Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Ra Tù
QR Code: Ra Tù

Ra Tù



score
Đánh giá: 4.5/5 - 19,261 bình chọn
Truyện tiểu thuyết

Chương 1

Editor: mèomỡ

Trại giam: Theo quy định hình pháp và tố tụng hình sự pháp, tội phạm hoãn xử tử hình sẽ được thi hành sau thời hạn hai năm; tội phạm ở tù chung thân, tù có thời hạn, chấp hành hình phạt trong tù. Thi hành trừng phạt kết hợp với cải tạo, giáo dục kết hợp với lao động cải tạo tội phạm thành công dân tuân thủ pháp luật.

10 giờ 20 phút ngày 5 tháng 5, từng tầng cửa sắt ngục giam cầu Hạ Lan thành phố N lần lượt được mở ra, cô gái đi ra cuối cùng không cao không lùn, không mập không gầy, tóc ngắn màu đen, làn da trắng nõn, đồ thể thao màu đen, cầm trên tay một cái ba lô màu đen. Khi cô bước ra khỏi cửa chính to lớn mà trang nghiêm của trại giam, đôi mắt đen như mực cuối cùng cũng được nhìn thấy mặt trời. Hai vị cảnh ngục phía sau nhìn qua, vỗ vỗ bả vai cô rồi lập tức xoay người đóng cửa.

Bây giờ nên đi đâu? Lý Thi ngẩng đầu, nhìn bầu trời xa lạ. Ngay cả người lạnh nhạt gian xảo như Lý Thi cũng có chút mờ mịt. Cô tự do rồi. Cô định đưa tay sờ tóc, mới phát hiện bây giờ tóc cô rất ngắn. Cô thở dài.

Lý Thi chậm rãi đi theo con đường xi măng trong trí nhớ, đi qua đường nhỏ rẽ ra đường lớn. Cô nhìn xung quanh một lượt, ven đường là hai hàng cây thành rừng, ở giữa là một con đường không có điểm cuối.

Lý Thi đang định thi triển khinh công, thính giác nhạy bén của cô phát hiện bên tai truyền đến một tiếng rít. Sau đó cô nhìn thấy hộp sắt có bốn bánh xe vội vàng lướt qua bên cạnh. Chân cô đột nhiên mềm nhũn, lấy tay đỡ hàm dưới, thầm than: đây không phải là triều Đại Thanh, đâu đâu cũng toàn những chuyện, những người có hình thù kỳ quái.

Đôi mắt Lý Thi cô đơn nhìn con đường không một bóng người. Nếu có cái xe bò đi qua thì thật tốt, cô cũng không muốn dùng hai chân đi về cái nơi trong trí nhớ kia đâu.

Từ đây chắc hẳn mọi người đã có thể thấy được Lý Thi không phải Lý Thi trước kia. Hay nói chính xác hơn thì đây là thân thể Lý Thi nhưng lại không phải hồn phách Lý Thi.

Tả truyện: Năm Tuyên Công thứ tám – Người Tấn bắt được gián điệp nhà Tần. Khảo thích Đường – Lục Đức Minh có nói: “Điệp là ngược lại với Đồ, thêm Gián. Nay gọi là mật thám.”

Lý Thi tên thật là Tứ Nha, nữ, mười sáu tuổi, chuyên ẩn núp trong hậu trạch nội viện, có vô số biệt hiệu, là một mật thám thời Khang Hi triều Thanh.

Tứ Nha cả đời nhấp nhô, từ ăn xin đến mật thám, cuối cùng vì chút lương tâm còn sót mà cứu người chết đuối, lại bất hạnh quên mình cũng không biết bơi. Thương thay, một sinh mệnh đang kỳ như hoa nở cứ thế mà héo.

Tứ Nha sống lại vào trong thân thể Lý Thi – một cô gái vừa bị xét xử nhốt vào nhà giam. Cô tiếp thu một vài ký ức đứt quãng của thân thể này, mới biết được mình không còn là mật thám Tứ Nha ở thời Khang Hi nữa, mà đã trở thành tội phạm đang bị cải tạo ở thế kỷ mới – Lý Thi.

Nhận xét của Tứ Nha về người tên Lý Thi này chỉ có bốn chữ: ngực to não phẳng.

Lý Thi sinh ra trong một gia đình giàu có, trên có cha mẹ, giữa có một bà chị sinh đôi, nhan sắc không có gì khác nhau, điểm khác nhau lớn nhất có lẽ là ở chỉ số thông minh. Ý nghĩa của chỉ số thông minh cao thấp chính là sự khác biệt về địa vị trong gia đình.

Hết trung học Lý Thi thi được vào hệ lịch sử của một trường đại học hạng ba ở thành phố N, mà bà chị Lý Man lại thi được vào hệ ngoại ngữ đại học số một ở thành phố. Điều này khiến cho sự khác biệt của hai người càng thêm rõ ràng, cha mẹ cũng càng thiên vị người chị Lý Man.

Năm thứ ba đại học, bà chị Lý Man ở thành phố bởi vì yêu thầm mà biến thành hận, đắc tội với quyền quý ở thành phố, lỡ tay khiến người ta sảy thai. Lúc cùng đường cô ta đành trốn về thành phố N, cha mẹ thông cảm bà chị cảm xúc kích động, coi hành vi này như khuyết điểm mà tiếp tục giấu diếm. Quyền quý kia điều tra ra chân dung bà chị, chuẩn bị truy cứu đến cùng. Cha mẹ nhịn đau, nghĩ ra cách dùng Lý Thi thay thế bà chị Lý Man nhận sự trừng phạt của pháp luật.

Hai người cùng một cội sinh ra, chẳng qua lại khác nhau địa vị. Quyền quý kia chỉ biết chân dung chứ không biết tên, cho nên hiểu lầm đó khiến Lý Thi bị oan.

Lý Thi đối mặt với sự ép buộc của cha mẹ và sự cầu xin của bà chị, không có thường thức về pháp luật, một mình vào nhà giam. Khi xét xử, quyền quý kia cố ý tạo áp lực, cô bị phán tội cố ý gây thương tích, ở tù năm năm.

Lý Thi đột nhiên tỉnh ngộ, bà chị ý đồ hiểm ác, cha mẹ không thương mình. Trong lúc tâm trạng rối loạn, sau khi vào tù đã đập đầu tự tử.

Tứ Nha nhập vào Lý Thi ngay trong giây phút cô lìa đời, ngoại trừ vỡ đầu thì không còn vết thương nào khác. Tứ Nha tiếp nhận những ký ức trong thân thể Lý Thi, biết được tiền căn hậu quả cũng chỉ cười nhạt trước cô gái ngốc nghếch này. Cô thầm than, có người nhà không bằng không có.

Năm năm, cha mẹ Lý Thi (Tứ Nha) chưa bao giờ xuất hiện. Ban đầu Lý Thi còn chưa thể hiểu hết những thường thức trong trí nhớ, nhưng Lý Thi dùng thủ đoạn và ngụy trang của chính mình từ từ hòa nhập vào cuộc sống hiện nay.

Nói tóm lại, thời kỳ này vô cùng thích hợp với Lý Thi. Khi đối mặt với hoàn cảnh mới mà không biết làm sao, ta chỉ cần ẩn núp trong đó. Đối mặt với một thời đại hoàn toàn mới, Lý Thi cần thời gian từ từ tìm ra nhu cầu của bản thân, mà quan trọng nhất vẫn là khôi phục thân thủ của mình trước kia, dùng thân thể mới này học tập thủ đoạn ngày trước.

Nhà tù ở thời đại này tuyệt đối không giống nhà lao cô thấy trước kia, cho nên Lý Thi an tâm sắp xếp lại trí nhớ của bản thân. Trong lúc bất tri bất giác khiến mình trở thành Lý Thi thực sự.

Trong tù có sách, tuy là chữ giản thể, nhưng có trí nhớ, cũng có thể đoán, huống chi còn là gian tế trải qua huấn luyện chuyên nghiệp như Lý Thi.

Trong tù phải đi lao động, tuy rằng rất đơn giản nhưng tiện thể có thể tập luyện tay. Dù sao cô cũng lớn lên từ nghề ăn xin, công phu tay chân lúc nào cũng cần.

Trong thời gian hoạt động, có thể nói chuyện với nhau. Bất tri bất giác, Lý Thi đã moi ra tất cả những chuyện hữu ích cho mình.

Lý Thi biết thời đại này không có tâm pháp và quyền cước như thời của cô, cho nên yêu cầu của Lý Thi với bản thân rất nghiêm ngặt, chưa bao giờ để lộ ra trước mặt người ngoài, đây là bí mật của riêng cô.

Khiến cho Lý Thi thở dài chỉ có chuyện đi học, đây là yêu cầu bắt buộc dành cho phạm nhân cải tạo. Có khi Lý Thi nghĩ, loại thủ đoạn này đối với người tự mình lớn lên mà nói chẳng khác gì thủ đoạn nguyện trung thành khi đó. Đem so ra, hai bên có vẻ vô cùng giống nhau.

Năm năm nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn. Ban đầu Lý Thi ngụy trang thành dáng vẻ không muốn sống, rồi dần dần biến thành thất vọng và yếu ớt, sau đó chuyển thành bình tĩnh và ôn hòa như bây giờ. Mà những người khác cũng đều chấp nhận chuyển biến này của cô.

Khi hết hạn năm năm, sắp được tự do, mọi người chúc phúc, cảnh ngục vỗ vỗ cổ vũ, Lý Thi lại có chút lạnh nhạt, bất lực.

Lý Thi biết thế giới bên ngoài mới là cuộc sống thực sự của cô, nhưng đối mặt với gia đình như vậy, Lý Thi cảm thấy mình nên cẩn thận suy nghĩ xem nên sống tiếp như thế nào.

Cửa ra, Lý Thi nghĩ về cuộc sống năm năm qua và quyết định cuối cùng của chính mình. Đứng trên mảnh đất mình chưa bao giờ nghĩ đến, hít thở không khí tự do, khóe miệng cô hơi nhếch lên. Nhìn loại phương tiện giao thông kia từ xa đi đến gần, cô vặn vặn cổ, chậm rãi đi đến giữa đường.

Chương 2

Editor: mèomỡ

Một chiếc xe thể thao màu đỏ chói lóa xuất hiện trong tầm mắt của Lý Thi. Chiếc xe kia gia tăng mã lực lao về phía Lý Thi đang đứng giữa đường. Tốc độ cực nhanh, Lý Thi mắt không thèm chớp lấy một cái, ngay cả góc áo cũng không nhúc nhích, lạnh nhạt đứng đó, còn đưa tay đuổi bụi do xe phanh gấp.

Đôi mắt Lý Thi xuyên qua cửa kính trước nhìn vào, từ quần áo Lý Thi đoán đây là một thiếu niên con ông cháu cha (hình như đây từ ngữ khá phổ biến ở thời đại này).

“Cô bị điên à, đường to như vậy đứng giữa đường làm gì, muốn chết cũng đừng chết trước mặt tôi.” Hà Thiên Thiêm nổi trận lôi đình mở cửa xe thể thao, một tay chống nạnh một tay chỉ vào cô gái còn đứng ở giữa đường cái. Ngón tay ấy hận không thể chọc vào trán cô ta.

Lý Thi híp mắt, nhìn cậu thiếu niên chưa đến mười tám tuổi kiêu ngạo ương ngạnh này cô chỉ thấy giật mình, khóe miệng nhếch lên, rất có kỹ xảo khoác vai cậu ấm này, nhẹ nhàng lôi kéo, tiến đến bên tai cậu, khẽ nói, “Nhóc, cậu có bằng lái không.”

Hà Thiên Thiêm bị hỏi vậy thì đỏ mặt, cậu vẫn còn là thiếu niên, nghe bà già này thản nhiên nói chuyện lại có cảm giác như đang bị mẹ già dạy dỗ. Cậu lắp bắp giấu đầu hở đuôi lớn tiếng nói, “Cô là ai chứ. Tôi không bằng lái thì đường vẫn cứ mở, cô đừng có mà động tay động chân đấy, bà già.”

Lý Thi tuy là người triều Thanh, nhưng lại là giai cấp thấp tầng nhất, có cái gì mà chưa từng chứng kiến. Khi đó may là cô có một khuôn mặt vô cùng bình thường, nếu không sau khi huấn luyện kết thúc thì người phải dấn thân vào chốn ‘yên hoa lục liễu’ kia đã là cô rồi.

Lý Thi biết lúc nào thì nên lợi dụng ưu thế nào, sau khi kết hợp trí cô mới biết được thời đại bảo thủ trước kia của cô khác với hiện đại này đến mức nào.

Lý Thi ở trong tù luôn cố gắng đọc nhiều sách nhất có thể, nhớ kỹ từng chi tiết mà mình có thể sử dụng, không ngừng điều chỉnh tư tưởng của bản thân. Vậy nên có thể nói, thay đổi thực chất cũng chỉ là trong nháy mắt mà thôi. Lý Thi có lối suy nghĩ cố định của riêng mình, nhưng nó cũng đang dần thay đổi.

Mà thứ hữu dụng nhất với Lý Thi là pháp luật, dù sao muốn hiểu về một thời đại thì phải hiểu quy định cơ bản nhất của thời đại đó. Lý Thi cảm thấy luật không thể tùy tiện giết người, quả thật có thể ngăn chặn một ít mặt tối của con người ở thời đại này. Nhưng theo kinh nghiệm của bản thân, cô biết, có vài người chức cao vọng trọng vẫn có thể lợi dụng pháp luật để thực hiện những chuyện khác. Vậy nên, Lý Thi vẫn luôn trói buộc mình, chưa đến lúc bất đắc dĩ thì sẽ không giở thủ đoạn.

“Nhóc, vừa rồi tôi muốn hỏi nếu cậu có bằng lái không biết có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không. Nếu không có, tôi cũng không để ý, không biết ý ‘các hạ’ thế nào.” Lý Thi vẫn chưa sửa được cách xưng hô, nhưng Lý Thi tin rằng chỉ cần nói chuyện nhiều hơn thì có ngày cô sẽ sửa được.

Hà Thiên Thiêm sửng sốt, trợn trừng mắt nhìn người phụ nữ này. Đầu óc cô ta có vấn đề à, vòng vo tam quốc ai dè là muốn đi nhờ xe. Có thế thôi mà cũng phải lôi bằng lái, uy hiếp, dụ dỗ, đứng ở giữa đường như muốn tự tử. “Cô, sao cô không nói sớm một chút. Không nói vào trọng điểm ai biết cô muốn đi nhờ xe, còn có, bà già, nói chuyện đừng ra vẻ nho nhã như vậy, nghe ghê lắm.”

Lý Thi nhìn thiếu niên trước sau như hai người khác nhau này, thầm nghĩ, hóa ra thời đại này vẫn còn người tốt.

Hà Thiên Thiêm đâu có phải người tốt, hôm nay cậu trộm xe ông anh lái ra ngoài hóng gió, ai ngờ gặp phải người phụ nữ này. Cậu quả thực có hơi chột dạ. Hà Thiên Thiêm không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mỗi ông anh Hà Thiên Hà. Nếu để bị đưa đến đồn cảnh sát giao thông, chỉ sợ anh trai biết cậu trộm xe thì xong.

Hà Thiên Thiêm vừa nghĩ vậy đã thấy trước mặt không còn một bóng người. Cậu quay đầu nhìn người phụ nữ tự động nhảy vào ghế phụ, lẳng lặng nhìn trời: sao giờ lại bỗng dưng thân quen thế, làm thế sau này cậu biết sống ra sao. Rõ ràng là hai người chẳng quen biết gì mà.

“Nhóc, chúng ta đi thôi.” Lý Thi thoải mái dựa vào ghế, thầm nghĩ, quả nhiên là thoải mái hơn xe bò, ngay cả kiệu cũng không bằng. Sau đó cô vẫy vẫy tay với thiếu niên đứng ngoài xe.

“Đừng gọi tôi là nhóc, tôi có tên đấy, là Hà Thiên Thiêm, bà già.” Hà Thiên Thiêm tức giận, dùng sức mở cửa xe, ngồi vào chỗ tay lái, sau đó đóng rầm cửa xe lại.

“‘Hảo hảo học tập, thiên thiên hướng thượng’ [*], tên Thiên Thiên này không tồi, “Lý Thi vừa nghe cái tên này, đã nghĩ đến một câu nói rất hay trong trí nhớ, bèn mở miệng khích lệ thiếu niên nỗ lực chăm chỉ.

[*] Chăm chỉ học hành, không ngừng tiến về phía trước.

[**] Thiên và Thiêm đọc gần giống nhau, nên chị ý nhầm.

“Xin cô đấy, tôi không hợp với ‘thiên thiên hướng thượng’ đâu. Thiên trong ‘thiên thiên hướng thượng’, à nhầm….” Hà Thiên Thiêm chưa gặp ai như cô gái này, cậu mới nói chuyện với cô ta vài phút đã ước gì họ vĩnh viễn đừng bao giờ gặp lại.

Hà Thiên Thiêm vội sửa, “Thiên trong lão thiên (ông trời), Thiêm trong Thủy Thiêm, hiểu chưa. Đừng có nói với tôi cái gì mà ‘thiên thiên hướng thượng’, bây giờ đào đâu ra người như thế.”

Lý Thi gật đầu, thầm nghĩ, xem ra ở đây lâu nên cô thấy con người nơi này không khác gì thời đại của cô lắm. Hóa ra còn có kiểu thiếu niên như thế này. Nói cách khác, Lý Thi cảm thấy hiện giờ mình vẫn còn khuyết thiếu sách vở và kinh nghiệm, nhưng cứ từ từ rồi đâu sẽ có đó.

“Nhóc họ Hà, tôi gọi cậu là Thiên Thiêm nhé, cậu cũng đừng có gọi tôi là bà già nữa, tuy rằng tôi quả thực hơi già. Nhưng thôi, cậu cứ gọi tên đi, Lý Thi, hay gọi tôi Tứ Nha cũng được.”

Lần này Hà Thiên Thiêm chưa kịp nói gì đã cười sằng sặc, “Tứ Nha, mẹ cô thật sáng tạo, bà chị, tên của cô rất cá tính đấy.”

Lý Thi nhìn vẻ mặt của thiếu niên, cảm thấy hình như không ổn, bèn sửa lại, “Tứ Nha là biệt danh, còn cậu cứ gọi tôi là Lý Thi đi.”

Lý Thi nói xong lại thản nhiên nhìn thiếu niên đang cười như điên không ngừng, chỉ về phía trước, nói, “Hà Thiên Thiêm, lái xe đi, chẳng lẽ cậu định ở đây qua đêm sao.”

Hà Thiên Thiêm sặc ngay tại chỗ, chỉ tay vào Lý Thi, run lẩy bẩy, trợn mắt như mèo xù lông, “Tôi biết lái, tôi lái ngay đây, ai lại muốn ở đây qua đêm chứ.”

Dứt lời, Hà Thiên Thiêm lập tức khởi động xe, phi như bay trên đường. Cậu cố tình đi càng lúc càng nhanh, muốn nhìn xem cô gái tên Lý Thi này có sợ hãi đến phát run hay không. Thiên Thiêm dùng khóe mắt liếc nhìn cô sau đó càng nhấn ga đi nhanh hơn. Tiếng gió vù vù thổi qua, Lý Thi ngồi trên ghế không chút xi nhê, lấy tay vén tóc ra sau rồi lại nhìn Hà Thiên Thiêm bên cạnh, “Đi nhanh như vậy sẽ chết đó.”

Hà Thiên Thiêm cũng nhận thấy mình chưa đi ở tốc độ này bao giờ, mặt cũng bắt đầu biến hình rồi. Tuy giọng Lý Thi trầm thấp nhưng cậu nghe lại thấy tay mình run lẩy bẩy, vội vàng nhả ga.

“Cô có thể đừng nói gì được không.” Hà Thiên Thiêm đi chậm lại, nói.

Lý Thi không mặn không nhạt chăm chú nhìn, khóe miệng nhếch lên, “Tôi không nói, chúng ta đều sẽ chết.”

“Không thể nào, với trình độ của tôi đi đua xe cũng bình thường thôi.” Hà Thiên Thiêm thản nhiên đáp.

Lý Thi nhìn về phía trước, chậm rãi nói, “Đi nhanh như vậy, không phải vội vàng đi đầu thai sao.”

Hà Thiên Thiêm cảm thấy cậu mà còn ở cùng bà chị Lý Thi này thì không phải cô ta đi đầu thai chính là cậu đi đầu thai.

Hà Thiên Thiêm uể oải nói, “Được rồi, xin chị, tôi gọi chị một tiếng bà chị, tôi đi chậm rồi, bà chị đừng mở miệng nói gì nữa nhé.”

Lý Thi nhìn tốc độ chậm lại, gật đầu, thầm nghĩ: thật ra nhanh hay không nhanh cũng không sao, thỉnh thoảng cô cũng sử dụng khinh công mà. Tuy rằng không nhanh như vậy, nhưng cũng tương tự. Nhưng vị thiếu niên này còn đang ở bên cạnh, để người ta biết được bí mật thì sẽ không còn là bí mật nữa. Cho nên, để tránh cho tính mạng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vẫn nên khống chế tốt tốc độ thì hơn. Thật vất vả mới có được cuộc sống mới, cô vẫn rất quý trọng nó.

Giữa đường, Lý Thi báo địa chỉ cho cậu thiếu niên Hà Thiên Thiêm này. Mà Hà Thiên Thiêm vừa nghe, lại nhìn chằm chằm Lý Thi từ đầu xuống chân một lượt, thầm nghĩ: Khu nhà đó rất đắt, bà chị này lại ăn mặc rất bình thường, thật kỳ lạ. Tuy rằng lòng hiếu kỳ của Hà Thiên Thiêm khá nặng, nhưng là người có gia giáo, những chuyện không nên hỏi cậu cũng sẽ không hỏi nhiều.

Chương 3

Editor: mèomỡ

Xe thể thao màu đỏ tựa như một phong cảnh xinh đẹp phi như bay trên đường. Khi Hà Thiên Thiêm dừng xe trước cửa khu nhà Lý Thi nói, cậu hất cằm nói với người phụ nữ ngồi đối diện, “Đến rồi đấy, bà già, không biết chị định cảm ơn tôi thế nào.”

Lý Thi nhìn cửa lớn biệt thự tương đối quen thuộc trong trí nhớ, trong lòng âm thầm gật đầu: quả đúng là nơi này, không biết chờ cô sẽ là nhà trống hay là cái gì. Cô không thản nhiên nhìn thiếu niên ngạo mạn bên cạnh, trong lòng cân nhắc, nhàn nhạt nói, “Nếu không theo tôi về nhà uống chén trà đi, coi như cảm ơn cậu đưa tôi trở về.”

Hà Thiên Thiêm vừa nghe vậy, ánh mắt có chút khinh thường. Sao vừa rồi cậu lại cảm thấy loại phụ nữ này không tệ chứ. Cậu hừ một tiếng, “Bà già, chị về một mình đi, không biết chị mặc thế này có vào được không đây.”

Lý Thi nghe nói vậy, lại nhìn ánh mắt thiếu niên liền hiểu ra. Cô rũ hàng mi xuống, cũng không vội vã xuống xe mà dựa vào tựa lưng, thầm nghĩ: loại thiếu niên này dễ lợi dụng nhất, còn chẳng bằng đứa trẻ năm tuổi ở hậu viên. Thông minh hiểu chuyện, có lẽ ương ngạnh, nhưng chỉ là mặt ngoài mà thôi.

Lý Thi ban đầu định trở lại nơi không thể gọi là nhà này, quay về nơi thuộc về Lý Thi, mặc kệ là tiền tài hay bồi thường cũng được. Trong xã hội pháp chế này, Lý Thi muốn học cách sống như người thường, trước hết phải có thân phận thích hợp.

Lý Thi một mình ra tù, không một xu dính túi, chỉ có tờ giấy chứng nhận ra tù, quần áo trên người và ba lô cảnh ngục mua cho, Lý Thi sẽ không làm chuyện mình không nắm chắc.

Lý Thi biết gia đình này đối với cô có cũng được mà không có cũng không sao, loại cha mẹ này đối với cô mà nói cũng dễ đối phó thôi, chỉ còn mỗi bà chị Lý Man là mặt ngoài trong sáng, thật ra lại ngầm có tâm. Huống chi việc Lý Thi thay thế Lý Man vào tù cha mẹ nhất định sẽ không cho phép Lý Thi tiết lộ, đối mặt cũng chỉ dụ dỗ đe dọa.

Lý Thi đang suy nghĩ xem có nên để thiếu niên này giúp đỡ hay không. Có lẽ về sau cũng có thể dùng đến cậu ta. Xã hội này ngoài tiền tài cùng ích lợi, có lẽ còn có người có tình.

Lý Thi ngẩng đầu nhìn thiếu niên chờ đợi không kiên nhẫn, thật ra cô còn nhỏ hơn cậu ta. Lúc mới xuyên không đến, cô đột nhiên liền tăng thêm sáu tuổi, lại ở trong tù năm năm, cộng lại là mười một năm liền.

“Này, bà già, đến nơi rồi sao còn kì kèo mè nheo thế. Tôi thấy chị là phụ nữ một thân một mình ở ngoại ô, sao có thể ở chỗ này. Nhanh lên một chút đi, tôi cũng không tin.” Hà Thiên Thiêm nghi ngờ nói.

Lý Thi lấy tay ôm trán, đôi mắt nhìn thiếu niên họ Hà dáng vẻ khó xử muốn nói lại thôi.


Trang 1/6: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Trăng Khuyết

Chương 1 Dựng cái xe đạp vào cánh cổng sắt cao chót vót với những cọc nhọn như chông vút lên trời, Nhã Ca nhấn chuông và chờ. Không phải đợi lâu, cô đã nghe tiếng khoá mở và cánh cổng màu đồng sang...

Bảo vật giang hồ

Thành phần: Nhân vật nữ chính ngốc nghếch như heo, một nhân vật nam có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim ấm nóng, một nam nhân si tình song bụng dạ nhỏ nhen, một thiếu hiệp tự cao tự đại, cùng một số...

Chọc Phải Người Đàn Ông Hồ Ly

Chương 1 Bóng đêm thâm trầm, một bóng dáng màu trắng đang bay nhanh đến, phía sau toàn là tiếng súng và tiếng bước chân gián đoạn. Một mảnh hỗn loạn, tất cả mọi người đều đem phòng khóa lại thật chặt không dám...

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu

Giới thiệu Bạn có thi thoảng nhớ tới mối tình đầu của mình? Suy nghĩ xem anh ấy đang làm gì? Bên cạnh đã có một cô gái xinh đẹp chăm sóc hay chưa? Tôi có. Vương Y Bối không ngờ có ngày cô...

Cho anh hôn em một cái nào

Giới thiệu Nam Trạch Lễ – hoàng thái tử của tập đoàn Anh Huy gia phong, bề thế, vốn là đứa trẻ ngoan ngoãn bỗng biến đổi thành cậu bé nghịch ngợm, ngang tàng, phá phách luôn chống đối bố mình kể từ khi...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền