Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Võ Lâm Tình Sử
QR Code: Võ Lâm Tình Sử

Võ Lâm Tình Sử



score
Đánh giá: 4.5/5 - 11.698 bình chọn
Truyện kiếm hiệp

Chương 1: Hại Thân Vì Bữa Rượu

Hại Thân Vì Bữa Rượu

Trong một tửu điếm, thực khách rất đông và đang nói chuyện ồn ào.

Giữa khung cảnh huyên náo đó, chẳng ai thèm chú ý đến một chiếc bàn đặt trong góc khuất của tửu điếm. Bốn người ngồi nơi chiếc bàn đó, có vẻ như họ không thích ai để ý đến chuyện của mình nên mới chọn nơi kín đáo như vậy.

Đầu tiên là một đại hán trạc tứ tuần, tướng người cao lớn vận hoàng y, lưng đeo trường kiếm, khuôn mặt toát lên vẻ đoan chính.

Đối diện với đại hán là một lão nhân đã quá ngũ tuần, tay cầm cây trượng.

Mặc dầu đã già, nhưng mái tóc chỉ điểm sương. Cặp mắt thì liếc qua liếc lại, ánh mắt lộ vẻ gian xảo.

Theo sau lão nhân là hai chàng thiếu niên. Một người vận thanh y, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú. Trên môi của thiếu niên luôn nở một nụ cười và ít ai hiểu được chàng ta đang cười điều gì. Dáng vẻ chàng toát lên một cung cách phi phàm, chẳng hiểu sao lại đi chung với lão nhân kia.

Bên cạnh chàng thiếu niên bận thanh y là một thiếu niên khoác chiếc áo đen, khác với người thiếu niên bận thanh y, thiếu niên bận hắc y vẻ mặt nghiêm khắc. Tuy còn trẻ nhưng nhìn có vẻ giống một ông cụ.

Lão nhân quay qua hai người thanh niên và nói:

Hai ngươi hãy ra chợ mua sắm đồ dùng cần thiết để đem về núi. Ta và Lý đại hiệp có chuyện cần bàn.

Thì ra đại hán bận hoàng y là Lý Lương Hoàng, một đại hiệp nổi tiếng trên giang hồ. Không biết Lý Lương Hoàng đến tìm lão nhân này vì chuyện gì mà lại làm ra vẻ rất thần bí.

Hai thiếu niên bèn cúi đầu chào lão nhân và Lý đại hiệp rồi bước ra.

Ra đến bên ngoài, hắc y thiếu niên bèn hỏi chàng thanh y:

-Sư huynh, huynh nghĩ Lý Lương Hoàng đến tìm sư phụ có việc gì chăng?

-Chắc là đòi nợ nần gì đó, có thể là Lý Lương Hoàng muốn tìm lại món đồ gì đó. Trên giang hồ sư phụ nổi tiếng là thần thâu mà, chắc là lấy cái gì đó của Lý Lương Hoàng rồi. Hắn tên Hoàng mà, chắc vàng bạc nhiều, sư phụ ngứa tay nên ra chiêu rồi.

Thanh y thiếu niên nói về vấn đề đó nửa đùa nửa thật, lại thêm nụ cười trên môi thì khó có thể làm cho người ta tin hắn.

Đang đi trên đường, bất chợt hai sư huynh đệ nhìn thấy một cô gái nhan sắc tuy không đẹp gì lắm, nhưng cũng đủ làm cho người ta để ý.

Nhìn thấy cô gái đó thì tên hắc y đã mất đi cái vẻ nghiêm khắc, thay vào đó là nụ cười ra vẻ khoái trá vì vừa nghĩ ra một chuyện thật là hay. Hắn quay sang nói với sư huynh:

-Huynh có thấy cô gái áo trắng đó không?

Theo hướng tay của tên hắc y, thanh y thiếu niên có thể thấy một cô gái bận áo trắng. Gương mặt cô ta thật lạnh lùng, nhìn thoáng ai cũng có cảm giác cô ta không được hiền thục cho lắm, nếu không muốn nói là có vẻ đanh đá, dữ dằn.

Những người trên đường, ai thấy cô ta đi đến cũng liền tránh ra xa xa.

-Thấy, rồi sao?

-Lâu quá rồi huynh đệ mình chưa có uống rượu, giờ đệ cá với huynh, nếu ai thua thì trả tiền rượu.

-Cá như thế nào?

-Huynh làm thế nào mà cô ta hôn huynh một cái thì đệ chịu thua.

-Hô hô, đệ muốn hại chết huynh à? Đệ không biết cô gái đó là ai hay sao mà còn đưa huynh vào chỗ chết?

-Thì biết mới cá với huynh chớ.

Thì ra cô gái đó nổi tiếng giang hồ với ngoại hiệu «La Sát Tiên Tử». Chàng trai nào nghe tiếng cũng tránh xa, vì tính tình cô ta hỷ nộ bất thường mà lại hay ra tay đánh người vô cớ. Võ nghệ của nàng tuy không lấy gì làm cao, nhưng sư phụ và cha mẹ nàng là những người có bản lãnh kinh hồn, nên không ai dám chọc nàng.

Thanh y thiếu niên nói:

-Được rồi, đệ chuẩn bị tiền rượu đi.

Sau đó hắn đi chầm chậm, nhẹ nhàng tới sau lưng «La Sát Tiên Tử». Dù sao cũng là đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu nên khinh công của hắn khó làm cho người ta phát hiện.

Sau khi đã đứng ngay sau lưng nàng La Sát rồi, thì hắn lại la lên:

-Cô nương, đừng quay mặt qua đây nghen, đừng, đừng…

Phản ứng tự nhiên của con người là sẽ quay lại xem có chuyện gì xảy ra.

Giá mà hắn đừng la còn đỡ. Khi nghe tiếng la, thì nàng La Sát liền quay mặt lại.

Vì khoảng cách giữa chàng thanh y và cô gái quá gần, khi quay lại thì môi nàng đụng trúng ngay miệng hắn.

Hắn bèn la lên:

-Cô làm gì thế? Tại hạ đã nói là cô nương đừng quay lại mà, còn quay lại làm gì?

Dù nổi tiếng là «La Sát» nhưng cô gái cũng e thẹn qua cái chạm đó. Không biết mặt cô ta đỏ vì giận hay là vì e thẹn. Nàng La Sát bèn vung tay lên tát cho chàng thanh y một cái. Cái tát của cô gái đã nhanh, mà chàng thanh y chụp lại lại càng nhanh hơn.

-Ơ, cô nương đưa tay cho tại hạ làm gì thế? Chỗ này là chốn đông người, cô nương muốn tại hạ nắm tay cô nương sao? Tại hạ thiệt không dám, sư phụ tại hạ có dạy là ra đường nên cẩn thận, đừng có đụng nhằm nàng La Sát thì mệt.

Không biết nàng La Sát ra sao, nhưng tại hạ luôn đề phòng các cô gái. Xin lỗi, tại hạ không thể nắm tay cô nương được. Xin chào.

Vừa nói xong, thanh y thiếu niên liền chạy lại chỗ sư đệ của hắn.

Thừa biết giang hồ vẫn gọi sau lưng mình với danh từ «La Sát Tiên Tử», nhưng trước giờ chưa có ai dám gọi như vậy trước mặt nàng. Nay lại có kẻ dùng nó để chửi xiên, chửi xỏ nàng thì hỏi sao nàng không tức.

-Hừ, cái tên chết bằm, có ngày ngươi sẽ trả gấp mười lần ngày hôm nay.

Nàng vừa la vừa đuổi theo tên thanh y.

-Chạy lẹ lên đệ ơi, không thì hôm nay rượu chưa được uống mà đã bị ăn đòn.

Thế là hai sư huynh đệ lẻn vào đám đông và chạy vào tửu lầu.

-Huynh thiệt lợi hại, đệ phục huynh luôn. Ngay cả La Sát Tiên Tử mà huynh cũng dám chọc. Nếu nàng biết huynh là học trò của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu thì chắc mai này sư phụ khó mà làm ăn, huynh đệ mình chắc chắc bị đuổi tận giết tuyệt. Hê hê, sư huynh, cảm giác được nàng La Sát hôn như thế nào hả huynh?

-Đệ muốn biết hả? Muốn biết thì đệ đi thử đi thì biết. Nếu đệ dám, huynh thua cho đệ bao tiền này luôn.

Vừa nói, thanh y thiếu niên đã móc ra một túi, trên túi có thêu những bông hoa nhỏ màu đỏ, trông qua là cũng nhận thấy ngay đó là vật của một nàng con gái.

-Ủa, cái túi này ở đâu huynh có vậy? Không phải là lúc nãy thừa dịp

huynh lấy của nàng La Sát chớ hả.

-Thì sẵn dịp, lấy xài đỡ mà đệ. Lấy đi uống rượu.

-Thật không hổ danh là đại đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu.

-Thôi ăn uống lẹ đi, rồi còn ra chợ mua đồ cho sư phụ.

—- o0o—-

-Lão phu nói một lần nữa, lão phu không có lấy món đồ đó. Hoàng đại hiệp đã tìm lộn chỗ rồi. Lão phu tuy có nghe nói về món đồ đó, và cũng biết là giang hồ đang đổ xô để đi tìm nó, nhưng lão phu lại không biết nó ra sao và không có lấy. Tin hay không là tùy đại hiệp.

-Các hạ là Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu, làm sao tại hạ tin các hạ được. Với lại người giữ món đồ đó có gặp qua các hạ, và sau đó thì món đồ bị mất.

Trong giang hồ hiện tại, chỉ có các hạ là khả nghi nhất. Tốt hơn hết các hạ hãy giao món đồ đó ra đi, không thì sau này đừng mong có chỗ đứng trên giang hồ.

-Ha ha, lão phu đã sống từng tuổi này rồi, sau này tất nhiên là không đứng vững trong giang hồ thì cũng là chuyện thường thôi. Hoàng đại hiệp mang tiếng là đại hiệp, sao lại ăn nói hồ đồ, không có bằng chứng lại vu oan cho lão phu thế? Xin cho lão phu biết người giữ món đồ đó là ai, để dễ dàng phân trắng đen.

-Tại hạ đã hứa với người đó là không nói tên họ người đó ra, để bảo toàn mạng sống cho người đó. Có phải các hạ tính giết người diệt khẩu không? Còn tại hạ đây thì các hạ đừng mong làm chuyện đó.

Lão già giận dữ, tay nắm cây trượng nổi gân, như sắp sửa xuất chiêu.

-Dù sao sức nhẫn nại của lão phu có hạn, xin Hoàng đại hiệp đừng ép bức lão phu.

-Nếu các hạ không giao món đồ đó ra, thì hôm nay đừng mong rời khỏi chỗ này.

-Được, lão phu cũng muốn coi công phu của Lý Lương Hoàng ra sao, có như giang hồ đồn đãi không, hay chỉ hữu danh vô thực.

Cả hai đều là cao thủ nổi tiếng trên giang hồ, nên ai cũng thận trọng khi ra chiêu, vì biết đối thủ của mình là tay lợi hại, ra chiêu mà không đắc thủ thì chính mình sẽ chết.

Giờ đây Lý Lương Hoàng tay đã cầm kiếm, ngưng thần. Và cuối cùng Lý Lương Hoàng đã xuất chiêu.

Đúng là gừng càng già càng cay, Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu rốt cuộc vẫn có sức nhẫn nại hơn là Lý Lương Hoàng. Nhưng đúng là Trường Giang sóng sau dồn sóng trước. Khi thấy Lý Lương Hoàng ra chiêu thì lão già cũng vung cây trượng của mình.

Không ai thấy chiêu thức của họ ra sao, chỉ thấy ánh sáng lóe lên và một màu đỏ. Cây trượng của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu thì chỉ trước ngực của Lý Lương Hoàng và lão già từ từ ngã xuống, và ngay cổ họng máu phun chảy ra xối xả.

Vừa lúc đó thì hai tên học trò của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu trở về, trên tay họ là những vật dụng cần dùng. Cảnh tượng đập vào mắt họ là cảnh sư phụ nằm dưới đất và kế bên là Lý Lương Hoàng trên tay đang cầm thanh kiếm nhuộm máu.

Nghe tiếng động, Lý Lương Hoàng quay người lại và thấy hai tên thanh niên.

⬔Đồ vật mà sư phụ các ngươi đã lấy cách đây ba hôm đâu? Đưa ra đây thì ta sẽ cho hai ngươi con đường sống.

Thanh y thiếu niên giận dữ trả lời:

⬔Đồ vật gì? Tuy sư phụ ta là Thần Thâu, nhưng không phải ham đồ quý báu, thứ gì cũng lấy đâu. Ngươi mang danh đại hiệp mà chưa phận biệt trắng đen, đã giết người. Danh môn chánh phái là như vậy đó sao?

-Đừng nhiều lời.

Lý Lương Hoàng dần dần tiến về hai sư huynh đệ.

-Sư phụ, ra tay đi.

Lý Lương Hoàng nghe thấy liền giật mình, quay lại thì thấy xác của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu vẫn còn đó. Thừa cơ hội đó, hai sư huynh đệ của chàng thanh y liền kéo nhau bỏ chạy. Khi Lý Lương Hoàng tỉnh ngộ thì đã không thấy bóng dáng họ đâu nữa cả.

-Giờ làm sao đây sư huynh? Sư phụ đã bị lão Lý Lương Hoàng giết rồi. Mà không biết vì vật gì mà lão Lý Lương Hoàng lại giết sư phụ.

Gã hắc y với vẻ căm hận, hắn nghiến răng nói từng chữ:

-Huynh cũng không rõ, nhưng chắc vật này không tầm thường đâu, giờ sư phụ chết rồi, huynh cũng không biết sư phụ có lấy vật đó hay không nữa. Giờ huynh đệ mình nên chia tay tại đây, đệ ráng tìm danh sư mà học võ để sau này còn điều tra vụ này và rửa hận cho thầy.

-Còn huynh thì sao?

-Huynh cũng sẽ tìm danh sư và cũng sẽ điều tra vụ này.

Thế là hai huynh đệ gạt nước mắt chia tay.

Đang đứng trầm tư thì tên thanh y nghe tiếng:

-Chính là hắn đó sư phụ, hắn đã trêu ghẹo đệ tử và còn lấy túi bạc của đệ tử nữa.

Thanh y thiếu niên nhìn về phía có tiếng nói và thấy đi đầu là «La Sát Tiên Tử» và theo sau là một thiếu phụ khoảng ngũ tuần, vẻ mặt có thể nói còn dữ dằn hơn cả cô đệ tử La Sát.

Thanh y thiếu niên nghĩ thầm trong đầu: “Đúng là thầy sao trò vậy, sư phụ mình là thần thâu, nên mình lâu lâu cũng ngứa tay còn cô này sư phụ la sát hèn chi tạo ra một la sát.”

La Sát Tiên Tử cất giọng hỏi:

-Tên kia, ngươi danh tánh là gì? Đồ đệ của ai? Sao dám ghẹo ta và lấy túi bạc của ta?

-Thầy tại hạ coi tướng thấy sau này chết về tay phái yếu, nên thầy đặt cho cái tên là Anh Yểu.

-Anh Yểu, Anh Yểu.

Cô gái lập đi lập lại tên của thanh y, và chợt mặt biến sắc:

-Ngươi…

Nàng liền bước tới, đánh một chưởng vào mặt thanh y thiếu niên.

Nhưng thanh y thiếu niên đã né được chiêu đó:

-Đấu với nàng thì ta không sợ, nhưng còn sư phụ nàng thì làm sao ta

chống nổi.

Chàng liền hét lớn:

-Đỡ ám khí đây.

Hai sư đồ chợt biến sắc vì thấy cát bay tới. Họ nghĩ rằng là độc sa. Hai thầy trò bèn né ra. Và khi bụi đã bay hết thì không thấy thanh y đâu cả.

-Đứng lại, tên lưu manh.

Hai thầy trò bèn tung mình đuổi theo thanh y.

Chương 2: Chốn Giang Hồ

Chốn giang hồ –

Khi đã chạy xa, và tin rằng đã bỏ xa thầy trò La Sát Tiên Tử rồi, thanh y thiếu niên bèn quay trở lại khách điếm nơi xảy ra án mạng.

Không còn thấy Lý Lương Hoàng đâu, nhưng lại thấy một đám đông đang vây quanh xác của thầy mình. Thanh y thiếu niên bèn chen vào đám đông, và mang xác thầy đi chôn.

Từ thuở nhỏ, chàng đã mồ côi cha mẹ, nhờ thầy mang về nuôi nấng. Tuy thầy là một tay thần thâu nổi tiếng giang hồ, nhưng rất yêu thương và hết lòng dạy dỗ chàng. Mặc dầu không muốn cho chàng đi vào con đường thần thâu như sư phụ, mang tiếng tăm không tốt, nhưng vì chàng gần sư phụ lâu ngày nên cũng học lóm được vài chiêu.

Nhìn nấm mồ của thầy mà nước mắt của chàng không ngừng tuôn rơi.

Trước giờ, ba thầy trò không câu nệ tiểu tiết, hay giỡn chọc nhau và chàng nhận ra một điều là luôn luôn phải cười. Đây là lần đầu tiên mà chàng chảy nước mắt.

⬔Sư phụ, đệ tử sẽ tìm ra chân tướng của vụ này và sẽ rửa hận cho sư phụ.

Nói xong, chàng quay lưng bước đi.

—- o0o —-

Chợ là nơi đông người, hỗn tạp nhất. Nơi đây có đủ hạng người, từ giàu sang cho tới bần hèn. Người giàu sang và bần hèn đâu có khác gì nhau đâu. Nếu có khác nhau, thì người giàu được người ta kính trọng, ăn mặc đẹp đẽ hơn mà thôi.

Đúng là «bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại thâm sơn hữu viễn thân». Người giàu dù ở nơi xa xôi thì cũng có kẻ tìm tới để kết bạn, còn kẻ nghèo dù giữa chợ cũng chẳng ai hỏi han đến. Thanh y thiếu niên mặc dầu trước đây vẫn thường nghe câu này, nhưng giờ đây chàng mới thấm thía được điều đó.

Mấy tháng rong ruổi giang hồ, chiếc áo màu xanh bây giờ đã trở thành màu đất. Người ta thấy chàng, không ai hỏi han, không kết bạn mà lại còn tránh xa.

Chàng thầm nghĩ trong đầu: “Phải chi mình sạch sẽ chút, gần bọn này rồi mình móc túi chúng cũng có tiền xài đỡ. Cái thứ bọn này, gặp kẻ giàu thì bưng bợ còn gặp người nghèo thì khinh bỉ, móc hết tiền chúng cũng đáng mà.”

Bây giờ thì bụng đói cồn cào, mà tiền thì không có. Chàng tự nhủ: “Phải chi ta là con nhà giàu thì đỡ rồi.”

Trước mặt chàng là một tên ăn mày, quần áo chàng so với tên ăn mày đó cũng không khác gì mấy.

Tên ăn mày hình như cố tình trêu chàng, trên tay đang cầm cái bánh bao ăn và còn vài cái trong bị nữa.

Chàng đi tới gần tên ăn mày và vỗ vào vai tên ăn mày.

-Chào huynh đài, huynh đài trông quen quá.

Khi tên ăn mày quay lại thì chàng chết sửng vì không ngờ là một là một «nữ hành khất». Chàng tự nhủ: “Không ngờ Thanh Bằng ta hôm nay phải ra tay với một cô con gái.”

-Huynh đài nhận lầm rồi, tôi làm gì có quen huynh đài.

-Vậy thì cho tại hạ xin lỗi, và xin tặng cô nương cái bánh bao này.

-Cảm ơn huynh đài, tôi đã có bánh đủ ăn cho ngày rồi. Huynh đài hãy giữ lấy mà dùng.

-Vậy thì xin chào cô nương.

Chàng vội vã đi về phía trước, trên tay là một chiếc bánh bao. Chàng vừa đi vừa nói:

-Xin lỗi nàng nha, ta bất đắc dĩ thôi. Mai mốt ta sẽ trả lại.

Và hắn lại nghĩ: “Lỡ mai mốt không có, lấy gì trả? Chẳng lẽ đem thân đền đáp sao?”

Hắn phì cười cho ý nghĩ ngộ nghĩnh đó của hắn:

-Thêm cái thân ta, chắc nàng phải đi ăn xin siêng năng hơn để nuôi cái tấm thân ta nữa.

Thì ra thừa lúc vỗ vai, chàng đã lấy được cái bánh bao trong bị, nhưng vì phát hiện đối tượng của mình là con gái, nên chàng phải trả lại bằng cách là tặng.

Không lẽ nói «trả lại cho cô nương cái bánh bao tôi vừa lấy của cô nương».

-Tại cô không lấy lại thôi đó nha, không phải tôi không trả lại cho cô nương đâu, không thể nói là tôi lấy cắp được.

Với cái bánh bao, chàng vào một ngôi miếu đổ nát, ăn ngon lành cái bánh bao và đánh một giấc.

Đang nằm ngủ thì chàng nghe tiếng động, giật mình thức giấc thì thấy «nữ hành khất» đang đi vào miếu để trú qua đêm.

-Chào huynh đài, không ngờ huynh cũng ở đây.

Chàng mỉm cười và cũng chào nữ hành khất, nạn nhân mới nhất của mình.

Chàng không biết là nàng có phát hiện ra cái bánh bị mất không nữa.

Đang suy nghĩ thì nữ hành khất đã mở túi, và nàng ngạc nhiên:

-Ủa, sao mất đâu cái bánh rồi?

-He he, thiệt là xin lỗi cô nương. Tại hạ lấy, tuy có trả lại nhưng cô nương không chịu lấy thì tại hạ không biết làm sao.

-Thì ra là huynh, không ngờ huynh lại là một cao thủ trong môn này.

Đang nói chuyện, chợt chàng nghe tiếng bước chân người đi tới. Người chưa thấy bóng dáng nhưng âm thanh đã vang vọng.

-Sư phụ à, vào nghỉ ngơi đằng trước đi. Nghỉ xong mai hãy tìm tên đó.

Nghe tiếng này, chàng hết cười nổi, vì cái giọng đó chàng đã nghe qua một lần và khó mà quên được. Chính là La Sát Tiên Tử.

Chàng hoảng loạn, chưa biết nên nấp vào đâu thì hai sư đồ đã vào tới nơi.

Và họ cũng bất ngờ khi thấy Thanh Bằng. Giọng của La Sát Tiên Tử lại cất lên:

-Lần này thì ngươi đừng hòng mà chạy.

-Ai nói là tại hạ muốn chạy chớ. Tại hạ đợi hai thầy trò cô nương ở đây đã lâu rồi.

Thấy giọng chàng không có vẻ gì là sợ sệt, hai thầy trò cũng hơi nghi, vì không biết chàng có mai phục hay mưu đồ gì không nữa. Hai thầy trò tuy có nhìn thấy nữ hành khất, nhưng nàng đối với họ chẳng có một chút giá trị gì hết, họ không coi nàng vào đâu. Nhưng nàng La Sát thấy Thanh Bằng là lửa giận nổi lên, nàng liền tấn công chàng một chưởng.

Thanh Bằng bèn né qua bên phải tránh chiêu chưởng, vừa né qua bên phải thì lại thấy sư phụ nàng tấn công. Chàng không kịp né chiêu đó và chàng đã bị điểm huyệt, không còn động đậy được nữa.

La Sát Tiên Tử lại mở miệng nói, nhưng nàng nghiến răng, nói giọng nghe thật khó nghe:

-Huynh đài tránh ra, đừng để tay ta đụng phải.

Và nàng tát vào mặt Thanh Bằng một cái thật mạnh:

-Sao kỳ vậy, tại sao không tránh? Người đời chuyên môn làm chuyện ngược đời không, đã kêu tránh lại không tránh.

Nàng dùng những lời lẽ mà Thanh Bằng trước đây dùng để ghẹo nàng. Không lẽ trời trả báo hay sao?

Thanh Bằng trước nay không có tin vào quả báo tuần hoàn, nhưng giờ sự thật rành rành trước mặt, không tin cũng khó.

La Sát Tiên Tử tát luôn bốn, năm cái vào mặt chàng.

Chàng không ngờ được nàng hôn có một cái mà lãnh tới mấy cái tát. Hèn chi không tên nào dám hôn nàng và cũng không dám cho nàng hôn.

-Bàn tay này chỉ dùng để lấy trộm đồ thôi, nếu mà chặt đi thì sau này giang hồ đỡ nạn mất đồ. Bổn cô nương thay giang hồ trừ khử những tên trộm.

Cầm thanh kiếm trên tay, kiếm vẫn chưa rút ra khỏi vỏ. Nàng dùng thanh kiếm đánh vào hai tay của Thanh Bằng.

Thầy Thanh Bằng luôn nói «Kẻ cắp gặp bà già», giờ thì kẻ cắp gặp La Sát.

Kẻ cắp gặp La Sát coi bộ còn nguy hiểm hơn bà già nữa.

Giờ thì kiếm đã rút ra khỏi vỏ, nàng La Sát Tiên Tử thật sự muốn chặt tay chàng.

Chàng không ngờ vì một vụ cá độ với tiểu đệ mà gây nhiều rắc rối vậy.

Đột nhiên một viên đá bay đến đánh trúng vào tay nàng, và cả sư phụ nàng.

Cả hai giật mình, vì không rõ là cao nhân nào ra tay mà hai người vẫn không phát hiện ra được. Họ sợ hãi, chạy ra ngoài xem xét. Khi cả hai đi ra ngoài thì nàng khất cái lại gần Thanh Bằng và giải huyệt cho chàng.

-Lấy cái bánh bao thì không sao, nhưng lần sau nên cẩn thận một chút, mấy người như nàng ấy thì đừng nên đụng vào.

Giọng nói nàng nhẹ nhàng, hiền dịu, không có vẻ gì là giận dữ khi biết chàng đã lấy đồ của nàng.

Chàng cũng không nói gì, vì biết rằng lời nói lúc này là vô dụng. Một người đã bỏ qua những lầm lỗi của mình, không nhắc đến thì là người bao dung biết bao.

Biết khuyết điểm của người khác, và chấp nhận nó thì trên đời không có mấy người. Chàng chỉ nói được câu:

-Chào cô nương, hẹn ngày tái ngộ.

Chàng từ biệt nữ hành khất, và quên hỏi tên nàng. Oái ăm thay, chàng lại đi về hướng mà thầy trò La Sát Tiên Tử mới vừa đi. Vừa đi được vài trượng thì lại gặp thầy trò họ:

-Ai thả ngươi ra?

Lại cái giọng khó nghe của La Sát Tiên Tử. Đem cái giọng này so sánh với cái giọng của nàng khất cái thiệt là một trời một vực. Một người thì quần áo lem luốc, mặt thì dơ bẩn nhưng giọng nói lại ngọt ngào, người nghe cảm thấy như là

một điệu nhạc du dương. Còn nàng La Sát Tiên Tử này, tuy có chút nhan sắc nhưng giọng nói làm cho người nghe khó chịu, khó chịu hơn là bị cực hình. Và khi nàng nghiến răng, rít giọng thì lại càng ghê rợn.

Nhìn thấy bên trái mình có một con đường nhỏ, chàng lại chạy nhanh vào đó.

Mặc kệ cho thầy trò hai người đuổi theo phía sau. Con đường thật nhỏ, gai xương rồng dày đặc. Nhưng vì sự sống, chàng chạy vào đó mà không hề thấy đau đớn.

Chàng quay lại phía sau vừa chạy vừa nói:

-Không lẽ số ta đào hoa tới vậy sao, lần nào cũng có nữ nhân đeo đuổi.

Cha, cha, cô Tiểu La Sát thì còn được, còn Đại La Sát thì già quá, không lẽ cũng thích Thanh Bằng ta sao?

Hai thầy trò tuy giận nhưng vì là phận đàn bà con gái, điên hay sao mà chạy vào đó cho gai xương rồng đâm. Còn gì là nhan sắc.

Chương 3: Chuyện Đời Trước

Thanh Bằng chạy bán mạng, chàng không còn biết đau là gì.

Trong cơ thể con người, có một sức mạnh mà bình thường sẽ không lộ ra, chỉ khi mà nguy hiểm cận kề, khi đã đứng trước cái ranh giới giữa sống và chết thì cái tiềm lực đó mới bộc phát.

Chàng phải nhanh chân chạy để khỏi bị thầy trò La Sát Tiên Tử đuổi giết, và cũng phải ra khỏi cái rừng xương rồng này. Càng ở lâu chừng nào thì càng đau đớn chừng đó. Nhưng cái đau ở trong cái rừng xương rồng còn đỡ hơn là ở chung với La Sát Tiên Tử.

Càng chạy hình như càng vào sâu hơn trong cái rừng gai xương rồng. Chàng chạy hoài, chạy mãi nhưng không làm sao có thể thoát ra khỏi cái rừng gai. Bốn hướng xung quanh chàng, chỗ nào nhìn cũng chỉ thấy gai là gai. Gai xương rồng đâm vào làm chàng cảm thấy đau đớn khó chịu. Thân hình chàng giờ trông như

một con nhím, mình mẩy bị gai đâm ê ẩm; chỗ nào cũng là gai, không biết tránh chỗ nào cho được yên thân.

Chàng nhìn đám gai, mà thấy đám gai này như là giang hồ. Chàng ở chỗ nào cũng bị hại hết. Trốn tránh sao cũng bị La Sát Tiên Tử và người đời khinh khi vì tai tiếng thần thâu. Họ chẳng khác chi đám gai này, luôn tìm cách làm cho chàng đau. Nhưng chàng cảm thấy an ủi khi nghĩ tới nàng tiểu hành khất. Nàng ta là người duy nhất thông cảm cho chàng.

Đột nhiên chàng nghe tiếng động, và một mảnh vải xuất hiện trước mặt chàng. Và tiếng nói của một người đàn bà trung niên thiếu phụ vang lên. Nghe giọng nói chàng đoán chắc là người đàn bà này lúc còn trẻ rất đẹp.

-Ngươi có sức chịu đựng cũng khá quá chớ hả. Gai đâm như vậy mà còn chưa la lên. Ngươi có biết là lạc vào trận pháp của ta, nếu không biết thuật ngũ hành thì khó mà ra khỏi đây được. Hãy nắm lấy mảnh vải, ta sẽ dẫn ra khỏi trận.

Chàng tuy chưa gặp người này, nhưng chàng tin chắc là nắm mảnh vải đó, là ngươi kia sẽ dẫn chàng ra khỏi nơi này. Tuy có một chữ «tin» nhưng mà thật khó làm đối với người giang hồ. Vì giang hồ đầy cạm bẫy, ngay cả huynh đệ và thầy trò cũng còn không tin nhau. Nhưng chàng lại tin và nắm lấy mảnh vải đó.

Chàng cảm nhận được là người đàn bà đó đang kéo miếng vải, và chàng đi theo người đó theo bản năng, không hề có một chút phản kháng.

Khi con người trong vũng bùn, thì chính mình khó mà thoát ra được. Càng vẫy vùng bao nhiêu thì sẽ càng lún sâu bấy nhiêu, chỉ có ngoại nhân mới có thể kéo mình ra. Chàng tuy bây giờ không ở trong vũng bùn lầy, đang ở trong một rừng gai. Nhưng mà việc làm của chàng có phải là chính mình đang ở trong vũng lầy không? Và miếng vải dùng để kéo chàng ra đó, làm chàng liên tưởng tới nữ hành khất. Người này để lại ấn tượng cho chàng nhiều nhất.

Cuối cùng thì cũng ra khỏi trận xương rồng. Bây giờ thì mình mẩy chàng ê ẩm, đau nhức.

-Giống lắm, giống lắm.

Người đàn bà lẩm bẩm.

Chàng nhìn lại người đàn bà, chàng đã đoán không lầm. Bà ta đúng là một mỹ nhân. Tuy thời gian có làm cho con người già đi, nhưng đường nét còn lại vẫn cho thấy rằng bà ta khi còn trẻ quả là một mỹ nhân.

-Ngươi là ai? Đệ tử của môn phái nào? Sao lại chạy lạc vào đây?

Người đàn bà không để cho chàng trả lời đã hỏi câu kế tiếp.

Chàng cười thầm, đúng là già mà tính vẫn không thay đổi.

-Vãn bối từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, được sư phụ là Đệ Nhất Thần Thâu đem về nuôi dạy cho tới bây giờ.

-Vậy ngươi không biết cha mình là ai sao? Dung mạo của ngươi làm ta liên tưởng đến một cố nhân.

Chàng vốn muốn hỏi người đó là ai, hy vọng có thể qua đó mà biết được thân thế của mình. Nhưng hình như chuyện xưa là một chuyện buồn, nên chàng không muốn khơi lại nỗi buồn của người khác.

-Vào nhà rồi hãy nói.

Chàng đi theo người đàn bà, vì chàng biết nơi đây chắc chỗ nào cũng là trận thế, rủi mà lạc thì chàng không thể tưởng tượng ra được việc gì.

Và chàng đã thấy một mái nhà thấp thoáng xa xa. Nhà làm làm bằng tranh, thật đơn sơ nhỏ bé, lại ẩn mình trong rừng cây xanh ngát. Khung cảnh thật vô cùng thanh nhã. Nhưng cảnh tượng một chiếc đèn dầu leo lét, một mái nhà tranh cô độc làm cho lòng chàng dâng lên một cảm xúc thê lương, buồn tẻ.

Chàng bước theo người đàn bà vào nhà, trong nhà chỉ có một cái bàn và một cái giường. Nhà tranh đơn sơ nhưng lại rất sạch sẽ. Có thể nói đây là nơi cư ngụ của những bậc cao nhân ẩn sĩ, chán chuyện trần thế.

-Ngồi xuống đây, cởi áo ngoài ra để ta lấy gai ra cho.

Bà ta đem một bình rượu ra, và lấy rượu chà lên mình Thanh Bằng. Chất rượu làm cho những cây gai trên mình chàng nhô ra, có thể dùng tay mà nhổ được. Người đàn bà bèn dùng công lực hút những cây gai ra.

Chàng tuy rất đau đớn nhưng vẫn cắn răng, không rên la một tiếng.

Tuy đã lấy hết những cây gai cắm trên mình chàng xuống nhưng người đàn bà đó vẫn nhìn chăm chăm vào Thanh Bằng:

-Ngươi nhìn rất giống cố nhân khi xưa của ta. Không biết là ngươi có phải là con của cố nhân hay chăng.

-Xin tiền bối cho biết vãn bối giống người nào.

Người đàn bàn mắt nhìn vào khoảng trống, như cố nhớ lại một dĩ vãng.

Trong dĩ vãng đó có vui buồn và đau thương.

-Cách đây khoảng ba mươi năm, có thể nó là thời kỳ đen tối nhất của võ lâm. Hầu như cả võ lâm đều bị khuynh đảo bởi một bang phái bí mật là «Hắc Kỳ Bang». «Hắc Kỳ Bang» đi đến đâu là gây nên những trường huyết kiếp đến đó.

Những môn phái không chịu đầu phục Hắc Kỳ Bang đều bị tiêu diệt. Cả võ lâm bao trùm một màu tang tóc và sát khí như làm cho không gian thêm phần nặng nề nhuốm màu chết chóc. Võ lâm lúc đó bỗng xuất hiện hai vị đại hiệp, luôn hành hiệp trượng nghĩa. Đó là Tây Vũ và Thanh Đông. Vì muốn vãn hồi đại cuộc võ lâm, ngăn chặn bàn tay khủng bố của Hắc Kỳ nên họ quyết tâm sẽ tiêu diệt bang phái này, đem lại thanh bình cho võ lâm. Ta lúc đó cũng đầy nhiệt huyết, muốn

góp một phần sức lực cho võ lâm nên cũng dấn thân vào giang hồ. Biểu muội của ta cũng cùng chung ý niệm, nàng võ công thì không lấy gì làm cao lắm, nhưng văn thơ xuất chúng và tinh thông kim cổ. Vì nhận thấy thế lực của Hắc Kỳ Bang quá lớn, khó có thể chống lại bọn chúng khi chúng ta thì quá ít người nên chúng ta đã hạ chiến thư khiêu chiến cùng bang chủ Hắc Kỳ Bang với hy vọng là Hắc Kỳ Bang khi mất chủ sẽ tự động giải tán khỏi giang hồ.

-Cha của vãn bối có trong số những người đó không?

Người đàn bà không trả lời câu hỏi của Thanh Bằng, bà ta tiếp tục kể

chuyện:

-Tây Vũ thì đã có vợ, còn Thanh Đông là nghĩa đệ của Tây Vũ. Con người hắn làm như tiếc lời nói và ít khi mở miệng. Nhưng mà mỗi khi hắn nói ra thì có người nghe nể sợ, và cũng có rất nhiều người ghét. Vì lời hắn nói toàn những lời người khác không thích nghe. Ngoài ra còn rất là nóng tính, nhưng hắn rất cương trực, và cũng có suy nghĩ nhiều, không như những kẻ nóng tính khác. Họ hẹn gặp Hắc Kỳ Bang chủ trên Ngũ Đài Sơn. Tây Vũ không muốn người khác giúp sức nên đã tự mình đơn đấu với Hắc Kỳ Bang chủ.


Trang 1/4: 1 2 3 4

, , ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Cô Gái Tuyết Sơn

Vạn sự do mệnh bất do tâm. Ðộc Cô Trí mắc phải chứng bịnh nan y, quanh năm chỉ nằm liệt một chỗ … Sinh thú mất hết, chàng bỏ toàn bộ tâm trí vào ảo mộng bá chủ võ lâm. Lục Tàn Bang...

Bạch Các Môn

Hồi 1 Sự thất tung kỳ bí Một đêm cuối thu trời không trăng nhưng đầy sao, gió đêm se se lạnh, không gian bàng bạc mênh mông, cảnh vật tĩnh mịch như chìm vào màn đêm u huyền đầy bí ẩn. Đột nhiên...

Bàn Về Kiếm Hiệp

Chương 1: Bi kịch Tạ Tốn Hãy tưởng tượng cảnh trời chiều trên Băng hoả đảo, một hòn đảo xa xôi hoang vắng vùng cực Bắc, giữa những làn gió lạnh cắt da, một trung niên thân hình khôi vĩ, râu tóc vàng rực,...

Võ Lâm U Linh Ký

Thiên lý tầm phụ mẫu-Du tử địa chân long Ba tháng nay võ lâm xôn xao vì một tin khá lý thú, tân bang chủ Cái bang Thần Thông Cái Lỗ Qui Thường quyết định dấn thân vào thương trường . Nhưng mặt hàng...

Bích Huyết Kiếm

Cuối đời nhà Minh, triều đình mục nát, gian thần hoành hành, dân tình thống khổ. Viên đại tướng quân bị tên thái giám gian tặc Ngụy Trung Hiền hãm hại mà thác oan. Các bộ tướng của ông hết lòng phụ tá con...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền