Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Nhóc Lùn
QR Code: Nhóc Lùn

Nhóc Lùn



score
Đánh giá: 4.5/5 - 11,624 bình chọn
Truyện teen

Chương 1

Ads Minh Hy : ( Nó) giỏi võ vì baba là võ sư. Chỉ số IQ được coi là khá cao 190/200. Ngoại hình tầm thường.

Tuyết Ngọc : Đứa bạn gái duy nhất của Nó ( quen nhau nhờ Hội Thi Đấu Võ Thuật dành cho phái nữ. Nó giành giải nhất, còn Ngọc đoạt giải nhì) Ngọc nổi tiếng về vẻ đẹp trẻ trung không son phấn và cá tính, Tiểu thư của tập đoàn J.J

Thế Bảo: Đồng môn cua Nó.( học trò cưng của baba Nó) Bảo khá lạnh nên được coi la coldboy của trường. Thỉnh thoảng cũng tưng tửng. Tiểu thiếu gia cua tập đoàn T.X

Quốc Thái:( cũng là đồng môn) Kiếm tiền bằng nghề người mẫu không thích sống bám gd. Hoạt bát và luôn vui vẻ.

Thanh Tùng 🙁 hắn) Đẹp trai cực, thiếu gia tập đoàn V.T. Tên này lúc Lạnh Tanh, lúc Lanh Chanh. ( t/g cũng khó hiểu hehe)

Và một vài nhân vật khác, đọc tiếp sẽ biết…
Chương 2

Ads -RẦM..RẦM…RẦM con có chịu dậy đi học không ha?- Mommy Nó

– Con biết rùi, Mommy đừng đập nữa , gãy cửa phòng con mất.-Mặt Nó nhăn nhó nói, rồi lồm cồm bò ra ngoài, va lam VSCN để đi học.

Nó học lớp 11 trường Northwest High School. Với chỉ số IQ cao ngất ngưởng nên nó được nhận hoc bổng của trường chứ không đào đâu ra tiền để zô cái trường xa xỉ này.

– Mommy con đi học!- nói xong Nó chạy marathon đến trường, (đúng là con nhà võ có khác)

Ở trường….

– Hy… ch ..ờ.. ta..o v.ớ..i..- nhỏ Ngọc nói không ra hơi, thay vì thở bằng mũi nhỏ phải thở bằng cả miệng, mất hình tượng thiệt.

– Gì? mày?- Nó quay lưng lại nhìn nhỏ bạn đang chạy đến chỗ Nó đứng.

– Tai mày bị điếc ha? Kêu quài mà ko nghe?Có biết vì mày mà tao sắp phải chuyền oxy ko ha?- Ngoc nhăn nhó chữi Nó một tăng.

– Ơ hay! “ cô” này, lâu ngày ko ăn đập lờn mặt hả? Muốn ko?- Nó giơ nắm đấp lên trước mặt nhỏ Ngọc, cùng với nụ cười ranh ma.

– Thôi thôi, trễ bây giờ.- Nói dứt câu Ngọc lôi Nó chạy thẳng vào lớp.

Vừa bước vào lớp, Nó đã thấy . Nó nghĩ thầm trong bụng rồi lén liếc nhìn xung quanh.

Bước thẳng đến chỗ nhỏ Nhi đang đứng, Nó giơ tay đập thật mạnh xuống cái bàn tội nghiệp cái RẦM. Xé chút nữa là gãy làm đôi.

Không khí trở nên im lặng, mọi ánh mắt như hướng về nó va nhỏ Nhi.

-Có chuyện gì thế?- Nó nhìn trừng trừng vào nhỏ Nhi không hề chớp mắt( chắc muốn chứng tỏ đây mà)

– Ahhhhhh! Lớp mình sắp có bạn mới , mà nghe nói là rất đẹp trai, học giỏi, nhà giàu, võ công thâm hậu, cao cường.. bla..bla..bla. – Nhi nói với vẻ mặt hớn hởn.

– Thế thôi?

– Ukm- Nhi khẽ gật nhẹ

– Vậy thôi mà cũng nhao nhao như cái chợ.- Tỏ ý không quan tâm nó tiếng đến cái bàn cuối ngay góc lớp và đánh một giấc thật ngon cho đến giờ ra chơi, mà không biết đến chuyện gì vừa xảy.
Chương 3

Ads – HY..HY…- Tiếng nhỏ Ngọc phá tang giấc mơ ngọt ngào của Nó.( đang mơ đc đi ăn nhà hàng 5 sao)

– Mày có im đi ko? tao mới ngủ đc có chút xúi thôi mà, để tao yên.-Nó huơ huơ đuổi con bạn phá đám của Nó.

– Số con này đúng là tính rũ mày đi ăn … à mà thôi.. tao đi một mình cũng đc.- nhỏ Ngọc cố gắng nói thât. rõ ràng rùi quay lưng bước đi.

– Ê, đợi tao với, đi ăn sao ko nói.- Nó vội chạy theo con bạn “ dễ ghét” của Nó.

Ở căn tin lúc nào cũng đông đúc và ồn ào, thường thì khi thấy nó thì mọi người lại sẽ dạt qua một bên vì ko muốn đụng đến “ chị đại” này.

Nhưng hôm nay hình như là chả ai để ý đến Nó cả. Mấy đứa con gài cứ nhao nhao tụ lại xung quanh một thằng nào đó. Nó ko nhìn thấy rõ đc khuôn mặt.

Đang cố gắng nheo mắt để nhìn kỹ coi tên đó là tên nào thì nhỏ Ngọc vội kéo nó chạy đến chỗ thằng con trai bị tụi con gái bao vây.

< hình như nhỏ Ngọc biết đó là ai thì phải> Nó nghĩ liền quay sang hỏi Ngọc.

– Ai zậy mày?- Nó hỏi Ngọc

– Ôi trời! con NGU này! học sinh mới của lớp mình chứ ai- Ngọc nói như trách móc

– AI NGU HẢ? mày dám nói thần đồng như thế hả? – Nó tức muốn xì khói

– Mày ngủ như chết ấy! lúc Tùng vô mày có biết cái gì đâu! Cả lớp nhao nhao như cái chợ mày cũng ko động đậy gì xấc.- Ngọc nói đều đều

-Tùng? là tên học sinh mới, võ nghệ cao cường lém chứ gì?- Nó nở nụ cười ranh ma, rùi tiến thẳng đến chỗ Hắn.

Nó đưa tay dẹp bọn con gái ra hai bên, nhưng đời nào như mơ. Nó bị đẩy ngược ra ngoài, té nhào xuống đất.

– Này mày có sao ko? – Nhỏ Ngọc chạy đến đỡ Nó dạy.

– Được lém! zậy thì tao xử bọn nhóc này trước , rùi đến phiên hắn!-Nó đứng lên giơ tay ra phủi bụi rùi tiếng đến chỗ bọn con gái. Với ánh mắt đầy tức giận, như muốn thiếu sống tụi hám trai đó.
Chương 4

Ads Thế rùi chuyện gì đến cũng đã đến. Nó hừng hừng lử vớ lấy một cành cây bên cạnh cái căn tin bẽ ra làm đôi , rùi cầm mỗi bên một mẫu. NÓ tiếng đến một chiếc bàn gần đó rùi đừng lên ( Nó bị thiếu thước) Nó bắt đầu “ ra lệnh”

– Cái đám ko biết điều kia! dám xô pà hử? Phải chăng bọn ngươi muốn đi sớm?( ý Nó la đi chầu diêm vương sớm) Chị đây đã nhớ mặt từng em rùi, ko thoát đau! hahahaha- Nó đang tự sướng

Kết thúc bài “ thuyết trình” khùng điên cùng với giọng cười ngọt ngào. Nó dường như ko để ý xung quanh, Thì…

Bịch.

– Á Áaaaaaaaaaaaa – Tiếng hét của Nó vang lên

Ngã xuống đất, Nó dao dát nhìn xung quanh, một tiếng hứ vang lên.

Thì ra là nhỏ Quỳnh Như cùng nhỏ Ngọc Anh vừa đi ngang qua Nó mặt nghênh hóng hách, cùng nụ cười nửa miệng của tụi nhỏ Q. Như làm Nó muốn xé toẹt miệng của nhỏ ra làm đôi

– Đừng cố gắng thu hút sự chú ý- Q.Như ném cho Nó một câu như cảnh cáo.

( t/g chưa giới thiệu 2 nhân vật này thì phai? ok giờ giới thiệu.. hehehe)

* Ngọc Anh- Con gái của hiệu trưởng, chảnh chẹ, xí xọn, lại còn nham hiểm ( do bị t/g ghét .) Ngọc Anh đặc biệt ghét Nó nhưng ko làm gì đc ( bởi vì có Ngọc bênh cạch). Mệnh danh hotgirl xem hàng với Ngọc.

* Quỳnh Như- Bạn của Ngọc Anh. GD bình thường nhưng do ăn theo Anh nên cũng son phấn lèo lẹt ko kém. Có thù với Nó.

Ngọc đứng bên cạch nhưng ko để ý đến tụi Ngọc Anh nên khi Nó tét Ngọc mới hoảng hồn chạy tới đỡ Nó.

– Mày sao ko?- Ngọc

– ko sao, người có sao sẽ là tụi nó- Nó

Nói xong , tay nắm chạt cành cây trong tay, quấy tới tấm vào lưng N.Anh và Q. Như.

– Á đau, mày muốn chết hả?

– hãy đợi đó

-Á….Á

Vừa nói tụi N.Anh vừa chạy, để lại cho mọi người một tràng cười sảng khoái. Đặc biệt là Hắn.

Thả thanh gỗ xuống đất, Nó tiếng thẳng tới cái người đang cười như muốn té ghế kia. Rẽ tụi con gái qua 2 bênh Nó đi vào giữa, phía sau là nhỏ Ngọc.

NÓ như muốn ngất xủi khi thấy khuôn mặt không thể nào hoàn hảo hơn của hắn( dầu gì Nó cũng chỉ là con gái thôi) Hắn như là chàng hoàng tử bước ra từ câu chuyện cổ tích nào đó để đến với Nó ( đó là những gì nhỏ nghĩ)

Quá chú tâm ngắm nhìn Hắn, Nó ko biết rằng mặt mình chỉ còn cách mặt Hắn khoảng chừng 5 cm.

Cảm thấy khó chịu. Hắn dùng bàn tay to rắn chắc của mình đẩy khuôn mặt ngu ngơ ra xa. Rồi đứng phắt dậy.

< OMG! Hắn cao kinh! theo Nó thấy thì ít nhất cũng phải 1m8, còn Nó..> nhìn lại bản thân mình( 1m 55) sao mà tủi thân ghê.

– Tránh ra- Tiếng hắn cất lên như mang Nó về lại thực tế. Giọng hắn khá trầm và còn lạnh tanh khiết Nó hơi rét. Nó chưa bao giờ như thế cả.

Nói xong, Hắn bước đi về phía sân trường, để lạ Nó một mình ngẩn ngơ cùng với suy nghĩ < mình s thế này? tim mình… Chương 5 Ads Mãi suy nghĩ lung tung Nó ko biết tiếng Ngọc đang gọi Nó ầm ỉ - Hy. HY. HY…- Ngọc - hả?- Nó như vừa tỉnh dậy từ cõi mê. - Tùng s?- Nó hỏi tiếp - Thik rùi à?- Ngọc tinh ranh hỏi - Ờ- Nó trả lời nhưng ko biết mình đã lỡ lời. - OMG!! hahahahahahah, mày cũng biết yêu sao? hahahah- Ngọc cười lớn tiếng nhưng khá mỉa mai. Giật mình Nó hối hả lấy tay bịt cái “ lao” của nhỏ Ngọc lại. Mặt đỏ bừng bừng. Kéo nhỏ về lớp. Vừa bước vào lớp, 2 mắt NÓ mở bất ngờ mở to, miệng mồm thành hình chữ A rồi O nhìn vào lớp , rùi nhìn sang Ngọc. Lắp bắp hỏi - Hắn.. hắn.. sao.. lại.. ngồi đó.. chẳng...phải Chẳng thể đợi cho Nó nói xong câu( chắc tới mai cũng chưa xong) Ngọc giải thíck - Thì hắn ngồi cạch mày mà, lúc mày ngủ đó. Hắn xin cô cho đc ngồi đó nên….. Noi nhiêu thôi cũng đủ hiểu. Nó Ừ nhẹ tỏ vẻ như đã thông. Nhưng Nó hơi ngại ngại nên vẻ mặt ko được vui cho lém. - Sao thế? Tửng mày thick muốn chết chứ- Ngọc - Thick thì cũng có, nhưng mặt tao đâu có dày. Để lại ấn tượng xấu , còn bị đuổi ra xa thì sao mà zui cho đc. Tao vẫn còn tự trọng mà.- Nó - Thế là mày vẫn chưa lú lẩn lém đau, hahaha- Ngọc - Mày…..- Nó nghiến răng ken két, tính giơ nắm đấp lên hù dọa thì nhỏ Ngọc đã vội chạy tới chỗ ngồi từ lâu. Thả nắm đấm xuống, khuôn mặt trở về trạng thái bang đầu, nhưng trong đầu thì nghĩ < giờ s đây? hắn có nghĩ minh bám đuôi ko? ôi trời! cái tự trọng cao vút của tôi ơi!. hix hix> như khóc ròng rã trong lòng nhưng khuôn mặt vẫn ko chút biến đổi.

Nó tiếng tới lãnh địa của mình, ko quên lén nhìn hắn một cái, rùi lại gục đầu xuống bàn. Đáng nhẽ là bởi vì ko muốn đối mặt với hắn, nhưng đc một lúc thì lăng ra ngủ lúc nào ko hay.

Cho đến khi..

Một viên phấn bay thẳng tới Nó với một tốc độ ánh sáng từ trên bảng tới cái đầu đen óng của Nó.

– Á. ĐỨA NÀO?- Nó ôm đầu đứng phắt dậy, hét to

– Đứa này

Nó khẻ quay đầu về hướng phát ra âm thanh.< Á, chết! cha Lam, ông thầy dạy Toán, ác ma học đường> Tuy Nó luôn được điểm cao trong môn Toán, nhưng vẫn bị ông Lam ghét như thường.

– ha..ha..ha.hahahahahahaha

Là tiếng cười của Hắn, phá tang mọi ám khí trong lớp học. Hắn vẫn cứ cười sặc sụa, tay thì ôm bụng , tay thì đập mạnh xuống bàn Rầm Rầm.

< Ẹc, hắn chết chắc> Nó tính ngăn hắn nhừng ko kịp nữa rùi.

– 2 cô cậu, sau giờ học ở lại chép đúng 300 lần câu “ Em xin lỗi thầy, từ nay em không làm zậy nữa” rồi nộp cho tôi. Tôi sẽ kiểm tra nên đừng mong trốn thoát được.

– Em s?- Mặt Hắn nhìn ngơ ngác lấy tay chỉ vào mình.

– Thế anh muốn 500 lần s? – ông thầy Lam ném cho Hắn một cái nhìn hình viên đạn

-dạ, ko. em sẽ làm..- Mặt hắn ủi xùi như bánh đa nhúng nước, rùi liếc cho Nó một cái nhìn hận thù, lạnh tanh.
Chương 6

Ads Reng..Reng..-Cuối cùng thì tiếng chuông báo hiệu giờ học đã kết thúc.

Nó và Hắn thì phải ở lại thực thi hình phạt hành tay của ông thầy ác ma.

– Cần tao kêu mấy đệ giúp ko? – Nhỏ Ngọc quay xuống bàn Nó hỏi

– Ờ ha! zậy đi! Tao còn phải về sớm, hôm nay có việc ở “võ quán” nữa… chán chết đi đc- Nó

( xin lỗ t/g ko biết giùng từ nào khác ngoài “ võ quán” cả, mông mọi người thông cảm nha!)

– ok, zậy để tao đi kêu tụi đệ cho- Nói xong nhỏ Ngọc lăng xăng chạy một lèo ra khỏi lớp.

Nó dọn dẹp mọi thứ vào cặp rồi đứng lên đi về thì, một bàn tay lạnh ngắt níu Nó lại, xé nữa là mất đà.

– Tính chuồn? – Hắn nói mặt vẫn ko có một biểu hiện gì nhiều.

– Ờ… thì… ừm.- Nó hơi bối rối rồi gật nhẹ đầu

– ko dc, cô cũng bị phạt mà- hắn

– Thì tí có đứa lên viết giùm tôi rùi- Nó

– Nếu cô dám chuồn , tui sẽ nói với ác ma- Hắn nói rồi hất mạnh tay NÓ

– Nếu anh cũng muốn về thì kêu mấy cái ăn ten( mấy đứa con gái thik hắn) của anh giúp cho, tôi sẽ ko nói gì đâu- Nó

– Zậy cô chép cho tôi đi- Hắn

– KO ĐC- Nó hét to làm Hắn giật bắt cả mình

– Tôi có việc…

Chưa nói hết câu thì có khoảng 2 thằng đệ của Nó xuất hiện

– Chào chị- tụi đệ đồng thanh

– Hay lém, giúp chị nhé- Nó nói rồi nhìn sao Hắn

-À quên, còn của Hắn nữa, làm nốt luôn đi- Nó tiếp

Liếc nhìn sang Hắn Nó hỏi:

– zậy tôi về đc chưa?

-Tùy cô- Hắn đứng lên tiến thẳng ra cửa lớp chẳng để ý tới Nó

Khi Hắn đi khuất Nó mới dám lấy tay đưa lên ngực để kiểm tra lại tim mình xem coi có bình thường ko < sao lại nhanh thế nào> nó nghĩ thầm < thực sự mình thik tên máu lạnh này sao? ko, ko, ko thể nào> vừa nghĩ Nó vừa lấy tay tát mấy cái thật mạnh vào mặt mình để cố làm cho Nó tỉnh zậy.

Thấy hành động bất thường của chị hai, 2 thằng để chỉ biết ngớ người đứng nhìn

có cảm giác như có ai đó nhìn mình,Nó chuyển hướng quay qua 2 thằng đệ cho mỗi thằng một vố ngay giữa đầu.

– Ui da!- tụi đệ đồng thanh

-Lo mà chép nhanh đi- Nó

Sau khi bàn giao mọi chuyện , Nó thẳng tiến đi về nhà.
Chương 7

Ads Ở Võ Quán..

– Mọi người tập hợp- Baba Nó nói dõng dạc

Nó vừa bước vào thì lo co giò chạy tới chỗ baba, chưa kịp thay cả đồ. Nó đứng một cách cực kỳ nghiêm túc.

– Hôm nay chúng ta sẽ chào đón một thành viên vừa về nước. Một số người có lẽ đã biết nhưng một số thì có lẽ sẽ cần thời gian để làm quen.- Baba Nó

Ko khác gì mọi người, Nó ngạc nhiên ko kém, mắt mở to trừng trừng nhìn về phí cách cửa đang từ từ mở ra.

– Chào mọi người, lâu quá ko gặp-

Một giọng trầm đến mức khó tả. Dáng người cao khỏe khoắn, cùng với một khuôn mặt tuy rất đẹp trai nhưng lại quá lạnh khiến cho mọi người xung quay phải rùng mình.

– AAA, Bảo, ông zề rồi hả?- Nó

Nó chạy nhanh đến chỗ cậu bạn lanh tanh của Nó, rồi dang hai cánh tay nhỏ nhắn của Nó ôm chầm lấy Bảo. Hành động của Nó vừa rồi được coi là hơi quá khích, khiến mọi người ai cũng phải bất ngờ. T.Bảo cũng ko ngoại lệ.

-Ừm, giờ thả tui ra đi, mọi người đang nhìn kìa.- Bảo

– Ớ?? sorry sorry.. hè hè- Nó

Nó có vẻ đã cảm thấy cái ko khi trong võ quán bây giờ, nên đành buôn tay rùi cắm đầu chạy một mạnh về lại vị trí ban đầu.

– Ta muốn thông báo thêm một tin quan trọng nữa. Trong vòng một tháng nữa chúng ta sẽ có một trận tỷ võ để gành lấy chức vô địch như mọi năm. Nên mọi người ko ddcj lười biến. Ta sẽ cố gắng chọn ra những thực sự giỏi để đi thi. Sẽ có 2 nam và 2 nữ đc chọn để làm đại diện. Hết, mọi người giải táng.- Baba nó

Mọi người bắt đầu tuân lệnh rồi tảng ra tập luyện. Nhưng Nó thì vẫn cứ bám lấy Bảo hỏi lấy hỏi để chẳng chịu đi tập.

– Cái con nhóc này, sao càng lớn càng lùn thế- Bảo nói với vẻ cười cợt

– Thôi nhá! tuy ta nhỏ nhưng ta có võ đấy nhá! muốn thử ko?- Vừa nói Nó vừa giơ nắm đấp tỏ vẻ hăm dọa

– ôi, em sợ quá.. hahahah- Bảo vừa cười vừa đưa tay lên thủ thế

– Dẹp ông đi! à mà …sao quay về dậy?- Nó

– Thì thik thôi

– giề? ko phải chứ?

– Ừ.. thì.. về để lấy vợ ấy mà.. hihi- Bảo

Lời nói vừa rồi của Bảo khiến Nó sắp ngã ngửa< lấy vợ sao? ko thể nào, chắc là đùa thôi> Nó nghĩ

– Nhưng.. ô..ng m..ới lớp 11 thôi mà.- Nó

– Từ từ rùi nhóc cũng biết thôi! lo gì- Bảo

Thế là cả đêm nó cứ lăn qua rùi lăn lại trên giường, trằn trọc cả đêm ko ngủ dc. Nào là những suy nghĩ về hắn, rồi lại về câu nói của Bảo. Tất cả đã hầu như chiếm hết tâm trí của Nó.
Chương 8

Ads Nhưng mọi này, Nó thức dậy đeo cái balo nặng cả tấn của Nó lên vai, và bắt đầu lê lết đến trường. Trông bộ dạng của Nó bây giờ thật thảm, thảm như chưa bao giờ đc thảm. Nó bước vào lớp như người mất hồn, Nó cứ quen lối của đi về chỗ ngồi mặc kệ mọi thứ xung quanh.

– Hehehe mày thành gấu trúc nhanh thế!- Ngọc

– Lượng đi! t đang mệt, ko cãi với mày đâu.- Nó

– Có chuyện gi? m phải nói chứ- Ngọc tỏ vẻ quan tâm

– KO Cóa rùi mà- Nó hét to, rùi gục mặt xuống bàn “ngủ”

Bỏ cho nhỏ Ngọc ngơ ngác nhìn, rùi cùng với cái suy nghĩ< thôi kệ, lâu lâu cho thần đồng “ điên” một lần cũng đc> rùi Ngọc lẵng lặng quay lên, thảng nhiên mở hộp kẹo chocolate vừa đc tặng ăn lấy ăn để.

Tiết học bắt đầu, hôm nay có tiết Toán của ông thầy Lam. Ổng bước zô lớp đầy vẻ tức giật. Ánh mắt như rực lữa hướng về phía một con nhóc đang nằm ngủ ngon lành. Cùng với tuyệt chiêu “ lia phấn” đã tu luyện ngàn kiếp của ông Lam. Tất nhiên là bách phát bách trúng rùi.

– Phụt- viên phấn trắng tinh đáp cánh ngay trên đầu NÓ

Cùng với thói quen nó bật dậy la toán lên

– Đứa nào mà dám….- Chưa nói hết câu Nó như khự lại khi thấy ông thầy khó tính đang đứng giữa lớp khoanh tay trước ngực nhìn NÓ

– Em- Ông Lam

– Dạ thưa thầy- Nó

– Cái cậu ngồi cạnh đâu?- Lam

– Dạ?- Giờ Nó mới để ý, ngó ngang ngó dọc< hình như hắn chưa tới thì phải> Nó nghĩ thầm

– Em ko bt thưa thầy

– Khi nào cậu ta tới, em cùng cậu ta tới phòng ban giám hiệu gặp tôi. Nhớ chớ có trốn- Lam

– Dạ, vâng

Nói xong Nó khẻ ngồi xuống, tính lại ngủ tiếp nhưng ko dám. Trong các thầy cô Nó từng dạy chỉ có cha Lam là làm Nó khiếp. Ác ma mà lậy.

Nó cố dương hai con mắt lên để “ học” hết tiết của ổng. Rồi đợi khi ổng bước ra khỏi lớp NÓ mới dám thở phào nhẹ nhỏm. Hắn vẫn chưa tới lớp. Nó hơi lo lắng hỏi nhỏ Ngọc.

– Ê, sao hắn chưa tới lớp zậy- Nó

– KO biết, lúc vào trường có thấy mà.. hình như cúp thì phải- Ngọc

– còn dụ ông Lam s m?? giúp tao với- Nó nói như cầu xin

– Thì… tới gặp ổng đi.. chứ t có biết gì đâu. M ko có chết đâu mà lo- Ngọc nói với vẻ chọc ghẹo

– T ko biết s ổng ghét t thế nữa. T vừa đẹp, vừa giỏi nhất , nhì trường chứ ít. Cha đó cứ nhắm tới tao là s? như tao có thù kiếp trước zậy đó- Có nhiêu Nó xổ ra hết, rồi giậm tay giậm chân một cách tức tối.

– Dù gì cũng tới gặp ổng đi! chứ ổng ko tha đâu!- Ngọc

– còn hắn thì s??- Nó

– rõ ràng … là tao.. có thấy mà- Ngọc kéo dài như đang lấy lại trí nhớ

– Thế hả? zậy tao biết rùi. Nói với giáo viên t ở phòng y tế nhé bạn yêu!

Nó chạy nhanh ra khỏi lớp. HÌnh như Nó biết hắn trốn ở đâu thì phải. Nó tiến thẳng lên bang công sân thượng của trường.

Nó vừa đến nơi thì….
Chương 9

Ads Nó đã thấy một chuyện ko nên thấy. Nó đứng hình , mắt hướng về 2 đứa học sinh. < Là HẮn và…. hắn đang làm gì thế này?> Nó như muốn nổ tung đi được. Ko thể nói một lời Nó như bất động đứng nhìn 2 con người đang..

Hắn và nhỏ Ngọc Anh đang trong một tư thế quá mức nhạy cảm. Áo và váy của nhỏ Anh đã ko còn trên người mà là mằm lăn lóc trên nên sân thượng mỗi cái một nơi. Còn hắn thì đang trong tư thế nằm dưới, nút áo đang được nhỏ Ngọc Anh dần dần tháo ra.

( tg thật sự ko biết đâu, làm ơn đừng nghĩ xấu cho tg nhen!)

2 nhân vật chính này dường như ko nhận thấy sự xuất hiện của nó tại hiện trường, nên vẫn tiếp tục công việc của mình.

Mặt Nó đang dần dần đỏ ửng lên. Nó vội chạy đi. Nó ko muốn, Nó ko muốn nhìn thấy cảnh này. Nó lao nhanh đi, nước mắt dường như muốn ứa ra, nhưng Nó ko cho. Nó ko muốn mình lại rơi lệ vì một tên ko ra gì như hắn. Có lẽ Nó đã lầm. Lầm khi thik hắn quá vội vàng. nó thầm nghĩ< Sẽ chóng quên thôi, Tình yêu sét đánh thì có thể kéo dài bao lâu chứ> Nó cười nhếch môi.


Trang 1/6: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Tôi Muốn Gả Tổng Tài

Văn án : Bảy năm trước anh chỉ trích cô ham hư vinh vọng tưởng muốn làm phu nhân tổng tài, cô tức giận bỏ đi ăn chơi trác táng. Nay anh lại xuất hiện trong công ty cô mới nhậm chức — Anh...

Phía sau tình yêu là…nước mắt

Chap 1: CUỘC GẶP GỠ TAI HỌA Mưa nhẹ nhàng rơi trên làng quê nhỏ bé, tiếng gió lùa lay động cả không gian tĩnh mịt. Ừ nhỉ! Hè rồi còn gì? Mưa hè năm nào mà chẳng có. Thế nhưng sau mỗi năm...

Có Chịu Lấy Anh Không

Chương 1 Ads Buổi sáng vô cùng đẹp trời … nhưng tại lớp 304 thỳ Đứa nào đứa lấy cắm cổ zô cuốn vở… cho dù thấy rất chi ẹp trai và có “nụ cười thiên thần” nhưng không có đứa nào giám ngẩng...

Sự lựa chọn

Chap 1: BadBoy – Khởi đầu của màu đen. Nói đến tựu trường, nhất là cấp ba, một thằng con trai sẽ nghĩ đến gì nhỉ? Kiến thức? Bằng cấp? Thi đại học? Bạn bè? Sai hết, sai be b.ét nữa là đằng khác....

Tiểu Thư Handsome

Chương 1 Chap 1 Trên máy bay, chuyến bay từ New York, Mĩ đến Bắc Kinh, Trung Quốc. Một cô gái rất đẹp. Nét đẹp hồn nhiên, xinh xắn đúng với lứa tuổi của mình. Đó là tiểu thư họ Triệu: Triệu Tiểu Vi....
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền