 10t có một cặp vợ chồng muốn có một đứa con gái đến trại mồ côi và nhận cô gái đó về nuôi.
Nhưng ba mẹ nuôi cô gái quá xa lạ với cô.
Họ thương cô rất nhiều nhưng tình thương đó không đủ để cô thật sự sống trong một gia đình với chính ba mẹ đẻ của cô gái.
bao nhiêu đem nằm khóc trong phòng. Đã khiến cô gái mang một khuôn mặt buồn và sự lạnh lùng bây giờ.(cuộc đời của THANH THANH do chính cô ấy kể lại cho tôi. Hiện tại cô ấy vẫn sống tốt ở đà nẵng và đã làm chủ một quán cafe rồi.)
Hiện tại.
-tôi: cuộc đời cô cũng nhiều ngã rẽ lắm nhỉ.
-thế mà tôi cứ tưởng cô là con ruột thịt của ông chủ bà chủ chứ.
-côgái: nhưng rất tiết không phải vậy.
-lúc anh nói tôi giống họ tôi thật sự bất ngờ. Tôi không biết tôi giống họ cái gì mà anh lại nhận xét vậy nửa.
-tôi: tại lúc đó tôi thấy cô lạnh lùng nên muốn bắt chuyện thôi.
-cuộc đời tôi may mắn hơn cô một chút.
-vì tôi vẫn còn cha mẹ và họ thương tôi rất nhiều.
-côgái: oày. Tôi cũng muốn ao ước một lần gặp đc ba mẹ đẻ mình trong giấc mơ nhưng tôi không thể nào hình dung ra họ như thế nào cả.
-tôi: lúc đó cô còn quá nhỏ, sao có thể hình dung ra được.
-côgái: trời về đêm đẹp gê nhỉ.
-tôi: màng đêm đi đôi với sự cô đơn đấy cô biết không.
-vì những người cô đơn thường ngồi trong đêm tối một mình.
-côgái: có lẽ tôi cũng vậy.
-tôi: vậy cuộc sống bây giờ của cô có tốt hay không.
-côgái: cũng tốt nhưng sống với họ bao nhiêu năm tôi mới hiểu đc họ rất thương tôi. Cho dù tôi là con nuôi hả họ.
-tôi: vậy là đc rồi.
-côgái: nhưng tôi ít bạn lắm.
-bở vì tính lạnh lùng của tôi.
-tôi: bạn bè nhiều làm gì.
-bạn ít bè nhiều cũng như không thôi à.
-côgái: có lẽ vậy.
-anh là người thứ 2 sau anh hai của tôi khiến tôi tâm sự nhiều như thế.
-tôi: tôi thấy anh ấy thương cô nhiều lắm mà.
-côgái: ùm. Đúng rồi. Ảnh thương tôi lắm. Tôi đòi gì ảnh củng mua cho tôi. Không để tôi thiếu thứ gì cả. Nhiều lúc bị mẹ phạt ảnh toàn nhận tội giùm tôi thôi à.
-tôi: hiếm ai được như thế lắm.
-côgái: anh kể về cuộc đời của anh tôi nghe được không.
-tôi: tôi hả.
-côgái: ùm.
-tôi: cuộc đời của tôi nó xô đẩy lắm.
Rồi tôi kể tất cả về gia đình cuộc đời tôi cho cô gái nghe.
-không hiểu tại sao tôi lại kể ra nửa.
-côgái: cuộc đời anh cũng lắm thăng trầm nhỉ. Cơ tuổi anh ăn chơi học hành.
-còn anh thì phải đi làm kiếm đồng tiền đi học. Tôi thật sự khâm phục anh đấy.
-tôi: đúng vậy thôi.
-nhà mình nghèo mình phải biết suy nghỉ một ti chứ. ba mẹ mình đã nghèo mình phải làm sao cho thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn đó. Néo muốn thoát chỉ có cái chữ mới khiến ước mơ của ta thành hiện thực thôi à.
-côgái: có lẽ vậy.
-anh cứ làm ở quán nhà tôi đi. Không vừa lòng gì cứ gọi cho tôi.
-tôi: ừ. Cảm ơn cô.
-côgái: ơn nghĩa gì. Tôi chưa cảm ơn anh đã dành trọn cả buổi tối hôm nay cho tôi rồi.
-anh đưa điện thoại anh đây.
-tôi: nè.
Tôi thấy cô gái lấy số tôi.
-côgái: số tôi đấy. Có gì thì gọi tôi.
-tuy tôi là con chủ ở đó nhưng mà cái quán đó phức tạp lắm.
-tôi: ùm. Cảm ơn cô.
-côgái: lại cảm ơn.
-thôi chúng ta về. Cảm ơn anh vì buổi tối hôm nay.
Rồi tôi chở cô gái về.
Xong tôi phóng về quán.
Quán đóng cửa ngủ rồi.
bây giờ đã 2h sáng rồi mà.
Tôi lấy điện thoại gọi cho thằng bạn ra mở cửa cho tôi vào.
-bạn: đi đâu về trễ thế bạn.
-tôi: mình đi có việt.
-bạn: thôi vào ngủ đi. Mai rồi đi làm.
-tôi: ùm.
Vì trễ rồi nên tôi vào nằm xuống là ngủ liền.
Quán 9h mới mở cửa nên tôi đc ngủ tới hơn 8h mới dậy.
Sáng tôi làm vệ sinh cá nhân xong rồi ra lề đường làm ly cafe không đường.
-bạn: bạn uống loại cafe đó đc à.
-tôi: ừ. Sở thích của mình thôi. Tuy đắng nhưng mới cảm nhận đc hương vị cafe.
-bạn: cafe củng cảm nhận đc à.
-tôi: đúng.
-cũng giống như cuộc đời thôi.
-có đắng cay ta mới hiểu đc nó.
-bạn: bạn sống nội tâm gê.
Uống cafe nói chuyện một lúc tôi và làm việt.
Ngày làm đầu tiên không biết ra sao đây nửa.
Vì tôi đã từng phục vụ rồi cho nên công việt tôi tiếp thu khá nhanh.
Đến 10h có một tóp người đi vào.
Trong đó có anh đức và chị uyên.PHƯƠNG LINH.
Anh đức vẫn thế. Còn chị UYÊN thì có vẽ không còn vui vẻ như lúc xưa.
Còn PHƯƠNG LINH người con gái tôi đã từng yêu rất nhiều giờ vẫn như thế. quay trở lại vẻ lạnh lùng như xưa. Nhưng vẽ mặt thì buồn hơn nhiều đó cũng có một phần lí do ở tôi thôi.
Tôi thấy anh chị ấy.PHƯƠNG LINH thấy tôi 4 cặp mắt nhìn nhau.
Có lẽ tôi sẽ tỏ ra không quen biết thì tốt hơn cho họ.
Và tôi đã làm như vậy.
Công việt tôi vẫn làm. Vẫn ra dọn bàn xếp chén lên.
chị UYÊN và anh ĐỨC thì nhìn tôi như chưa từng được nhìn.
Còn tôi thì lo làm không chú ý gì đến họ cả.
Đã từ thân thiết. Đã từng lo lắng cho nhau giờ xem như người xa lạ.
Đã vô tình bước qua đời nhau cơ mà.
-chịuyên: nhóc khoẻ không.
-tôi: dạ khoẻ.
Tôi tra lời rồi đi vào tiếp tục công việt.
-chịuyên: sao em lại ra như vậy.
-tôi: mọi chuyện đã chấm dức từ lâu lắm rồi. Cho em gửi lời xin lỗi. Em vào làm việt tiếp đây. Chị đừng buồn vì em nửa. em xin lỗi vì chị đã hi vọng vào em quá nhiều.
Tôi trở vào và tiếp tục công việt.
Rồi con hâm kia và bạn bè cô ta cũng đến.
Hôm nay là ngày gì mà gặp toàn người quen thế này không biết nửa.
-hâm: ấy chà bị đuổi rồi mà tìm ra việt làm nhanh thế.
tôi không trả lời.
-hâm: đố ông làm đc ở đây yên với tôi đấy.
-tôi: tuỳ cô thích làm gì thì làm. Tôi không quan tâm.
tụi bạn con hâm thì nhìn tôi cười cười.
Tôi dự là sắp có chuyện không lành rồi đây.
rồi họ gọi thức ăn.
còn tôi thì bưng bê thức ăn đồ uống ra.
Có phải là vô tình hay cố ý nhưng tôi bị vấp phải cái chân thằng kia kết quả cả nồi lẫu đổ hết vào người tôi và chân con hâm.
Người tôi bị bỏng dau rát.
May mà cái mặt không bị gì.
-hâm: gọi quản lý ra đây. Làm ăn thế hả. Phỏng chân tôi rồi.
Rồi quản lí ra.
-quảnlí: làm ăn thế đấy. Đi không chú ý gì hết.
-xin lỗi người ta ngay.
tôi chỉ biết xin lỗi thôi chứ sao giờ. Làm cái việt này hở có chuyện gì là bị ng ta chà đạp lên danh dự của mình đúng là đời.
Người tôi đau nhức nhưng phải cố nói ra 2 từ xin lỗi.
-quảnlí: cậu vào thay đồ rồi tiếp tục làm việt.
-tôi: ừ.
-hâm: làm ăn thế mà còn làm gì. Đuổi việt nó đi.
Rồi có một giọng nói cất lên.
-ai dám đuổi.
Chap 137
Tôi nghe có người nói.
-ai dám đuổi.
Tôi quay đầu lại thì ra là cô gái kia.
-côgái: có chuyện gì vậy.
-quảnlí: thì thằng nhân viên này lỡ làm đổ nồi lẫu vào chân khách.
-côgái: thật không.
-quảnlí: thật.
-côgái: chị nghỉ việt được rồi đấy.
-quảnlí: sao đuổi việt tôi.
-côgái: là quản lí mà không biết thực hư thế nào mà đã vội phán à.
-tôi đến quán lâu rồi ở ngoài nhìn vào tôi đã biết hết rồi.
-quảnlí: tôi…..tôi.
-côgái: còn cô. Bảo bạn cô và cô biến ra khỏi quán.
-họ làm phục vụ tháng được bao nhiêu mà hại người ta.
-hâm: ai hại nó chứ. Tại nó tự té chứ bộ.
-côgái: cô không xứng nói chuyện với tôi đâu.
-hâm: giờ cái chân tôi sao đây.
-côgái: có sao thì đi cắt bỏ. Ý kiến thì ra ngoài mà ý kiến.
-hâm: cô.
-mà cô là cái gì mà có quyền ở đây.
-côgái: tôi là ai cô không cần biết.
-hâm: chuyện này tôi không để yên cho cô đâu.
-côgái: tùy cô.
-cô thích làm gì thì làm.
con hâm kia đứng dậy tôi tưởng bỏ đi ai dè lấy cái chén đôi vào cô gái.
Tôi thấy tình hình không ổn cho nên tôi chạy lại đẩy cô gái ra và người bị dính cái chén là tôi.
-tôi: ui za.
ngay và liền cô gái đó lại tát con hâm vài tai. hình như cô gái dùng hết sức bình sinh để tát thì phải.
Khuôn mặt trắng dính bàn tay 5 ngón.
-côgái: cô quá rồi đấy.
-bảo vệ tống hết bọn này ra ngoài cho tôi.
Chị uyên. PHƯƠNG LINH thì vội chạy lại đở tôi lên.
-chịuyên: nhóc có sao không?
-plinh: H có sao không vậy.
tôi gở tay 2 chị uyên và phương linh ra rồi nói.
-tôi: không sao.
Tôi đã gây ra một nỗi đau quá lớn cho chị uyên và mấy nhỏ cho dù tôi bị oan nhưng lương tâm tôi không thể giống như lúc xưa được.
Cho nên tôi sẽ lạnh lùng để mọi người có thể từ từ quên tôi đi.
Tôi biết họ vẫn còn lo lắng cho tôi lắm.
Về phần cô gái thì tôi mới gặp nhau mấy ngày nhưng hôm nay tôi thấy cô gái này khác hẵn ngày thường. Nói nhiều và vẻ mặt có vẻ tức giận lắm.
Tụi con hâm bị tống cổ ra ngoài xong thằng bạn lại hỏi
-bạn: có sao không H.
-tôi: bị phỏng hết với lại cái tay sưng lên rồi.
-côgái: a có sao không.
-tôi: phỏng da với lại tay đau quá
-côgái: tôi định đến rủ anh dẫn bé tí ở trại trẻ mồ côi đi khám mà theo tình trạng này có lẽ anh cũng muốn vào đó rồi đấy.
-tôi: không sao đâu. Vào sức thuốt là hết thôi mà.
-côgái: bỏng nặng thế kia mà con cãi hả.nhìn cái tay có vẽ sưng húp lên rồi đó
-vào rửa sơ đi rồi đi bệnh viện với tôi.
-tôi: ừ.
hôm nay là ngày gì không biết. Vừa bị bỏng.tay lại bị sưng nữa chứ. Chắc trật gân rồi.
Tôi vào rửa ráy thay đồ. Nhưng tôi không thể thay đồ được.
quần quần một lúc vẫn không thay được. Vì cái tay quá đau.
Tôi đành gọi thằng bạn vào thay giùM.
-bạn: khổ bạn gê, ngày đâu tiên đi làm mà đã bị vậy rồi.
-tôi: xui thật.
-bạn: mà 2 cô gái lúc nãy là ai mà nhìn có vẽ lo lắng cho cậu vây.
-tôi: là chị và người yêu cũ của mình.
-bạn: hả. Bất ngờ gê.
-nhưng sao cậu có vẽ phũ phàn vậy.
-tôi: có lí do hết.
-mà thôi thay đồ xong rồi mình đi đây.
-bạn: ùm. Đi rồi về sớm nha.
-tôi: ùm.
Tôi ra lại quán thì thực khách và nhóm chị UYÊN đèo nhìn tôi.
cơ mà tôi không quan tâm cho lắm.
-côgái: giờ tôi chở anh đi bệnh viện.
-tôi: ừ.
Cô gái chở tôi đến bệnh viện. Lâu lắm rồi không ở bệnh viện. Giờ vào lại thấy sao sao ấy.
Cô gái đưa tôi vào phòng cấp cứu luôn.
Vì tôi vừa bị bỏng vừa bị trật gân tay mà.
Vào ông bs khám xong. rồi ra y tá chăm sóc vết thương. Mấy cô y tá nhìn trắng múp gê. Tôi muốn vào bệnh viện mãi thôi.
Còn cái tay thì bó băng thun cho cố định cái tay.
Kiểu này vát súng khoản một tuần rồi.
Chán gê vậy đó.
-côgái: giờ tôi chở anh đi ăn cái gì rồi uống thuốt nha.
-tôi: ừ.
cô gái chở tôi đến ngay cái quán bún của con hâm nửa mới gê chứ.
-tôi: ê.
-côgái: gì.
-tôi: cái quán này là của con nhỏ lúc sáng đấy.
-côgái: sao anh biết.
-tôi: vì lúc xưa tôi từng làm ở đấy rồi.
-côgái: vậy thì càng thú vị.
Tôi trề môi và ngoan ngoãn theo cô gái.
Hình như cô tư chưa biết những vết thương tôi đang chiệu đựng là do con gái bà ta gây ra cho tôi nên thấy tôi là hỏi.
-côtư: H đến ăn bún hả con.
-mới có mấy ngày sao lại ra nông nỗi này.
-côgái: do đứa con quý hóa của cô đấy.
-côtư: là sao.
-côgái: cô về mà hỏi nó.
-thôi không có tâm trạng ăn nửa. Đi ăn cái khác.
-tôi: ừ.
Cô gái này quái thật. Tính khó hiểu quá.
Không ăn bún lại đi ăn mỳ.
Ăn xong cô gái đưa tôi trở về quán và không quên nhắt tôi nhớ uống thuốt.
Có lẽ anh đức, chị UYÊN. Phương LINH đã về rồi.
Chắc họ thất vọng về tôi lắm.
thôi thì đành quên đi vậy.
Tôi lết cái thân tàn ma dại của mình vào phòng người thì ê ẩm đau rát.
Cái tay thì không cử động được.
Bé khoai ma hay thanh mai mà biết tôi thế này chắc hoản mất thôi.
Vừa nhắc tào tháo tào tháo gọi liền.
”thanh mai đang gọi”
-tôi: alô a nghe nè.
-thanhmai: a đang ở đâu đó.
-tôi: anh đang ở chô làm.
-thanhmai: đến chở em đi chơi đi.
-tôi: giờ anh không thể đi được.
-thanhmai: sao không đi đc. Đến chở em nhanh đi anh.
-tôi: không được. A đã nói anh không đi được rồi mà.
thanh mai tắt máy cái rụp.
Chắc em ấy dỗi rồi thì phải.
Nhưng mà bây giờ tôi có thể làm gì khác đâu chứ.
Cơ mà em ấy gọi lại.
-thanhmai: đợi đó em đến chổ làm anh ngay.
-tôi: anh bị đuổi rồi.
-em đến địa chỉ này đi.
-thanhmai: sao lại bị đuổi.
-tôi: đến đi rồi anh nói.
-thanhmai: ùm. Em đến ngay.
tôi đợi 30phút nhưng mà vẫn chưa thấy em ấy đến.nhưng vừa nghỉ xong thì thằng bạn vào nói
-bạn: có con nhỏ nào tìm H kìa.
-tôi: bảo vào đây giùm H.
-bạn: chắc không vào đc đâu.
-tôi: vậy thôi để mình ra.
Tôi lại lết cái thân tàn của mình ra ngoài.
Tôi ra thì thanh mai thấy tôi như vậy liền làm loạn hết liên.
-thanhmai: sao anh lại ra nông nổi này.
-bạn: bị con nhỏ nào đấy làm ra như vậy đấy.
tôi định không nói nhưng mà thằng bạn tôi lanh chanh quá.
-thanhmai: con nào.
-tôi: không có gì đâu.
-thanhmai: con nào nói mau.
em ấy nhìn tôi tóe lửa.
-tôi: con nhỏ con của chủ quán bún mà anh làm đó.
-thanhmai: chuyện là sao kể em nghe.
Rồi tôi kể lại hết mọi chuyện cho thanh MAI nghe.
Em ấy tức giận lắm.
Nhưng thấy tôi như vậy thì diệu lại bớt.
-thanhmai: bị vậy có đau lắm không anh,
-tôi: em thử bị xem có đau không.
-thanhmai: hức. Nhìn thấy thương anh gê. anh toàn bị cái gì không à.
-anh ăn uống thuốt gì chưa.
-tôi: rồi.
-thanhmai: anh có mệt không.
-tôi: cũng đỡ rồi.
-a khoẻ như trâu mà. Chỉ tiết không đi chơi với em đc thôi.
-thanhmai: dưỡng bệnh đi. Chơi với nhảy.
-tôi: em hay quá nhỉ. Thế ai nói rủ anh đi chơi.
-thanhmai: lúc nãy khác, bây giờ khác.
-đợi em tí. Em đi mua ít đồ.
-tôi: ùm. Em đi cẫn thận.
Thanh mai đi rồi thì thằng trug lại hỏi tôi.
-bạn: con nhỏ xinh gê H.
-sao H lắm gái đẹp theo thế.
-tôi: ai mà biết.
-thôi mình vào nằm đây mệt quá.
-bạn: ùm.
Rồi tôi lại vào phòng. Nhưng nằm không được bao lâu thì thằng trung lại gọi.
-tôi: có chuyện gì nữa vậy.
-bạn: có ai tìm mày kìa.
-tôi: nửa hả.
-bạn: ùm.
Tôi lại đi ra.
Lần này vẫn thanh MAI nhưng có cả bé khoai.
-békhoai: trời ơi. anh bị gì vậy.
-mới không gặp có ngày mà thành ra như thế hả.
Tôi cười hì hì.
-tôi: không có gì đâu tai nạn thôi.
-thanhmai: tai nạn mới gê chứ.
-anh ấy bị con nhỏ con chủ quán bún ở đường nguyễn văn linh làm ra vậy đó chị khoai.
-békhoai: hả. Trời.
-MAI em đi với chị.
-thanhmai: đi đâu chị.
-békhoai: đi đi rồi biết.
-tên kia ở nhà nằm nghỉ ngơi đợi chị em em về nghe chưa.
-thanhmai: anh cầm cái này đi.
Tôi cầm cái túi sách thanh MAI đưa tôi.
Xong em ấy và bé khoai đi đâu đó.
Tôi mở cái túi ra thì thấy nào trâi cây, nào sữa. Nào cháo.
Bộ muốn tôi thành con heo hả trời.
-bạn: sướng nha. Tha hồ mà ăn.
-tôi: thích thì cầm ăn hết đi. Sướng với chã khổ.
Rồi một anh phục vụ khác lại nói.
-pv: chú em sướng thế nhỉ.
-con bộ mấy con nhỏ đó nhà có vẻ giàu.
-tôi: thôi đi anh ơi.
-pv: haha. Thôi cái gì mà thôi. Giới thiệu cho anh một em đi.
-dạo này cô đơn lẽ loi quá à.
-tôi: ẹcc.
Tôi ngán ngẫm với mấy cái vụ cho số làm quen lắm.
Lỡ người tôi cho số không thích thì lại chử tôi mất.
Tôi vào phòng nằm mà thấy bất an lắm.
Không biết 2 em ấy đi đâu nhỉ.
Tôi nằm suy nghỉ mà ngủ lúc nào không hay luôn.
Tỉnh dậy thì thấy 2 em ấy ngồi bên cạnh tôi rồi.
-tôi: mới đi đâu về đấy.
-békhoai: đi xử lí con nhỏ kia. Ai bảo làm a bị thế này.
-tôi: trời ơi là trời. Tụi em rảnh thế.
-thanhmai: rảnh gì đâu. mà anh thấy thế nào rồi.
-tôi: a đã nói anh khoẻ rồi mà.
-mà tụi em làm gì con nhỏ đó.
Rồi 2 em ấy kể lại chiến tích mình làm.
Thì ra con nhỏ đó bị giống như tôi.
-thanhmai: có vay có trả mà. Đúng không chị.
-békhoai: đúng. Hihi.
-a cố gắn dưỡng bệnh.
-khỏi rồi đi chơi. Với tụi em.
-tôi: mà em gái với khoai anh chị em họ hàng à.
-thanhmai: ùm đúng rồi chị ấy là chị họ của em.
-tôi: thì ra là vậy.
-thanhmai: thôi a nghỉ ngơi đi. Tụi em về. Rảnh em lại qua.
-tôi: ùm.
Chap 138
2 em ấy về xong.
Tôi vào lại giường nằm.
Cuộc đời tôi sao lắm thăng trầm thế này không biết.
Những lúc thế này làm tôi nhớ 3 nhỏ vô cùng.
Đã hứa với bản thân là quên sao mà sao vẫn nhớ nhỉ.
Có lẽ tôi đã để quên trái tim ở nơi đó mất rồi.
tôi lại chìm vào giấc ngủ.
Khi tỉnh dậy thì đã 5h chiều rồi.
-tôi: oày mệt quá. kiểu này tổn thọ mất.
tôi dậy súc miệng rồi ra ngoài quán xem sao.
-nv: khoẻ chưa bạn.
-tôi: ùm. Củng ổn rồi.
Ai củng hỏi thăm tôi vài câu cả.
tôi thấy mình ngồi chơi thế này mà mấy người kia làm tôi thấy sao sao ấy, khó chiệu gê.
Thôi vào phòng núp cho chắc ăn.
Đến 8h tối thì anh HÒA vào.
A hoà là chàng trai kia nhé.
Còn cô gái kia tên thanh thanh
thanh thanh vào phòng thấy tôi nằm trên giường liền lại hỏi.
-thanhthanh: đở chưa.
-tôi: ùm. Củng ơn rồi
Thanh thanh lại trở về vẻ mặt buồn như xưa chứ không giống như lúc sáng.
-thanhthanh: ăn cháo đi. Rồi uống thuốt
-tôi: cảm ơn.
-sao cô tốt với tôi vậy.
-thanhthanh: vì anh đã giúp tôi.
-tôi không muốn mang ơn ai cả.
-tôi: ùm.
Tôi ăn cháo xong uống thuốt.
Nói về uống thuốt lúc nhỏ tôi không thích uống cho lắm,
Mỗi lần bị bệnh là mẹ phải tán thuốt thành bột xong hòa với nước.
chứ uống viên tôi sợ mét cổ lắm.
Giờ lớn rồi uống một lần mấy viên.
-ahoà: đi làm ngày đầu tiên đã vậy.
Em cố gắn dưỡng bệnh rồi làm.
-tiền ăn uống. Lương hướng vẫn tính cho em. Em yên tâm.
-tôi: dạ cảm ơn anh dạ.
-ahoà: a chưa cảm ơn em. Vì em đã đỡ giúp cái chén cho bé thanh.
-tôi: dạ chuyện nhỏ mà anh.
-tay em khoẻ re nè.
Tôi quên là mình đang bị đau tay nên đưa cái tay lên.
Kết quả đau thấu xương luôn
-thanhthanh: đó thấy chưa.
-ai bảo lanh chanh.
-lo dưỡng bệnh đi.
-tôi: ùm.
Rồi 2 người đó về.
Còn tôi thì đi ngủ.
Thời gian lại trôi qua ngày tôi khoẻ lại cũng đến.
Cuộc sống của tôi không có 3 nhỏ và chị trở lại bình thường
Dường như tôi đã thích nghỉ dần dần với nó.
Nhiều đêm tôi nằm luôn ao ước mấy nhỏ đến thăm tôi. Nhưng điều ước chỉ là điều ước mà thôi.
Còn ở quán trong 1tuần dưỡng bệnh. Tôi không làm gì mà chỉ ăn với ngủ làm tôi chán gê gớm.
Thanh mai và bé khoai ngày nào cũng đem cháo đến cho tôi.
Cuộc sống vô vị của tôi có 2 em ấy cũng đỡ buồn. Nhiều lúc tôi suy nghỉ có nên yêu một ai trong 2 người hay không.
Nhưng tôi sợ thêm một người con gái phải đau khổ vì tôi. Tôi sợ điều đó.
Tôi chỉ biết mặt cho số phận mà thôi.
Còn thanh thanh thì ngày ngày vẫn đến quán.
nghe a HÒA bảo xưa hiếm khi thấy em ấy đến. Nhưng dạo này sao lại đến thường xuyên như thế.
Vào một ngày trong xanh cái nóng gần 37 độ của mùa hè ở thành phố đà nẵng không khí oi bức khó chiệu.
Tôi ngồi ở một quán cafe gần quán tôi đang làm.
Tay tôi lúc đó đã trở lại bình thường rồi.
Còn trên người thì còn vài cái sẹo do bị bỏng.
Tôi vẫn uống món cafe không đường như xưa thôi.
Nhưng bây giờ không còn ai hỏi tôi vì sao uống loại cafe này nửa.
Vì lúc xưa 1 trong 3 nhỏ khi nào tôi uống cũng hỏi hết.
-bạn: uống cafe sớm thế.
-tôi: ngủ cả tuần rồi mà.
-bạn: khoẻ lại chưa mà đi làm vậy.
-tôi: ùm khoẻ rồi. Khoẻ như voi ấy chứ.
-bạn: vậy đc rồi.
Uống cafe nói chuyện rồi thằng trung rủ tôi đi ăn sáng.
-bạn: ăn cháo lòng nha.
-tôi: sao cũng được.
Vào quán 2 tô cháo nóng hổi được đem ra.
Tôi vừa thổi vừa ăn nóng nóng cái bụng thấy phê phê.
-bạn: cháo lòng ở đây ngon lắm.
-mình hay ra đây ăn lắm.
-à quán này co con nhỏ phụ bán dễ thương lắm.
-mình tán tỉnh hoài mà không đc.
-tôi: chưa tới thôi.
-từ từ nó tới. Tấn công riết cũng dính thôi à.
-bạn: nhỏ đó kìa.
tôi nhìn qua thì thấy con nhỏ cũng dễ thương. Ăn mặt sành điệu.
tôi nghĩ cô ta ăn mặt vậy sao lại đi làm cái này nhỉ.
-tôi: cũng đc đấy chứ.
-bạn có mắt nhìn người đấy..
-bạn: mắt thì ai mà không có.
-nhưng mà con nhỏ dễ thương quá bạn ơi.
-tôi: vậy thì tốn tiền cháo lòng dài dài rồ.
2 người cười như điên khiến cả quán đèo nhìn.
và con nhỏ kia cũng nhìn.
-nhỏ: 2 ông cười gì đấy.
-tôi: haha. Thằng này nó bảo nó yêu bạn đấy.
-nhỏ: còn nhỏ mà yêu với chã đương.
-tôi: gặp cá cảnh rồi trung ơi. Khó gặm đấy.
-bạn: mình biết mà.
-thôi cố gắn vậy.
-tôi: ùm.
-bạn: thôi ăn hết rồi về thôi.
-tôi: không về chứ muốn ở lại rửa chén hả.
thằng bạn tôi im im đi luôn.
Tôi lại tính tiền rồi cũng phắng.
Về quán ngày làm thứ 2 sau một tuần dưỡng thương.
Sinh lực tôi tràng trề.
Làm vất vả cả buổi cũng đến giờ cơm trưa.
Cả tuần nay ăn cháo hoài nên tôi thèm cơm gê.
Kết quả tôi làm 4 chén luôn.
Xong tiếp tục công việT.
Đến chiều thanh thanh bảo tôi chở đi đâu đấy.
-tôi; đi đâu vậy.
-thanhthanh: trại mồ côi.
-tôi: ùm.
Đến đây không khí vui tươi. Tiếng trẻ con cười nói nghe thật vui tai.
-đứabé: a…mẹ thanh đến rồi mấy bạn ơi.
-đứabé2: mẹ thanh.
-thanhthanh: mẹ chào các con.
-các con có ngoan không nè.
-đứabé: dạ ngoan.
-thanhthanh: vậy đem bánh vào chia cho các bạn cùng ăn đi.
Tụi nhỏ đc cho bánh nên rất vui.
Trong này tôi thấy đặt biệt ở chổ là ai cho bánh hay kẹo gì đèo chia cho bạn cả.
Còn nhỏ mà tụi nhỏ lại sống tập thể đến vậy.
Có khi người lớn còn không bằng ấy chứ.
-thanhthanh: cu tí sao rồi sơ.
-sơ: đi khám rồi nhưng vẫn vậy con à.
-thanhthanh: thôi để con đưa bé đi phòng khám gia đình.
-sợ: ùm. Vậy cũng đc, sơ lo quá.
Và tôi lại làm xe thồ bất đắt dĩ.
Đến cái phòng khám gia đình đó.
Nó là một cái phòng khám tư đc mấy ông bác sĩ giỏi làm việt nên có uy tín.
Ở đây chỉ khám cho trẻ em thôi.
Cu tí còn nhỏ như lanh lợi lắm
1 tay cầm tay tôi còn một tay thì cầm tay thanh thanh.
Cơ mà nhìn giống một gia đình cực(tự sướng tí.kaka)
-thanhthanh: cu tí ngoan. Vào bác sĩ khám mới hết bệnh đc nghe chưa.
-cutí: dạ vâng mẹ.
tôi và thanh thanh ngồi đợi ngoài này.
-tôi: cu tí ngoan gê.
-thanhthanh: trong số tụi nhỏ. Tôi thương nó nhất đấy.
-tôi: vậy à. Có vẽ cô thích trẻ con gê nhỉ.
-thanhthanh: tất nhiên. Nhưng với những đứa trong trại thôi.
-vì tụi nhỏ cùng hoàng cảnh với tôi lúc nhỏ.
-tôi: ừ. Cô còn buồn chuyện hồi đó không.
-thanhthanh: buồn chứ.
-nhưng mà những lúc tôi cô đơn một mình thôi.
-với lại tôi bây giờ có một cuộc sống khá tốt.
-tôi: ừ. Quá khứ nên cho nó qua đi. Đừng giữ mãi trong lòng làm gì.
-mà sao cô ít cười vậy.
-thanhthanh: vì tôi không thích cười.
-tôi cười xấu lắm.
-tôi: vậy à. Tôi tò mò không biết khi cô cười sẽ ra sao.
-lúc trước cô cũng cười rồi. Nhưng nụ cười đó không thật.
-thanhthanh: anh giỏi đấy. Nhận ra tôi gượng cười.
-tôi: nhìn sơ qua là biết thôi.
-tuy cô cười. Nhưng khuôn mặt cô vẫn buồn. Điều đó làm tôi nhận ra.
-thanhthanh: anh là một trong những số ít người hiểu đc cảm xúc tôi đấy.
-tôi: vậy thì tôi vinh dự quá rồi.
-thanhthanh: thôi cu tí ra rồi.
tôi và thanh thanh lại đón cu tí.
Bác sĩ bảo cu tí bị viêm phổi. Cần uống thuốt và đưa đi khám thường xuyên.
-thanhthanh: vậy mà làm tôi lo quá.
-tôi: ổn rồi. Đưa bé về thôi.
trên xe về cu tí ngồi trước cứ trỉ trỏ tùm lum hết.
Nhìn thằng bé đáng yêu gê.
-cutí: dẫn con đi chơi đi mẹ thanh.
-thanhthanh: thôi đc.
-anh vào siêu thị cho tôi.
-tôi: ừ.
Đến siêu thị thanh thanh dẫn cu tí vào khui vui chơi điện tử.
Cu tí thích nhất trò bắn súng.
Bé nói sau này bé muốn thành công an.
Nên thích bắn súng.
Cứ công ăn là đc bắn súng sao ta. Khó hiểu thật.
Rồi đến trò nhảy theo nhạc.
Trên màn hình có 1 nam và một nữ.
có 4 cái mũi tên dưới chân trên màn hình hiện lên bên nào thì nhảy theo bên đó. Tương tự như game audition thôi.
và….và thanh thanh đã cười.
Nhìn cô gái này cười trông cũng có duyên đấy chứ. Có 2 núm đồng tiền. Có răn khểnh nửa.
Tôi chăm chú nhìn.
-thanhthanh: anh nhìn gì đấy.
-tôi: giờ tôi mới thấy nụ cười thật của cô.
-thanhthanh: xấu lắm à.
-tôi: đẹp.hihi.
-hi vọng tôi sẽ thấy cô cười một lần nửa.
-thanhthanh: không bao giờ đâu.
Đến trò gắp thú nhồi bông.
Tôi định đi qua nhưng thấy thanh thanh cứ nhìn con gấu kia hoài nên tôi bảo vào chơi.
-tôi: vào chơi trò này đi.
-tôi: ừ.
Tôi cố gắn gắp cho đc con gấu đó.
Nhưng ông trời ổng phụ lòng tôi hay sao ấy.
Gắp mãi mà không đc.
cuối cùng cũng đc.
Tính ra tiền chơi bằng tiền mua con gấu rồi.
-tôi: tặng cô nè.
-tôi nghĩ cô thích nó.
-thanhthanh: sao anh biết tôi thích nó.
-tôi: vì điều đó hiện lên trên đôi mắt của cô.
-thôi chúng ta kiếm gì ăn rồi đi về.
-thanhthanh: dạ.
Oày dạ tôi rồi cơ đấy bắt bài rồ. Haha.
Ăn mà cô gái cữ tủm tỉm cười một mình.
Tôi thấy cô gái này hâm hâm thật. Lúc nãy thì bảo tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy cô gái cuời nửa.
Nhưng giờ thì cười nhưng mà cười quá nhiều.
Ăn xong thì đi về chở cu tí trả cho trại trẻ mồ côi.
Rồi tôi củng chơ thanh thanh về quán.
Về quán thì ai cũng nhìn tôi cười cuời.
Chắc nghỉ luôn tối nay quá. Đi một ngày quá mệt đi.
Cô gái ấy cũng về.
còn tôi thì vào phòng nằm.
Tôi lục ba lô tìm cái tai phone nghe nhạc.
Vô tình rớt ra một tấm ảnh tôi chụp chung với 3 nhỏ. A đức. Chị UYÊN.
-tôi: oày có lẽ nên vứt nó đi thôi.
Nhìn vào tấm ảnh làm tôi xót xa vô cùng.
Nghỉ lại lúc tôi gỡ tay 2 người ấy ra.
Tôi cảm thấy họ rất thất vọng.
Nhưng tôi không còn cánh nào khác.
Tôi vô tâm. Tôi lạnh lùng tôi độc ác. Tôi bỉ ổn.
Ai nghỉ tôi sao cũng đc.
Nhưng tôi làm vậy vì tôi không muốn họ đau khổ vì tôi thêm một lần nào nửa.
-tôi: hiếu mày sẽ quên. Sẽ quên được mà.
(Các bạn đang đọc truyện tại https://truyen.zing4u.vn – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ)
Chap 139
Nỗi nhớ ngày ấy cứ tồn tại trong tôi. Làm sao tôi có thể quên đuợc.
Làm sao.
Tối hôm đó tôi ngồi nhìn tấm ảnh.
Rồi tôi khóc một mình,
Tình yêu là gì mà khiến cho con người ta đau khổ vì nó như vậy nhỉ.
Có phải tôi đã yêu quá sâu đậm hay không.
Nước mắt tôi đã rơi.
Giọt nước mắt đàn ông. Tôi khóc có ai hiểu được không chứ.
Mắt cay cay nhòa đi vì nước mắt.
Rồi tôi chìm vào giấc ngủ.
Sáng dậy tiếng còi, tiếng xe cộ keo ing hỏi.
Làm tôi dậy rất sớm.
Tầm 6h là tôi dậy rồi.
Ra ngoài quán, mọi người vẫn còn khò khò.
Nhưng tôi thấy một ông anh làm nhân viên của quán ngồi nhìn xa xăm.
-tôi: anh dậy sớm thế.
-anhnv: ừ. cả đêm anh không ngủ được.
-tôi: bộ anh mất ngủ à.
-anhnv: ùm.
-tôi: sao vậy, hay anh bị ốm.
-anhnv: mẹ anh đang đau ở nhà. A lo quá em à.
-tôi: vậy về thăm mẹ anh đi.
-anhnv: lúc trước anh giận mẹ anh. Nên anh bỏ đi.
-giờ anh sợ không thể về được.
-tôi: hãy về bên mẹ anh. Đừng để bà ấy cô đơn và buồn vì anh nửa.
-anhnv: nhưng…
-tôi: trên đời này không có gì quý giá bằng người mẹ, người cha đâu anh à.
-em khuyên anh hãy về chăm sóc bà ấy.
-anhnv: ùm. Vậy anh về nha,
-cảm ơn em đã tư vẫn giúp anh.
-tôi: không có gì đâu. Làm cùng chỗ làm mà.
Tôi thấy anh ấy vào xếp đồ ra chào tôi rồi lên đường về.
Nhưng tầm 15phút sau thì ảnh quay lại.
-tôi: sao anh không về đi.
-anhnv: hức. Anh chưa lấy lương tiền đâu mà về.
-tôi: nhà anh ở đâu.
-anhnv: nhà anh ở tận tam kỳ em à.
-tôi: cũng gần mà.
-anh đợi chủ đến rồi lấy lương rồi về.
-anhnv: ừ.
Tôi rủ anh ấy ra quán cóc lề đường ngồi uống cafe trong lúc đợi chủ quán tôi làm đến.
Cơ mà đợi mãi không thấy.
-tôi: thôi thế này, để em chở anh về cũng được.
-anhnv: vậy phiền em quá.
-em cho anh mượn tiền là đc rồi.
Tôi thấy mượn tiền còn nói gì nữa. Sẵn vào tam kỳ thăm mộ THANH LAM. Với thăm THANH HUYỀN luôn cũng được.
-tôi: em vào đó có công chuyện nửa.
-anhnv: vậy mình đi.
tôi vào lấy xe. Thu xếp bộ đồ rồi gọi cho anh HOÀ xin phép nghỉ một ngày có công chuyện.
Đâu vào đấy lấy xe chở anh ấy đi.
-thanhthanh: ê đi đâu đấy.
-tôi: vào tam kỳ.
-thanhthanh: làm gì. Đang làm mà.
-tôi: mẹ ông anh này bị bệnh. Nên tôi chở anh ấy về thăm mẹ.
-thanhthanh: tốt lành quá.
-mà tam kỳ có gì hay không,
-tôi: cũng như đà nẵng thôi.
-thanhthanh: vậy cho tôi nữa. Tôi đang rảnh nè.
-tôi: ừ. Thích thì đi.
-thanhthanh: tôi đi mình à.
-tôi: chứ với ai giờ.
-tôi phải chở anh này rồi.
-thanhthanh: hay anh gọi thêm đứa bạn đi nữa.
-tôi: mà bạn ấy đang làm có nghỉ được không.
-thanhthanh: yên tâm đi, không sao đâu.
-tôi: ừ.
Tôi vào gọi thằng trung đi cùng.
-tôi: bạn tôi chở cô đi nha.
-thanhthanh: anh chở tôi đi.
-tôi: ai chở không được.
-thanhthanh: vì anh chở tôi mới yên tâm.
-tôi: thôi đc rồi.
Sống chết có số cả. Sao cô gái này lại giao tính mạng cho mình chứ.
Thằng trung lấy xe thanh thanh chở ông anh này đi.
Còn tôi tất nhiên là chở thanh thanh rồi.
Từ đà nẵng vào tam kì tầm gần2 tiếng chạy chậm.
Còn chạy nhanh tầm hơn 1tiếng rưỡi thôi.
Tôi chở cô gái đó đi.
Mùi hương của thanh thanh tấp vào mặt tôi. Làm tôi nhớ lại quá khứ.
nhiều lúc tôi chở 3 nhỏ đi chơi cũng như thế này.
-tôi: ê. Anh dẫn đường nha.
-anhnv: ùm đễ anh dẫn đường cho.
vật vã với bụi bặm cũng đến được tam kì.
Nhà ảnh nằm gần hồ phú ninh.
Đến nhà ảnh được xây theo kiểu 3dang hồi xưa.
Nhìn cũng kiên cố.
Có vài cây hoa hướng dương. hoa mừng thọ.
Tôi cùng ảnh vào nhà thì thấy mẹ ảnh đang nhai trầu.
Nhìn mẹ ảnh già rồi.
Đầu 2 thứ tóc.
-anhnv: mẹ.
-con về thăm mẹ nè.
-meanhnv: con ơi. Sao con bỏ người mẹ già này đi vậy.
-con biết mẹ lo cho con lắm không hả.
-anhnv: dạ con xin lỗi mẹ mà. Giờ con về với mẹ đây.
-mẹanhnv: về vậy là tốt rồi.
-mẹ xin lỗi còn vì đã cấm con yêu bé thuỷ.
-anhnv: dạ.
-mẹanhnv: mẹ đã già rồi. Cũng không thể theo con cả đời được.
-mẹ sẽ đồng ý để cho con yêu con bé đó.
-cho dù nhà mình và nhà ấy có mâu thuẫn với nhau.
Rồi anh ấy ôm người mẹ vào lòng.
-anhnv: con cảm ơn mẹ.
Tôi thấy tình cảm mẫu tữ thiên liên thật.
già rồi mà người mẹ này còn sợ con trai mình sau này sống không hạnh phúc với người bạn đời của mình.
-anhnv: xin lỗi mấy em.
-mấy em vào nhà ngồi chơi.
-mẹanhnv: ùm. Mời bạn vào nhà đi con.
-anhnv: mấy em ngồi uống nước.
-uống nước ngọt không? Anh chạy đi mua.
-tôi: dạ thôi. Nước lọc được rồi anh.
-anhnv: đợi anh tí.
Ngồi uống nước lọc nói chuyện.
Nghe ảnh kể có yêu một cô gái nào đó từ hồi cấp 3. Yêu nhau mấy năm trời rồi.
Nhưng mà nhà cô gái kia là khá giả, chê ảnh nghèo nên cấm con gái họ yêu anh ấy.
Nhưng họ vẫn bất chấp tất cả để yêu nhau.
Cô gái nhiều lần bỏ đi theo anh ấy.
Nhưng mẹ anh ấy ở nhà lại bị chửi bới nên mẹ ảnh mới buồn thấy gia đình không xứng với gia đình ng.ta nên nhất quyết cấm anh ấy yêu cô gái đó.
-tôi: giờ cô gái ấy ở đâu rồi.
-anhnv: bị nhốt ở nhà ấy em à.
-anh đi hơn một tháng rồi, chắc cô ấy buồn và nhớ anh lắm.
-tôi: vậy anh có dự định gặp lại người còn gái anh yêu không.
-anhnv: có chứ em.
-anh yêu cô ấy 5 năm rồi còn gì, có những lúc tưởng chừng như mất nhau. Nhưng lại tìm lại được nhau đó em à.
Nghe anh ấy kể nhìn lại tôi thì tôi may mắn hơn anh ấy nhiều.
Không lẽ giờ tôi qua hội an quì lạy van xin 3 nhỏ yêu lại tôi.
Néo có yêu lại thì chỉ là thương hại mà thôi.
-tôi: tụi em sẽ giúp anh gặp lại người anh yêu.
-anhnv: bằng cánh nào.
-em ấy bị nhốt trong phòng sao mà gặp đc.
-tôi: sẽ có cách mà.
-tụi em sẽ suy nghỉ cách cho anh.
-anhnv: vậy mấy em nghỉ đi đợi anh vào nấu cơm cho tụi em ăn.
-mẹanhnv: biết nấu không đó con.
-anhnv: không biết cũng nấu thôi chứ sao giờ.
-mẹanhnv: vậy để mẹ đi chợ về nấu.
-tôi: thôi bác bệnh thì nghỉ đi.
-để con nấu cho.
-anhnv: có ổn không đó.
-tôi: yên tâm. Em biết nấu mà.
-thanh thanh đi chợ với tôi không.
-thanhthanh: ùm đi.
Tôi chở thanh thanh xuống chợ tam kỳ mua ít đồ về nấu cho bữa trưa.
Tôi cũng vài lần đi chợ rồi cho nên cũng biết cánh mùa đồ ăn.
Nhất là thanh thanh.
Bó rau 4ngàn cũng trả xuống còn 2 ngàn cho được.
Thôi mà kệ.
Đi chợ về tôi thổi lửa nấu cơm.
một mình vật vã dưới bếp gần tiếng đồng hồ cũng nấu xong.
ông anh kia và thanh thanh chỉ phụ làm rau lột tỏi dã ớt mà thôi.
Cơm đc dọn lên.
-thanhthanh: cũng ngon đấy.
-tôi không ngờ con trai các anh cũng biết nấu ăn.
-tôi: đâu phải người con trai nào cũng giống nhau đâu.
-anhnv: kiểu này phải nhờ em chỉ anh nấu ăn mới đc.
-tôi: ùm. Rảnh em chỉ cho.
-thôi mọi người ăn đi.
Vì lúc sáng tôi chưa ăn, cho nên giờ ăn khá nhiều.
-thanhthanh: đói ăn ngon gê.
-tôi: chứ không phải do đồ ăn ngon nên ăn nhiều à.
-thanhthanh: oẹ oẹ.
-bạn: haha. Ngon mà.
-ôi hiếu thần tượng của lòng em.
-tôi: oẹ oẹ: thấy ớn. Bạn bị gay rồi. Haha.
-thanhthanh: hay 2 ông yêu nhau đi.
-tôi+bạn: cái gì. Yêu nhau:
-anhnv: haha. 2 đứa nên mang lại hạnh phúc cho nhau đi.
Vì một câu của thằng bạn mà tôi bị chọc suốt bữa trưa.
Ăn trưa xong tôi không ngủ trưa mà xin phép đi xuống thăm mộ thanh LAM.
Em ấy mất cũng là do một phần lỗi của tôi.
Cho nên tôi không thể vô tình như vậy đc.
-thanhthanh: đi đâu vậy ông.
-tôi: đi thăm mộ một người bạn.
-thanhthanh: ông khùng vừa thôi. Trời nắng thế này mà đi thăm mộ. bộ ông bị nó hành hả.
-tôi: tuy cô. Tôi đi đã.
-thanhthanh: tôi đi với.
-ở nhà buồn chết đi được.
-tôi: thế ai mới nói tôi khùng đó.
-thanhthanh: vậy tôi khùng chung với ông.
-tôi: Đúng làm con hâm.
-thanhthanh: ông nói cái gì
-tôi: không có gì.
Tôi chở thanh thanh xuống nghĩa địa tam kỳ.
Nơi an nghỉ của một người con gái. Một người chìm đắm trong tuổi thơ. Hồi ức lúc còn con nít.
Tôi không biết bé khoai hiện giờ sẽ ra sao nửa.
Nhưng tôi nhất định không để quá khứ lặp lại lần 2.
Đi vào nghĩa địa.
Cái nóng bức như thiêu như đốt giữa ngày hè làm tôi chảy mồ hôi như tắm.
Còn thanh thanh thì thôi phải nói trùm như ninja vậy.
Đến mộ tôi thắp nén nhang cho em ấy.
Tấm hình gắn trên tấm bia đã bạc màu theo thời gian rồi.
Nhìn dòng chử hưởng dương xx tuổi mà tôi thấy chạnh lòng.
Lỗi là ở tôi hết.
-tôi: anh xin lỗi.
-xin lỗi vì ngày ấy anh đã vô tình.
-vô tình khiến em như thế này. anh xin lỗi vì lâu lắm rồi mới vào thăm mộ em. Kiếp này anh không có cơ hội để chọn em.
Nhưng kiếp sau anh hi vọng. Anh sẽ gặp đc em sớm hơn.
-là H à.
Tôi quay lại thì thấy THANH HUYỀN.
-tôi: huyền.
-thanhhuyền: huhu. Huyền nhớ LAM quá H ơi.
-tôi: sao lại ra đây vào giờ này.
-thanhhuyền: tại huyền đang ngủ trưa. Mơ thấy em ấy nên chạy ra đây thôi.
-huhu.
Tôi lại ôm huyền.
-tôi: thôi nín đi.
– huyền khóc vậy. H thấy mình có lỗi nhiều hơn đấy.
-thanhhuyền: hức.hức.
Tôi dỗ mãi huyền mới nín.
Lâu rồi không gặp giờ gặp lại thấy thanh HUYỀN bơ phờ hơn lúc xưa. Có lẽ vì sự ra đi quá đột ngột của thanh LAM đây mà.
Tôi đưa thanh HUYỀN về nhà.
Định chào cậu mợ 1 tiếng. nhưng họ đã đi làm.
Thế nên tôi đưa thanh HUYỀN lên phòng.
-tôi: ngủ đi HUYỀN.
-THANHHUYỀN: dạ.
-mà H vào đây làm gì vậy.
-tôi: vào đây có công chuyện sẵn vào thăm mộ LAM luôn đây.
-thanhhuyền: à con cún của lam dạo này khoẻ không.
Chết cha tôi quên bén đi con cún mất. Không biết nó ở nhà giờ thế nào rồi nhỉ. Thôi đành nói xạo vậy.
-tôi: ùm. nó khoẻ lắm.
-thanhhuyền: H cố gắn chăm sóc nó.
-ngày xưa lam thương nó lắm.
-tôi: ùm. H sẽ làm vậy mà.
-thanhhuyền: khi nào H về lại.
-tôi: có lẽ là ngày mai H sẽ về lại.
-thanhhuyền: vậy tối xuống nhà ăn cơm tối.
-tôi: để H xem rảnh thì H xuống.
-thôi HUYỀN ngủ đi. H về đã nha.
-thanhhuyền: ùm. H về.
Tôi về mà lòng tràng ngập cay đắng.
Sao đi đâu tôi cũng gay đau khổ cho người ta vậy nhỉ.
Có lẽ tôi là một thứ gì đó khiến con người chết dần chết mòn thì phải.
Tôi hận. tại sao những cô gái ngang qua đời tôi. Lại yêu tôi nhỉ.
-thanhthanh: cái chết của bạn đó là do ông.
-tôi: im lặng.
-thanhthanh: có chuyện gì tâm sự với tôi nè.
Tôi chở thanh thanh ra biển tam thanh bật chân chống giữa lên.
-tôi: ngồi lên xe đi.
Thanh thanh ngồi còn tôi thì đứng tựa vào gốc cây.
-tôi: cô ấy tên THANH LAM. một người đã sống vì quá khứ rất nhiều.
-lúc nhỏ tôi và em ấy thường vui chơi. Dẫn đi chơi. chơi đủ thứ trò.
nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì im ấy bị bệnh không thể qua khỏi được.
tuy còn nhỏ nhưng em ấy đã ý thức được mọi chuyện.
Cho dù ba mẹ nói gì cũng không chiệu đi chữa bệnh.
Rồi ba mẹ em ấy nói chửa bệnh về mới khoẻ mà đi chơi với tôi.
Em ấy đã đồng ý.
Thời gian em ấy đi chữa bệnh tôi không còn gặp em ấy nửa và rồi dần dần tôi đã quên đi.
Còn em ấy thì phải chống chọi với bệnh tật. Để đc trở về đi chơi cùng với tôi.
Sao mấy năm em ấy đã khoẻ lại.
Vừa rồi tôi có vào nhà cậu chơi vì buồn chuyện người yêu.
Và em ấy đã gặp lại tôi. những ngày tuổi thơ chợt ùa về trong đầu em ấy. và em ấy đã xác định chỉ có thể là yêu.
Nhưng còn tôi.
Tôi thì lại quên đi. Cứ nghĩ e ấy là con của ông cậu. Thây thân thiết nên mới quan tâm cho tôi.
Nhưng tôi đâu ngờ rằng. Tôi bị em ấy yêu.
Cùng lúc đó tôi đã có người yêu rồi. Làm sao tôi có thể chấp nhận được.
Sự vô tình. Vô tâm của tôi khiến em ấy buồn.
Cùng với bị sốc vì bị thằng khốn kia hù dọa néo không vào nhà nghỉ sẽ đánh tôi.
-thanhthanh: rồi sao nửa.
-tôi: tên ấy đưa em ấy vào nhà nghỉ.
May mà biết được và đến cứu.
Nhưng em ấy lại bị sốc khá nặng.
Tôi đành chấp nhận làm người yêu.
Nhưng cô thử nghỉ xem.
Khi yêu mà không có tình cảm đó có phải là yêu không.
Và rồi tôi đã bỏ về đoàn tụ cùng với người yêu tôi.
Khiến em ấy buồn chán nãn và uống thuốt tự tử.
em ấy mất đi.
Để lại cho gia đình một nỗi đau lớn.
Còn tôi thì một tội lỗi không thể nào tha thứ đc.
-thanhthanh: cũng buồn nhỉ.
-nhưng đó không hẵn là lỗi của anh hết.
-chỉ trách bạn ấy sống vì quá khứ rất nhiều. Luỵ tình nên mới vậy.
tôi im lặng nhìn ra biển.
Từng đợi sóng tấp vào bờ.
cơn gió biển thổi vào mặt tôi. Làm mắt tôi cay và rơi nước mắt.
-thanhthanh: a khóc đấy à.
-tôi: đâu có. Do gió thôi.
-thanhthanh: thôi đừng buồn nữa. Mọi chuyện cũng qua rồi.
-anh cũng giống như tôi thôi.
-mỗi người một nỗi buồn.
-đúng là muốn hiểu một người phải đi sâu vào cuộc đời người ấy.
Chap 140
Tôi và thanh thanh ngồi ngoài biển một lúc nữa thì đi về nhà anh kia.
Nói chuyện với thanh thanh khiến tôi đỡ buồn phần nào.
Vì thanh thanh rất biết cánh tâm sự và hiểu tâm trạng người khác.
anh nhân viên đó tên tùng nhé.
về đến nhà thì anh tùng và trung đang làm gà.
Hình như chiều nay sẽ có gà ăn thì phải.
-atùng: 2 đứa mới đi chơi về đấy à.
-tôi: không anh, đi công chuyện thôi.
-bạn: đi gì mà trưa nắng nóng đi gê vậy.
-tôi: thì đi cho rồi. Để còn về bàn cách giúp anh tùng nữa chứ.
-bạn: cũng có lí.
Làm gà xong thì mọi người kiếm thùng bia về ngồi nhậu nói chuyện cho vui.
Tôi mua vài lon nước ngọt nửa cho thanh thanh vì cô gái này không giống như mấy nhỏ của tôi,uống bia không được.
-bạn: giờ mình làm cánh nào.
-tôi: muốn gặp thì dễ. Nhưng mà muốn thuyết phục ba mẹ chị kia thì khó.
-nhưng phải giúp anh tùng gặp mặt chị kia để 2 người bớt nhớ nhau trước đã.
-atùng: gặp bằng cách nào.
-tôi: trèo tường vào.
-atùng: nhà cô ấy nhà 2 tầng sao mà trèo vào được.
-tôi: em ắc có cách.
-nhưng cô người yêu của anh có chiệu hợp tác hay không thôi.
-atùng: tất nhiên là hợp tác rồi.
-tôi: vậy nhậu xong đợi đến 10h khuya mình sẽ hành động.
-thanhthanh: có ổn không đấy, lỡ bị phát hiện bị lôi đầu lên phường đấy.
-tôi: làm liều thôi chứ sao giờ.
Rồi cũng đến 10 đêm.
Tôi bảo ảnh mặt một bộ đồ đen. Vì hôm nay không có trăng lại tối trời nên dễ hành động.
Và cần một sợi dây nửa.
Anh tùng dẫn đường đến nhà người yêu của ảnh theo tôi quan sát thì nhà 2 tầng có cái lang can trên tầng 2.
đêm sương xuống. Mấy con chó sủa rân lên hết.
Sao ông trời lại sắm cho tụi nó cái mỏ to thế không biết.
nhưng bên cạnh ngôi nhà có một cái cây nên leo lên tầng 2 khá dễ. Vậy không cần dùng dây thừng nửa rồi
-atùng: giờ làm sao.
-tôi: mà anh có chắc chị ấy bị nhốt .
-atùng: chắc mà.
-tôi: đơn giản thôi. Anh leo lên cái cây kia rồi bước vào cái lang cang bảo vệ.
-atùng: có cửa sao mà vào được.
-tôi: thì anh đập nhẹ nhẹ cửa cho người yêu anh ra mở cửa.
-atùng: cô ấy bị nhốt rồi mà.
-tôi: chưa chắc.
– không lẽ nhốt hoài trong phòng.
-a cứ làm vậy đi néo không đc mình làm cách khác.
-atùng: đành vậy thôi chứ sao giờ.
Rồi ảnh leo lên cây rồi leo vào tầng 2.
Ảnh dùng tay đập nhè nhẹ cái cửa.
-thanhthanh: có ổn không đó anh.
-tôi thấy làm vậy nhỡ ba mẹ chị kia phát hiện ra thì sao.
theo tôi thấy anh tùng làm vậy vẫn không được.
Đành tìm cách khác.
-tôi: có giấy viết đó không.
-atùng: làm gì.
-tôi: cứ đưa đây cho em.
-thanhthanh: có trong cóp xe kìa.
Tôi lấy giấy rồi viết vài dòng.
”chị có phải là chị thuỷ,người yêu của anh tùng không, anh ấy đang ở tầng 2 ra mở cửa cho anh ấy vào”
-bạn: nhưng làm cách nào đưa cho chị ấy.
-tôi: ê thanh thanh.
-thanhthanh: gì.
-tôi: làm người yêu tôi nha.
-thanhthanh: cái gìiiiii.
-tôi: ý tôi là giả làm người yêu tôi ấy.
-tôi với cô đóng giã người yêu rồi cô giã vờ đau bụng cần đi vệ sinh tôi tới bấm chuông xin đi nhờ nhà vệ sinh.
Rồi tôi dẫn cô vào nhà.
rồi đưa cô lên lầu đưa mảnh giấy cho chị kia.
-thanhthanh: nhỡ bị phát hiện thì sao.
-và néo chủ nhà đi theo.
-tôi: không lẽ cô đi vệ sinh mà họ cũng đi theo hả trời.
-tôi ở ngoài này giữ chân.
-còn cô hành động.
-thanhthanh: sao anh không giã vờ đau bụng mà là tôi.
-tôi: cô có biết suy nghỉ không thế.
-tôi là con trai cái độ tin tưởng không nhiều.
-cô hiểu không.
-bạn: cũng có lí.
-tôi: anh tùng leo lên lại trên đó. án binh bất động trên đó đi.
-atùng: oke em.
Tôi dẫn thanh thanh lại bấm chuông.
Nhưng lại không có cái chuông nào để bấm cả.
Tôi đành dùng cái miệng của mình để gọi.
-tôi: bớ người ta có ai ở nhà không giúp với.
vẫn không có ai ra mở cửa.
-tôi: quớ làng ơi có ai không….
Tôi nghe tiếng xột xột.
Rồi một người phụ nữ. À không một cô gái ra mở cửa.
Đập vào mắt tôi là cô ta mặt bộ đồ ngủ rất chi là nóng bỏng.
Tôi ra hiệu cho thanh thanh giả vờ đau bụng.
Cô gái kia ra gần đến cửa rồi mà thanh thanh vẫn đứng như tượng nữ thần tự do.
thanh thanh bị gì ấy nhỉ. nãy giao kèo rồi mà ta.
-chủnhà: có chuyện gì vậy?
-tôi: ùi za. Đau bụng quá. Bạn cho mình đi nhờ nhà vệ sinh được không.
-thanhthanh: anh yêu cố gắn lên anh. cố gắn chiệu đau nha anh yêu.
-tôi: úi za. Đau bụng quá.
-chủnhà: bị gì mà đau bụng thế.
-thanhthanh: à người yêu mình tạp ăn quá nên ăn trúng cái gì nên đau bụng vậy đó. sắp ra rồi.
-chủnhà: ăn cái gì vậy.
Tía con hâm. Cho vào đi cho rồi còn hỏi tùm lum.
-tôi: ui za má ơi. Con đau bụng quá. Hhuhuhu.
-thanhthanh: bạn ơi. Cho anh ấy vào đi nhờ nhà vệ sinh tí được không?
-chủnhà: thôi được rồi vào đi.
thanh thanh diều tôi vào. Đi mà cô ta cứ cười cười làm tôi phát bực.
-tôi: nhà vệ sinh chổ nào thế.
-chủnhà: dưới bếp.
Tôi đi xuống bếp nhưng con nhỏ đó lại đi theo tôi.
-tôi: tôi đi vệ sinh cô đi theo làm gì.
-chủnhà: à tôi quên.
-thanhthanh: cảm ơn bạn nha.
-để tên kia đi vệ sinh chị em mình nói chuyện làm quen nào.
-chủnhà: ùm.
Tôi công nhận con nhỏ này cái độ ngay thơ vô đối thật.
Néo tôi là trộm thì đồ đạc nhà cô ta không cánh mà bay mất.
tôi nhìn 2 người đó đi rồi tôi vào nhà vệ sinh bật điện xả nước.
Xong tôi phóng lên lầu.
trên này có 2 phòng.
-tôi: phòng nào đây ta.
-à mà mình đã lên đc đây thì mở cửa cho anh tùng vào không dễ hơn sao nhỉ.
Ngay và liền tôi ra mở cửa.
Mở ra thì nhìn thấy ảnh nằm dưới đất như bà heo vậy.
-tôi: anh tùng….vào đi.
-atùng: à ừ.
-tôi: việt còn lại là của anh đấy.
-em định gọi chi ấy ra.
Mà thôi để anh gọi sẽ tốt hơn.
-atùng: ùm. Cảm ơn em.
Xong xui tôi phóng xuống lại tắt điện.
Nhưng trong cái nhà vệ sinh treo đủ thứ hết.
Nào nhà quần chíp. áo dây đủ thứ màu sắc hết. Còn có vài cái siêu mỏng cánh nửa chứ.
Tôi nghỉ mình có nên lấy vài cái ra tặng thanh thanh không ta.
Đấu tranh tư tưởng cuối cùng tôi không lấy(kaka. T.g đùa đấy ai lấy mấy thứ đó làm gì)
Rồi tôi ra phòng khách.
-thanhthanh: xong chưa anh. Thấy thoả mái không.
-tôi: ùm thoả mái lắm.
-mát con mắt nửa.
-thanhthanh: là sao.
-tôi: không có gì. Hìhì( tôi vừa nói vừa cười)
Con nhỏ kia hình như cũng hiểu ra mọi việt.
-chủnhà: đồ dâm tặc biến ra khỏi nhà tôi.
Con nhỏ kia làm ầm lên
làm tôi với thanh thanh chạy ra không kiệp.
-thanhthanh: anh làm gì mà con nhỏ kia nói là đồ dâm tặc thế.
-tôi: tôi có làm gì đâu.
-vào nhà vệ sinh tôi thấy treo toàn quần chíp đủ thứ màu nên cười cười thôi.
-thanhthanh: ông bệnh thật.
-làm mấy cái trò gì gì không à.
-tôi: hehe.
-bạn: sao rồi.
-tôi: ổn rồi. Giờ mình ở đây đợi anh ấy xong việt rồi về.
-bạn: ùm. Vậy cũng được.
-nhưng mà khu này muỗi nhiều quá.
-nãy giờ hiến máu nhân đạo quá trời rồi.
-tôi: chiệu thôi chứ làm gì giờ.
-bạn: hay là mình trèo lên đó chơi luôn đi.
-chứ ở đây tụi dân phòng thấy thì mệt.
-tôi: còn xe thì sao.
-bạn: tau thấy bên kia đường có cái khách sạn kìa. Vào đó gửi đi.
-tôi: vậy cũng được.
rồi chúng tôi đem xe đi gửi.
-thanhthanh: sao mình không kiếm quán nào uống đợi đi.
-tôi: anh ấy không đem theo điện thoại lỡ ảnh xuống không thấy mình thì sao.
-thanhthanh: à cũng đúng.
tôi cốc lên đầu cô ta.
-tôi: ngốc quá.
-thanhthanh: kệ tui.
Xong tôi quay lại và leo lên tầng 2 mở cửa bước vào.
Tôi và thằng trung thì lên khá dễ rồi.
Còn thanh thanh thì khá vất vả.
Vào trong tôi thấy 1 phòng bật điện. còn một phòng bên cạnh thì tối ôm.
Tôi nghĩ chắc anh tùng đang vui vẻ trong đó rồI.
rồi tôi nghe dưới cầu thang có tiếng bước chân đi lên.
-tôi: chết có người lên.
-thanhthanh: giờ làm sao.
-tôi: hay mình vào phòng đó núp đi.
-thanhthanh: ừ.
-bạn: thôi 2 người vào đi. Mình chui vào cái tủ kia núp cũng được.
Thời gian không còn nhiều tôi cầm tay thanh thanh kéo vào phòng kia rồi chui xuống rầm giường.
-thanhthanh: có ổn không đó.
-tôi: bây giờ tôi không biết nửa.
-phó mặt cho trời thôi.
cái phòng tắt điện tối ôm à. Nhưng bỗng bật điện lên.
-tôi: im lặng.
-thanhthanh: ùm.
Tôi thấy con nhỏ lúc nãy bước vào.
tôi tò mò không biết cô ta làm gì mà cứ đứng chổ tủ hoài.
ai đã từng nằm dưới rầm giường rồi sẽ biết.
Nó vừa ẩm mà lại khó chiệu nửa.
tôi thò đầu ra xem thì đập vào mắt tôi là con nhỏ đang thay đồ.
Néo không có thanh thanh ở đây chắc tôi nhìn thêm chút nữa quá.
Nhưng có ở đây lỡ thanh thanh nghỉ tôi là đồ dâm tặc thì tiêu mất.
Tôi vội thụt đầu vào.
chắc tối nay ngủ dưới này luôn quá.
Thanh thanh có vẽ mệt mỏi lắm nên nằm bẹt xuống nền gạch men luôn.
Rồi cô ta tắt điện đi ngủ.
Còn tôi thì cũng nằm mà ngủ luôn.
Nửa đêm tôi nghe thấy tiếng xột xột.
-tôi: thanh thanh.
-thanhthanh: gì vậy.
Tôi bảo thanh thanh bé bé cái mòm lại.
rồi cô ấy nói nhỏ lại.
-thanhthanh: chuyện gì vậy.
-tôi: hình như có ai khác ngoài cô gái kia.
-thanhthanh: biết đâu ba mẹ của cô gái kia sao.
-tôi: ba mẹ gì mà vào phòng không bật điện.
-thanhthanh: cũng đúng.
-khôg lẽ là ma.
-tôi: mà gì. Ăn nói bậy bạ.
-thanhthanh: có khi là thằng bạn anh thì sao.
-tôi: không hẳn. nó mò vào đây làm gì.
-à nãy mình trèo vào có đóng cửa không nhỉ.
-thanhthanh: hình như không.
-tôi: có khi nào là trộm không.
-thanhthanh: hả….trộm.
tôi bịt cái miệng của thanh thanh lại. Cô ấy nói lớn quá.
Rồi đèn bật lên.
Tôi nhìn ra thì thấy một đôi giày màu đen. Một cặp chân khá to. Có vẽ như là của một thanh niên.
Vì rầm giường thấp quá nên chỉ thấy đc cái chân thôi.
-thanhthanh: trộm rồi anh ơi. Hix.
Có lẽ là trộm thật.
Tên đó từ từ tiếng lại giường.
Tôi nghe thấy con nhỏ kia hét.
-chủnhà: ông là ai.
-trôm: im cái mỏ mày lại không tau giết đấy.
-có tiền đưa hết ra đây.
-chủnhà: ông tha cho tôi đi mà.
-trôm: giờ có đưa tiền không.
-chủnhà: tiền đâu có mà đưa.
-trộm: không có gì….thì…haha.
Tên đó cười thật đê tiện.néo tôi là cô gái kia chắc tộn vào mỏ nó một cái quá.
-chủnhà: ông muốn làm gì.
-trộm: không có tiền thì tôi đành ấy ấy với cô thôi.
-chủnhà: bớ người ta trộm trộm.
-trộm: haha. Tôi trút thuốt mê hết rồi cô la không có ai nghe thấy đâu.
-chủnhà: ông trút thuốt mê à.
-nhưng tôi có sao đâu.
-trộm: haha. Tôi chưa trút ở phòng này.
-chủnhà: ông tránh ra. Huhu.
tôi không biết giờ phải làm sao nửa.
Néo ra giúp thì lộ chuyện mất.
Còn nằm im thì cũng không đc.
-thanhthanh: ra giúp người ta đi.
-tôi: hix. Giúp hả.
-thanhthanh: ùm. Giúp đi.
-tôi: cô ra với tôi.
-thanhthanh: đàn ông con trai ra đánh nhau với nó đi.
làm đàn ông khổ thế đấy. Ai nói đàn ông con trai là sướng đâu.
Tôi thò đầu ra rôi đứng lên.Thì thấy vài cái nút áo của con nhỏ đó bị bung ra rồi
-tôi: ê ông anh làm gì đấy.
-trộm: mày là ai.
-tôi: thế ông là ai.
-trộm: tau là trộm.
-tôi: vậy thì tôi là người bắt trộm. Mau thả cô gái đó ra đi.
-trộm: éo thả.
-tôi: giờ có thả không.
-trộm: không thả đấy.
Đúng là trộm cái độ lỳ cao thật.
Tôi lấy cái vợt cầu lông treo trên tường đập xối xả vào nó.
-trộm: đm mày. Cho mày chết nè.
Nó đứng dậy đánh lại tôi.
người tôi thì bé tí sức yếu hơn nó.
Nhưng tôi được cái là biết ít võ nên cũng chống cự được.
nhưng một con kiến sao đánh lại con voi được.
thế là tôi bị đánh bầm dập luôn.
-trộm: cho mày chết nè.
Tôi không còn cánh nào khác.
Đành đá vào cái của quý của nó.
Chiêu này mai HƯƠNG dạy cho tôi đấy.(kaka. Mấy chị em đọc mà học nhé)
Nó thốn quá hay sao mà nằm ôm cái của quý của nó.
còn tôi thì liên tục đá vào tên đó.
-trôm: thôi đừng đánh tau nửa.
-tau với mày chia nhau mà thưởng thức con nhỏ này cũng đc.
tôi thì nghĩ hết dùng vũ lực rồi đến đàm phán à.
-tôi: mơ đi nhé.
-tôi liên tục đạp đá vào nó.
-dùng cú đấm tác giả vào người nó. Kết quả tên đó nằm một đống.
nhưng mà tôi vừa kịp hoàng hồn thì con nhỏ kia chạy lại ôm tôi.
ôi phê quá đi mất. Được một con nhỏ nóng bỏng ôm thì quá phê rồi.
-chủnhà: huhu. Cảm ơn bạn. Huhu. Tôi sợ quá.
-tôi: thôi ổn rồi.
-sửa soạn quần áo lại giùm tôi cái.
Cô ta hoản quá hay sao mà không nhìn lại quần áo mình.tôi thấy mặt cô ta đỏ lên có vẽ ngượng lắm.
-chủnhà: anh quây mặt ra chổ khác cho tôi.
Tôi quay đầu lại
-tôi: thấy hết rồi còn ngại với ngùng.
-chủnhà: anh nói gì đấy.
-tôi: à à không có gì.
-chủnhà: xong rồi đấy.
Tôi quay đầu lại.
-chủnhà: mà anh là ai sao lại ở nhà tôi.
Chết rồi giờ trả lời sao đây.
-tôi: hìhì. Tại ở ngoài kia muỗi quá vào đấy núp thôi. Hìhì.
-chủnhà: xạo.không nói tôi la làng lên đấy.
-tôi: thôi giờ trói tên này lại rồi tôi giải thích cho.
-thanh thanh ra đi.
thanh thanh chui đầu ra nhìn tôi trừng trừng liết liết.
-chủnhà: cả bạn này nửa hả.
-tôi: hìhì. Hẹn hò mà.
-chủnhà: hẹn hò gì mà hẹn dưới rầm giường của tôi chứ hả.
Tôi không trả lời mà trói tên đó lại.
-chủnhà: giờ giải thích cho tôi biết đi.
-tôi: chị cô có phải tên thuỷ không.
-chủnhà: phải.
-tôi: cô có biết chị ấy có một anh người yêu tên tùng không.
-chủnhà: anh đó tôi biết. Anh đó yêu chị tôi lắm. Nhưng gia đình tôi cấm.
-tôi: cô đã biết rồi thì tôi nói luôn.
Tôi giúp anh ấy gặp mặt chị cô sao bao ngày xa cách nhớ nhung vì thế tôi và bạn tôi mới giả vờ đau bụng.
-chủnhà: vậy hả.
-mà sao 2 người lại nằm dưới rầm giường tôi.
-tôi: tại ở ngoài đường muỗi quá với lại đứng ngoài đó sợ dân phòng hỏi thăm nên mới mò vào đây đi.
-chủnhà: vậy cảm ơn. néo không có anh chắc giờ tôi không biết sao rồi nửa.
-tôi: cô phải cảm ơn mấy con muỗi kia kìa.
-chủnhà: à phải cảm ơn nó.
-thanhthanh: haha. Buồn cười gê.
Dạo này tôi thấy thanh thanh hay cười thật.
-chủnhà: sao bạn cười.
-thanhthanh: bạn bị tên ấy lừa rồi.
-muỗi là sao mà cảm ơn đc.
-chủnhà: đúng nhỉ.
Cô ta đúng là ngây thơ như bò đeo nơ mà.
Giải thích xong tôi ra tìm thằng trung.
Mở tủ thì thấy nó đang nằm ngủ ngon lành trong tủ.
-tôi: dậy dậy.
-bạn: để tau ngủ tí đi.
-tôi: giởn hoài thế. Đang ở nhà người ta mà.
-bạn: chết quên quên. Chủ nhà có phát hiện ra không.
-tôi: rồi.
-bạn: giờ sao.
-thôi mình núp tiếp đi.
-tôi: ổn rồi ra đi.
-bạn: ừ.
Nó bước ra với một điệu bộ mới ngủ dậy.
-thanhthanh: bạn gọi chị bạn ra đây đi.
-chủnhà: ừ.
con nhỏ vào gọi chị cô ta dậy.
nhưng hình như do thuốt mê của tên kia cho nên họ vẫn chưa tĩnh.
Khoản 15phút sau họ mới tỉnh.
-chủnhà: chị tỉnh rồi hả.
-atùng: sao mấy em lại ở đây.
-chịthuỷ: mấy ngườì này là ai.
rồi tôi kể lại mọi chuyện cho anh chị ấy nghe. Nghe xong thì mặt chị kia tái luôn không còn giọt máu.
-chịthuỷ: cảm ơn em.
-tôi: không gì.
-sao rồi. Anh chị hết nhớ chưa.
-atùng: hìhì.
-tôi: nhìn vẽ mặt của anh là em biết có chuyện gì xẩy ra rồi.
-à mà ba mẹ cô ở đâu rồi.
-chủnhà: họ đi qua dì rồi. Sáng ngày mới về.
-tôi: vậy phải chuồn lẹ cho rồi.
-chủnhà: cứ ở đây đi. Sáng ngày ba mẹ tôi về rồi giải thích với họ rồi còn đưa tên kia lên đồn nữa chứ.
-tôi à à. Cũng đúng.
Từ những kẽ rình rập sợ phát hiện.
Giờ bọn tôi đường đường công khai đi như khách trong nhà.
Chap 141
Bọn tôi từ kẽ rình rập giờ thành khách trong nhà.
-chịthuỷ: mấy đứa ngủ thêm tí đi.
-còn anh tùng vào đây với em.
-tôi: haha. Anh tùng vào đây với em.
-thanhthanh: hìhì.
Tôi chọc làm chị ấy đỏ mặt.
-chủnhà: mấy bạn xuống phòng khách ngủ đi. Chứ đừng nằm dưới rầm giường nửa.
-tôi: ùm.
Tôi và thanh thanh thằng bạn tôi xuống dưới mấy cái ghế dưới phòng khách ngủ một tí.
Giờ 3h sáng rồi còn gì.
rồi tôi chìm vào giấc ngủ.
Đang ngủ ngon lành thì có ai gọi.
-chủnhà: dậy dậy mẹ tui sắp về rồi.
-tôi: oày. Còn sớm mà.
-chủnhà: 7h rồi mà sớm gì nửa.
tôi cũng gọi thanh thanh dậy luôn.
-tôi: dậy thanh ơi. Sáng rồi.
-thanhthanh: để tôi ngủ tí đi.
-tôi: 7h rồi kia ngủ với chã nướng.
cô nàng dậy nhưng mà vẽ mặt rất chi là ngu.
súc miệng xong tôi lên xem tên trộm kia thế nào.
-tôi: thế nào rồi ông anh.
-trôm: mày thả tau ra.
-tôi: đợi lên đồn rồi thả ra nhé.
-trộm: mẹ. Tau mà thoát ra được, tau xin mày ít máu đấy.
-tôi: nhưng vấn đề là ông có thoát ra được không.
-trộm: mày mày.
Mà tôi phải công nhận một điều rằng tên này xui thật. Chắc đưa nó lên đồn công an bị đập te tua quá.


Trang 1/9: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Gấu em là hot girl

Chap 1 : Chào các thím trong Voz , em biết tới voz khá lâu, toàn vào đọc truyện của các thím thôi nên hôm nay quyết định viết đôi dòng tâm sự mà cũng có thể nói là một câu truyện về cuộc...

Đại gia và con Đĩ

Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá…bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống…rất nhiều, từng dòng đỏ tươi ướt đẫm trên chiếc váy trắng…căn phòng chợt im lìm và lạnh lẽo, chiếc rèm cửa...

Ước thành thằng khốn nạn!!

Lời tựa : – Tao là 1 thằng rất khốn nạn!! chơi với tao phải cẩn thận đấy – Vậy à!! ước gì em thành thằng khốn nạn……… Chap 1: 2h sáng. Nó lang thang trên con đường tối chỉ lập lờ chút ánh...

Chưa Đặt Tên

Sinh ra trong gia đình thuần nông trên mảnh đất Nghệ an nắng bỏng đầu này tôi lớn lên khi thiếu sự che chở của người cha (cha tôi mất khi tôi đang nằm trong bụng mẹ). Trong nhà mỗi đứa con trai là...

Hoàng Tử Online

– Tác giả: Kawi. Gửi tặng tình yêu tương lai tôi… Khi bạn đọc câu chuyện này có nghĩa là bạn đã bước vào thế giới của mình – một thế giới mang phong cách của riêng tôi: cá tính, độc đáo và sáng...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền