Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Thiên Sứ Mùa Đông
QR Code: Thiên Sứ Mùa Đông

Thiên Sứ Mùa Đông



score
Đánh giá: 4.5/5 - 13,731 bình chọn
Truyện teen

“Muốn thêm nữa à?”

Tiếng nói êm ru thoảng qua như cơn gió nhưng ngay lập tức làm hắn ta định thần lại, sau đó quay người chạy đi trước khi hắn bồi thêm một câu.

“Mày…mày nhớ đấy!”

Trong ánh mắt ngạc nhiên và tiếng bàn tán của những người xung quanh, cậu thanh niên lạnh lùng bước đi như người anh hùng làm việc nghĩa không cần lưu lại danh tánh. Người con trai vừa được cứu lúc nãy loạng choạng đứng dậy, yếu ớt đặt tay lên vai cậu thanh niên định đi khỏi đó.

“Tôi…tôi muốn cảm ơn…”

Cậu thanh niên trước mặt khẽ nghiêng nghiêng đầu, khóe miệng vẫn không mở lời.

“Sao…sao lại là cậu?” Tiếng nói tỏ vẻ ngạc nhiên vọng đến từ đằng sau, nhưng cậuthanh niên kia vẫn chỉ đứng yên tại chỗ, tay đút đút túi quần. Chỉ có ánh mắt lạnh băng là không hề thay đổi.

“Tôi chỉ muốn giúp cậu ấy hoàn thành tâm nguyện của mình…”

Thoáng ngạc nhiên sau khi nghe xong câu trả lời, nhưng cái đầu đau như búa bổ của cậu ta đã ngăn cản không cho cậu nghĩ thêm được bất cứ điều gì. Cậu ta đưa tay ôm lấy đầu, hơi thở phát ra một cách khó nhọc, mọi thứ trước mắt mờ dần và ngay sau đó ngất lịm đi.

Sáng sớm hôm sau cậu ta tỉnh dậy trong căn hộ lạ lẫm, ánh mắt ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Quách Chấn Vũ đang ngủ trong tư thế ngồi bắt chéo chân trên chiếc sô pha giữa phòng. Nghe tiếng động khe khẽ, Quách Chấn Vũ như một con mèo lười khẽ vươn vai một cái, bộ dạng ngái ngủ nhìn Vương Hữu Thiên đang tròn mắt ếch nhìn mình. Cậu vẫn đang cố nhớ xem chuyện gì đã xảy ra.

“Tỉnh rồi thì về nhà của mình mà ngủ. Tôi còn có việc phải làm.”

“Tại sao tôi lại ở đây?”

Quách Chấn Vũ khẽ cau mày thầm nghĩ “Không phải hắn ta say đến nỗi mất trí rồi chứ?”. Cậu bước đến bên cạnh chiếc giường của mình, đặt một mảnh kim loại được chế tạo tinh xảo lên chiếc bàn cạnh đó.

“Vậy chắc cậu vẫn nhớ nó chứ?”

Vương Hữu Thiên ngạc nhiên cầm lấy chiếc huy hiệu của nhà họ Vương, bất chợt nhớ ra mình đã đánh rơi nó trong khu rừng cấm địa của trường.

“Vậy tai sao cậu lại giúp tôi?” Sau một hồi định thần nhớ lại mọi sự đã xảy ra, Vương Hữu Thiên lặp lại câu hỏi hôm qua một lần nữa.

“Tôi sẽ không trả lời lần thứ hai.” Nói xong Quách Chấn Vũ bỏ đi vào phòng vệ sinh, để lại ánh mắt khó hiểu ở đằng sau.

Một mảnh giấy nằm dưới chân chiếc bàn nhỏ lọt vào tầm mắt, Vương Hữu Thiên bất giác nhặt lên xem. Một khuôn mặt quen thuộc dần hiện ra trong sự ngỡ ngàng của cậu ta. Bởi vì người trong tấm ảnh đó không ai khác chính là Vương Hữu Thiên, đứng bên cạnh cậu ta là khuôn mặt rạng rỡ tươi cười của một cậu bé và một cậu bé mang gương mặt vô cảm với đôi mắt màu nâu khói quen thuộc ngay trung tâm bức ảnh cùng một cô gái với nụ cười hồn nhiên và trong sáng.

“Chào mọi người, em về trước đây!”

Một tiếng động khẽ vang lên kéo cậu ta trở về thực tại. Chỉ thấy một cô gái trong bộ quần áo phục vụ đặt khay đựng nước vừa thu dọn lên bàn, sau khi vào trong thay bộ quần áo ra, cô ấy mỉm cười lịch sự cúi chào.

“Ừ! Đi dường cẩn thận nha em.”

“Nè, cầm lấy về mà ăn để lấy sức mà ôn thi!”

“Vâng ạ. Em cảm ơn anh chị!”

Tiến nói trong trẻo của cô gái vang lên ngay sau đó. Một bóng dáng quen thuộc dần bước ra khỏi cửa. Vương Hữu Thiên vội vã đứng dậy thanh toán và nhanh chóng đuổi theo.

Trần Tuệ Lâm đi được một đoạn thì có cảm giác ai đó đang theo dõi mình, nhưng khi cô quay lại thì chẳng có một bóng người. Bước chân của Trần Tuệ Lâm càng trở nên gấp gháp hơn nhưng chỉ một lúc sau lại ngã uỳnh xuống đất. Vương Hữu Thiên ở đằng sau vội chạy lại.

“Thì ra là cậu. Cậu,,,cậu theo tớ làm gì thế?” Nhờ Vương Hữu Thiên đỡ dậy, Trần Tuệ Lâm mới cảm thấy yên tâm đôi phần. Cô cất tiếng hỏi.

“Không phải chỉ hôm nay đâu.” Vương Hữu Thiên khẽ mỉm cười nhìn cô gái trước mặt, nụ cười ấm áp và chân thật.

“Hở?…Vậy…”

Trần Tuệ Lâm ấp úng không biết phải nói gì. Cô chợt nhân ra người luôn âm thầm ở đằng sau bảo vệ mình bấy lâu nay không phải ai khác mà chính là Vương Hữu Thiên. Hết lần này đến lần khác cô tránh được nguy hiểm không phải do may mắn mà là do cậu ta giúp đỡ.

“Cậu…cậu không nên làm vậy…”Trần Tuệ Lâm hơi nghiêng đầu cúi xuống, tiếng nói nhỏ như kiến kim theo gió truyền tới tai Vương Hữu Thiên, chỉ thấy cậu ta thản nhiên nắm lấy tay Trần Tuệ Lâm và hơi cúi người xuống thì thầm.

“Tha thứ cho tớ nhé, Tiểu Lâm! Tớ đã không bảo vệ được cho câu mà còn khiến cậu bị liên lụy. Nhưng bây giờ tớ đã suy nghĩ kĩ rồi, khoảng thời gian qua phải giả vờ không quen biết cậu khiến tớ như trở lại những tháng ngày buồn tẻ trước đây. Bây giờ tớ sẽ chứng minh cho họ thấy, tớ không phải là con rối trong tay họ,tớ có quyền quyết định tương lai cho chính mình. Và bây giờ tớ quyết định sẽ ở bên cạnh tiếp tục bảo vệ cậu một cách đường đường chính chính. Cậu…có thể cho tớ một cơ hội không?”

Làn gió đêm lạnh lẽo vuốt ve đôi gò má đang ửng hồng của Trần Tuệ Lâm, cô đưa ánh mắt long lanh như hạt sương mai vẫn còn đọng trên chiếc lá nhìn người bạn thân từ thuở nhỏ của mình. Cảm giác nghèn nghẹn trong cuống họng.

“Tuy tớ không biết tại sao cậu lại thay đổi nhiều như vậy chỉ sau hai năm không gặp, nhưng tớ tin rằng cậu có lí do khó nói đúng không? Đừng vì tớ mà đánh cược với nguy hiểm như vậy, tớ thấy ông ta không phải là người đơn giản đâu…”

“Cậu nói đúng…và tớ đã lầm khi tin tưởng ông ấy.”

“Hôm cậu lên chiếc xe sang trọng đó, tớ đã đuổi theo và bị ông ta ngăn lại. Ông ấy nhìn tớ với ánh mắt rất đáng sợ, ông ta còn nói rằng…tớ đừng bao giờ tìm cậu nữa, thân phận của cậu bây giờ không thích hợp để giao du với…một đứa trẻ mồ côi như tớ…Nhưng tớ vẫn không tin điều đó, bởi vì tớ biết cậu không phải loại người như vậy. Và những chuyện xảy ra sau khi tớ tìm được cậu…”

Nói tới đây, sắc mặt Trần Tuệ Lâm đột nhiên tái nhợt. Cô đưa tay ôm lấy miệng cố kìm lại tiếng nấc, cả người như không còn chút sinh lực.

“Bình tĩnh nào! Đừng sợ, còn có tớ ở đây mà…”

Vương Hữu Thiên vội vã ôm lấy Trần Tuệ Lâm vào lòng và vỗ về cô. Nằm trong vòng tay ấm áp ấy, Trần Tuệ Lâm chợt cảm thấy thật quen thuộc và gần gũi như hai người chưa từng xa nhau, nhưng thực tế lại quá khác biệt so với tưởng tượng của cô.

“Đi với tớ tới một nơi được không? Tớ có chuyện này nhất định phải nói với cậu.”

Tự dặn lòng phải dũng cảm hơn, Trần Tuệ Lâm gạt vội những giọt nước mắt giàn giụa trên mặt, cất giọng nói yếu ớt.

Vương Hữu Thiên khẽ mỉm cười lắc đầu. Sau đó nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo của Trần Tuệ Lâm kéo đi.

“Bây giờ không có chuyện gì quan trọng bằng việc đưa cậu về nhà an toàn. Những chuyện khác để sau đi nhé!”

Trần Tuệ Lâm nghe vậy vội dừng bước, ánh mắt kiên quyết nhìn Vương Hữu Thiên đang khẽ nghiêng đầu nhìn mình.

“Nhưng chuyện này nếu không nói tớ e là khó có cơ hội để nói với cậu.”

***

Trên tầng cao nhất của khu mua sắm có thể nhìn được bao quát khung cảnh dòng sông Niel trong ánh đèn màu ấm áp treo xung quanh khu vực và được thắp sáng mỗi đêm. Trần Tuệ Lâm và Vương Hữu Thiên ngồi sánh vai bên nhau trên chiếc ghế gỗ sáng bóng. Trần Tuệ Lâm hít một hơi thật sâu trước khi bắt đầu câu chuyện.

“Tớ biết được chuyện này từ hôm tớ bắt đầu theo dì chuyển về thành phố nhưng không cách nào nói cho cậu biết được…Đó là một buổi trời mưa rất lớn, tớ lại đang trên đường về nên không còn cách nào khác đành phải trú mưa dưới một căn nhà đang cần bán. Trong con hẻm nhỏ ở ngay bên cạnh dưới mái hiên cũ, tớ đã tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của một đám người lạ mặt. Bọn họ nhắc đến chuyện trả thù gì đó nhưng tớ loáng thoáng nghe được tên cậu được nhắc đến trong đó. Và điều làm tớ lo sợ nhất chính là người đã đưa cậu đi vào ngày hôm đó cũng có mặt ở đó.”

“Tại sao cậu biết chắc là ông ta?”

“Bởi vì trên cổ tay ông ta có một kí hiệu hình con rắn.”

Ở một góc khuất ngay gần đó thấp thoáng một bóng người đội sùm sụp mũ lưỡi chai, cậu ta khẽ đưa mắt nhìn xuống dòng sông lấp lánh phía bên dưới vừa lầm bầm.

“Kí hiệu hình rắn ư? Lẽ nào…”

Một tiếng sét đột ngột vang lên như xé toạt bầu trời, những đám mây dày tích tụ đầy hơi nước không biết từ đâu kéo tới nhuốm một màu u ám lên khắp khu mua sắm rộng lớn. Như một dấu hiệu bắt đầu trận chiến.
Hết.


Trang 22/22: << Trước 20 21 22

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tôi Là Em Đấy Nhóc ak

Nó vội vàng lấy chiếc VISION và chạy lên đó…nơi màk hắn đang tham gia hôn lễ Nó chạy về nhà, ngôi nhà thật trống trãi nó biết có lẽ hắn ko đợi nó, ko chờ nó zà ko mog nó trở về….. Zà...

Lối Thoát Cho Số Phận

Lối Thoát Cho Số Phận Vì sự kiên quyết của Thụy Quân mà Hà Phương đành chấp nhận cho cô theo, Hà Phương lặng lẽ chạy theo phía sau xe của ông Dương, người cô nóng ran, lòng đầy lo lắng, cả Thụy Quân...

Đẳng Thức Hạnh Phúc

Bà Lệ Nguyệt cười hỏi: -Có rồi đúng không? Ngọc Minh mỉm cười gật đầu. Sơn Nhã hỏi: -Cùng ngành với mày à? -Không! Anh ấy làm giám đốc. Cả 3 người kinh ngạc nhìn nhau, đồng thanh hỏi: -Giám đốc? Ngọc Minh lại...

Tuyết Đen

___________The End__________...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền