Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Kiếp Trước Yêu, Kiếp Sau Thương
QR Code: Kiếp Trước Yêu, Kiếp Sau Thương

Kiếp Trước Yêu, Kiếp Sau Thương



score
Đánh giá: 4.5/5 - 13,291 bình chọn
Truyện tiểu thuyết

Chương 1

Tất cả mọi thay đổi đều bắt đầu từ cái ngày cô cùng bạn bè đi tắm biển bị chết đuối.

Đỗ Vi Vi vốn đang đùa giỡn nghịch nước với bạn thì bỗng nhiên cảm thấy bắp chân bị cái gì đó quấn chặt lấy, có ai đó đùa dai cố sức kéo cô chìm sâu vào nước.

Cô thất kinh, vùng vẫy trong nước, nhưng người càng ngày càng chìm xuống, muốn la lên cứu mạng.

Thế nhưng kỳ quái chính là, những người bạn vừa rồi vẫn còn chơi đùa bên cạnh tuyệt nhiên lại không nghe thấy tiếng la của cô, không có một ai nhận ra bóng dáng cô biến mất trước mắt.

Biển im ắng, chỉ còn lại một mình Đỗ Vi Vi…

Ngay lúc cô cho rằng mình phải vùi thây trong lòng biển rộng lớn như thế này, thì một người đàn ông mặc trang phục cổ đạp nước mà đến. Mái tóc dài đen như mực tung bay theo gió, tà áo trắng bay tán loạn. Dung mạo tuấn tú, đôi mắt đen tuyền bình tĩnh nhìn Đỗ Vi Vi, thong dong đến gần…

Đỗ Vi Vi thất thần ngẩn ngơ trong đáy mắt đen ôn nhu của người đàn ông đó, quên mất bản thân vừa rồi đã hoảng sợ và kinh hoàng ra sao. Cô ngơ ngác để mặc anh ta ôm vào lòng thì mới hồi phục tinh thần. Hơi thở thuộc về người đàn ông đó phả vào mặt, tim cô hẫng “thịch” một nhịp, mặt đỏ ửng cả lên.

Người đàn ông này là ai? Sao lại mặc đồ cổ trang thế này? Còn nữa, chính là anh ta sao lại có thể dễ dàng đứng trên mặt nước mà không ngã?

Đợi đến khi Đỗ Vi Vi hoàn toàn trở lại bên bờ biển, cô mới bất giác trợn trừng mắt.

Cổ nhân, tóc dài, khinh công…

Cô lặng lẽ lui về sau hai bước, mặc dù người đàn ông này không thể nghi ngờ chính là một đại soái ca đẹp trai quyến rũ hơn so với bất kỳ ngôi sao quốc tế nào. Nhưng anh ta là người hay là quỷ?

Người đàn ông thấy Đỗ Vi Vi sợ hãi lùi về sau, trong ánh mắt bất giác hiện lên vẻ buồn bã. Anh ta chậm rãi rủ mi mắt, nhằm che đi nỗi buồn dưới hàng mi.

Đỗ Vi Vi nhìn ra vẻ đau buồn của anh ta, nghĩ lại người đàn ông này không làm chuyện gì xấu cả, lại còn cứu cô. Nếu là một con quỷ cũng tính là một con quỷ tốt. Thái độ của cô cần phải thân thiện hơn một chút.

Cô đang định hỏi tên của quỷ nam, trước mắt bỗng nhiên quay cuồng mờ ảo, ánh sáng chói lóe lên, sau đó nghe thấy tiếng gọi lớn của bạn bè.

“…Vi Vi, cậu đứng ngây ngốc ở đó làm gì, mau đến đây chơi bóng nước đi!”

Đỗ Vi Vi buồn bực thật sự! Cô thiếu chút nữa đã chết đuối dưới biển rồi, còn tâm trạng đâu mà chơi đùa!

Không đúng! Cô giật mình, quay đầu nhìn sang người bên cạnh, đã sớm không còn một bóng người. Quỷ nam kia ngay cả chưa bắt chuyện đã tự tiện bỏ đi?

Bạn thân giục: “Cậu nhìn gì đó! Nãy giờ chỉ thấy cậu đứng đực mặt một mình trên bãi biển, không biết đang làm gì!”

Đỗ Vi Vi sửng sốt, quay đầu nhìn dáo dác khắp nơi. Nhưng trên bãi biển không một bóng người trong chớp mắt trở lại đông đúc. Các bạn đang nô đùa trong nước, chơi bóng nước, đắp lâu đài cát cách đó không xa. Tựa như pha nguy hiểm vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng, hoặc là một ảo ảnh?

Lẽ nào vừa rồi giữa ban ngày ban mặt lại xuất hiện ảo giác, cả quỷ nam kia cũng là do cô tưởng tượng ra?

Không, cảm giác với người đàn ông kia vẫn còn lưu lại trên người cô, đó là hơi ấm thuộc về nhiệt độ cơ thể của con người.

Còn có cái ôm của anh ta, không chỉ có ấm còn khiến người ta rất an tâm.

Nếu vậy, anh ta là người, không phải là quỷ?

Nhưng mà nào có ai có khả năng đi lại tự do trên mặt nước, giống như đang đạp trên mặt đất như thế?

Đỗ Vi vi nghĩ thế nào cũng không thông, mấy ngày tiếp theo tinh thần hoảng hốt. Cô luôn luôn nhớ đến đôi tay trắng nõn thon dài đã kéo cô vào lòng, nhớ đến ánh mắt đau buồn sau ngày đó khi cô sợ hãi mà lùi lại, còn nhớ cái ôm ấp khiến người ta an tâm của anh ta.

Cô nhắm mắt lại, dường như vẫn đang nằm trong vòng tay người đàn ông kia. Ấm áp như vậy, nhưng mang theo một sự quen thuộc không thể diễn tả bằng lời…

“Vi Vi?”

Đỗ Vi Vi giật mình bừng tỉnh quay mặt sang, thấy vẻ mặt bạn cùng bàn rất kỳ lạ: “Cậu đang suy nghĩ gì vậy, mặt đỏ cả lên còn cười tủm tỉm nữa chứ?”

Một người bạn khác cười trộm nói: “Sách Sách, mùa thu mới đến, mùa xuân vẫn còn xa lắm đó sao?”

Đỗ Vi Vi bị chọc cười, mặt đỏ gay. Cô cũng tự biết mấy ngày qua mình rất kỳ lạ, chút chút lại nhớ đến người đàn ông đã cứu mình ở biển. Lẽ nào đây là nhất kiến khuynh tâm trong truyền thuyết hay sao?

“Nhìn xem, Tư Dật đang đến đây…” Bạn học nhìn ra ngoài cửa sổ phòng học, đùn đẩy cô, hưng phấn đến sắp ngất xỉu.

Tư Dật là nam sinh đẹp trai No.1 trường của các cô. Nếu như là Đỗ Vi Vi của trước đây, khẳng định sẽ theo hội háo sắc mà la hét khàn cả tiếng.

Chỉ là từ sau nhìn thấy người đàn ông bên bờ biển, tất cả những người khác trong mắt cô đã trở nên mất màu. Thậm chí ngay cả Tư Dật so ra cũng không bằng một phần người đàn ông kia.

Tư Dật là một thiên tài được công nhận, hơn nữa còn cao lớn đẹp trai, tính cách lạnh lùng như băng, vừa đẹp vừa lạnh. Ngoài những cô gái cùng trường điên cuồng vì anh ra, đễn nỗi những trường lân cận hoặc xa hơn đều ngưỡng mộ anh, không nề hà vất vả, sau giờ tan học mỗi ngày đều đến nhìn trộm anh.

Đỗ Vi Vi từng mù quáng say mê anh ta, bây giờ tỉnh táo nhìn kỹ, cô lại phát hiện mặt mũi Tư Dật có năm sáu phần giống với người đàn ông bên bờ biển kia.

Cô kinh ngạc đứng dậy đi về phía cửa sổ, muốn nhìn rõ hơn một xíu.

Tư Dật dường như cảm nhận được, quay đầu sang nhìn…

“Á…”

“Anh ấy cười kìa, anh ấy cười với tớ!”

“Nói bậy, rõ ràng anh ấy cười với tớ…”

“Với tớ!”

“Là tớ!”

Đỗ Vi Vi cả người như bị sét đánh đứng sững tại chỗ, khiếp sợ đến nói không nên lời…

Nụ cười đó, khóe môi hơi cong cong. Đôi mắt đen long lanh phát ra ánh sáng nhu tình vô tận, ảnh ngược trong đáy mắt tất cả đều là hình bóng của cô…

Nếu như lúc trước, mặt mũi Tư Dật và người đàn ông kia chỉ có năm phần giống nhau, giờ đây nhìn nụ cười của anh lại tăng lên tới tám phần rồi.

Nếu đầu tóc của anh dài hơn, đổi sang một bộ quần áo cổ trang màu trắng, tướng mạo trưởng thành hơn vài tuổi, căn bản là cùng một người!

Đặc biệt là ánh mắt nhìn cô, lấp lánh ánh sáng, dịu dàng lại chăm chú, càng nhìn càng thấy giống người đàn ông đã cứu cô ở biển. Đỗ Vi Vi hoang mang cúi thấp đầu, không nhịn được lấy tay chụp lên ngực của mình.

Trái tim cô đang đập rộn, mất cả tiết tấu, “thình thịch thình thịch” như chú nai con ngơ ngác chạy loạn. Cảm giác trái tim đập rộn ràng ràng thế này, kịch liệt hơn rất nhiều so với trước đây…

Đỗ Vi Vi còn nhớ lúc nhìn thấy Tư Dật mấy hôm trước cũng không có cảm giác mãnh liệt như thế. Trong đầu cô bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ vô cùng điên rồ… Lẽ nào quỷ nam kia đã dùng cách gì đó chiếm lấy thân thể của Tư Dật, mới có thể trắng trợn tự do đi lại dưới ánh mặt trời?

Cô bị chính suy nghĩ trong đầu mình hù dọa. Sau khi về nhà, cô liên tục hai ba đêm đều gặp ác mộng. Sau đó, cô quyết định tiêu hết tiền tiêu vặt đi mua thánh giá, tỏi, kiếm gỗ đào, kính bát quái, lá bùa, chân lừa đen[1], tranh Thần Chung Quỳ[2].

[1] Chân lừa đen: không phải là chân lừa đen thật, mà là một sản phẩm được làm bằng gạo nếp với bí thuật riêng mà chế tạo ra, có hình dạng như móng chân lừa, tương truyền có tác dụng khắc chế cương thi, được nhắc nhiều trong tiểu thuyết “Ma thổi đèn” và “Đạo mộ bút ký”.

Chương 2

Mấy ngày tiếp theo Tư Dật cũng không có biểu hiện khác thường, Đỗ Vi Vi cũng yên tâm hơn đôi chút. Thế nhưng vào giờ tan học hôm nay đã bị phá vỡ.

Bạn cùng bàn khua chân múa tay, nói năng lộn xộn kéo cô: “Vi Vi, anh ấy, anh ấy đến…”

“Ai cơ…” Đỗ Vi Vi còn chưa hỏi xong, đã thấy Tư Dật thong thả đi vào phòng học, chậm rãi đến trước mặt của cô.

“Về cùng nhau được chứ?” Tư Dật mỉm cười mời cô.

Đỗ Vi Vi hơi run run một chút, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực: “Được!”

Cô có lô lốc đồ phòng thân, cô sợ ai nữa chứ?

Trong ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái, Đỗ Vi Vi và Tư Dật sóng bước trên sân trường.

Cô kéo cây thánh giá đeo trên cổ lộ ra ngoài, một tay cầm kính bát quái, một tay khác nắm lá bùa, lúc nào bất thường thì sẽ ngay lập tức dán lá bùa lên trán Tư Dật.

Anh thấy bộ dạng Đỗ Vi Vi như đang gặp kẻ thù, đôi mắt anh chứa đầy ý cười cùng cưng chiều. Anh vươn tay cầm thánh giá, lại cúi đầu nhìn kính bát quái: “Làm rất tinh xảo, không ngờ Vi Vi lại thích những thứ này.”

Vậy mà không sợ sao? Chính là nói, quỷ nam này có đạo hạnh quá cao, mấy thứ này không nhằm nhò gì?

Đỗ Vi Vi vô vàn hối hận đã không bắt được con chó đen của nhà hàng xóm. Cô tin nếu có máu chó đen trong tay, thì con quỷ kia không hiện nguyên hình không được…

Cô bỗng dưng ngẩng đầu, mỉm cười, tay chỉ một quán nhỏ trước mặt nói: “Tôi đói bụng, đi ăn chút gì đi?”

“Được.” Tư Dật cũng không có ý kiến nào. Sau khi hai người ngồi xuống, có hai bát đặt trước mặt.

Đỗ Vi Vi đem toàn bộ tỏi Tứ Xuyên trong lọ đổ vào trong bát của anh, nhiệt tình nói: “Tỏi có nhiều chất bổ, rất tốt cho sức khỏe, ăn nhiều một chút.”

Tư Dật tính cách tốt nên gật đầu, không để ý tỏi trong bát gần như muốn tràn ra ngoài, lại nói: “Đừng chỉ quan tâm đến anh, em cũng ăn đi.”

Đỗ Vi Vi vẫn còn muốn đem lọ tỏi Tứ Xuyên trên bàn bên cạnh trút hết vào bát của anh, lại nghe Tư Dật không chỉ không để ý mà còn quan tâm ngược lại cô. Trong lòng cô có chút băn khoăn, ngượng ngùng sờ sờ mũi, ngừng tay lại.

Nhưng mà Tư Dật vẫn vô tư gắp tỏi bỏ vào miệng, không bị ảnh hưởng chút nào.

Chân lừa đen đã được Đỗ Vi Vi nhân lúc Tư Dật không chú ý, liền nhét vào trong túi xách của Tư Dật. Dễ nhận thấy, ngoại trừ thánh giá, kính bát quái ra, tỏi cũng không có tác dụng rồi.

Lá bùa mà thiếu máu chó cũng không thể dùng được. Lẽ nào cần phải dùng đòn sát thủ, lấy ra kiếm gỗ đào đâm vào tim của anh ta?

Đỗ Vi Vi yên lặng suy nghĩ loạn cả lên. Mũi kiếm gỗ đào cũng không sắc bén lắm, nhưng mà đâm lên người cũng sẽ rất đau.

Trong lúc cô đang suy tính, thì Tư Dật đã từ từ đem cả bát to “thêm nguyên liệu đặc biệt” nhét xong vào bụng.

“Vi Vi, anh không phải quỷ.”

Đỗ Vi Vi kinh ngạc nhìn anh lấy chân lừa đen trong túi xách ra đặt trên bàn. Hóa ra người này đã sớm biết chuyện mờ ám của cô?

“Vậy anh là người?” Có thể là cô thực sự đã hiểu lầm Tư Dật rồi?

Người đối diện mỉm cười, bờ môi cong cong hiện lên chút đau khổ: “Cũng không phải.”

Người không phải người, quỷ không phải quỷ, vậy là cái gì đây?

Đỗ Vi Vi đau đầu, dứt khoát đổi sang vấn đề đơn giản hơn: “Vậy anh không phải là Tư Dật, đúng không?”

“Đúng, không phải.” Anh trả lời ba lần, lần nào cũng lấp lửng nước đôi.

Cô bực mình, người này nói chẳng khác nào chưa nói.

Tư Dật mím môi cười: “Vi Vi, anh sẽ không hại em, cũng không nỡ hại em.”

Đỗ Vi Vi bị anh nhìn chăm chăm, những lời bên tai rất mập mờ, cô đỏ mặt cúi đầu.

Thật nhìn không ra, Tư Dật ngày thường lạnh như băng lại sẽ nói những lời dịu dàng ngon ngọt…

Cô đẩy ghế “xoạt” một cái, đứng dậy, áy náy nói: “Ăn no rồi, chúng ta đi thôi.”

“Em muốn đi đâu? Phía trước có một quán cà phê rất nổi tiếng, tiệm bánh ngọt bên cạnh nghe nói cũng rất ngon, còn cái nhà hàng xoay tròn trên tầng cao nhất của trung tâm bách hóa…”

Đỗ Vi Vi quay mặt sang bên, không dám nhìn Tư Dật. Cô thay đổi tầm nhìn, mở miệng nói oang oang liên tục.

Lúc qua đường, đi được phân nửa, cô đột nhiên cảm thấy cả người cứng lại, hai chân tựa như bị thứ gì đó cuốn lấy.

Đợi đến khi Đỗ Vi Vi cúi đầu, thiếu chút nữa hét chói tai.

Vô số những làn khói đen hóa thành những cánh tay từ trên mặt đường nhựa vươn ra, nắm chặt hai chân của cô, cô căn bản không thể nhúc nhích được. Mặt đất từ từ biến thành mặt nước. Đỗ Vi Vi thấy mình dần dần lún xuống từng chút một. Những cánh tay đen bò đến lưng, ngực, khiến cô gần như không thở nổi…

“Cứu…” Đáng sợ nhất chính là, Đỗ Vi Vi đột nhiên phát hiện cổ họng của mình dường như bị tảng đá chặn lại, chợt mất đi tiếng nói.

Mắt thấy đèn xanh dành cho người đi bộ lập lòe rồi biến thành màu đỏ, cô đang đứng ở giữa đường, kinh hoàng mở to mắt. Cô ngơ ngác đứng nhìn chiếc xe tải đang từ chỗ rẽ chạy như bay đến.

Lẽ nào hôm nay, cái mạng nhỏ của cô gửi gắm tại chỗ này sao?

Không, không được!

Đỗ Vi Vi khó khăn quay đầu, bên cạnh không có ai, trên đường vắng vẻ, chỉ có chiếc xe tải kia đang băng băng xông thẳng về phía cô. Trên ghế lái hoàn toàn trống không, căn bản không có tài xế!

Cố chỉ kịp nhắm tịt mắt lại, không muốn nhìn thấy cảnh bản thân mình máu me tung tóe.

“Ầm___” Một tiếng nổ lớn, những ràng buộc trên chân Đỗ Vi Vi hoàn toàn biến mất trong nháy mắt.

Hai chân cô mềm nhũn cả ra, đặt mông lên mặt đất.

Sau đó mở mắt, Đỗ Vi Vi không kiềm được há miệng kinh ngạc. Chiếc xe tải chỉ cách mặt của cô có mười phân. Nếu như trễ một giây thôi, khẳng định sẽ là…

Cô chầm chậm quay đầu, thấy Tư Dật một thân đồ trắng đang đứng bên cạnh, một tay dễ dàng cản xe tải. Anh không thèm nhìn vết lõm sâu trên đầu xe, cúi đầu xuống, một lọn tóc đen rớt lên vai, ôn nhu hỏi: “Vi Vi, em không sao chứ?”

“Không…” Vì quá đỗi khiếp sợ, Đỗ Vi Vi run rẩy, chỉ có thể miễn cưỡng nở nụ cười nhạt thay lời cảm ơn.

“Đây là sao vậy?” Cảnh tượng trước mắt trong nháy mắt đã biến trở về nguyên trạng, trên lối đi bộ người qua kẻ lại, chiếc xe tải lớn cũng không thấy đâu.

Ánh mắt của người qua đường đều dồn về phía hai người bọn họ. Đỗ Vi Vi chống tay nhấc chân mới đứng dậy được. Tư Dật đã khôi phục bộ đồng phục trên người cũng giúp cô một tay.

“Chút mánh khóe mà thôi.” Vẻ mặt của anh thản nhiên, nhìn bộ dạng quen thuộc của Tư Dật khiến lòng Đỗ Vi Vi yên tâm hơn.

Thế nhưng, trong lòng cô có một linh cảm. Từ việc bị chìm ở biển đến chuyện bị xe tải đụng trên đường, tất cả những chuyện quái lạ này đều là nhằm vào cô!

Bụng đầy nghi hoặc, ngoài Tư Dật ra, Đỗ Vi Vi không tìm được ai để hỏi.

“Trong xe tải không có tài xế, còn có những bàn tay đen thui nữa…”

Cô vẫn còn nhớ rõ đụng chạm của những bàn tay lạnh thấu xương đó, cô khẽ rụt cổ lại: “Anh biết những cái này là gì, đúng không?”

Tư Dật trầm mặc trong giây lát, mới nói lảng nói tránh: “Có anh ở đây, sẽ không để bọn chúng làm hại đến em.”

Đỗ Vi Vi tức giận: “Tôi là người bị hại, dựa vào cái gì mà mỗi ngày đều phải sống trong nỗi sợ hãi cơ chứ?”

Tư Dật khẽ thở dài, biết chuyện này rất khó tiếp tục giấu giếm được nữa. Anh kéo cô vào một nhà hàng gần đó, tìm chỗ trống, đem đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện nói ra hết…

Chương 3

“Người sinh vào tháng âm, ngày âm, giờ âm đối với ma quỷ mà nói là thuốc bổ tốt nhất.” Sau khi ngồi xuống, Tư Dật nói một câu đơn giản.

Đỗ Vi Vi vô cùng kinh ngạc: “Ý anh là, tôi chính là người sinh ra vừa đúng tháng âm, ngày âm, giờ âm kia sao?”

Tư Dật trầm mặc gật đầu.

Đỗ Vi Vi nổi cáu: “Cái này không phải giống với Đường Tăng trong Tây Du Ký hay sao?”

Vẻ mặt Tư Dật vô cùng nghiêm túc, lắc đầu: “Ăn thịt Đường Tăng có thể trường sinh bất lão, nhưng ăn thịt em chỉ có thể tiến hóa một lần lên bậc cao hơn.”

Đỗ Vi Vi buồn bực. Ban đầu nàng vốn đã sợ rồi, vậy mà anh ta có cần phải nói đáng sợ như vậy sao?

Tròng mắt cô chớp động, nở nụ cười nịnh hót: “Anh lợi hại như vậy, khẳng định là có mấy thứ như bùa phép có thể đánh đuổi bọn chúng phải không?”

Tư Dật cũng cười cười với Đỗ Vi Vi: “Mấy cái bùa chú làm sao có thể an toàn bằng việc anh ở bên cạnh em chứ?”

Đỗ Vi Vi sầu não, đúng là mỗi lần gặp nguy hiểm, Tư Dật đều đến cứu cô trước tiên. Thế nhưng, nghĩ đến việc mỗi ngày sau này cô đều phải sống nơm nớp lo sợ. Dù sao cũng không thể một ngày hai mươi bốn tiếng đồng hồ ăn, tắm, ngủ đến cả đi vệ sinh cũng phải mang Tư Dật bên mình chứ?

Cô mang một bụng thắc mắc muốn hỏi, chỉ là nhìn cái miệng như bị xiềng xích của Tư Dật, cô cũng không thể hỏi được gì.

Nhưng mà Tư Dật nói được thì làm được, Đỗ Vi Vi cuối cùng cũng biết sự “an toàn” anh đảm bảo là như thế nào.

Sáng hôm sau, cô vừa bước chân ra khỏi cửa, đã thấy Tư Dật đứng trước cửa chờ mình.

Anh yên lặng đứng tựa lưng vào hàng rào phía trước, cơ thể cao lớn, khuôn mặt đẹp trai làm những người đi ngang qua đều ngoái lại nhìn.

Đợi Đỗ Vi Vi ra khỏi cửa, ánh mắt của Tư Dật trong chớp mắt đều rơi lên người cô. Nét mặt lạnh lùng vừa rồi phút chốc đã thành bộ dạng tươi cười dịu dàng.

Ban đầu Đỗ Vi Vi định khéo léo từ chối anh đến sớm đón cô, nhưng bị nụ cười của Tư Dật mê hoặc, không thể mở miệng nói được.

Khi hai người họ đến trước cổng trường, thì tin tức nam sinh đẹp trai nhất trường đưa cô đến trường đã lan truyền khắp trường, từng lớp một trước khi vào tiết học đầu tiên.

Những nữ sinh vây quanh ngoài cửa phòng nối liền không dứt, đều đến xem cô gái mà Tư Dật vừa ý có hình dáng ra sao.

Không ít người vừa nhìn thấy Đỗ Vi Vi, vẻ mặt khinh thường, có đố kị, nhiều hơn hết chính là thất vọng.

Rõ ràng mắt xanh của Tư Dật kém xa so với tưởng tượng của các cô ấy…

Đỗ Vi Vi bị người ta vây quanh xem như khỉ trong vườn thú. Vừa đến giữa trưa, thấy ánh mắt của các bạn học lăm lăm, nếu như không nhờ bạn cùng bàn ngăn cản, các cô ấy hận không thể nhào đến gào lên: Cô đâu phải gương mặt baby, mà chính là tấm ván chà quần áo, còn lùn tủn, bản thân chẳng hơn ai!

Ngay cả người bạn có quan hệ tốt nhất cũng cố nhìn cô chằm chặp: “Cậu từ khi nào đã quen thân với Tư Dật như thế hả? Sao cậu chưa bao giờ nói ra, tớ không phải là bạn tốt nhất của cậu hay sao?”

Đỗ Vi Vi bị nghẹn không thể nói gì.

Khi đến giờ tan học, Tư Dật đã đứng chờ trước cửa phòng học của cô. Đỗ Vi Vi xém chút nữa đã bị ánh mắt thèm khát, đố kị, căm hận của các bạn học nữ đâm thủng, cô chỉ có thể bỏ chạy trối chết.

Cô ôm đầu khóc than: “Dù sao có chuyện anh cũng tới kịp để cứu tôi, chúng ta quay về như trước đây đi!”

Tư Dật nhíu mày lắc đầu: “Bọn chúng đã phát hiện ra em.”

Ngụ ý rằng, cô so với trước đây còn nguy hiểm hơn, anh nhất định sẽ không tới kịp để cứu mạng cô?

Được rồi, cái mạng nhỏ của cô vẫn quan trọng hơn. Đỗ Vi Vi quyết định làm lơ tất cả ánh mắt như dao găm của các bạn nữ, cũng xem Tư Dật như sợi rơm cứu mạng mà nắm chặt bên người…

Chỉ có một thắc mắc, trên đời này có người nào giúp đỡ mà không cần báo đáp sao?

Đỗ Vi Vi nghiêm túc ngẩng đầu hỏi: “Vậy anh muốn lấy thứ gì trên người tôi, hay là muốn tôi trả cái giá thế nào?”


Trang 1/3: 1 2 3

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Giăng Bẫy Bắt Cháu Dâu

Chương 1: Lấy chồnghả ? Còn khuya Hai mươi hai tuổi, cáituổi quá sức là đẹp của tất cả các cô gái. Ở cái tuổi này ít côgái nào ở thành thị lại nghĩ đến việc chồng con đa phần đều lấy lý dolà...

Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si

Tóm tắt truyện: Tác giả: Tịch Quyên Hắn là công tử nhà giàu, đẹp trai, tài giỏi, phong lưu; Nàng là một bình hoa mỹ lệ tuy thông minh nhưng chẳng hiển lộ ra ngoài; Hôm nay gió giục mây vần, bình hoa xinh...

Khi Cưới 1 Người Vợ Là 1 Npc

Chương 1: Tắc Thiên thái hậu Vừa mới qua khỏi 7 giờ, Trầm Ngư đúng lúc online. Tiến vào đăng nhập trò chơi nhìn tin tức tiêu điểm trên diễn đàn 1 topic chủ đề chói lọi, nàng thấy 1 thiên hịch văn. Hung...

Nhận Tội Với Em

Chương 1 Một cánh tay ngọc duỗi đến, đường nét thon dài, tuyệt đẹp, màu da phấn hồng khỏe mạnh , nhìn thế nào cũng không giống phải làm việc nặng, mà là trời sinh để công tác trong lĩnh vực nghệ thuật. Bàn...

Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân

Chương 1: Bão từ Dedicate to Zany And you can tell everybody this is your song. It may be quite simple but now that it’s done. I hope you don’t mind… I hope you don’t mind that I put down in words How wonderful...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền