Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Đã nhớ một cuộc đời
QR Code: Đã nhớ một cuộc đời

Đã nhớ một cuộc đời



score
Đánh giá: 4.5/5 - 136.836 bình chọn
Truyện hay

” Tôi không nghĩ nhiều người sẽ tin vào câu chuyện này, mọi người thích thì đọc không cũng chẳng sao không quan trọng. Nhưng chắc chắn tôi sẽ viết thật nhất có thế, về cuộc sống của tôi, kí ức của tôi và sẽ là thước quay lại cuộc đời tôi vì thế tôi sẽ gọi nó là ” Đã nhớ…Một cuộc đời “.

*****
Chap 1
“Cuộc sống không phải lúc nào cũng là một màu hồng”. Có lẽ với nó đây sẽ là một hồi ký, để chia sẻ với mọi người, sẽ có cuộc sống, tình yêu, gia đình… Quan trọng hơn là nụ cười và những giọt nước mắt của một thằng sinh viên xa gia đình, để trưởng thành trong cái xã hội đầy toan tính cuộc sống . Chắc hẳn nhiều người nghĩ nó bịa hay hành văn giống người khác, không quan trọng.. Vì mỗi chúng ta ai cũng có quyền được học hỏi. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo ở HT trước khi xác nhập vào HN, nó, một thằng với cái tính lầm lì ít nói,từ lớp 2 đã thông thạo tất cả những việc như thái bèo cho lợn thuê, chăn trâu, cắt cỏ.. Nó cũng hiểu gia đình mình khó khăn, nên nó cố gắng học thật giỏi theo lời bố nói , dù sao thì anh nó cũng phải bỏ học để lo cho thằng em trai duy nhất là nó. Không khoe khoang gì nhưng ít ra 12 năm học, chưa năm nào nó dưới mức học sinh khá và cũng chưa bao giờ bị giáo viên mắng mỏ ( vì nó có bao giờ nói mấy đâu). Vì cái tín cách thế nên nó chỉ có thằng bạn thân nhất tên L đối diện nhà nó. Năm đó nó đỗ đại học một trường có tiếng ở HN, nó khoe ngay với bố mẹ, nhìn những nếp nhăn trên khuôn mặt của hai người được giãn ra nó ái ngại xin bố cho ở nhà làm giúp gia đình ông liền nói một câu đến giờ nó vẫn nhớ ” mày đỗ đại học này là mày giúp bố mẹ nhiều lắm rồi, mày cứ đi học tao lo được, dưới này tao nở mày nở mặt với họ hàng, bố tự hào về mày… con trai” .Vài ngày sau nó đi, bố mẹ nó dặn dò suốt ngày, hàng xóm họ hàng nó sang chơi toàn cho nó tiền. Ăn xong bữa cuối cùng gia đình nó ra bến xe cùng cả nhà, anh nó ,người nó thần tượng nhất cứng rắn nhất mắt cũng hơi đỏ, mẹ nó thì khóc, bố nó dặn dò rồi bảo lên xe. KHệ nệ kéo chiếc balo lên xe, nó chọn cho mình chiếc ghế cuối cùng, vẫy tay qua của kính chào gia đình, chiếc xe khởi hành lên HN. Cuộc đời nó đã chuyển sang 1 trang mới . Ở đó nó gặp 1 người con gái quan trọng nhất cuộc đời nó, nhiều lúc nó vẫn đùa với em ” nếu lúc ấy anh không đi học thì sao nhỉ “?
*****
… Ngồi trên chiếc xe khách, đi khỏi miền quê yêu dấu của nó. Đôi lúc xóc nảy lên khiến một thằng đi ô tô đếm trên đầu ngón tay là nó thấy nôn nao và mệt mỏi ( nó bị say xe nặng ), nó đành ngồi im để tránh việc “cho chó ăn chè” mẹ nó thường đùa là như vậy. Đôi lúc nó hé mắt ra bên cửa ngắm những cánh đồng, hàng cây, cột điện, con người để… Đếm. Nhưng cái hành động đó chỉ làm nó thêm nôn nao mà thôi. Lại rúc vào cái góc xe ngồi im, nó đưa mắt ra nhìn xung quanh. Mọi người trong xe đang nói chuyện rất huyên náo, hầu hết là dân chợ lên HN bán hàng quê, nó ko lạ gì, vì mẹ nó cũng từng đi như vậy. Nó chợt thấy 1 cảm giác lạ, như có ai đang nhìn nó, nó quay sang phía đối diện một đôi mắt nâu pha chút tinh nghịch đang hấp háy mắt về phía nó. Một cô gái với mái tóc đen mượt xoã dài, nó ko nhìn được hết khuôn mặt vì cô ta có bịt khẩu trang. Nó đưa mắt nhìn lại thì một giọng nói trong trẻo cất lên:
_Anh là sinh viên ak?
_Ùm.
_Năm mấy vậy anh?
_Năm đầu.
_Vậy là cậu bằng mình.
Khiếp, con này thay đổi cách xưng hô nhanh thật nó chợt nghĩ.
_Ùm.
_Cậu có vẻ ít nói nhỉ?
_không.
_Vậy sao?
_Mình mệt.
_Cậu bị say xe hả?
_Ùm.
_Nè. Nói rồi, nhỏ kia đưa nó nửa quả chanh đang cầm bên tay phải.
_ Dí vào mũi ý, đỡ lắm đấy.
Nó làm theo lời nhỏ để một lúc, nhỏ vẫn ngồi im quan sát nó một cách thích thú. Lúc sau nó thấy đỡ nôn nao hẳn. _Cảm ơn cậu nha.
_không có gì, hihi!
_Cậu cũng bị say xe ak? Mà dùng cái này?
_Không, để phòng thôi, ai như cậu con trai mà say xe, hehe!
Cái con nhỏ nhiều truyện, bệnh nó có chọn giới tính đâu chứ. Nó cười gượng. Nhỏ tiếp tục hỏi nó: _Nói chuyện từ nãy mà ko biết tên cậu?
_ mình tên M.
_Đầy đủ?
_ NHM!
_ còn cậu tên gì?
Nó hỏi theo phép lịch sự.
_ Mình tên Chi.
Con nhỏ này bắt trước nó đây mà
_ đầy đủ?
_ BHChi!
_ Cậu quê ở đâu? Nhỏ hỏi nó.
_ TT HT. Lần này nó ko hỏi nhỏ nữa.
_ Thế ak? Cũng gần, mình ở TP cũng TT luôn. Vậy ra nó gặp đồng hương rồi, vui phết.
_ÙM, tý đến bến gọi mình nhé! Nó kết thúc cuộc nói truyện. Nó mệt và muốn ngủ.
_Ừ cậu ngủ đi.
Nó quay sang cái khung cửa góc cuối xe của chính nó, nhắm mắt. Vẫn là cái cảm giác đó, quay sang nhỏ vẫn chăm chú nhìn nó. Ơ cái con nhỏ vô duyên này, Nhìn thế thì sao nó ngủ được.
_ Mặt mình dính cái gì ak?
_Không.
_vậy sao nhìn ghê thế?
_Nhìn mặt cậu ngô ngố, hihi!
Ơ chưa gặp đứa nào như con nhỏ này, ngố kệ nó, ai mượn nhỏ nhìn chứ.
_Ờ.
_Nè!
_Gì?
_ Sao con trai mà da trắng quá vậy?
_ Không biết.
_ Hứ, dấu bí quyết ak? Nói đi mình cũng muốn như thế! _ Không biết thật mà.
Nhỏ ko nói gì nữa. Nhưng nó biết chứ, nó thừa hưởng được cái làn da không bắt nắng của mẹ. Dính nắng nóng chỉ hồng hồng lên thôi. Nhiều lúc bị các bác trêu là con gái, nó chỉ biết cười gượng, thật ra lúc đó nó ngại kinh đi ấy.
_nè.
_ Gì nữa?
_ Không ngủ nữa ak?
_ Không, cứ nhìn như thế làm sao mà ngủ được?
_ Vậy cho mình tựa nhờ cái vai nha?
Cái nhỏ vô duyên này, đã không cho người ta ngủ còn tựa nhờ nữa, khôn thế. Mà con gái bây giờ bạo thật. Nghĩ vậy thôi chứ nó cũng đồng ý vì thấy thích thích, không lại bị mang tiếng kiệt.
_ Ờ, nhưng toàn xương thôi, đau đầu ráng chịu nha!
_ Ùm. Nhỏ nói khẽ, rồi từ từ tựa đầu vô vai nó, được một lúc thì nhắm mắt.
Người ta nói con gái đẹp nhất khi ngủ, chắc đúng, nó ngắm đôi mắt với hàng mi cong cong của nhỏ. Nhưng nhỏ vẫn bịt khẩu trang, nó vẫn ko thấy được hết khuôn mặt của nhỏ. Nó đoán nhỏ cũng dễ thương lắm vì chỉ với đôi mắt nhắm nghiền kia nó đã thấy đẹp rồi.
Cứ thế , một bên vai nặng trĩu, một bên tay vân vê nửa quả chanh nhỏ cho lên mũi hít.
Nó ngồi nghĩ về nhưng ngày tháng sắp tới rồi sẽ ra sao đây. Khi không có gia đình bên cạnh.
Chap 2
Chiếc xe vẫn cứ đi như thế, nhưng bên cạnh nó lúc này, là nhỏ Chi, người đồng hương mà nó mới quen được. Lâu lâu xe xóc nảy lên một cái, làm đầu nhỏ đang nhờ trên vai nó lệch xuống phía dưới, nó đành phải chỉnh lại , tội nhỏ nếu thức thấy đầu lệch xuống dưới như thế lại khổ. Những lần chỉnh tư thế cho nhỏ như thế khiến nó tốn rất nhiều calo vì ngại. Tay nó rất run khi chậm vào đầu nhỏ, không hiểu tại sao nữa. Nhưng nó biết nhỏ mà phát hiện lại nghĩ linh tinh là nó đụng chạm gì nhỏ, khéo lại mất hình tượng ( tuy nó không có ).
Cảnh vật bên đường thay đổi nhanh thật, cũng phải thôi vì đang đi trên cao tốc mà, nó cũng thấy không còn những đợt xóc nữa nên ngả người ra sau 1 chút. Vì nó cũng thấy hơi nhức mỏi , do con nhỏ vô duyên kia tựa vào.
Nó lại nhìn xung quanh xe, mọi người cũng im lặng hết, người thì ngủ người thì ngồi không như nó. Mất đi hẳn cái không khí huyên náo như lúc nãy. Chợt nó quay sang nhìn nhỏ Chi, vẫn đôi mắt nhắm nghiền hàng mi cong cong, nó thấy cũng xao xuyến đôi chút. Vì dù sao nó cũng là con người mà, lại là con trai nữa, bản năng rồi , thấy cái đẹp tự khắc ngắm. Nó bắt đầu tò mò khuôn mặt của nhỏ ẩn sau lớp khẩu trang kia, tự nhiên nó thất ghét cái khẩu trang ghê gớm, ghét luôn cả cái hình hoa văn trên cái khẩu trang của nhỏ. Bất giác vì tính tò mò, nó đưa tay để lên chiếc khẩu trang, định kéo ra xem thì, toàn xe tối lại. Giặt mình tưởng làm sao, hóa ra xe đi qua một gầm cầu, chán nản nó từ bỏ luôn cái ý định khám phá khuôn mặt nhỏ.
Nó cũng khá mệt, liền thả lỏng từ từ nhắm mắt, mặc kệ đầu nhỏ lệch đi đâu, nó không quan tâm.. Nó buồn ngủ và liệng nửa quả chanh sang một bên.
.
.
.
Ánh sáng chợt chiếu vào mắt nó, làm nó tỉnh, một bên vai của nó vẫn nặng, nhỏ vẫn ngủ. Nhìn chiếc đồng hồ đeo tay dây sờn cũ, quà sinh nhật của nó vào năm học cấp 2 từ một đứa con gái, rất yêu quí nó và cũng là quà chia tay trước khi em chuyển đi. Nó biết mình đã ngủ được hơn tiếng rồi, vì cũng đã 3 giờ chiều, sắp đến bến rồi. Vậy mà nhỏ Chi vẫn ngủ say, đến lúc này thì tay nó tê lắm rồi nhưng nó vẫn để yên.
Được thêm 10 phút nữa thì xe nó dừng lại ở bến BD. Thắng xe gấp lên nó với nhỏ hơi chúi về phía trước. Nó cũng vỗ vỗ lên đầu gọi nhỏ:
_ Nè nè, Chi ơi, dậy đi đến bến rồi!
Không phản ứng.
Nó liền đẩy đẩy nhỏ ra, kéo vai nhỏ:
_ Dậy đi nè, nước miếng chảy ướt hết áo mình rồi nè – Nó trêu nhỏ.
Nhỏ dần hé hé mắt, tỉnh :
_ Đâu đâu… Cho mình xin lỗi nha! Nhỏ bối rối, phảy phảy vai áo nó.
Nó cười cười:
_ Đùa thôi, đến bến rồi dậy đi nào, vai mình mỏi lắm rồi đấy.
Nhỏ đánh nhẹ vào vai nó:
_M xấu tính- Nhỏ nhận ra vẫn đeo khẩu trang.
_ Thôi xuống đi, cẩn thận quên đồ đấy M.- Nhỏ dặn nó. Có gì đâu mà quên, mỗi cái balo thôi mà. Nó liền đeo lên xuống bến trước. Hơi mất thăng bằng vì quãng đường dài, nó còn say xe nữa. Liền chống tay vô cái cột để giữ ko bị ngã đợi nhỏ xuống, không lại ở quên luôn trên xe, vì nhỏ đi cùng bến với nó mà. Vài phút trôi qua với, tiếng giục của ông tài, nhỏ vẫn chưa xuống. Thấy lạ, nó leo lại lên xe, hóa ra nhỏ có 3 cái túi mà có mỗi hai tay chưa biết thế nào thì nó vào cầm hộ nhỏ một cái, đi theo sau mà nhỏ lí nhí nói:
_Cảm ơn M nha!- chắc nhỏ ngại.
Mặc kệ, nó thì lầu bầu :
_ Đi học chứ phải đi luôn đâu mà mang nhiều đồ thế không biết.
Xuống xe, nó cùng nhỏ đến bên chiếc ghế đợi khách ở bến. Thả hành lí xuống , nhỏ móc một chiếc di động ra gọi cho ai đó, cái thứ đồ xa xỉ đó nó rất mong có, vì đã từng sử dụng của thằng L, nhưng vì điều kiện gia đình không cho phép lên nó cũng không dám xin.
Lúc sau Thì có một chiếc ô tô con tiến đến chỗ nó và nhỏ. Chiếc cửa kính mở ra bước xuống là một người phụ nữ mang bộ đồ công sở, trông thật lịch sự và quí phái. Đến lúc này thì nhỏ Chi, mới tháo cái khẩu trang huyền thoại ra…
Đến bây giờ nó mới được, chiêm ngưỡng khuôn mặt của nhỏ, sau lớp khẩu trang đó. Không ngoài dự đoán của nó, nhỏ dễ thương thật. Đôi mắt nâu to tròn, luôn toát lên một cái nhìn thú vị, mái tóc xoã thuôn dài đen nháy. Khuôn mặt nhỏ hơi bầu bĩnh xíu, nhưng được cái mũi cao với đôi môi cong cong hồng nhạt, làm nó không dời mắt được khỏi nhỏ xinh thật . Chắc mặt nó, lúc ấy là ngu nhất từ khi nó sinh ra mất. Bỗng nhỏ gọi nó:
_ Nè nè, M ơi, kéo giúp mình vali lên xe cái nào, nó nặng quá.
_M M, sao thế? Nhỏ lay lay nó.
_ Ak…ơ..ơ.. Mình hơi mệt. – nó nói dối trắng trợn, vì nó đỡ từ nãy rồi. May mà nhỏ không phát hiện nó nhìn nhỏ bằng cái mặt như thế, không thì chắc nó chui xuống đất trốn vì ngại mất.
Khệ nệ kéo dùm nhỏ chiếc vali vào chiếc cốp xe được mở sẵn, trong lúc đó nhỏ Chi hí hoáy viết gì đó vào một mẩu giấy con con. Nó thầm trách ,đã không giúp thì thôi còn ngồi chỗ nghịch, ít ra thì cũng phải hỏi nó mệt không chứ? Con nhỏ này nhờ tự nhiên thật.
Bước qua người phụ nữ kia, nó cất tiếng chào:
_ Cháu chào bác!
_Um, chào cháu, cháu là….?
Lúc này nhỏ Chi ở đâu phi đến nói:
_ Bác Nga ,cậu ấy tên M đồng hương với con , con quen trên xe bác ạ!
_ Bố nhà cô, tôi đến sao không chào hỏi gì hết vậy?
_ Con còn mệt mà.- Nhỏ phụng phịu, trông dễ thương thật đấy.
Rồi nhỏ quay sang nó :
_M Đây là bác mình, vì học một mình trên đây bố mẹ mình không yên tâm nên, nhờ bác cho ở cùng.- Nhỏ nói một tràng dài. Người phụ nữ kia nói :
_ Vậy ak? Cảm ơn con nhiều nhé, con bé này lúc nào đi đâu cũng mang nhiều thứ nặng, may mà có con đấy.
_ Không có gì đâu bác!
_ Thôi về nhà nào Chi ơi.- Bác ấy gọi nhỏ Chi.
_ Vâng, thế còn M thì sao, M tính ở đâu?- Nhỏ quay sang nó.
_ Mình có ông anh cũng là sinh viên ở trọ gần đây, đến ở nhờ vài bữa.
_Ùm, vậy hẹn gặp M sau nha!
_ Ùm chào Chi!
_ Mà nè!
_Gì vậy?
_ Số điện thoại của mình nè, có gì liên lạc nha.- Nhỏ dúi cho nó tờ giấy nãy nhỏ hí hoáy viết, hóa ra là ghi số điện thoại.
_ Nhưng mình không có điện thoại.- Nó thật thà.
_Ủa vậy hả, người gì mà…!- Nhỏ thoáng chút ngạc nhiên mặt thì xụ xuống trông dễ thương thật.
_ Vậy khi nào có thì gọi sau, hihi.- Nhỏ tươi tỉnh được ngay.
_Ừm.- nó khẽ trả lời, rồi đút mẩu giấy vào túi áo trên ngực.
_Thôi mình đi nha!
_ Chào Chi nhé.
Nói rồi nhỏ bước lên ô tô đóng xập cánh cửa vào, nó thấy dường như đấy là ngăn cách giữa nó và nhỏ trong cái xã hội hiện nay, một xã hội không có chỗ cho người nghèo. Nó thoáng buồn. Chợt nhỏ thò đầu ra cửa tay vẫy chào nó, rồi làm một động tác, ngón cả áp vào tai ngón út để lên miệng ba ngón còn lại chụm lại. Mãi vì sau nó mới biết nhỏ muốn nói ” Nhớ gọi cho Mình ” rồi nhỏ rụt đầu vào. Nó nhìn theo chiếc xe đến khi nó nhỏ rồi rẽ sang một hướng khác. Đi thêm một chút nữa thì nó bị săn đón bởi những lão xe ôm, cảm giác như người nổi tiếng được phỏng vấn ý. Nó chọn cho mình một anh, xe ôm có vẻ trẻ trẻ, mặc kệ ánh mắt tiếc nuối của mấy lão kia. Đọc anh ấy địa chỉ khu trọ của ông anh họ hơn nó hai tuổi, rồi đội mũ bảo hiểu trèo lên xe. Anh xe ôm bảo cũng gần và bắt đầu đi.
Bây giờ cũng gần 3 rưỡi chiều rồi, không biết anh nó có ở nhà không nữa, vì nghe bảo anh ý làm thêm tại một quán ăn vào buổi chiều mà. Thôi kệ đi, đến đâu thì đến, nó tặc lưỡi. Đôi khi nó bất cần như vậy, cứ để dòng đời đưa nó đến đâu thì đến thôi.Không nghĩ nữa, Nó bắt đầu để ý đường phố HN những chỗ nó vừa đi qua,công nhận tấp lập thật, nhất là những chỗ ghế đá ven hồ, người ta ngồi đầy ra đấy, chắc để tránh nóng, cũng phải thôi tuy hết hè những không khí vẫn nóng mà, khí hậu Việt Nam thất thường bỏ xừ ra khi quá nóng khi quá lạnh. Ấy vậy mà trên Vỉa hè nhiều lúc nó vẫn tia được vài cô xinh xinh mặc cái quần ngắn củn cỡn, con trai mà bản năng rồi, không thế nói nó dê được…
Chap3
..Lan man quá, làm nó đến khu trọ lúc nào không hay. Anh xe ôm phải nhắc nó:
_ Đến nơi rồi em ơi!
Đúng là được nhìn gái xinh có xíu mà ông ý làm nó mất cả hứng, giật mình :
_ ak…ơ.. Vâng, của em hết bao nhiêu vậy anh?
_ 30 nghìn em.- dường như biết nó vừa làm gì, ông ấy hỏi:
_Tia gái hả, haha?.- ông chạm đúng huyệt của nó làm nó ngại ấp úng:
_ kh..ô.ng đâu có đâu anh.- nó chối, mà ông này hỏi “có ý” thật đấy, nó lầm rầm.
_ haha, chú không phải ngại, con trai thì phải thế, mà chú là sinh viên ak?
_ Vâng, năm đầu anh ạ.
_ Nói thật anh cũng sinh viên tỉnh lẻ, làm nghề này để sống với học ở đây thôi, quê chú ở đâu?
_ em ở HT anh.
_ Ùm cũng xa, thôi anh đi chạy khách đây, chào chú nhé!
_ vâng, em chào anh.
_ Mà nè anh dặn, ở đây phức tạp lắm, không giống dưới quê đâu, làm việc gì cũng phải cẩn thận nhé.
_Vâng.- Nó gật đầu chào anh xe ôm nhiệt tình nhắc nhở nó, chờ anh phóng đi rồi nó quay vào khu nhà trọ, trong đầu suy nghĩ về điều anh vừa nói ” ở đây phức tạp lắm”.
.
.
.
Khu nhà trọ này cũng không lớn lắm nhưng được cái con đường dẫn vào rất sạch sẽ, bước qua cánh cổng, nó trông thấy một người đàn ông đầu hói bước đến gần nó,chắc chủ nhà ở đây, vì trông ông ta ăn mặc thoải mái lắm, áo ba lỗ trắng ,quần đùi xanh,đi đôi tông lào, ông ấy hỏi nó:
_ Thằng kia đi đâu đấy, thuê phòng hả?
_ Dạ cháu, tìm người ạ.
_Mày tìm ai hả cu?
_ Dạ, anh Cương ạ.
_ Cương phòng XYZ hả?
_ Vâng.- may mà hôm trước về ông ý cho nó cái số phòng, không thì không biết trả lời thế nào đây.
_ Mày là gì của nó?
_ Dạ anh ý là anh họ cháu, cháu lên ở trọ cùng.
_ Thế mày cũng là sinh viên ak?
_ Vâng năm đầu bác ạ.
_ Ùm thôi vào đây ngồi chơi với bác, nó đi làm ngoài quán cơm 6h mới về cơ.- Bác ấy tỏ ra thân thiện và lịch sự. Dẫn nó vào cái phòng gần cổng, Chỉ xuống cái ghế dài đặt gần cửa sổ, bác ấy nói:
_ Ngồi đi cháu, để bác đi lấy nước.- rồi bác ấy giật cái quạt treo tường ngay trên đầu nó. Xong đi vào gian trong.
_ Vâng!
Nó nhìn quanh căn phòng nhỏ, một bộ bàn ghế gỗ cũ chắc dùng để tiếp khách, trên bàn có bộ ấm chém màu trắng sữa, bên cạnh nó là một bàn cờ tướng đang xếp dở, đều làm bằng gỗ hết. Cái trò này nó cũng biết chơi nhờ ông nội nó dạy. Lúc sau bác ấy đi ra với cái ca nước trong tay và đưa cho nó:
_Uống đi cháu, chắc đi đường mệt lắm hả?
_ Dạ cháu xin, cũng bình thường thôi bác ạ.- rồi nó cầm ca nước lên uống một hơi dài nửa ca liền, đã khát thiệt!
_ Vậy cháu tên gì? Cùng quê với thằng Cương luôn hả?
_ Dạ cháu tên M, cùng quê với anh Cương luôn, anh họ cháu mà.
_ Ùm bác tên Trung, chủ khu nhà này, thấy sinh viên chúng mày cũng khổ lên bác xây cho thuê.
_Vâng châu hiểu ạ.
_ Cháu có thằng anh tốt đấy, ở đây bác quí nó nhất tính nó thật thà, lại ngoan ngoãn, chứ không như mấy đứa kia, nhờ một chút cũng không được.
_Vâng.- việc được thơm lây tiếng của thằng anh khiến nó cũng vui nó cười cười, uống thêm ngụm nước nữa nó hỏi bác :
_ Vợ con bác đâu , bác?
_Ak? Bà ý ra ngoài chợ mua đồ chắc mới về tằm lúc thằng Cương về. Bác có đứa con gái kém tuổi con, đang học 12, nó đi chơi ở đâu từ trưa vẫn chưa về.
_Vâng, em nó học chắc cũng giỏi hả bác?- Nó hỏi.
Bác Trung thở dài, nét mặt khẽ nhăn lại, thoáng chút lo lắng :
_ Không, nó ham chơi lắm, không biết năm sau thi đại học được không nữa cháu ạ.
_ Vâng.- Nó cũng hiểu nỗi lo của bác, người cha nào chả thương con chứ, bố nó cũng nhiều lần lo cho nó như vậy rồi mà.
_ Thôi bác ra ngoài kia trông nhé, mày cứ ngủ đi, không ai lấy đồ đâu mà lo cứ để cạnh đấy.
_ Dạ, cảm ơn bác ạ!
_ Ui giào ơi, Cảm ơn gì chứ, cứ coi như ở nhà đi cháu, nằm đấy, khi nào thằng Cương về bác gọi, nhìn mày bơ phờ quá rồi kìa.- Bác ấy nói, rồi bước ra phía cửa.
Nó nhẹ nhàng nằm xuống trong cái tiếng vù vù của chiếc quạt máy. Sảng khoái thật. Nó thiếp đi khi trong đầu nó lởn vởn một suy nghĩ. “Bác ấy thân thiện và tốt bụng thật, mong rằng ở đây ai cũng như vậy”………
*****
_ Nè anh gì ơi! Dậy…dậy anh ơi, tối rồi.!- Trước mặt nó bây giờ là một đứa con gái, xinh thật, tóc dài bồng bồng cong cong màu nâu, Còn xen vài lọn tím với đỏ chứ. Mắt nhỏ kẻ đậm nheo nheo lay nó. Chắc nó đang mơ gặp tiên nữ, mà sao tiên nữ nhuộm tóc nhỉ? Nó giật mình ngồi dậy trên chiếc ghế dài, với cái quạt máy vẫn đang quay vù vù, toả gió mát, để đỡ khó chịu vào cái mùa thu mà không khí hè, chưa chịu qua này, nó dụi mắt thắc mắc :
_ Ơ, bạn là ai vậy?-Chắc chắn nhỏ không phải tiên, vì nó tỉnh rồi mà.
_ Ak, em tên Tâm con bố Trung, bố bảo em vào gọi anh dậy.
_ Vậy ak? Cảm ơn Tâm nhé!- Nó nhìn ra phía của sổ cũng tối rồi, trời thu mà như thế, chắc tầm này cũng muộn. Đưa cánh tay trái lên nhìn cổ tay, nơi chiếc đồng hồ cũ của nó, đang ngự trị thì thấy cũng 6 giờ rưỡi rồi, thảo nào nó thấy đói. Bụng nó cứ réo từ nãy giờ làm con nhỏ kia cứ che miệng tủm tỉm cười:
_Anh đói rồi hả?- Nhỏ hỏi hay thiệt cứ đi xong bị say như nó thử xem có đói không? Chắc nhỏ không biết nó phải đi một quãng đường dài để lên đây.
_ Um, bình thường bạn ạ, thế anh Cương đâu, đã về chưa bạn?- Nó trống lẳng đi vì ngại và cũng vì không thấy ông anh của nó như lời bác nói đâu.
_ Anh ý đang đẩy hộ bố em cái cổng mà, chắc sắp vào rồi đấy anh.- Nhỏ trả lời nó.Vừa dứt lời thì ông anh nó bước vào xách theo một bọc đen :
_ A cu M, mày lên lâu chưa, anh nghe bác Trung nói mày mệt nên ngủ say lắm hả?
_ Dạ vâng, cũng đỡ rồi anh.
_ Ùm rồi, từ nay ở đây với anh
, không phải lo gì hết hai bác tốt mà tiền phòng cũng rẻ thôi.
_ Vâng, em biết rồi.
_ Chắc cũng đói rồi nhỉ, lên phòng tắm rửa rồi anh cơm M ơi.
_ Nó kéo theo cái balo khoác lên vai.
_ Khiếp mày làm gì mà lúc nãy nhìn mày ôm cái balo khư khư thế, trông tội nghiệp quá ,haha?- Sao lại không chứ, quần áo, sách vở tiền bạc ở hết trong đây, mất thì nó sống thế nào được. Nó cười gượng nhìn ông anh. Từ nãy giờ nhỏ Tâm nhìn nó với ông anh nói chuyện mà im lìm không nói gì mà chủ yếu là nhìn nó, nó biết vì nó cũng liếc nhỏ vài lần mà . Chậc! Gái xinh mà, ngắm là bản năng của đàn ông rồi, ít ra thì nó vẫn còn bản năng đó. Mà hình như trên đây toàn người xinh hay sao ấy, từ lúc lên toàn thấy gái xinh thôi. Hay gái xấu chưa xuất hiện nhỉ?- Nó nghĩ.
_Làm gì mà mặt mày thộn ra thế kia M?- ông Cương làm đứt mạch suy nghĩ nó.
_ À e…e..m đói ý mà.- Nó chữa thẹn bằng cách không thể thẹn hơn trước mặt nhỏ Tâm vì lúc nãy lỡ nói bình thường rồi.
_hihi, thôi anh Cương dẫn anh M về phòng đi, chắc anh ấy đói thiệt rồi đó.- Cái từ ” thiệt ” làm nó ngại đỏ cả mặt nhìn về phía nhỏ, Giờ mới để ý, nhỏ mặc cái quần bò bò gì đó bó sát ngắn cũn cỡn ra, áo thì trắng cộc ôm sát người, tóc nhuộm. Thiệt là, nóng thì nóng chứ việc gì phải mặc mấy đồ như thế này, mà công nhận chân nhỏ trắng thật( lan man quá).kiểu này, Bác Trung lo cũng phải rồi, nhỏ ăn chơi thế cơ mà. Ít ra được cái lễ phép, nói năng vẫn còn chủ ngữ chứ, như mấy chị ăn chơi nửa mùa ở quê, bôi được tý mỹ phẩm đểu trên mặt là bày đặt kiêu kiểu như ai cũng không xinh bằng mấy mụ ấy, nó nhìn mà gai hết cả người ra.
_ Ùm thôi anh lên nhá, em cũng về đi chơi cả chiều rồi đấy đừng để hai bác lo!
_Dạ vâng, em biết rồi hihi.- Nhỏ cười mà cái má lúc đồng tiền hiện ra, duyên thật.
_ Mình lên nha chào Tâm!- Nó chào nhỏ.
_Ùm, chào anh M nha hihi.- Vẫn điệu cười mê hoặc ấy, tay nhỏ còn giơ lên vẫy chào nó chứ. Bước ra khỏi cửa căn phòng nhỏ, anh Cương huých tay nó:
_ Sao? Thích rồi hả mày, haha?
_ Ông hâm này, thích gì? nhanh tôi đói rồi đó nha.
_ Xì tao còn lạ gì mày, nữa gặp gái xinh là ngu luôn, không thích mới lạ, mà con trai phải thế ngại gì, chả lẽ mày bị gay ak ,haha?
_ gay cái đầu ông ý, nói linh tinh, thế ông có thích không?- lão cũng cứng họng luôn. Nó trêu:
_ Sao, không thích hả? Chả lẽ ông bị gay, haha?…
Chap4
_ Vớ vẩn tao có người yêu rồi đấy nhá, ăn nói linh tinh.
_ Thì ai bảo ông nói trước làm gì.- Nó cự lại ngay.
Cứ thế ông Trung dẫn nó đi trên cái khoảng sân tối tối của cái nhà trọ, thì gặp bác Trung, tuy tối nhưng ít ra cũng đủ để nó nhìn thấy bác:
_ Thằng M dạy rồi hả cháu?.- Bác hỏi nó.
_ Vâng, được một lúc rồi bác ạ!
_ Ùm thôi Cương mày dẫn em nó lên phòng còn ăn cơm, bác về nhà đây ăn với bà ấy và con Tâm.
_ Vâng, chào bác ạ.
_ Cháu chào bác.
Nói xong bác ý đi ra phía cửa của khu, trong khi anh Cương dẫn nó đến một dãy nhà tất cả đều có cửa xanh hết, đều nhau 10 phòng trải dài xuống cuối khu trọ. Dừng lại trước căn phòng thứ 6, anh Cương lúi húi mở cửa nhờ nó cầm cái bọc màu đen đen :
_ Mày cầm hộ anh cái.
_ Gì vậy anh?
_ ak, đồ ăn, biết mày lên, mệt mỏi ngại nấu nướng quá, nên anh lấy ngoài quán về hai anh em mình ăn đỡ ấy mà.
Rồi anh Cương cũng mở cửa xong,căn phòng tối om cho đến khi cái công tắc gần cửa phòng được anh Cương bật lên. Căn phòng này sơn màu trắng cũng nhỏ thôi có 2 cái giường xếp đối diện nhau, một cái bếp ga mini và chạn bác đũa cuối phòng, hai cái bàn học xếp nhỏ dựng lên nhau. Một cái tủ gỗ nữa. Hình như trước đây cũng có ai sống ở đây rồi thì phải :
_Trước anh sống với ai nữa à?
_ Ùm thằng bạn anh, được một thời gian nó chuyển đi rồi còn mỗi anh thôi.
_ Thôi mày bỏ balo ra tắm đi, quần áo xếp vào kia kìa.-Anh Cương chỉ vào cái tủ gỗ to to.
_ Vâng em để luôn balo trong đấy nhé anh?
_Ùm tuỳ mày.
Nó lôi hết mấy bộ quần áo của nó ra, toàn mấy đồ cũ của anh nó thửa lại, nhưng nó hiểu hoàn cảnh gia đình mình lên chưa bao giờ kêu ca. Bố mẹ không để anh em nó đói là tốt rồi, hầu hết mấy cái áo này đều có lỗ chuột đục. Xếp được quần áo vào trong tủ cũng nhanh được cái, tủ rộng có mỗi đồ của anh Cương mà, có ngăn còn để trống ấy chứ, nó để luôn balo vào đó, rút cả lọ vừng mẹ nó làm ra:
_ Anh Cương mẹ em làm cái này, bỏ ra mà ăn này.
_Ùm, vừng thím làm thì ngon nhất rồi, hehe.
Nó lấy cho mình bộ quần đùi áo cộc mặc cho mát, có 2 anh em thì ngại gì? Cái áo của nó còn có hai cái lỗ kiểu như dí thuốc lá vào ở gần bụng, trông đến là buồn cười:
_ Phòng tắm đâu anh Cương?
_ Ak, kia kìa cái cửa trắng trắng gần bếp đấy.
Nó bước đến gần mở cửa ra ,vào trong và bật công tắc lên, phòng tắm này tuy nhỏ nhưng đầy đủ phết, 2 cái chậu trong có quần áo ở trong chắc quần áo bẩn anh Cương chưa kịp giặt. Có cái gương to để soi đính trên tường, dưới thì có cái khay bàn chải với lọ kem đánh răng. Cùng cái vòi nước to và cái gáo. Nó xả ra rồi múc dội liên tiếp lên đầu, mát quá. Vài gáo đầy qua đầu thì, nó lấy cái lọ dầu gội, lấy một ít xoa xoa gãi gãi lên đầu nó nhớ hình như X-men thì phải, thời ý loại này cũng mới nên cho một tý đã tóm nức rồi. Ông Cương này cũng có gu thật đấy. Được lúc thì nó xả đi, kì kì cọ trong cái làn nước mát lạnh. Sảng khoái thật đấy , nhất là trong cái thời tiết oi bức này. Xong nó đi ra, vì tắm qua thôi mà :
_ Mát quá anh ạ.
_ Ùm, thôi đi ăn cơm mày.- Anh Cương đã dọn sẵn mâm bát rồi.
_ ăn đi mày.- anh đưa nó bát cơm ấm ấm.
_ Vâng em xin.- Trên mâm bây giờ là cái đĩa vài miếng thịt gà to, thứ mà nó chỉ dầm hay mồng một mới được ăn. Một bát canh và một đĩa rau, thêm bát con vừng của mẹ nó nữa. Thịnh soạn quá, nó đói lên hùng hục ăn, không quên nói :
_ Em mời anh ăn cơm.
_Ùm.- Anh bắt đầu sới cơm cho mình và bắt đầu ăn. Trong bữa ăn, anh có hỏi thăm về bố mẹ, anh trai nó. Nó cũng chỉ trả lời qua loa vì vẫn chăm chú ăn (tính xấu của nó khi ăn là thế). Sau bữa ăn, nó đòi rửa bát nhưng anh không cho cứ bảo nó ngồi cho xuôi cơm rồi đi ngủ, anh rửa cho. Nó cũng mệt lên chờ đầu khô rồi lên cái giường, đối diện giừơng anh trải chiếu nằm, bật cái quạt máy. Trong đầu nghĩ, ” không biết những ngày sau thế nào đây “. Rồi nó ngủ lúc nào không biết. Kết thúc đêm đầu tiên ở HN, trong quãng đời sinh viên của nó.
*****
Nó ngủ một cách ngon lành cho đến khi, có cái gì mềm mềm kiểu lông vũ , cứ dí vào mũi nó, làm nó ngứa ngứa buồn buồn :
_ Ơ…ơ..!-Nó cứ kêu mà mắt vẫn nhắm nghiền.
_ hihi.- Cái tiếng cười tinh nghịch, mà quen thật. Bất giác nó một tay đưa lên mũi gãi, một tay còn lại quơ quơ..Bỗng nó chạm vào một vật gì đó mềm mềm tròn tròn..
_ A…a..a.. Dậy mau, cái đồ… Làm cái gì thế, dậy mau!- Kế tiếp đó, nó bị sơi một phát đạp mạnh làm nó lăn luôn vào góc giường. Đau quá, nó tỉnh cả ngủ ngồi dậy, mặt ngu tầm 5 phút thì nó dụi dụi mắt :
_ Ơ Tâm ak? Sao cậu lại ở đây? Mà anh Cương đâu?- Nó nheo mắt hỏi nhỏ bởi bị ánh sáng chiếu vào.
_Cương gì mà Cương? Anh biết anh vừa làm gì ko?- Nhỏ tỏ ra cau có, trông cái mặt nhăn nhăn lại dễ thương thật.
_ Làm gì cơ, mà sao cậu lại đạp mình?- Nó thắc mắc, nhỏ gọi kiểu bạo lực ghê, có ngày nó vẹo xương mất, cái con nhỏ khùng.
_ Thế anh không nhớ thật hả?- Nhỏ hỏi.
_ Không, nhớ gì?- Nó tỏ ra ngơ ngác nhưng thực chất nó biết lúc nãy nó chậm phải ngực nhỏ. Tội lỗi quá nhưng là do nhỏ cả, ai biểu phá nó ngủ làm gì?
_ ak thôi không có gì.- Mặt nhỏ giãn ra, tay nhỏ vòng ra sau lưng lém đi cái gì đó, kiểu như là nhánh cỏ ý. Hóa ra là nhỏ dùng cái này phá nó :
_ Cái gì thế kia?- nó đứng dậy nhặt cái nhành cỏ.
_ Nghịch gì như trẻ con thế?
_ Ai bảo mặt anh ngủ trông ngố quá làm chi ,hihi?- lại cái điệu cười má lúm đấy, duyên thế cơ chứ. Mà nhỏ này cũng vô ý thật, ngố kệ nó chứ.
_ Ùm thế anh Cương đâu Tâm?- Nó hỏi lần hai.
_ Dạ anh ý ra ngoài đi làm rồi anh, anh ý nhờ em gọi anh dậy, muộn rồi mà.- Cái ông này thế mà không nói trước với nó.
Nó xem cái đồng hồ của nó, cũng 8 giờ sáng rồi. Nó cũng hơi hơi đói.
_ Ùm, cảm ơn Tâm nha. Tâm ăn sáng chưa?
_ Em ăn rồi, anh Cương dặn anh là đói thì có mì trong cái tủ trạn gần bếp ý, làm mà ăn.
_ Ùm, phiền Tâm quá, cậu cứ ngồi chơi mình vệ sinh cá nhân chút. Nói rồi nó bước vào trong cánh cửa màu trắng của phòng tắm.
_ Dạ, thôi em ra nhà đây!
_ Ùm vậy khép mình cái cửa nha.
_ Vâng ạ.- Nhỏ lễ phép thật.
Làm thủ tục WC xong xuôi nó, ra bếp lục tìm gói mì ăn. May mà còn nước sôi trong phích. Ăn xong nó rửa sạch sẽ rồi mặc quần áo bước ra ngoài với ý định làm quen mấy người cạnh đây mẹ nó dặn với nó như thế trước khi lên, để cho người ta có ấn tượng tốt với mình. Nó cũng chưa phải đến trường, vì trường nó phải mấy ngày nữa mới nhập học cơ mà. Khóa cửa phòng xong, nó rảo bước xung quanh khu trọ, công nhận rộng thật, hầu hết mấy phòng dưới khóa hết chỉ có vài phòng trên mở cửa thôi, chắc mọi người đi làm, sinh viên mà, ai chả phải đi làm thêm. Vì phòng nó ở giữa lên nó cũng thấy được bao quát hết mấy phòng xung quanh. Bước lùi lên phía trên thì thấy phòng số ba mở, trong đó có 2 ông đang ngồi ôm đàn ghitar một ông đeo kính, còn đàn và hát cơ, thú vị thật:
_ Em chào hai anh ạ!
_ Ờ..ờ.. Chào em, em là…?- Hai ông cùng hỏi nó.
_ Dạ em là em anh Cương, mới chuyển lên ạ.
_ Em thằng Cương ak? Vào đây ngồi chơi em.- Ông đeo kính để cây đàn sang một bên, mời nó vào nhà. Ông anh kia đầu tóc cắt cua tròn tròn cũng dẹp sang bên, cho nó vào.
_ Vâng, em sang chào hỏi mấy anh vì em mới đến ạ.
_Ùm, có gì đâu, bọn anh cũng là bạn thằng Cương mà.- Ông đeo kính nói.
_ Vâng.
_ Thế chú quê ở đâu?- Ông húi cua đưa nó cốc nước hỏi nó?
_ Dạ em, HT cùng quê với anh Cương luôn anh ạ.- nó nhấp ngụm nước, trông ông húi cua hơi dữ.
_ Ùm, anh biết rồi, anh tên Sơn còn thằng này tên quốc, chú mới lên có gì không biết thì hỏi bọn anh, em thằng Cương cũng như em bọn anh mà, không phải ngại.- Anh Sơn “húi cua” nói.
_ Đúng đấy, có gì cứ nói bọn anh. – Anh Quốc “cận” nói.
_ Dạ ,em cảm ơn hai anh, em xin phép lên chào mấy người nữa ạ.- Nó đặt cốc nước xuống, ông Cương này sao mà được nhiều người quí thế nhỉ?
_ Ừ em.
_Ok em.- Hai ông cùng nói….
Chap 5
Cài lại quai đôi dép cũ, nó đứng dậy bước khỏi phòng hai anh. Căn phòng số một cũng mở cửa, nó đi lên nhìn thì thấy một đứa con gái tóc búi để lộ cái cổ trắng ngần, quay lưng về phía nó, đang quét nhà, nó cất tiếng chào :
_ dạ em chào chị.- Phải thế cho lịch sự, dù sao mình cũng chưa biết tuổi người ta mà.
_ Ơ ai vậy?- cô ấy quay ra, không xinh mắt hơi híp nhưng được cái da trắng lên cũng ưa nhìn. Nó tự nhận xét, cái tính mê gái như ăn sâu vào nó rồi. Cứ thấy con gái là nhận xét họ luôn trong đầu.
_ Dạ ,em là em anh Cương mới chuyển lên ở đây, em sang làm quen với mọi người ạ.
_ ak, M hả em?.- cô ta nhìn thấy nó.
_ Ơ sao chị biết ạ?- Nó thắc mắc.
_ Chị tên Quỳnh bạn anh Cương, tối qua sang phòng hai anh em chơi thì thấy em ngủ rồi, Cương nói chị biết.
_ Dạ vâng.- Không biết bà này thấy mặt mình ngủ ra sao nhỉ? Mong không ngố như nhỏ Tâm nói.
_ Thôi em xin phép ra đây chút.- Chị biết nó rồi thì thôi vậy đỡ phải giới thiệu, tính nó là thế, không thích ngồi im một chỗ và nói chuyện, chỉ thích đi loanh quanh thôi.
_Ùm mới lên kẻo lạc em nhé.- làm như nó trẻ con lắm không bằng, đi bộ thì lạc kiểu gì.
_ Vâng.- Nó bước lên phía trên tiến đến gần cái phòng gần cổng chính của bác Trung, tính nói chuyện với bác thì thấy tiếng nói có vẻ gay gắt :
_ Con không thích, con đi ra đây chút…- Nhỏ Tâm bước ra mặt nhăn nhó. Nó đứng gần cánh cửa nhìn nhìn nhỏ.
_ Nhìn cái gì mà nhìn? Tránh ra!- Nó giật mình, đứng tránh sang một bên. Cái con nhỏ khùng này, chắc giận cá chém thớt đây mà. Mặc kệ, nó đây không chấp. Bước vào phòng thì thấy bác Trung đang cầm chén nước khuôn mặt hiện lên vẻ lo âu :
_ Dạ cháu chào bác.- nó nói. Bác ngước lên nhìn nó, mặt có vẻ giãn ra :
_ M đấy à cháu, ngồi đây cho mát.- bác chỉ vào cái ghế đối diện.
_ Vâng, Tâm sao vậy bác?
_ ak, bác bảo nó đi học thêm nhưng nó không chịu? Sang năm thi rồi mà nó vẫn mải chơi quá.-
Bác nói với giọng lo lắng. Nhỏ này sướng thật, được đi học thêm mà còn không đi, chả bù cho nó, muốn đi mà không được vì học phí cao quá.
_Dạ, vâng bác cứ để Tâm cố gắng từ từ.
_ Ùm đành vậy thôi, mong nó hiểu, mà mày biết chơi cờ tướng không? Đánh với bác.- Bác Trung hào hứng.
_ Dạ biết ạ, nhưng mà cháu chơi kém.
_ Biết là được rồi, chơi với bác.
Nó xếp cờ. Một lúc sau, nó thua liên tiếp 3 ván liền, chán quá nó xin phép bác ra ngoài đi dạo :
_ Bác đánh hay quá, thôi cháu ra ngoài này chút bác nhé.
_Ùm cháu đi đi.
Ra ngoài khu nhà trọ, nó đứng ở chỗ anh xe ôm hôm qua cho nó xuống, ngắm đường HN. Tấp lập quá, dòng xe cứ lối nhau đi qua. Nắng hắt xuống làm nó phải tránh vào chỗ rợp của những hàng cây trên vỉa hè. Đường phố ở đây ồn ào thật, khác hẳn với quê mình toàn đồng cỏ mát mẻ chứ không như ở đây, toàn đường với mùi khí thải ở mấy cái bô xe. Đang thơ thẩn nghĩ ngợi thì nó thấy một người phụ nữa đứng tuổi xách cái làn đi về phía khu phòng trọ. Nắng lên cao rồi lên nó cũng muốn về phòng, đi phía sau thì thấy bà ấy vào phòng bác Trung. Nó tò mò đến gần.
_ chè đây, nước sôi nữa này, ông uống gì mà nhanh hết thế?
_ Tôi uống mấy đâu, toàn tiếp khách.
_ Khách ở đâu mà khách, lý do lý trấu, lần sau tự đi mà mua nhé.
_ Ơ cái bà này,Ai nói dối bà làm gì?
Chắc đây là vợ bác Trung :
_ Cháu chào bác.
_ Ơ..?
_ Thằng M em thằng Cương mới chuyển lên hôm qua đấy, đây là bà Tám vợ bác.- Bác Trung thấy nó thì nói với vợ.
_ Ùm, em thằng Cương à, trông cũng sáng sủa phết đấy nhỉ?- Bác Tám cười, công nhận nhỏ Tâm giống mẹ thật,nhất là cái điệu cười này.
_ Dạ, thôi cháu xin phép về phòng nấu cơm, chắc anh cháu cũng sắp về rồi.
_ Ngoan thế, chả bù cho con gái bác lớn rồi còn không biết nấu cơm, chắc tầm tuổi cháu đấy.
_ Dạ vâng, cháu chào hai bác.
Đi về phòng hí hửng vì được khen, nó cắm cái nồi cơm, xong giặt đống quần áo của ông Cương với nó hôm qua thay trong phòng tắm, nó thì từ bé đã làm mấy việc này nên cũng quen. Vò vò, đến cái áo sơ mi hôm qua nó mặc, thì giật mình lục lại cái túi áo. Mẩu giấy có số điện thoại nhỏ Chi nát hết rồi, chắc nó vò mạnh quá. Kiểu này không biết bao giờ mới gặp lại nhỏ đây. Chậc cũng hơi tiếc vì nhỏ xinh thật. Nhưng thôi kệ. Phơi xong đống quần áo ngoài dây phơi chung sau nhà. Nó đi vào trong giừơng lại nằm vì không biết làm gì…
Đang mơ màng thì, cửa phòng mở rộng ra, ông Cương dắt cái xe máy vào, tháo cái mũ bảo hiểm xuống, ông gào :
_ MÁ THẰNG KIA, GIỜ MÀ MÀY VẪN CÒN NGỦ NỮA AK!??
_ Nhỏ cái mồm thôi, làm gì mà anh gào lên thế, em dậy lâu rồi mà.- Nó nói.
_ Dậy mà vẫn nằm đấy ak?
_ Nhìn sau nhà đi.
Ông ý mở cái cửa đằng sau ra :
_ Hehe chú giặt rồi ak? Được! cái đống ý anh để 3 hôm rồi lười quá, thế ăn gì chưa ?
_ Đã ăn gì đâu, cắm được cái nồi cơm rồi đợi anh về nè, còn thức ăn không?
_ Trong tủ kia còn mấy quả trứng đấy, mày tráng đi rồi ăn cơm, mà biết làm không đấy?- Mặt ông ý đểu đểu.
_ Ngon hơn anh làm là cái chắc.
_ Ùm, anh tắm cái nóng quá.- Rồi ông bước vào cái phòng tắm. Xỉa nồi cơm, làm trứng xong nó xếp bát đũa đợi ông Cương. Không có canh nhưng thôi, ở nhờ nhà người khác cũng phải biết giữ ý, dù là anh mình thì cũng không nên đòi hỏi nhiều. Lúc nãy nó mới biết phòng có cái tủ bảo quản con con, hôm qua mới lên không để ý. Tắm xong anh Cương ra, ngồi cầm bát cơm, anh hỏi :
_ Thế từ sáng mày ở mỗi đây thôi ak? Đi đâu không?
-Nó kể tất cho anh Cương từ việc bị nhỏ Tâm phá ngủ, rồi quen được anh Sơn, Quốc, chị Quỳnh bác Tám… Ông Cương mồm vẫn nhóp nhép nhai mà cười cười:
_ Ai biểu mày sờ vào ngực nó làm gì nó mới đạp cho là may đấy, đến tao còn chưa dám, hehe.- Cái lão anh bựa này.
_ Em có cố tình đâu, anh bảo có người yêu rồi ham hố gì nữa, mà sao em không thấy anh dẫn về, em xem.
_ Người yêu tao là Quỳnh đó, tối qua nó sang chơi thế là tao giới thiệu luôn trong lúc mày ngủ.- Thảo nào, sang phòng trai chơi buổi tối mới ghê, nó là nó nghi nghi rồi.
_ Thế hả?
_ Ùm, nó nhìn mày ngủ mà cứ khen da mày trắng thế? Rồi hỏi mày bao nhiêu tuổi? Tao bảo mới đỗ đại học thì nó không tin, cứ bảo là trông như lớp 10 ấy.-Cũng phải thôi. Tuy không bao giờ đói nhưng những thức ăn như cà dầm với đậu hũ dù no cũng không cho phép nó phát triển như những đứa trẻ khác được, vì thế nó chỉ hơn m65 một xíu, nặng có 46kg vào lúc ấy. Nó bật cười :
_ Haha, tội thằng anh, muốn da trắng như em á, khó lắm.
_ Da của mày đếu đâu, da của thím ấy chứ, chả qua mẹ tao không trắng thôi nhé, ” con gái, ôi con gái “haha!.-Ông ý nhại mấy lời mà các bác hay trêu nó. Ngại quá mà không làm gì được nó trống lảng :
_ Thế sáng, sao đi không gọi em mà phải nhờ Tâm?
_ Tao đi sớm, sợ mày mệt nên cho mày ngủ thêm.
_ Thế Tâm nó dậy sớm thế hả anh?
_Ùm nó tập thể dục, con bé ngoan ngoãn lại dễ nhờ vả. Ngoan mà thế này ak? Rồi nó kể anh Cương chuyện thấy Tâm to tiếng với bác Trung, thì được biết. Thật ra lúc anh Cương mới lên con bé này ngoan ngoãn cũng không nhuộm tóc tai như bây giờ, nhưng vì bác Trung bắt nó theo học khối mà nó không thích nên, nó tỏ ra hư như vậy chứ, tính cách nó thì cũng không tiểu thư gì đâu, ngoài việc chưa biết nấu cơm.
_ Hóa ra là vậy ak? Lúc nãy nó còn tự nhiên nổi cáu với em.
_ Tính nó hay giận cá chém thớt, anh cũng bị mấy lần rồi mà.
_ Thế sáng nay anh đi làm gì đấy, em tưởng anh làm ngoài quán cơm thôi chứ.- Nó thắc mắc.
_ Đi bảo dưỡng lại mấy giàn máy tính ngoài quán ý mà, nhân được nghỉ thì làm kiếm thêm chút chứ vào năm học thì ít thời gian lắm.
_ Thế anh biết còn việc gì không, chỉ em làm với.- Nó cũng muốn thử xem cảm giác việc tự tay làm ra đồng tiền thì sẽ như thế nào, nó xin gia đình lên sớm cũng là lý do đó.
_ Mày ốm nhom thế này thì làm gì?
_ Làm gì chả được, bao giờ trường gọi thì lên, tiền đâu mà ngồi không mãi được anh.- Tiền thì nó vẫn còn, vì được mọi người cho nhiều, nhưng mà không phải sẽ không hết. Nghe nó nói có vẻ có lý anh Cương bảo :
_ Thế hay mày ra quán cơm làm thêm, thay chỗ anh nhé, anh có việc khác rồi mà cũng tiếc nên chưa dám bỏ.
_ Thế phải làm gì ngoài đấy ạ?
_ Bưng bê chạy bàn thôi, cũng được lắm đấy, 2 tuần tính lương một lần, mày thấy được thì ra làm.- Bây giờ muốn tìm một công việc đã khó chứ đừng nói,đó là việc hợp với nó nhất vào thời điểm này nên nó vội vàng đồng ý luôn:
_ Dạ ,vâng được anh ạ.
_ Ùm chiều đi làm anh dẫn mày ra gặp bà chủ luôn…
Chap 6
Ăn xong nó vào rửa bát, má cái ông kia ăn xong rồi để nó dọn, sao không giành như tối qua đi. Rửa xong cũng gần 1 rưỡi rồi. Anh Cương tự nhiên hỏi nó :
_ Mày gặp cả thằng Sơn với thằng Quốc rồi ak?
_Vâng, em nói lúc nãy rồi còn gì?
_ Mẹ hai cái thằng lười, nghỉ không đi làm đi, lâu lâu hết tiền,lại sang ăn chực mì tôm của tao.
_ Thế hả anh, em sang thấy 2 anh ý đang ngồi chơi đàn ghitar.
_ Ùm, 2 thằng nghệ sĩ xịn của khu đấy, chúng nó chơi hay lắm, có văn nghệ gì của khu chúng nó đều tham gia cả, mà anh nhớ trước kia mày cũng hay chơi đàn mà, sao dạo này không thấy nhỉ?
Uhm phải rồi, đàn ghitar, trước kia nó không những chơi, mà đó còn là niềm đam mê của nó suốt những năm học cấp 3. Nó lầm lì ít nói, bạn bè không có mấy, nên thời gian rảnh nó thường học đàn từ bác Vũ một người lính trở về sau chiến tranh, bác bỏ lại một phần thân thể ,là chân trái của mình tại chiếc trường miền Bắc.
Nhưng bù lại, bác có hai bàn tay khéo léo lướt trên phím đàn. Nhớ lại lúc ấy, lần đầu tiên nó thấy bác đàn hát :
_ Ủa, cái đồ gì phát được tiếng hay thế bác Vũ?
_ Đàn ghitar đấy nhóc, nghe hay không?
_ Dạ ,hay!
_ Mày thích học chơi cái này không?
_ Dạ thích, bác dạy cháu nha.- Nó hào hứng.
_ Chiều nào rảnh thì ra đây tao dạy nhé.
_ Vâng!- Và cứ thế, không cần bạn bè, nó thoát khỏi nỗi cô đơn bằng những bản nhạc không lời, từ những đoạn beat của nhạc Âu Mỹ, hay nhưng bản nhạc của yiruma khi được đổi thành ghitar, Nó nghe hợp tai được bài nào là nó tập hết cho đến khi thuần thục thì thôi. Đương nhiên là bác không dạy nó những bài đó, chỉ nhạc lý với cách chơi, các nốt thôi còn đâu muốn chơi bài nào nó phải tự mò, bác thường tự đàn hát những bài về người lính, cách mạng, tuy hay nhưng nó không thích vì “già”. Cứ thế nó hay sang bác tập mỗi chiều rảnh, vì nhà nó không có đàn, mà nhà bác có tận 3 cái, 1 cái của bác và 2 cái của những người đồng đội đã ngã xuống của bác. Nhưng rồi đến lúc cuối cấp, nó bận học hành không sang nhà bác tập nhiều được nữa, bác cũng biết lên tặng nó 1 cây đàn, trong 3 cái của bác, nó không dám nhận, vì dù sao có đàn nó cũng không tập được, ngoài học còn có công việc nhà nữa. Thế rồi những ngày thi cử ập đến làm nó ôn luyện ngày đêm, quên hẳn cái đam mê chơi đàn của nó, cho đến khi gặp 2 ông kia lúc sáng.
_ Em có bao giờ chơi ở nhà đâu mà anh thấy được, cũng vì thi đại học lên không có thời gian chơi.
_ Thế bây giờ thi xong rồi thì chơi lại đi, cái đó hấp dẫn gái lắm đấy, haha!
_ Ông hâm à, hấp dẫn gì chứ? Bây giờ muốn chơi phải có đàn tập lại, kiếm đâu ra?
_ Nếu mày muốn chơi lại thì để anh hỏi thằng Sơn kiếm cho, đơn giản thằng này nó hay sửa sang mua đàn cũ về bán mà, chắc cũng rẻ.
_ Vâng.- Nó đồng ý, vì cũng thích sẵn rồi.
Bỗng nhiên cửa phòng nó lại mở ra, nhỏ Tâm bước vào :
_ Em chào hai anh ạ.
_Ùm, Tâm sang chơi hả em?
_ Dạ, em sang nhờ anh M một chút ạ hihi!-Nhỏ quay sang cười duyên nhìn nó, từ nãy giờ nó không để ý đến nhỏ vì vẫn cay cú vụ buổi sáng, bây giờ nhỏ nhắc đến, nó mới quay ra :
_ Nhờ gì mình cơ?-nó ngạc nhiên.
_ Tý anh đèo em đi học nhé?- Nhỏ hấp háy mắt nhìn nó. Mặt ông Cương nghệt ra chút, rồi tự nhiên cười đểu đểu về phía nó, giơ ngón Cái lên kiểu “Được!”
_Ơ sao cần mình đèo?
_ Em có việc tý nói sau, được không anh Cương?- Nhỏ quay sang ông Cương.
_ Được thoải mái đi em, hehe.- đúng là ông anh bựa.
_ Nhưng tý mình phải ra quán với anh Cương rồi.- Nó vớ được cái lý do, tuy nhỏ dễ thương thật đấy nhưng mà nắng nôi thế này nó cũng không ham mà dại gái.
_ Mày cứ đèo em nó đi, tao đợi.- xong, đến lượt thằng anh nó dại gái.
_Thế nha anh ra luôn nhá em về thay đồ.- Cái giọng nhí nhảnh không kịp để nó trả lời.Xong nhỏ chạy đi.
_ Hahaha, sướng nha con, vừa lên được luôn em hoa khôi để ý, thế này thì đếu phải đóng tiền nhà rồi .- Ông Cương trêu nó.
_ Ông nhớ nhá, tối bà Quỳnh sang tôi bảo ông nói xấu bà ý.- Nó dọa.
_ Ấy ấy bậy mày, tao nói bao giờ?
_ Tôi cứ thích đấy.- Nó nói cứng.
_Hehe chú cứ bình tĩnh, được đèo gái xinh sướng thế còn trả vờ.-Ông cười cầu tài.
_ Sướng thì ông đi mà đèo, nắng thế này xem sướng không.- Nó cáu, mặc cái áo sơ mi mới trong balo, nó bước ra khỏi cửa phòng, thầm trách nhỏ khùng, trưa nắng này không biết có việc gì đây?
Đi ra phía cổng khu trọ, nó thấy bác Trung đang ngủ trong phòng. Không biết nhà bác ở đâu, mà thấy trông suốt thế nhỉ. Ra đến lề đường đợi nhỏ Tâm, nó nghĩ, không có xe thì đèo nhỏ thế nào chứ, thôi hay bảo nhỏ tự đi, nắng thế này ở nhà cho khoẻ. Đang nghĩ thì, ở phía đối diện bên kia đường nhỏ Tâm vẫy vẫy tay về phía nó, Nó bước sang đường, định bụng từ chối vì không có xe thì :
_ Em biết anh không có xe lên đèo bằng xe của em nha?
_ Có xe rồi thì tự đi đi, việc gì phải nhờ mình đèo chứ.- Nó khó chịu ra mặt, gì chứ đi dưới cái nắng gắt cuối hè của HN vào buổi trưa, thì cũng không phải là việc đơn giản gì, nhất là phải đèo một nhỏ vừa quát nó cách đây vài tiếng đồng hồ, trong khi nó không làm gì cả.
_ Có việc thì em mới nhờ chứ, thôi đi đi anh, con trai gì mà nhờ xíu cũng không chịu.- Nhỏ chạm đúng huyệt dại gái của nó.
_ Ờ, rồi thế cặp sách đâu, mà ăn mặc thế này đi ak? Học hành gì ghê thế?- Giờ nó mới để ý, nhỏ ăn mặc kiểu “đốt mắt người ta cho ra máu mũi ý”, quần ngắn lộ đùi trắng phau ra, áo thì bó sát. May mà tầm trưa nắng này ít người đi đường chứ, không thì nó dám chắc, thể nào cũng có tai nạn do nghẹo cổ, vì nhỏ như thế này họa có thằng mù mới không để ý. Nó cũng liếc liếc vài lần nhưng không chăm chăm vào , kẻo ăn tát như chơi. Ai chứ nhỏ này thì dám lắm, sáng còn đạp nó cơ mà.
_ Ak? Dạ, em quên, anh chờ em xíu nha hihi.- Lại cái nụ cười đó, cái mà nó thích nhất ở nhỏ. Xong, nhỏ chạy lại cái căn nhà cao tầng ngay gần chỗ nó đứng, mở cánh cửa sắt to màu trắng ra, nhỏ bước qua sân và đi vào trong nhà. Thì ra đây là nhà bác Trung, thảo nào bác trông suốt trong khu, nhà bác gần thế này qua đường cái là đến rồi. Nó nhìn căn nhà với giàn hoa giấy quấn quanh hàng rào ngoài sân, đẹp thật, lối kiến trúc này nó chưa thấy bao giờ, ngôi nhà không nhiều tầng nhưng trông rất rộng và có đến tận 3 gian liền. Nó đứng nhìn ngôi nhà rất lâu, thầm rủa cái con nhỏ giờ cao su và cái trường dở hơi của nhỏ, bắt học sinh đi vào cái tầm chiều không ra chiều trưa không ra trưa này. Một lúc sau nhỏ đi ra, nhỏ mặc một bộ áo dài màu trắng và đeo một chiếc cặp màu đen, nhỏ dễ thương quá khiến mặt nó hơi nghệt ra, nhưng cái thứ phá bỏ vẻ hoàn thiện của người con gái Việt Nam ở nhỏ là mái tóc màu nâu xen những lọn tím đỏ, nó thật sự không có cảm tình với mấy đứa nhuộm tóc như thế này dù biết được nguyên nhân tại sao nhỏ nhuộm. Thấy nó như vậy nhỏ kêu :
_Nhìn gì nữa, dắt giúp em cái xe nào.
_ À..ờ đây đây, làm gì mà lâu thế, biết ở ngoài này nóng lắm không?- Nó bực bội.
_ Chờ có xíu con trai gì mà…
_ Thế con trai là không biết nóng ak?
_ Rồi, thôi đi đi anh.- Nhỏ giục nó.
_ Biết đường đâu mà đi.
_ Cứ đi đi em chỉ cho.
_ Ờ, lên xe đi.- Nhỏ trèo lên rồi đưa nó cái mũ bảo hiểm, chu đáo phết. Trên đường đi nó hỏi nhỏ :
_ Thế Tâm nhờ mình cái gì?- Nó thắc mắc.
_ Ak, có gì đâu, tý đến trường tỏ ra thân mật chút với em nhé.
_ Hả? Làm thế để làm gì cơ? Mà thân mật là như thế nào?- Nó ngạc nhiên.
_ Có mấy thằng ở trường cứ làm phiền em suốt, anh giả làm bạn trai em để tụi nó khỏi làm phiền em nữa nha, hihi.
_ Ớ thôi không được đâu?- Nó từ chối.
_ Không sao đâu, giả vờ thôi đừng tưởng bở nhé, hihi.- Làm như nó thèm lắm không bằng, cơ mà cũng thấy hơi thích thích =)). Chưa kịp trả lời thì nhỏ vỗ vỗ vai:
_ Mà anh M nè.
_ Sao?
_ Anh hơn tuổi em mà.
_ Rồi sao?
_ Toàn xưng tên với mình, gọi anh em đi.
_ Xưng thế quen rồi, gọi thế kia thấy ngượng ngượng sao á.
_ Thì coi em như đứa kém tuổi bình thường đi.
_ uhm.
_ Uhm gì mà uhm, gọi thử xem nào?
_ Tâ.. À nhầm, em, đi đường nào nữa?- Hơi ngại mồm nhưng nó hỏi nhỏ luôn.
_ Hihi, đến cái cột đèn kia anh rẽ trái nha.
_ Uhm.
Nó với nhỏ không nói gì với nhau nữa, đường phố giờ này cũng vắng nên thấy cứ im im kiểu gì á. Đi thêm đoạn nữa thì nhỏ đập đập lưng nó chỉ chỉ :
_ Kìa kìa đến rồi anh.
_ À uhm.
Nó đỗ lại. THPT KL cổng trường cũng đông học sinh, một số đang nhìn nhìn nó và nhỏ. Nhỏ xuống xe, nó rút chìa khóa đưa nhỏ :
_Nè.
_ Ơ.. gì?
_ Cầm lấy, đi xe ôm về.- Nó nói không vì vẫn ngại mồm.
_Anh hâm ak? Lấy xe em mà về.
_ Ơ thế, không sợ lấy luôn ak?
_ Anh có mà dám lấy ý hihi.- Nhỏ cười cười.
_ Uhm thôi về nha.
_ À mà nè.
_gì?
_ Chiều đến đón em nha.
_ Có vụ này nữa hả?
_ Chứ sao? Anh đi xe em mà.- Nhỏ nghênh cái mặt lên…
Chap 7
_ Uhm, được rồi thế mấy giờ vậy e..m?- Chán quá, khi không lại làm xe ôm cho nhỏ, mà có được ôm cái nào đâu.
_ Anh đọc số điện thoại đi, tan em gọi.- Nhỏ rút ra cái điện thoại to tướng mà có đúng một phím ở cuối, vuốt vuốt ( phải một thời gian sau nó mới biết điện thoại cảm ứng ).
_ Ak anh không có dùng?
_ Ủa thế kỷ bao nhiều rồi mà không dùng điện thoại vậy ông?.- Nhỏ tỏ ra ngạc nhiên. Không phải nó không muốn dùng mà là nhà nó không mua cho nó, nhưng nó chả có tý gì ngại ngùng về điều này.Ngược lại nó còn tự hào vì có một gia đình êm ấm.
_Ờ thế kỷ 21 rồi sao? Chưa có tiền mua thì chưa có.- Nhỏ có vẻ hơi sững trước câu trả lời quá ư thật thà của nó.
_Ak không sao, vậy khoảng 5 giờ anh nhé,hihi.- Nhỏ cười tươi luôn được.
_ Uhm, thôi về nhé!
_ Vâng!- Xong nhỏ đưa nó cái mũ bảo hiểm chạy về phía trường. Đến gần cổng, nhỏ đứng lại quay về phía nó tay vẫy vẫy rồi đi vào. Nó khẽ cười vì cái hành động dễ thương đó, rồi quay xe về. Trên đường nó suy nghĩ đến cái việc giả làm bạn trai mà nhỏ nhờ nó, cái trò này làm nó tưởng bở, trong đầu ” chả lẽ nhỏ thích mình sao ta? “.
Trước cái nắng dữ dội như thiêu của HN, nó chỉ muốn về nhà luôn thôi, ấy vậy mà ông trời không thương, cái cột đèn chết tiệt đổ sang màu đỏ. Dừng xe lại đợi đèn xanh, nó để ý mấy người đỗ bên cạnh, khuôn mặt ai cũng tấm mồ hôi và lộ vẻ căng thẳng, dám chừng một hành động nhỏ của nó thôi cũng ăn chửi không bằng ý, khiếp thật!
Lúc sau được đi, nó về thẳng luôn. Không phải nó siêu đến độ đi một lần biết đường luôn đâu, thật ra cũng mấy lần nó nhìn thấy có khu nhà y hệt chỗ nó nhưng đối diện không có hàng rào hoa giấy nào lên nó tiếp tục chạy. Nói chính xác hơn thì nó nhớ nhà nhỏ vì căn nhà rất đặc biệt.Về qua nhà nhỏ thì thấy, bác Tám đang cắt gì ngoài giàn hoa, chắc tỉa cành, nó chào bác :
_ Dạ cháu bác.
_ Ủa M hả cháu?
_ Vâng, bác mở giùm cháu cửa với, cháu gửi lại bác cái xe.-Bác ấy ra mở cửa, thắc mắc :
_ Ơ cái Tâm đâu? mà cháu lại đi xe nó thế này?
_Dạ, Tâm nhờ cháu đèo đi học ạ, cháu sang trả xe.
_ Ôi cái con bé này, nắng nôi bắt tội cháu quá, Uhm bác xin, cứ để đấy cho bác, vào nhà uống li nước cháu.- Bác mời nó.
_ Dạ thôi, cháu xin phép về còn còn ra quán với anh Cương không muộn bác ạ.
_ Uhm, Vậy để dịp khác nhé, cháu ngoan quá, mới lên đã định đi làm rồi, chả bù cho con Tâm nhà bác.
_Dạ cũng bình thường mà bác hihi.- Gì chứ, được khen thì nó sướng lắm. Chào bác đi về, thấy phòng nào cũng đóng cửa. Vào phòng mình thì ông Cương đang ở trần trước cái quạt, trông mặt phê phê , thấy nó ổng cười cười :
_ Ghê ak nha, chú em khá đấy haha?
_Khá gì, ông hâm ak?
_ Mới lên mà mày đã lọt vào mắt xanh của cái Tâm rồi, quá siêu ấy chứ haha.
_ Xanh đỏ gì, thế có ra quán không?- Nó không thích lắm lên đổi chủ đề luôn.
_ À anh quên, thôi đi luôn, muộn rồi mày.- Đen quá vừa đi về xong chưa kịp thở. Ông cương dắt xe ra, đến cổng khu thì nó leo lên xe.Quán cũng vắng thôi vì tầm chiều ít khách. Anh Cương nói chuyện với chủ quán về việc anh nghỉ, nó làm thay anh, ông bà chủ dễ tính, lên cũng đồng ý , nó làm bắt đầu từ ngày mai, anh Cương làm nốt hôm nay. Xong nó đi xe anh Cương về, anh bảo thế. Đến phòng, nó nằm xuống ngủ luôn vì mệt quá rồi.
.
.
.
Khoảng 4 giờ rưỡi thì nó dậy, nhớ đến cái con nhỏ kia,còn phải đón nhỏ nữa. Rửa cái mặt cho tỉnh ngủ nó định đi đón thì mới nhớ đã trả xe. Bây giờ mới thấy cái ngu của nó, biết thế không trả xe nữa, lại phải đi xe của ông Cương.
Thôi thì đành vậy, nó đi sớm một chút, nhỏ đỡ phải đợi. Chả hiểu sao nó bắt đầu biết nghĩ cho nhỏ từ lúc nào.Lại đi trên cái đoạn đường đó, ít ra cũng tắt nắng rồi, đỡ hơn bao nhiêu. Đến cổng trường nhỏ thì có tiếng trống. Công nhận nó thiêng thật đấy. Nhìn cái cảnh học sinh túa ra nó lại nhớ đến cái thời cấp 3 của nó, tẻ nhạt và vô vị, không có thằng Long và cây Ghitar, khéo nó tự kỉ lúc nào không hay. Lúc sau nhỏ đi ra, đứng gần cái cổng nhỏ cứ nhìn nhìn xung quanh, chắc kiếm nó. Nó tiến đến gần :
_ Xe ôm em ơi?- Nó trêu nhỏ.
_ Giá cả thế nào anh, hihi!
_ Cần ôm thôi em.
_Xí, mơ đi nhá.
_ Ờ để về ngủ đã, lên xe đi.
_ Là sao?
_ Thì ngủ mới mơ được chứ.
_Hihi!
_ Thôi cười hoài, lên đi còn về.
_ Từ từ đã nào, vừa tan xong mà.
_ Rồi, thế ở đó cho đỡ mệt, đây về trước.- Nó giả bộ vít tay.
_ Đây đây, con trai gì mà khó tính.
_Mệt quá, nói nữa là đi bộ nha…
Tưởng nó nói thật, nhỏ trèo vội lên xe, bỗng ở cái cổng trường đông đúc, một đám học sinh,toàn con gái đi ra :
_ Ôi con Tâm có trai đón kìa tụi mày, đẹp trai quá hihi…
_ Con kia có bạn trai mà giấu kĩ ghê…
_ Hú hú, anh ơi bỏ nó đi đèo em về nè.. Bla…bla.- Khiếp! động phải cái ổ yêu nhền nhện rồi, chắc bạn của nhỏ, đúng là cái lũ nhiều chuyện, cơ mà cũng vài con xinh phết nó để ý thấy. Mà công nhận bọn này bạo mồm thiệt đấy, chứ ở quê nó, mấy đứa con gái mà thấy trai lạ thì lại xúm hết vào nhau đi về nhà vội, kiểu bắt sợ bắt cóc không bằng. Nhỏ nghênh cái mặt lên cười cười :
_ Ờ đấy, anh yêu của tao đấy tụi mày thấy đẹp trai không? hihi.- Nhỏ cũng bạo mồm không kém. Mà nó là anh yêu của nhỏ lúc nào nhỉ? diễn cũng vừa vừa phải phải thôi chứ. Nhưng nó nghe hai từ ” anh yêu ” cũng thấy thích thích, dù sao nhỏ cũng xinh mà.
_ Ui trộ ôi, tình cảm quá kìa tụi mày..
_ Thôi đi đi anh.- Nhỏ đập đập vai nó.
_ Uhm.
_ Tao về trước nha, mai gặp.- Nhỏ vẫy tay chào mấy con nhền nhện.
_ Anh ơi đèo nó về thẳng nhà nha anh, hihi…- Chúng nó vẫn không tha. Nó gật đầu trào cả đám rồi, phóng xe đi. Trên đường nhỏ hỏi nó :
_ Xe em đâu mà đi xe anh Cương thế anh?
_ Trả rồi.
_ Sao không để đấy xe em mà đi?
_ Thế tự nhiên đi xe em, trước mặt hai bác ak?
_ Có sao đâu, xe em chứ đâu phải xe bố mẹ.
_ Thế ai mua?
_ Bố em mua.
_ Thì đó, không thấy kì ak?
_ Nhưng mua cho em mà.
_ Thôi mệt quá, xe nào mà chả được, nói nữa đi bộ á.- Dường như câu dọa này rất hiệu quả, nhỏ im luôn. Đến chỗ cột đèn nhỏ lại gọi :
_ Anh ơi.
_ Gì?
_ Em đói.
_ Đói về tý ăn cơm.
_ Nhưng về bây giờ chưa có cơm.
_ Rồi, thế giờ muốn sao?
_ Đi ăn đi anh?
_ Ăn gì?
_ Anh cứ đi đi em chỉ cho.
Rồi, quẹo trái, quẹo phải, đi thẳng….
_ Đến rồi anh ơi.
Một quán ăn nhỏ gần trường tiểu học, nó đỗ xe khóa cổ rồi đi vào cùng nhỏ Tâm. Bên trong có vài đứa trẻ con đang ngồi ăn nhìn nhìn chúng nó như sinh vật lạ. Chắc chưa thấy mấy đứa lớn như nó vào đây bao giờ. Ngồi vào chiếc ghế nhựa, thì một chị trẻ trẻ đeo cái tạp dề đi ra :
_ Tâm à em, như cũ nhé.- Nhỏ khách quen rồi thì phải.
_ Vâng chị, hihi.
_ Ủa mà nay dẫn bạn trai đi nữa cơ ak, đẹp trai đó nha, em ăn gì?
_ Dạ lấy em giống của Tâm.- Ngại lên nó trả lời bừa, nhỏ ăn được chắc nó cũng ăn được.
Chị ấy đi vào.
_ Quán quen luôn hả?
_ Vâng hihi,tan học em hay vào!
_ Vậy tan học lúc nào cũng đói ak? Học gì mà tốn calo giữ vậy?
_ Thì học thôi, con người ai chả phải ăn.
_ Uhm, nhưng ít ai, ăn 4 bữa chính lắm.
_ Cái anh này, kệ người ta.
_ Thế ăn nhiều không sợ béo ak?
_ Nhưng em có béo đâu?
_ Vậy em nhận là em ăn nhiều ak? =))
_ Không nói truyện với anh nữa.
Lúc sau chị, bán hàng mang ra, Đĩa xúc xích, bò viên chiên,cá viên chiên, nem chua..
_ Nhiều này ăn sao hết, vậy trời.
_ Anh cứ ăn đi, tý nữa có khi phải gọi thêm đấy.- Rồi nhỏ ăn, xỉa mấy cái đĩa cứ như chết đói năm 45 ý. Nó thì được vài miếng rồi thôi, gì chứ mấy thứ này nó ít ăn lên không thích lắm. Lúc đói, coi bộ củ khoai lang với nó còn thích hơn cái đống này. Nó ngồi im lặng nhìn nhỏ ăn, lâu lâu ngước lên bắt gặp ánh mắt nó nhìn mình, nhỏ chỉ cười cười rồi lại cúi xuống ăn tiếp, khiến nó hơi ngại. Rồi mấy cái đĩa đồ ăn hết sạch nó hỏi:
_ Xong chưa?
_ Rồi anh ạ, hihi.
_ Thế về nhá.
_ Vâng, hihi.
Nó đi ra chỗ chị bán hàng trả tiền, nói gì thì nói. Nó cũng biết, đi với con gái con trai luôn là đứa phải đứng ra trả tiền. Chán thật, chưa đi làm được ít tiền nào mà nó đã tiêu như thế này rồi, may mà lúc đi có mang theo cái ví. Nhưng :
_ Nè nè, anh làm gì vậy?
_Thanh toán.
_ Thôi để em trả cho.
_ Nhưng….
_ Thôi lần này anh đèo em, em mời, mà anh cũng ăn mấy đâu.
Đành vậy, nhỏ giành thì thôi, đỡ tốn, mất công làm người tốt mà chả được gì. Nó ra lấy xe mặc trong ánh mắt ngạc nhiên của chị bán hàng. Bước dắt cái xe ra nhỏ trèo lên, nó nổ máy chạy. Trên đường nhỏ lại vỗ vỗ lưng nó :
_ Anh anh.
_ Gì nữa, đừng bảo quay lại vì còn đói nha?
_ Không em hết đói rồi.
_ Vậy sao?
_ Lúc nãy ăn cay, em hơi khát.
_ Cái gì vậy trời, ở đấy có nước mà sao nãy không uống?
_ Nãy không khát, giờ mới khát.- Nhỏ phụng phịu.
_ Thôi xin thua chị hai, giờ muốn sao?
_ Đi uống nước đi anh, hihi?
_ Chị hai tha em, mệt quá rồi.
_ Đi mà anh, em khát thiệt mà.
_ Hazzj, Chờ tý, vào kia đổ xăng đã, đi từ chiều còn xíu ak, không tý dắt bộ về á.-Xong,vẫn mất tiền đổ xăng, cũng thế, không về lại mang tiếng với ông Cương, vì đi xe ông ý mà…
Chap 8
Ghé vào cây xăng gần đó, trong lúc đổ nhỏ cứ đi tới đi lui.
_ Sao thế, khát quá ak? Uống tạm cái này không?
_ Cái gì?- Nhỏ quay qua nhìn nó.
_ Nè!- Nó chỉ vào bình xăng.
_ Đồ dở hơi, có giỏi anh đi mà uống.
_ Haha.
Đổ xăng xong, nhỏ trèo lên xe, nó thì trả tiền xăng.
_ Rồi, giờ đi đâu?
_ Đến ngã tư, quẹo phải nha anh.
Ngã tư, quẹo phải….
_ Đến rồi anh.
Một quán cà phê hiện ra trước mắt nó, trên biển còn có hình cốc cà phê, bằng dây đèn màu vàng. Bên ngoài thì hoa lá chăng xung quanh, trông cũng đẹp. Nhưng coi bộ nó thích cái quán cóc, với đầy đủ loại nước giải khát bày la liệt trên bàn ở phía đối diện hơn, vì thật ra nó không thích uống cà phê, cà phê đắng nó chỉ uống lúc nào nó buồn thôi. Cái thứ mà nó thích uống nhất là….nước lọc, đơn giản đó là thứ giải khát tốt nhất, cái thứ nước, không màu không mùi không vị, và chắc chắn không thể ngon bằng những loại nước khác.. Nhưng liệu có ai không uống nước lọc trong vòng một ngày hay không? Nó nghĩ là không đâu, và hơn cả nó cũng không được uống nhiều loại nước ngọt. Lan man quá, thôi kệ, cứ vào cùng nhỏ. Để anh bảo vệ dắt giùm cái xe. Nhỏ với nó đi vào, nhỏ chọn cái bàn gần máy lạnh, chắc nhỏ cũng nóng. Một bé chạy bàn đi ra :
_ Anh chị dùng gì ạ?
_ Lấy chị một cam ép em ơi, anh uống gì?
Đang tính xem cái menu mà nhỏ gọi luôn, chả lẽ lại để bé kia đợi, nó chưa biết gọi gì, vì không thích cà phê, chả lẽ gọi…nước lọc, ngại chết, thôi thì :
_ Cho anh như của chị này nhé.- Lần thứ bắt trước nhỏ.
_Dạ anh chị chờ chút ạ.- Bé chạy bàn ghi ghi rồi chạy vào.
_ Nè, sao lại bắt trước em hoài vậy?
_ Thì không biết gọi gì?
_ Bộ muốn uống gì cũng không biết ak?
_ Biết.
_ Sao không gọi?
_ Muốn uống nước lọc đấy, có gọi không?
_ Ơ, sao lại nước lọc?
_ Thì muốn uống cái đó thôi.
_ Sao lại thích uống cái đó?
_ Mệt quá, hỏi nhiều uống cho xong rồi còn về.
Con bé chạy bàn mang nước ra :
_ Dạ, em mời anh chị ạ.
_ Uhm cảm ơn em.- Nhỏ chạy bàn đi vào. Nó cũng khát, liền cầm cốc nước cam ực phát hết già nửa.
_ Khiếp làm gì mà anh như chết khát thế?
_ Thế cơ ak? Không biết đứa nào chết khát nhỉ?
Nhỏ chả nói gì cúi cúi xuống hút, còn vén tóc lên, trông cái điệu bộ này, nó thấy hơi hơi có chút gì xao xuyến vì nhỏ dễ thương quá.
Nó cứ ngồi nhìn nhỏ uống nước thôi, cốc nó thì hết từ nãy rồi. Chả hiểu sao, mới quen nhỏ chưa đầy ngày mà nhỏ tạo cho nó một cảm giác kiểu như quen từ lâu rồi ấy, nhất là về phía nhỏ, bạo dạn thật, nói chuyện với nó rất tự nhiên. Đi với nhỏ mà nó có cảm giác lạ, chút thích chút vui vui, lạ lắm. Không biết nhỏ có thế không nữa?Đang nghĩ nghĩ thì :
_ Nè anh M ơi!
_ Hả.. Gì?
_Anh nghĩ gì mà mặt nghệt ra vậy, về thôi.
_ Xong rồi hả, uh thôi đi về .
Lần này nó trả tiền, nhỏ cũng chả dành nữa. Đi trên đường, thấy cũng tối tối, nhòm nhòm được cái đồng hồ ở cửa hàng quần áo, 6 giờ hơn rồi, cũng muộn. Mà thôi chết! Nó mải đi với nhỏ mà quên mất đón anh Cương rồi. Nó đành phóng vội về, trên đường nhỏ bỗng vòng tay qua bụng nó, một luồng điện chạy qua :
_ Ế làm gì vậy?
_ Thì trả công xe ôm.
_ Anh đùa thôi mà.
_ Bộ không thích à.
_ Thì c..ó. Nhưng người ta nhìn kìa.
_ Kệ người ta.- Xong, nhỏ Tâm chắc tốt nghiệp trường bạo dạn rồi.Dù cũng phê phê, nhưng vì ngại lên nó vẫn :
_ Thôi bỏ ra đi nóng mà.- Đúng là lần đầu được gái ôm, dù không khít nhưng cảm giác vẫn rất lạ.
_ Hứ.- Nhỏ rút tay lại luôn. Nó và nhỏ không nói chuyện gì với nhau trong suốt quãng đường về nữa. Trên đường, từng dòng xe, tiếng cười nói của con người, tiếng xào xạc của lá cây, tạo lên một không khí xô bồ vội vã, nó cảm nhận được như vậy. Dường như mùa thu đến thật rồi, luồng gió mát rượi phả vào người nó sảng khoái quá. Mà phải công nhận, HN ồn ào thật.
Về đến nhà, nhỏ chạy vô luôn không chào hỏi nó câu gì nữa, đúng là con gái, sáng nắng, chiều mưa, trưa dở dở. Bước qua cổng, chào bác Trung một tiếng xong nó phóng thẳng vào phòng trọ. Hình như, mọi người đều đông đủ vì phòng nào cũng sáng đèn.
Về đến phòng thì nó thấy mở sẵn cửa, dắt cái xe vào. Ông Cương đang xào xào cái gì đó trong cái chảo trên cái bếp ga mini thơm thiệt . Thấy nó ông rú :
_ THẰNG KIA MÀY ĐI ĐÂU GIỜ MỚI VỀ HẢ!!?- Mặt ông nhăn nhăn.
_ Đi với cái Tâm.
_ Há? mày triển nhanh thế cơ ak?- Mặt ông xìu lại hiện lên vẻ tò mò.
_ Triển cái gì mà triển, nó hành em đi đón nó,bắt chở đi ăn uống lung tung kìa kìa…
_ Haha, giỏi! Có khi nó thích mày rồi đấy, tao chưa thấy nó nhờ thằng nào trong khu trọ này đèo đi đâu, mà mày lại mới lên nữa.
_ Thôi đi ông nói linh tinh hoài.- Nó khó chịu.
_ Rồi mày xem tao nói chỉ có chuẩn thôi, mà đi tắm rồi chuẩn bị ăn cơm mày.- Nó đến lục cái tủ tìm quần áo, quần đùi áo cộc cho mát. Tắm xong nó ra thì thấy anh Cương dọn sẵn bát đũa rồi :
_ Sao nay ăn sớm vậy anh?
_ Tý có người đến chơi.
_ Ai vậy anh?
_ Quỳnh,
_ À hóa ra là vậy, haha ông cũng ghê lắm nha.
_ Ăn đi. Mà nè, mai đi làm rồi đấy nhé.
_ Vâng.
_Mà mày chưa có điện thoại đúng ko?
_ Vâng, em chưa mua.
_ Thôi không phải mua.- Nói xong ông đứng dậy, tiến về phía cái tủ, lôi ra một cái hộp.
_ Anh cho mày, lấy mà dùng.
_ Gì vậy anh?
_ Điện thoại, nokia 2700 còn mới đấy.
_ Đâu mà anh có?
_ Thằng bạn nó nợ tiền mày không có lên nó trả cái này.
_ thôi em không nhận đâu.
_ Mày điên ak, anh em với nhau tao không cho mày nổi cái điện thoại chắc.- Ông ý tốt quá.
_ Nhưng…
_ Cứ cầm mà dùng, không phải ngại, mai mua cái sim lắp vào.
_ Dạ vậy em xin.- Dù sao thì nó cũng thích sẵn rồi. Cầm cái điện thoại còn mới trên tay, nó vui vui xúc động.
_ Thôi ăn đi, xong rửa bát nhé.
Lúc sau ăn xong nó rửa bát, cũng chỉ có bát canh với đĩa thịt xào, hai bát của anh em nó lên cũng nhanh. Rửa loáng cái là xong, vì nó quá quen với công việc này rồi. Khoảng 7h hơn thì chị Quỳnh sang. Búi tóc, cổ trắng ngần, dáng cao cao. Nó nhìn còn mê nữa là anh nó. Tay chị xách bọc gì đó :
_ Anh Cương ơi! M à em.- Không nó thì ai nữa, bà này hỏi lạ.
_Vâng chị sang chơi ạ.
_ Anh đây hihi.- Thấy bà, mắt ông sáng rực lên phi đến ngồi cạnh. Hám gái dữ hơn cả nó.
_ Xích ra, em nó nhìn kìa.
_ Kệ nó.-Ờ ngon, ở đó mà kệ, nó đang nghịch cái điện thoại mới lên không quan tâm, chả có gì ngoài vài cái trò chơi cài sẵn.
_ Em mang gì sang vậy?
_ À, vài quả táo, hai anh em ăn nha.
_ Ui em chu đáo ghê.- Sởn hết da gà.
_ Thằng M lấy con dao ra đây.-Ông quay sang nó sai. Chạy vào lấy dao, kệ miễn được ăn là tốt rồi, gì chứ còn đúng là loại quả mà nó thích thì không thể không ăn rồi. Rửa sạch đưa chị Quỳnh, để chị ngồi gọt. Trong lúc ấy, ông Cương mặt cười vênh vênh lên phía nó như muốn nói :
_” Người yêu tao giỏi chưa “.- Gì chứ cái này nó cũng làm được. Nó nhìn ông mồm bĩu bĩu :
_” Có gì đâu, tôi cũng làm được.”
Ăn xong chị Quỳnh dọn dẹp, không để nó dọn nữa, ngồi thêm một lúc thì :
_ Anh với chị đi có việc tý, mày ở nhà nha.- Á à , đi đánh lẻ mà bày đặt “công việc” à? được đấy?
_ Vâng anh cứ đi đi.- Xong ông dắt cái xe ra, chị Quỳnh leo lên xe.
_ Em chào anh chị ạ.
_ Uhm, anh chị đi nhé.- Chị cười cười tay vẫy chào nó, rồi ông Cương phóng đi. Nó quay vào nhà, ngồi được lúc thì chán quá, tính đi bộ chút cho xuôi cơm vậy. Đóng cánh cửa vào, nó bước chậm chậm qua khu trọ, không ai để ý mấy lên nó thôi ý định chào hỏi luôn. Đến căn phòng số 3, nó thấy anh Sơn đang ngồi chỉnh đàn :
_Em chào anh.- anh ấy ra nhìn nhìn.
_A thằng M hả?
_Vâng anh ăn cơm chưa? Anh Quốc đâu anh?
_ Anh ăn rồi, thằng Quốc đi chơi với bạn gái nó.
_ Giống ông Cương nhà em.
_ Haha, thì trước lúc mày lên hôm nào chả vậy?
_Thật hả anh?
_ Uhm.
_ Để về em trêu ông ý.
_Haha.
_ Anh cho em mượn cây đàn được không.- Nó mượn anh Sơn.
_ Đây nè, bộ chú cũng biết chơi Ghitar ak?- Anh đưa đàn cho nó hỏi.
_ Dạ cũng biết chút chút ạ.
Chạm tay vào cây, đàn chợt một cảm giác thân quen ùa về trong nó, hình ảnh khoảng sân rộng với một người đàn ông khuyết tật và một thằng nhóc ngồi chơi đàn, hiện đầy tâm chí nó, nhớ quá cái thời cấp 3, bác Vũ . Bất giác, nó đưa tay lên chơi khúc dạo đầu của bản sunflower của paddysun, tâm hồn nó thư thả, quyện theo bản nhạc, vui quá, cảm giác này đã bị nó làm mất đi bao lâu rồi, do mong muốn đỗ đại học, giờ nó trở về mang lại niềm đam mê của nó.
_ Ghê nhá, mày hơn anh rồi đấy, bản này khó anh chưa tập.- Anh Sơn vỗ tay.
_ Có gì đâu anh.
_ Nghe là biết dân chuyên nghiệp, mày học lâu chưa?
_ Lớp 10 anh ạ.
_ Thế mà giờ đại học rồi cơ ak, mấy năm rồi cơ mà, bảo sao chơi hay thế. Anh mới học thôi á.- Nó biết, vì loại đàn ạ dùng là loại dây cước, dành cho những người mới tập.
_ Vâng.
_ Mày chơi hay thế, sao lại không có đàn?
_ Dạ trước kia em toàn đi học nhờ, gia đình cũng không để ý lắm lên không mua.
_ Thế bây giờ mày cần mua không anh giúp? Chơi hay thế mà không có đàn phí lắm.
_ Được hả anh?
_ Được chứ, mày yên tâm, không đắt lắm đâu..
Chap 9
_ Vậy anh tìm giùm em, dây kim loại anh nhé.
_Uhm, tìm được anh bảo.
_ Vâng, em cảm ơn, thôi em đi dạo chút cho tiêu cơm, vừa ăn no quá anh ạ.
_Ok đi đi em.
Đứng dậy phủi phủi cái quần như thói quen, Nó lại đi tiếp. Không thấy bác Trung trong cái phòng gần cổng, chắc bác hay về tầm nay, một ngày trông rồi mà, tối qua nó ngủ sớm lên không biết. Bước qua cánh cổng ra ngoài đường, nó cứ đi như thế thôi, gió lùa vào người, mát quá. Nhìn thấy những ngọn đèn đường sáng vàng toả xuống lòng đường đầu nó nghĩ lung bung về những ngày sắp tới, cuộc sống có ổn không, nó không biết? Dòng suy nghĩ đó được dập tắt bởi từ “kệ” vừa đến trong đầu nó. Nó là thế, đôi chút sống thoáng và bất cần, an phận thoả mãn bởi những gì mình đang có. Đi đến phía đối diện căn nhà, với giàn hoa giấy, nó để ý có hai người đang đứng ở cổng. Cái dáng kia thì chắc chắn nhỏ Tâm rồi, nhỏ mặc cái bộ đồ trong nhà đứng khoanh tay trước cổng mặt vẻ khó chịu lắm, còn đối diện nhỏ hình như là thằng nào đó, đang ngồi trên xe nhìn nhìn nhỏ, trông dáng vẻ cũng được, đầu tóc dựng đứng, nó không nhìn thấy mặt vì thằng kia quay về phía nhỏ. Đến gần thì :
_ Anh về đi, em có người yêu rồi, anh ý mà thấy em đi với anh thì không hay đâu…
_ Đi với anh một chút cũng không được ak?…
Rồi, hiểu cái vụ này, chắc thằng cu đang cưa nhỏ mà nhỏ không thích, nó chỉ lạ là nhỏ có người yêu rồi mà còn nhờ nó đóng giả. Nghe thấy nhỏ nói thế cũng hơi nhột vì lúc chiều vừa có chút cảm giác với nhỏ xong. Nhưng thôi mặc kệ, chuyện của nhỏ, nhỏ tự giải quyết lấy. Nó không quan tâm làm gì cho mệt não, dù sao thì nhỏ cũng có người yêu rồi. Nó tự nhủ như vậy, rồi lại đi tiếp tục với việc đi dạo của mình, bỗng :
_ Người yêu em kìa, anh dịch ra đi.- Nhỏ chạy lại chỗ nó, ôm cái tay, bắp tay nó lại chạm vào cái gì mềm mềm ý, phê thôi rồi. Đang đơ đơ đầu chưa kịp tiếp nhận thông tin thì nhỏ lại tiếp :
_ Anh yêu đi đâu vậy?- Thoáng thấy cu kia quay lại, nhăn mặt nhìn nó, đẹp trai phết, nhưng kệ.
_ A..a..nh đi dạo.-Nó ấp úng, nhỏ bấm bấm vào tay nó.
_ Anh này! đi không rủ em.- Diễn thôi, làm gì như thật thế vậy trời, nhỏ làm nó tưởng bở ghê quá. Kiểu này nhỏ mà thi diễn viên thì chắc chắn sau này thế nào cũng nổi tiếng cho coi.
_Ak..uhm, thế giờ rủ nè em đi không?- Nó cũng không muốn nhìn thằng đẹp mã kia chút nào nữa, ai bảo đẹp trai hơn nó làm gì?
_ Dạ có hihi.- Lại cái điệu cười đó, nó thích nhất ở nhỏ là ở điệu cười duyên.Xong quay qua mặt lạnh luôn với thằng kia :
_ Anh về đi, em đi với người yêu em đây..
Thằng kia cười đểu, đi đến phía nó và nhỏ, thằng này cao thật, lại đô nữa, hay tại do nó lùn nhỉ? Giả sử ăn một đấm của thằng này chắc nó vẹo xương quá :
_ Chào bạn, Mình là Cường rất vui khi được gặp bạn.- Thằng đó chìa bàn tay to bành ra, nó bắt tay :
_ Uhm mình tên M.
_ Bạn làm việc gì vậy?
_ Không mình sinh viên tỉnh lẻ lên đây học thôi.- Thằng đó quay qua nhỏ Tâm :
_ Người yêu em đây sao?
_ Uhm đúng đó, anh về đi..
Thằng đó bỗng nhiên phì cười, rồi quay xe đi để lại một câu :
_ Để xem mối tình này được bao lâu, sinh viên tỉnh lẻ haha..- chắc thằng ý nghĩ nó nghèo, đúng nó nghèo thật,nhưng chỉ về vật chất thôi, còn nó giàu hơn thằng Cường về mọi mặt, loại như nó không có bố mẹ ra ngoài cái xã hội này sống 1 ngày thì năm sau mộ xanh cỏ. Nó khinh cái loại đó.
_ Em xin lỗi…- Nhỏ lí nhí.
_ Sao?
_ Tự nhiên lôi anh vào chuyện này.
_ Không có gì? Thế người yêu đâu không gọi nó ra?
_ Người yêu nào? Em đã có đâu?
_ Sao nãy bảo có?
_ Thì lúc ấy không muốn đi với anh Cường lên bịa mà, tự nhiên anh lại đi ra,may thiệt đấy, em cảm ơn nha hihi.- Nghe những lời này nó cảm thấy vui vui, chả nhẽ nó thích nhỏ rồi chăng? Không đời nào, mới gặp được có một ngày thôi mà, chắc cũng chỉ là cảm giác trước bất kì đứa con gái đẹp nào thôi, con trai mà, ai chả vậy?
_ Vậy à?
_ Uhm, mà anh đi dạo thiệt hả?
_ Thế nghĩ đi đâu mà đi bộ rồi ăn mặc như thế này?- quần đùi áo cộc, dép tông, thêm cái mũ đội ngược nữa thì y chang thằng bán vé số.
_ Ừ ha hihi,mà nhìn cái chân anh nhẵn ghê ?- Ôi ngại quá, chân nó cứ bé bé không có chút lông nào, mẹ nó còn bảo giống của con gái.
_ Thì sao, bộ chân em không nhẵn ak?
_ Hỏi kì ghê, nhẵn hơn anh là cái chắc.
_ Thế còn thắc mắc gì nữa?
_ Nhưng chân con trai thì phải có….
_ Thôi nín, thế có đi cùng không?
_ Có chứ, em lại đói rồi hihi..
_ Ăn cơm chưa?
_ Ăn rồi nhưng có chút mà.
_ Sao không ăn nhiều vào?..
_ Em ko thích ăn cơm?
_ Thế 2 bác không nói gì ak?
_ Không bố mẹ em dễ lắm.
_ Uhm, à Mà nè.
_ Sao anh?
_ Bỏ tay ra được chưa, nóng quá.
_Úi hihi, em quên.- Nhỏ chắc ngại lên giật ra luôn
_ Lợi dụng thì có.
_ Xí, chả thèm.- Nhỏ bĩu bĩu cái môi.
_ Ờ, thôi đi.
Nó vẫn thế, cứ chầm chậm mà đi. Nhỏ thì khác, nhảy nhót lúc thì đi trước nó cả đoạn dài, lúc thì tụt lại phía sau vì mải ngắm mấy cửa hàng quần áo, đúng là đồ con gái, bị nó bỏ lại thì í ới gọi nó, bảo đứng lại chờ. Chúng nó cứ thế đi thẳng men trên vỉa hè. Tối nay HN đẹp thật, trời đủ trăng và sao, mát mẻ, những cành cây đung đưa, dưới những ngọn đèn đường , làm cho bóng của chúng in trên đường cũng động đậy theo. Nhiều người cũng để ghế ngồi trước cửa nhà, chắc họ cũng thích cái không khí mát mẻ này như nó. Nó để ý thấy một vài ánh nhìn về phía mình, chẳng sao cả, cũng là con người mà, có gì lạ đâu chứ. Bỗng :
_ Nè, anh đang nghĩ gì vậy?
_ Kh..ô.ng, có nghĩ gì đâu.- Nó chợt tỉnh lại bước qua cái cảm xúc vừa rồi của mình. Nhỏ không nói gì nữa, vẻ mặt trầm ngâm. Không hiểu sao, bên cạnh nhỏ nó lại nói nhiều đến như vậy? Cái tính lầm lì im im của nó dường như mất đi khi bên cạnh nhỏ Tâm, thay vào đó là những câu trả lời rút gọn, câu hỏi rút gọn hay đến cả câu bông đùa cũng rút gọn nốt đến từ phía nó. Chả lẽ nhỏ đã làm nó thay đổi ư? Chắc không phải, có lẽ là do đây là người bạn thứ hai của nó sau thằng Long, vì bạn bè sẽ dễ nói chuyện hơn, sở dĩ nó như vậy là vì nó không có bạn thôi,
_ Mà em nè.
_ Sao anh?
_ Em biết cửa hàng nào bán sim gần đây không?- Nó nhớ đến cái điện thoại đang nằm trong túi.
_ Dạ biết, để làm gì anh, bộ anh có điện thoại rồi hở?
_ Uhm có rồi.
_ Đâu đưa em xem nào.
_ Nè.- Rút con điện thoại mới ra đưa nhỏ. Nhỏ loay hoay lúc rồi phán :
_ Được đấy chứ, có mạng lại còn nghe được nhạc có thẻ nhớ 1 ghi đàng hoàng nè.
_ Là sao?
_ Là anh có thể nghe được nhạc từ cái điện thoại này.
_ Hay vậy hả, thế muốn nghe được phải làm sao?
_ Thì phải cóp nhạc vào chứ sao?
_ Ờ..ờ rắc rối quá, thôi mai tính sau giờ mua sim đã.
_ Vào hàng kia kìa anh.- Nhỏ kéo nó đến một cửa hàng tạp hóa, có ghi đại lý sim thẻ.
_ Ờ vào.- Một bác gái đi ra :
_ Hai cháu mua gì?
_ Lấy cháu cái sim bác.
_ Sim gì cháu.- Chưa biết trả lời sao thì nhỏ nói.
_ Dạ Viettel.
_ Uhm, chờ bác chút.
_ Vâng.- Nó trả lời, bác ấy quay vào, sau đó cầm bọc 1 đi ra, lục lục cả tập sim.
_ Này cháu.
_ dạ bao nhiêu tiền bác.
_ 50 ngàn.
_ Cháu gửi ạ.- May mà nó đem ví, thói quen của nó dù ví không có tiền bên trong, nhưng hôm nay có.
_ Uhm bác xin.
Ra khỏi cửa hàng với cái sim mới, nó thấy vui vui, vội lắp vào máy kích hoạt. Được thưởng 65 ngàn trong tài khoản, thế là nó lãi đấy chứ.
_ Anh này, nháy vào máy em đi.
_ Để làm gì?
_ Em lấy số, anh.
_ Uhm, tự làm đi.- Nó đưa nhỏ cái điện thoại.Nhỏ lại hí hoáy.
_ Xong rồi nè.- Danh bạ, một người đầu tiên ” Tâm kute “.
_ Khiếp lưu tên nghe trái với sự thật vậy trời.
_ Kệ em nha.
_ Uhm thôi về .
_ Khoan đã, sang kia đi anh.- Nhỏ chỉ vào một cái quán nướng lề đường nhỏ phía đối diện.
_ Gì vậy? Đói thiệt hả?
_ Chứ sao.- Nhỏ đẩy đẩy nó qua bên kia đường.
Ngồi vào chiếc ghế ngay bên cạnh nó nhỏ kêu :
_ Chị làm em 2 mực nướng vs lại 5 cá chỉ vàng nướng nha.
_ Có ngay em ơi.
_ Bộ ăn từ chiều không thấy chán hả?
_ Chiều ăn bò mà, giờ ăn cá không chán hihi.- Chịu thua luôn với nhỏ ham ăn này rồi. Chỉ lạ một điều sao nhỏ không béo nhỉ? Lúc sau đồ ăn được bê ra, Nhỏ thì cứ xé xé chấm tương ớt ăn tỳ tỳ, nó lâu lâu mới xé 1 miếng nhai nhai, căn bản vẫn no với lại không thích lắm. Bỗng :
_Anh , chấm cái này ăn mới ngon nè.- Nhỏ chỉ chỉ bát tương ớt.
_ Không thích, toàn phẩm màu á.- Mẹ nó bảo thế, nhà nó chả bao giờ mua tương ớt, nhà có cây ớt muốn cay cứ ra bứt. Ăn nhiều thành quen.
_ Xì có mà không dám ý, con trai gì không ăn được cay.- Nhỏ Tâm kích đúng huyệt.
_ Thế cơ ak, em ăn giỏi hen.
_ Chứ sao, thi ăn cay không?- Á à, thách thức nó à? Được, đã thế cho nhỏ biết tay.
_ Chơi luôn, đây không sợ nhá.
_ Chị ơi cho em thêm ít tương…
_ Không…
_ Sao sợ rồi ak anh hihi.
_ Chị ơi, có ớt tươi không em xin 2 quả.- Nhìn mặt nhỏ thoáng hốt.
_ Đây nè em.- Chị bán hàng đưa cho nó. Nhìn mặt nhỏ nó nói :
_ Sao sợ rồi ak em..- Nó trêu, nhại giống nhỏ.
_ Không sợ.
_ Để xem.- Nó bẻ đôi ra quết ruột vô 2 miếng cá, đưa cho nhỏ.
_ Đứa nào kêu trước là thua nhé.
_ Ok.- Nhỏ vẫn bình tĩnh được…
Chap 10
Đã thế thì cho nhỏ biết thế nào là ăn cay luôn. Nó bẻ thêm lát ớt để lên miếng cá. Đến lúc này mặt nhỏ hơi biến sắc rồi :
_ Ăn thế này có sao không anh?
_ Sao là sao?
_ Thì đau bụng đó.
_ Chứ không phải sợ cay ak?- Nó kích, dường như đi với nhỏ, tính nó trẻ con đi thì phải, lạ ghê.
_ Xí ai sợ, ăn nào.
_ Ừ ăn đi.- Nó cho vào mồm nhai luôn, mặt không đổi sắc, cũng cay nhưng chưa bằng ớt nhà nó, nhỏ Tâm nhìn nó với ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
_ Sao thế, hehe, không ăn được thì đưa đây.- Nó cười trêu nhỏ.
_ À.. Không.. Em có..- Nhỏ cho luôn vào mồm nhai nhai..
1s.. Nhăn nhăn.
2s… Mặt đỏ lừ.
3s.._ A..a…a…a, lấy em cốc nước! Lấy em nước nhanh lên!- Nhỏ suýt xoa tay quơ quơ, nước mắt dàn giụa. Thôi xong nhỏ khóc rồi, nó vừa cười như được mùa giờ nín bặt, dù biết không phải tại nó nhưng nó sợ thấy con gái khóc, rối quá không biết làm gì thì, chị bán hàng đưa nhỏ cốc nước. Mồm cứ nhận nước, mắt lại mất nước. Trông cái khuôn mặt đỏ ửng lên của nhỏ, nó lại thấy thương thương vì cái trò nghịch của nó, mà kệ, ai bảo nhỏ trêu nó làm gì.
_ Đỡ cay chưa?- Nó hỏi khi nhỏ đặt cốc nước xuống.
_ Hức… Hức.. Xịt..xịt… Chưa.- Trông nhỏ mếu mếu xịt xịt, nó lại buồn cười, mà phải công nhận nhỏ này khóc cũng đẹp nữa, chỉ mỗi cái mái tóc của nhỏ là cái không đẹp thôi.
_ Đã không ăn cay được mà dám thi với anh ak?
_ Xịt.. Hức.. Hức.. Ai biết anh ăn được đâu.
_ Thế chừa chưa?
_ Xịt… Xịt rồi.
_ Không khóc nữa, thôi đi ăn kem.- Nó đành dỗ nhỏ bằng cách này.
_ Hihi, đi liền.- Nhỏ cười típ cả mắt, đúng là đồ ham ăn. Đầu nó vẫn có một câu hỏi cần giải thích ” TẠI SAO NHỎ ĂN NHƯ VẦY MÀ KHÔNG BÉO “???.
Đứng lên thanh toán thì nhỏ lại giành trả, kêu ” em mời “. Nó không đồng ý thế là đành chia ra.
Lại tấp vào một của hàng tạp hóa, nó mua kem cho nhỏ, vì không thích ăn lên nó chỉ mua một cây.
_Anh..
_ Gì?
_ Anh không ăn hở?
_ Không thích.
_ Sao không thích?
_ Vì không bị cay như ai đó.
_ Hứ, chả qua đấy là quả ớt thôi, ăn tương thì anh thua chắc.- Ôi trời ơi, con này bị ảo tưởng rồi, tương cay hơn quả. Chán chả buồn cãi nữa.
_ Ờ.
Nó và nhỏ cứ lặng yên suốt quãng đường về nhà, đã 9 giờ tối rồi, đường có vẻ thưa người hơn. Nhưng cái không khí mát mẻ vẫn nguyên đó, điều nó thích nhất ở HN. Trời thu.
_ Anh..
_ Gì nữa?
_ Ăn với em.- Nhỏ chìa cây kem đang ăn dở cho nó.
_ Thôi, liếm suốt nãy rồi mời hả.
_ Đâu có em chỉ cắn được 2 miếng bên này thôi.
_ Không thích.
_ Đi mà anh, ăn một mình chán.- Nhỏ không ngại chả nhẽ nó ngại chắc, ăn thì ăn sợ gì.
_ Uhm, đưa đây.
_ Thôi em cầm cho không lại dây ra tay.
_ Nhưng kì lắm..- Nó vẫn không hiểu sao nhỏ bạo thế này, vẫn là mấy người ngồi vỉa hè nhìn nhìn. Nhỏ không ngại sao.
_ Cắn bên này nè, kì gì mà kì.
Nó cắn một miếng thì nhỏ :
_ Hihi, ngoan.
_ Tát cho cái giờ.
_ Hihi.- Xong nhỏ gặm nốt luôn, thế mà cũng rủ ăn cùng, được có miếng. Về đến dàn hoa giấy nhà nhỏ, chào nhỏ xong đang tính vào khu trọ thì nhỏ giật lại :
_ Anh..
_ Vào nhà đi còn gì?
_ Em bảo nè.
_ Nói..
_ Anh học giỏi toán không?
_ Không.
_ Thế sao đỗ được đại học.
_ Thi 3 môn mà, toán cũng bình thường thôi, sao hỏi vậy?
_ Mai sang nhà, kèm em môn toán được không?
_ Thôi, ngại lắm.
_ Ngại gì, bố mẹ em dễ mà.
_Nhưng…
_ Sang năm em thi rồi mà không biết cái gì về toán hết, hix.- Nhỏ Tâm xụ cái mặt xuống.
_ Uhm, nhưng phải hỏi 2 bác đã, chứ không tự quyết định đâu đấy.- Nó cũng xuôi xị vì lý do của nhỏ, tuy không phải dạng xuất sắc gì nhưng chắc cũng ổn thôi, vì nó nắm chắc kiến thức , với lại cũng học qua rồi mà.
_ Vâng hihi. Mà anh M nè..
_ Xin chị hai, vào ngủ đi cho em nhờ kẻo hai bác lại n..ó..i….
_ Chụt!… Cảm ơn anh nha!- Nhỏ bỗng nhiên thơm vào má nó. Rồi chạy biến vào nhà, nó chỉ kịp ” Ơ…” một tiếng. Cảm giác mềm mềm, mát mát, ướt ướt xuất hiện trên da mặt nó. Còn người nó kiểu phê phê như trên mây ý, đúng là lần đầu tiên được gái thơm có khác, không tả nổi cái cảm giác này. Nó thoáng nở một nụ cười. ” Chả lẽ em thích nó thật sao, chỉ mới một ngày thôi mà .” Không phải đâu, chắc chỉ là để cảm ơn nó thôi. Bỗng :
_ Bim… Bim…- Tiếng còi xe máy quen quen, một ánh đèn, xe máy chiếu vô mặt nó. Thôi bỏ bu rồi! Ông Cương với chị Quỳnh mới đi chơi về……….
Thôi chết rồi, kiểu này mà bị hiểu lầm thì giải thích sao đây, mong là anh chị chưa thấy gì. Nó nhanh nhảu chạy sang phía đối diện nơi mà anh Cương đỗ xe đứng cùng chị Quỳnh :
_ Dạ anh chị đi chơi mới về ạ?- thăm dò chút xem thế nào đã.
_ Uhm mới về. Nhưng cũng đủ để nhìn thấy cảnh nóng haha.. – Xong quả này R.I.P nó thật rồi, ngại quá đi thôi, tất cả là do nhỏ Tâm… Thích thì thích thật nhưng bây giờ lại làm nó phải phân bua. Đúng là có tiếng mà có mỗi một miếng mà. Lúc này thì chị Quỳnh lên tiếng :
_ Thôi anh M ngại rồi kìa.- Chị đúng là cứu tinh của nó.
_ Thế M với Tâm đang yêu nhau hở.- Vâng cứu xong lại dìm tiếp..
_ Kh…ô..ng phả đâu chị..- Nó lúng túng.
_ Ủa thế sao lúc nãy chị thấy…
_ Haha ngại gì mày, tao với Quỳnh hôm nào chả T….hế , Ái đau!- Cho chết cái tội nhiều chuyện, chắc bị chị Quỳnh véo.
_ Anh nhá nói linh tinh, mai em không sang nữa.
_ Ấy thôi hihi, anh giỡn chút mà. Thằng kia thôi về phòng, tý anh hỏi mày sau.- Xong ông đèo chị phóng thẳng vào khu trọ, mặc kệ nó đi bộ, cái đồ trọng sắc khinh thân. Nó cứ thế bước đi trong cái im lặng, dưới những ngọn đèn của sân khu trọ. Mọi người trên đây ngủ sớm thật chả bù cho nó ở quê, hôm nào cũng phải 11 giờ. Đi qua thì cửa phòng nào cũng đóng rồi, có phòng hãy còn bật điện thôi. Về đến phòng trọ thì thấy ông Cương bấm bấm cái điện thoại, cười cười ông này điên rồi hay sao ý, nó lại nhớ đến cái điện thoại mới của nó :
_Anh Cương, em có sim rồi nè.
_ Ủa vậy hả? Mày mua bao giờ thế?
_Thì lúc nãy đi với nhỏ Tâm á.
_ Uhm đưa đây tao lưu số, có gì còn liên lạc.- Ông ý lưu ” Anh Cương “.
_ Mà mày biết dùng chưa?
_ Biết rồi, trước em nghịch của thằng Long suốt.- Ông này cũng chơi với thằng Long.
_ Uhm, mà nè…- Nó cảm nhận có biến.
_ Gì?
_ Mày cả con Tâm yêu nhau ak?
_ Không.
_ Thế sao lúc nãy tao thấy…
_ Thấy cái giấy, nó nhờ em kèm học thì em đồng ý, xong nó như vậy chứ ai biết đâu? Anh tò mò làm gì?- Nó cáu nó ghét phải giải thích.
_ uhm, cỡ mày thì làm sao yêu được nó haha…
Nó kệ ông bước vào WC, đánh răng, nhìn cái khuôn mặt nó trong gương mà nó cảm sợ thời gian, mới đó mà nó đã là sinh viên rồi, nhanh quá. Xong bước ra trèo lên giường bật quạt, quấn chăn ngang bụng, mặc cho ông Cương léo nhéo, quay mặt vào phía trong :
_… Nó nhờ mày giúp thì mày cố mà giúp nó, nhưng làm gì thì cũng lên hỏi ý kiến 2 bác trước, tội 2 bác thương con mà không biết cách thương, mày kèm thì mày nói mấy câu cho nó suy nghĩ…
_ em biết rồi..
_ Mà tao thấy nó cũng được đấy… Hay là triển đi, hehe..
_ Thôi thôi, ngủ đi..
_ Hehe, thích quá giả bộ..- Xong anh Cương tắt đèn, trèo lên cái giường đối diện. Đêm im quá, lúc lâu sau thì đã nghe tiếng ngáy của ông Cương rồi. Nó dù mệt vì cả chiều đi phởn với nhỏ Tâm nhưng cũng chưa ngủ được, trưa nó ngủ rồi lên hơi khó ngủ chút. 10h rưỡi, đang nghịch điện thoại cho mỏi mắt để đi ngủ thì thấy điện thoại rung rung, có một tin nhắn đến từ ” Tâm kute “.
_” Anh ngủ chưa?”
_ ” ngủ rồi .”
_” Xạo, ngủ rồi mà nhắn tin được à? “.
_” Thì chưa ngủ “
_” Em không ngủ được “
_” Sao? “.
_” Em không biết “
Cái con nhỏ khùng, đang đêm nhắn tin vớ vẩn, nó chả thèm rep nữa, phần vì bắt đầu muốn ngủ phần vì mới dùng điện thoại, bấm mãi mới xong một tin để nhắn.
_”Anh ngủ rồi à”- Nhỏ lại nhắn một tin nữa, mệt nhỏ này quá.
_” Uhm “
_” Lại xạo, mà em bảo nè “
_” Gì nữa? “
_” Anh quên cái vụ hồi tối đi nha, chỉ là em vui quá thôi “- Hóa ra nhắn tin cho nó là do lăn tăn vì cái đó, biết ngay mà làm sao nhỏ thích nó được, chắc do vui quá thật.
_ ” Ừm “
_” Anh không nghĩ gì thật chứ?”
_” Ừm “
_ ” Vâng, anh ngủ đi ngủ ngon nha! “
_” Ừm ngủ ngon .” Kết thúc cuộc nói chuyện, nó nghĩ chắc cũng không phải giả làm người yêu của nhỏ nữa, nó đã hơi tưởng bở rồi. Nhưng không sao, ít ra nó cũng chưa thích nhỏ, có chăng cũng là giữa con trai với một đứa con gái xinh thôi. Rồi nó dần dần chìm vào giấc ngủ, miên man bởi cái cảm giác mềm mềm ướt ướt nơi đầu má… Qua một ngày nữa ở HN.


Trang 1/8: 1 2 3 Tiếp >>

, , ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Em – KTV Massage

Trước giờ mình tham gia voz cũng đã lâu (dùng chung nick với thằng bạn) cũng muốn viết ra những kỷ niệm của mình, nhưng văn chương không đủ nên ngại ngùng. Nay mình lập nick mới để chia sẻ với các bác, phần...

Du học Liên Xô

Chào các thím ! Em tên L, 8x đời gần cuối. Dạo này tự nhiên nổi hứng vào voz Nick có lâu mà ko dùng vì đọc truyện có cần nick éo đâu. Văn vẻ thì 12 năm học cố gắng hết cỡ năm...

Thư bố gửi con gái

Dường như tình yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc. Bực bội với đôi mắt một mí “hàng độc” của mình. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui,...

Giấc Mơ Có Thật

CHƯƠNG 1 Toa xe điện ngầm buổi sáng đông nghịt. Hai năm sống ở đây đã giúp cô quen dần với điều này, và chấp nhận việc chen lấn để có được một chỗ đứng như một điều hiển nhiên, gần như là một...

Đồ lém lỉnh bắt được em rồi

Giới thiệu nhân vật: Nó:Nguyễn Hoàng Thiên Anh ( Bi ) 17 tuổi xinh đẹp,có khuôn mặt trẻ con phúng phính búng ra sữa : ,nghich ngợm,cá tính,thích đóng giả boy. giỏi võ nhưng lun tỏ ra yếu đuối trước anh trai mình rất...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền