Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Thương Ấn
QR Code: Thương Ấn

Thương Ấn



score
Đánh giá: 4.5/5 - 11,087 bình chọn
Truyện tiểu thuyết

Chương 1: Mở đầu

Gió lạnh vẫn tiếp tục thổi, cơn mưa phùn rả rích, sấm chớp chợt lóe rồi lại xẹt ngang qua bầu trời, tiếng sấm ầm ầm vẫn không ngớt bên tai, lúc này những con đường trở nên mù mịt.

Mặt đường giờ đầy bùn lầy, khiến cho bước đi của con người rất khó khăn, chỉ cần không chú ý có thể chú ý có thể sa hố trượt chân té ngã ngay lập tức.

Côn trùng im lặng ẩn mình dưới tán lá xanh, trong rừng, chim chóc cũng trốn ở trên cây, dùng cành lá che thân, đồng thời các loài động vật cũng co rúm giữa bụi cây, chờ đợi trận mưa to này sớm ngừng.

Trong không gian tối tăm này chỉ nghe rõ tiếng nước mưa rơi tí tách, bao trùm lên nó là sự nguy hiểm làm con người ta sợ hãi.

Phía trước tối đen như mực, đưa tay ra không thấy được năm ngón, những cành khô lay động theo gió phát ra tiếng va chạm khiến người ta run sợ.

Bỗng chốc, một tiếng kêu phá vỡ không gian tĩnh mịch nơi đây, trên cây, lũ chim không biết vì lí do gì mà bay tán loạn, khiến cho không khí trong rừng càng trở nên u ám.

Những tiếng xé gió thỉnh thoảng lại vang lên, cành lá theo gió càng lay động mạnh, tiếng xào xạc chẳng khác nào muốn đuổi người khỏi nơi đây, khắp nơi tràn ngập sương mù càng khiến nơi đây trở nên đáng sợ.

Trong đám sương mù này thấp thoáng bóng người di chuyển, giống người lại không phải là người, khó có thể dung từ ngữ diễn tả cảm giác kinh hoàng tột độ lúc bấy giờ.

Đến cuối bìa rừng vẫn là không khí lạnh băng, khiến người ta không nhất chính là cuối rừng lại có một vực sâu giáp với biển.

Phía chân trời âm u, từng trận gió mạnh thổi ào ạt, các con sóng cuộn trào mãnh liệt lần lượt thi nhau vỗ vào vách núi khiến bọt biển vỡ tung, một lần lại một lần chẳng khác nào mong muốn được chạm đến bầu trời, càng vỗ lại càng cao.

Những con sóng liên tục va vào vách đá khiến con đường trở nên ướt nhẹp, chỉ cần bước nhẹ trên con đường này cũng dễ dàng để lại dấu chân.

Trong sương mù bao phủ dày đặc cả núi rừng, có bước chân lảo đảo đang bước thật chậm, một bóng dáng bé nhỏ dần xuất hiện, tiếng bước chân cũng trở nên rõ ràng.

Lúc đầu còn tưởng rằng ma quỷ nào đó, cho đến lúc bóng người kia đi ra khỏi rừng cây hướng về phía vách đá đi tới, hình ảnh một cô gái cuối cùng cũng hiện ra rõ rệt.

Đôi gò má tái nhợt, cặp mắt vẫn còn ướt nước mắt ẩn chứa sự tuyệt vọng, cô gái bước những bước chân siêu vẹo mặc trên mình bộ đồ cưới ( giá y ) màu đỏ thắm dính đầy bùn đất, thân thể mỏng manh yếu đuối giống như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào, sợi tóc đen nhánh tán loạn trên mặt, nét mặt hiện rõ vẻ tiều tụy.

Từng trận gió lạnh buốt liên tiếp thổi tới, nàng vẫn tiếp tục đi về phía sườn đồi, bởi vì trái tim đã chết, đau đớn,, tuyệt vọng, dường như chẳng nhìn thấy cảnh vật xung quanh, đến cả những âm thanh hỗn tạp cũng không nghe thấy.

Thân thể yếu đuối đứng thẳng trên vách núi, vẻ mặt nàng bi thương thảm thiết, đôi mắt đẫm lệ ngắm nhìn biển rộng.

Nàng nhìn biển rộng không có điểm dừng, nó xa đến khiến nàng vươn tay cũng không chạm tới chân trời phía xa kia, nước mắt chảy không ngừng, đau lòng đến tột cùng.

“ Nhạc ca ca……………”

Nước mắt không biết đã chảy bao nhiêu ngày, hai mắt nàng hằn lên tia máu, bờ môi với vết máu chói mắt khẽ run rẩy, trong lòng nàng đang ẩn nhẫn nỗi thống khổ bi đát.

“ Nhạc ca ca…………..”

Lòng của nàng thật đau, cổ họng giống như bị bóp chặt, mỗi một lần thở đối với nàng cũng trở nên khó khăn.

Không còn thấy người, nàng cũng không còn được thấy hắn nữa……………..

Bất lực quỳ trên đống bùn sình, nàng tuyệt vọng nhìn về nơi xa.

Nàng không phải con chim trên bầu trời, không thể bay trên bầu trời bao la này đến bên cạnh hắn, ở bên cạnh hắn nửa đời còn lại, nàng càng không phải là con cá nhỏ vô lo vô ưu, không cách nào bơi qua biển cả rộng lớn này, nhưng cho dù phải trả giá bằng tính mạng mình, nàng cũng muốn chạy tới bên hắn, đem thi thể của hắn mang về để cho hắn biết nhà ở nơi nào.

“ Chàng nói sẽ trở lại…………………..Chàng đã đồng ý Nguyệt Ngân……….sẽ trở về…………”

Lúc chàng trở về cũng là ngày chàng lấy ta……………..

Vậy mà ngày đấy lại thật lâu………………. Ta nghe phụ thân nói, cuộc chiến tranh lần này không một năm thì cũng đến nửa năm thì chưa thể kết thúc.

Không! Chỉ cần nghĩ đến ngày chàng trở lại cưới ta, ta trở thành con dâu của Thương gia, trở thành thê tử của chàng, ta sẵn sàng chờ đợi. Bởi nó đáng giá!

Nó thật sự đáng giá? Ta nói, tốt nhất chàng hãy cưới ta trước khi chàng đi, nói không chừng đến ngày chàng trở về, sẽ có ta, có bà bà, còn có một đứa bé đáng yêu nghênh đón chàng!

Bé ngốc! Mộc tướng quân nếu biết nàng có ý nghĩ như vậy nhất định sẽ tức giận đến nhéo lỗ tai của nàng.

Không đâu! Phụ thân là người hiểu rõ Nguyệt Ngân nhất, cha nhất định sẽ không làm tổn thương ta.

Nàng đấy, sắp trở thành thê tử của ta rồi vậy mà tính tình sao vẫn cứ trẻ con như vậy, thật không biết đến lúc đấy ta phải chịu bao nhiêu khổ cực đây.

Không khổ cực, không khổ cực, sau khi trở thành thê tử của Nhạc ca ca, Nguyệt Ngân sẽ cố gắng chăm lo việc nhà, hiếu thuận với mẹ chồng, trở thành thê tử đảm đang giỏi nội trợ của chàng.

Nàng đừng có nói cho vui xong rồi để đấy nhá!

Sẽ không mà! Phụ thân nói rồi, cuộc chiến tranh này đáng đánh, nếu giành thắng lợi, không chỉ mang lại cho dân chúng cuộc sống an lành mấy chục năm mà cha còn tâu lên hoàng thượng về chiến công của chàng, đến lúc đó sẽ phong chàng trở thành Phó tướng mà Nguyệt Ngân thì sao, dĩ nhiên sẽ là phu nhân rồi Phó tướng rồi, danh phận này thật là mát mặt.

Muốn thế nàng phải mau mau học thành tài thi thư, thơ, lễ nghĩa, cùng nữ công đi! Đừng thừa dịp ta không có ở đây thì lại chạy tới sau núi bắt dế chơi đến quên trời đất.

Sẽ không mà, Nguyệt Ngân sẽ không ham chơi như thế nữa.

Được rồi, chờ ta đi lính thắng trận trở về sẽ nhìn xem tiểu nương tử của ta cố gắng ra sao.

“ Chàng lừa ta, chàng nói sẽ trở lại…………..” Nhưng kết quả, đến cuối năm, chiến sự thất bại.

Cha của nàng vì cứu toàn quân mà bị chém đầu, mọi người trong Mộc gia đều bị bắt, chỉ còn mỗi nàng…………. bởi vì nàng ham chơi, chạy đến sau núi mà may mắn thoát chết, hầu nữ của nàng Tiểu Cúc vì muốn cứu tính mạng nàng, ngụy trang thân phận của nàng, trợ giúp nàng chạy trốn tới Thương phủ, chỉ vì Thương di muốn cứu nàng là huyết mạch cuối cùng của Mộc gia mà ngay cả tước vị Nhạc ca ca cũng bị tịch thu, còn nàng đang trên đường chạy trốn, không có nơi nương tựa, lặn lội vạn dặm, cứ phải trốn trốn tránh tránh.

“ Chàng nói sẽ trở lại, tại sao giờ lại để ta một mình?” Nàng nghẹn ngào khóc, thật đáng giận, thật oan ức, thật hận tất cả mọi chuyện.

“ Nhạc ca ca…………….” Cứ ngỡ rằng nàng có thể mong ngày hắn quay trở về, ai ngờ……….Ai ngờ ngay lúc phụ thân bị bắt, Nhạc ca ca cũng bị bắt theo.

Nghe nói chỉ vì muốn giữ giao ước với nàng, mỗi ngày hắn đều chịu nghiêm hình tra khảo, chịu mọi lăng nhục, nghe nói từng lớp da của hắn đều bị tróc vậy mà hắn vẫn cố nhẫn nhịn đau đớn, nghe nói vì hắn và phụ thân đã giết đại tướng quân bên đối phương cho nên bọn họ bị nhận cực hình, nghe nói cuối cùng hắn bệnh, bệnh rất nặng, cho dù khổ sở nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, cuối cùng đến ngày Triều cũ đầu hàng Triều mới cũng là ngày bệnh tình hắn trở nên nguy kịch, mãi mãi rời khỏi trần gian.

“ Nhạc ca ca, chàng trở lại bên cạnh Nguyệt Ngân…….trở lại………….”

Nàng mất đi người thân, mất đi tất cả, mất đi người yêu, chỉ còn lại một mình nàng, cái gì nàng cũng đều không còn.

“ Ông trời! vì sao lại không công bằng như vậy? Nguyệt Ngân không phục, Nguyệt Ngân không cam lòng, Nguyêt Ngân thật hận.”

Áo quần nàng dính bùn lầy, nàng làm như không thấy, trong lòng là oán hận và không khuất phục, không cách nào hướng trời cao bày tỏ, cũng không có chỗ để để nàng có thể trút giận ( phát tiết ).

Mộc gia làm sai cái gì? Cha của nàng làm sai cái gì? Chẳng phải vì lo cho dân chúng sao? Thương gia làm sai cái gì? Chẳng phải mong dân chúng được hạnh phúc sao? Lòng hướng về muôn dân thì có ý nghĩa gì?

Người đời thường nói: Người làm gì, trời đều thấy. Ông trời nhìn cái gì? Ông thấy cái gì? Lẽ nào ông đang nhắm mắt sao? Ông có nhìn thấy hay cảm nhận được nỗi khổ cũng như oán hận của nàng hay không?

“ Nhạc ca ca……………” Chậm rãi đứng dậy, ngắm nhìn về nơi xa, cặp mắt trống rỗng dần mất đi hy vọng cùng khát vọng, thân thể yếu đuối trở nên run rẩy, khuôn mặt chỉ tuyệt vọng.

“ Mau tìm, nghe nói tiểu thư Mộc gia trốn ở chỗ này.”

“ Mau bắt nàng ta lại, bắt được nàng ta đưa đến nha môn là có thể lấy được tiền thưởng rồi, chỉ cần bắt được là mùa đông năm nay chúng ta có thể sống đỡ khổ hơn rồi.”

Phía sau truyền đến tiếng ầm ĩ ngày càng nhiều, tiếng nói càng lúc càng lớn, cùng với bước chân dồn dập lộ rõ vẻ phấn khởi.

Người dân vô tâm, một lòng lo lắng cho dân chúng…. …….A! Thật đúng là người dân vô tâm, một lòng vì dân chúng.

Thế mà giờ phút cuối cùng này, những con người kia, những con người từng hưởng lợi từ cha nàng, từ Nhạc ca ca vẫn vì cái lợi trước mắt mà trở nên ích kỷ.

Làm nhiều việc như vậy rốt cuộc vì cái gì chứ? Được cái gì?

Đôi môi bị cắn đến bật máu, nàng không cam lòng, nắm chặt hai quả đấm lạnh lùng cười, mùi vị khổ sở lan tràn trong lòng.

“ Ông trời bất công, Nguyệt Ngân không phục…. …….ông nghe thấy không? Nguyệt Ngân ta không phục!”

“ Ở chỗ này, Mộc Nguyệt Ngân ở chỗ này.” Nam tử mặc áo thô xuất hiện phía sau nàng, vội vàng hét lớn.

Không! Ý thức dần khôi phục, từ từ xoay người lại, cặp mắt cô gái lạnh lung mang theo oán hận trừng mắt nhìn tên nam tử kia, trong lòng nở nụ cười lạnh:” Muốn bắt được ta? Ta đường đường là con gái của Mộc Tướng quân, làm sao ta có thể vì lợi ích riêng tư của bản thân các ngươi mà cho phép các ngươi bắt ta trở về lĩnh thưởng? Muốn bắt ta trở về lĩnh thưởng cũng phải thử xem các ngươi có bắt được hay không?”

Tất cả những bi thương và thống khổ này là ai đem đến cho nàng?

Đấy là ông trời thật bất công!

Đúng thế, là do ông trời hết!

Nàng bất lực chống cự với số mệnh, bất lực đối đầu với những kẻ lòng lang dạ sói này, dân chúng vong ân phụ nghĩa, nhưng là ít nhất…. …… …..Nàng thà được chết trong tôn nghiêm cũng không nguyện trở thành vật phẩm hy sinh.

Không!

Nàng nở nụ cười, vẻ mặt khiến người ta phải sợ hãi.

Xoay người, trong lúc mọi người chưa kịp phản ứng nàng tung người nhảy xuống vách núi…. ……..

Chương 2

Kiếp thứ hai:

Thời Minh Mạc, chiến tranh liên miên, hoạn quan chuyên chính, triều đình vì phải đối phó tộc Nữ Chân xâm lược và lũ giặc cỏ nên không ngừng tăng thuế, mọi gánh nặng đều đổ lên đầu dân chúng, khiến người dân rơi vào đường cùng.

Trong thời kỳ khủng hoảng như vậy, tại một thị trấn nhỏ cách xa kinh thành, bởi vì đây là vùng đất không có ai quản lý nên hầu như không bị chiến sự ảnh hưởng, dân chúng tự cung tự cấp là chính nên không thể nói là giàu có cũng chưa đến nỗi phải chịu đói.

Trăng treo thật cao trên bầu trời, không gợn chút mây nào trông thật hiu quạnh.

Trước cái miếu cũ nát, từng cơn gió lạnh cắt da cắt thịt cuồn cuộn nổi lên, những cành khô đứt gãy rơi đầy trên đất.

Một bé gái mặc trên mình bộ quần áo cũ rách, bẩn thỉu, thân áo chằng chịt những vết khâu chắp vá, thân thể co rúm, hai gò má khô héo lại, đôi môi tái nhợt, cặp mắt to tròn nhưng lại vô hồn, một mình bước đi trên đường lớn, thỉnh thoảng từ nơi xa truyền đến tiếng chó sủa kèm theo đó là từng cơn gió lạnh thổi liên tục càng khiến con người ta phải rùng mình.

“Đói quá……………….” Mặc dù cảm thấy rét lạnh, cả thân thể gầy yếu đều run lên nhưng trong cơ thể của nàng lại nóng hầm hập khác thường.

Vuốt ve bụng bị đói mấy ngày nay, cảm giác được cơn đau âm ỉ ở bụng , nàng lộ rõ vẻ khát vọng ra mặt, nhìn thấy những ánh sáng le lói lọt ra từ ô cửa sổ.

Nàng giơ bàn tay bé nhỏ lên, dùng hết sức lực gõ cửa, giọng nói yếu ớt cầu xin: “ Đại gia, phu nhân, ta cầu xin các ngươi, cho ta xin ít bánh, đã mấy ngày nay ta chưa được ăn cái gì.”

“ Cút đi, ranh con ăn xin từ đâu đến đây? Chúng ta cũng sắp không nuôi nổi chính mình rồi, lấy đâu ra bánh mà chia cho ngươi?” Bên trong nhà vọng ra tiếng cô gái không vui quát tháo, ngay sau đó ánh nến lập tức bị thổi tắt.

Thoáng chốc, hy vọng cuối cùng của cô bé cũng bị dập tắt, thân thể yếu đuối cố gắng cúi xuống, cảm giác trái tim đau đớn, giống như thở không nổi vậy.

Kéo lê bước chân, nàng tiếp tục đi trên đường phố không một bóng người.

Bụng đau quá…………………….

Cắn răng, toàn thân nàng khó chịu, giống như bị kim châm chích vào người.

Đi được thêm một đoạn đường nữa, nhìn thấy phía trước treo những chiếc đèn hoa đăng sáng ngời, tản ra những tia sáng chói mắt, một lần nữa nàng có thêm hy vọng.

Bước những bước chân đầy khó nhọc, nàng từ từ tiến đến quán rượu có tên:” Túy Hương Lâu ”

Rất vất vả mới đi tới trước cửa quán rượu, nàng phát hiện một gã nam tử mặc quần áo đẹp đẽ, vội vàng ăn nói khép nép, liền nhỏ giọng cầu xin:” Tiểu ca ca, van cầu huynh thương xót, cho ta xin ít bánh được không? Đã mấy ngày nay ta chưa được ăn cái gì.”

“ Cút ngay! Ở đâu ra con ăn xin này? Đừng có làm bẩn Túy Hương Lâu chúng ta. Nhìn lại ngươi xem, cả người vừa bẩn vừa hôi, tránh ra!” Nam tử lộ ra vẻ mặt khinh bỉ cùng chán ghét, không khách khí dùng sức đẩy ngã bé gái.

“ Van cầu huynh, chỉ một miếng bánh …………….không chỉ cần một ít thôi cũng được, ta thật sự rất đói…………..”

Nam tử không nhịn được, lần này ra sức đẩy, ngay sau đó nở nụ cười lên tiếng chào hỏi khách đến:” Dương công tử, lâu lắm không thấy ngài đến……………”

Bé gái ngã nhào trên mặt đất, cái trán bị thương, đưa tay lên che vết thương, cố gắng không rơi nước mắt, muốn đứng dậy nhưng không làm gì được, cắn môi, ngẩng đầu lên, nhìn về nơi có ánh sáng chói mắt kia.

Thật là đẹp! Nơi này thật sự rất đẹp…………..

Lúc này, cánh cửa của quán rượu được mở ra, một bà lão già yếu đang cầm thức ăn còn dư lại trên bàn, không chút do dự ném ra ngoài.

Lấy lại tinh thần, bé gái nhìn cái cánh gà rơi trên đất, trong lòng mừng rỡ, nuốt nước miếng, nàng lê thân thể đi tới.

Thật sự là Cánh gà!

Nàng cười, trong mắt lóe lên tia sáng, gương mặt đầy bụi bẩn hiện lên má lúm đồng tiền đáng yêu, mồ hôi không ngừng nhỏ xuống.

Thật tốt quá, có đồ để ăn.

Tay cầm lấy cánh gà, nàng giống như sắp không thở nổi, thân thể run rẩy kịch liệt, cảm giác cả người lạnh run, cả cơ thể co giật.

Ngực như có cái gì chặn lại, nàng muốn phun mà không phun được, nước mắt đọng nơi hốc mắt như sắp trào ra vì khổ sở, trên khuôn mặt có sự kiên định mà đáng lẽ ở tuổi này của nàng không nên có.

Nàng nỗ lực hít sâu mấy cái, cố gắng để hơi thở bình thường trở lại.

Nhưng mà, nàng còn chưa tìm được chàng, nàng phải cố gắng sống…. …….Muốn tiếp tục sống, nàng không thể chết tại đây.

Nhạc ca ca, chàng ở đâu ? Nguyệt Ngân vẫn luôn tìm chàng, cho dù phải chết, đầu thai, vẫn luôn nhớ chàng, tìm chàng, nhớ tới chàng…. ……vậy chàng ở đâu ? Vì sao không đến gặp Nguyệt Ngân ?

Nhạc ca ca, chúng ta đã hứa với nhau là phải sống thật hạnh phúc, sống đến già, phải có thật nhiều con cái.

Thế hệ con cháu chúng ta sẽ còn tồn tại đến mãi về sau.

Thời gian trôi qua không biết đã bao lâu, đôi mắt cô bé buồn bã, cô bé nắm thật chặt cánh gà trong tay, nằm ngửa trên mặt đất trong thời tiết giá rét.

” Mộ Dung công tử, lâu lắm rồi không thấy ngài tới, ngọn gió nào đưa ngài tới đây vậy ?”

” Sao thế ? Quán rượu của ngươi làm chuyện gì xấu sợ ta biết đến hay sao ? ” Khóe miệng Mộ Dung Nhạc nở nụ cười lạnh.

Cả người hắn khoác lên mình bộ quần áo đẹp đẽ, gương mặt tuấn tú lúc này đều là hơi thở lạnh lùng.

” Không, tôi nào dám ? Người nào chẳng biết chỗ chúng tôi an phận làm ăn lương thiện, có được như vậy đều là công lao rất lớn của Mộ Dung công tử, tôi nào dám làm chuyện xấu, chưa kể nếu tôi làm chuyện xấu còn không bị mọi người lôi ra đánh thậm chí là ném ra khỏi cửa cũng nên ! ” Nam tử liên tục khẩn trương, không ngừng nịnh bợ lấy lòng.

” Hy vọng ngươi cũng không dám làm chuyện xấu, yên tâm, hôm nay ta tới đây không phải để kiểm tra mà chỉ đơn giản là hẹn bạn bè ở chỗ này gặp mặt. ” Mộ Dung Nhạc vẻ mặt lạnh nhạt, quay đầu, không nhìn đến vẻ mặt nịnh hót của nam tử kia.

Đột nhiên, hắn nhìn thấy ngõ hẻm bên cạnh quán rượu dường như có bóng người, liền đi tới.

“ Ah ? Mộ Dung công tử ?” Nam tử khó hiểu nhìn hắn.

“ Một bé gái? ” Mộ Dung Nhạc nhìn rõ dưới đất là một bé gái chừng mười tuổi, cô bé gầy tong teo, khuôn mặt ngây thơ hiện lên vẻ tiều tụy.

Ánh mắt của hắn trở nên có chút quái dị, ngồi xổm xuống, ôm nàng lên, rất tự nhiên không để ý trên người nàng dơ bẩn và có mùi chua.

Người tùy tùng đi cùng vội vàng chạy tới, xem mạch ở tay nàng:” Thiếu gia, cô bé này đã chết rồi, nàng nhất định là người mấy hôm trước vệ binh nhắc tới, nàng chắc là một bé gái mồ côi tha hương đến đây.”

“ Vì sao không đưa nàng tới Từ Viện chăm sóc? ” Mộ Dung Nhạc cúi đầu, nhìn cô bé trong ngực mình, nàng gầy yếu khiến người khác đau lòng, hai má tóp vào, dễ nhận thấy trước khi chết, nàng đã phải trải qua một cuộc sống không hề tốt.

“ Nàng mới đến đây mấy ngày, những ngày này vệ binh đang bận rộn phát lương thực cho dân chúng, cho nên mới chậm trễ.” Không ngờ, sự chậm trễ này lại hại chết một mạng sống quý giá.

“ Nói với Lý công tử, chuyện hôm nay để hôm khác bàn lại.” Vươn tay, Mộ Dung Nhạc nhẹ nhàng khép lại đôi mắt của cô bé, sau đó xoay người tiến về phía xe ngựa.

“ Vâng ạ! ”

Chiếc xe ngựa từ từ lăn bánh, ôm trong lòng cô bé đã mất, hắn ngắm nhìn bên ngoài cửa sổ, không biết tại sao trong lòng cảm thấy cô đơn trống trải, đau đớn từ ngực dần xuất hiện……..

************

Kiếp thứ ba :

Mùa đông giá rét.

Trong đại trạch của Mộc gia, đám người làm ở hành lang vô cùng bận rộn, nha hoàn chịu trách nhiệm chăm sóc chạy ra chạy vào, lúc thì đem nước ấm vào khuê phòng Mộc gia tiểu thư, lúc lại bê chậu nước lạnh bê ra ngoài.

Trên đường phố đã vang lên tiếng người báo canh, tiếng chó sủa, nửa đêm tại nơi này hiện rõ vẻ lạnh lẽo.

“ Đại phu, tình huống của Nguyệt nhi thế nào? “ Mộc viên ngoại lo lắng, sốt ruột hỏi.

Đại phu nhìn người nằm trên giường, cô gái rên lên vì đau đớn, bắt mạch xong, vẻ mặt vô cùng nặng nề, lắc đầu thở dài: “ Mộc viên ngoại, tiểu thư mắc bệnh nan y, sợ rằng……..sẽ không qua nổi đêm nay.”

Mộc viên ngoại sắc mặt xanh trắng, khó nén đau thương, đôi mắt ửng hồng, trong lòng lẩm nhẩm: “Sao lại thế được? Sao lại thế được? Tinh thần của con bé ngày hôm qua rõ ràng đã khá hơn, đám nha hoàn cũng đúng giờ bón thuốc bằng chính đơn thuốc do ngài kê, làm sao có thế……..sao có thể như vậy? ”

“ Mộc viên ngoại, bệnh của tiểu thư là ở trái tim, năm đó ta có nói với ông, tiểu thư chỉ có thể sống đến bảy tuổi mà nay tiểu thư đã mười sáu tuổi, đây là ông trời đã rủ lòng thương xót rồi! ” Giọng nói đại phu trở nên nặng nề, ông nhìn thân thể yếu đuối nằm trên giường, đây đã là giai đoạn cuối của căn bệnh, từ bé cho đến lớn bệnh của cô đều do một tay ông chữa trị, ông cũng cảm thấy không đành lòng.


Trang 1/16: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Chích Thị Nhất Tràng Du Hí

Chương 1 “Cho nên tôi chỉ có thể nhờ cậu, nhân viên nam trong công ty biết xuống bếp nấu nướng không nhiều lắm, tuy rằng cậu vẫn luôn tiếp khách nữ, bất quá tôi biết cậu là người song tính luyến, cũng không...

Tiểu Thư, Thật Xin Lỗi

Chương 1 “Chú ý mũi chân.” Trong căn phòng tràn ngập âm thanh, giai điệu của tiếng nhạc truyền ra từ phòng tập múa, trong tấm gương được gắn trên bức tường phản chiếu hình ảnh ba người đang tập theo nhịp điệu, hình...

Yêu đôi môi em

Giới thiệu: Lạc Tiểu Phàm là một cô gái từng bị tổn thương tình cảm, cô dùng tiền để mua một mối tình một đêm, để tạm biệt tình yêu đã từng khiến cô đau khổ. Lâm Nam Vũ là một anh chàng đào...

Bích Kiếm Kim Tiêu

Hồi 1 Vũ lăng đạo quán chủ thân hộ phiêu Ỷ thiên các quái khách tam “Tranh thủy” “Áp tiêu đến được Ỷ Thiên Tưởng đâu mọi chuyện ổn yên hết rồi Hay đâu việc chẳng vẹn mười Quái khách xuất hiện, vật người...

Yêu Cô Chủ Nhỏ

Hoàng Thu Dung & Song Mai Yêu Cô Chủ Nhỏ Phần 1 Quí Anh ngồi một mình trên lầu. Cô chăm chú dán mắt vào màn hình theo dõi trợ lý của cha là chị Ý Tâm đang tuyển bạn gái cho cô. Thấy...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền