Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Cô Nàng Đỏng Đảnh Và Lãng Tử Phong Độ
QR Code: Cô Nàng Đỏng Đảnh Và Lãng Tử Phong Độ

Cô Nàng Đỏng Đảnh Và Lãng Tử Phong Độ



score
Đánh giá: 4.5/5 - 13.467 bình chọn
Truyện teen

Chương 1: Một kí ưc buồn

Trên con đường đêm tăm tối , tại một ngôi nhà cổ kính , vị trí hiẹn tại : một người đàn ông đang chỉa súg vào một người phụ nữ khoảng 40 tuổi . \” Đùng \” . Tiếng súng vang lên , người phụ nữ ấy gục xún , máu loang ra khắp nơi . Và họ là hai vợ chồng . Cùng lúc ấy , cách căn biệt thự không xa , có 2 học sinh , một nam một nữ đang tung tăng , vui vẻ nói chuyện với nhau . Họ dừng chân tại căn nhà và ….. thấy hết tất cả .

– Mẹ sao thế này huhu , ba làm gì mẹ thế !!! Mẹ ơi !!!! _ Cô bé mặc ahđong phục hs chạy đến oà khóc .

– Tah .. xin lỗi ! Nhưng bà tah đáng bị như vậy ! _ Người đàn ông ấy trả lời rất bình tĩnh , giống như ông ko làm gì sai , vẻ mặt biểu hiện sự thương xót cho con gái ông nhưng còn nhìn cái xác người phụ nữ , ông ko hề có cảm xúc gì . Rồi ông lững thững bước về chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng .

– Một lần nữa tah xin lỗi các con , khi nào 2 anh em con có thể tha thứ cho tah , tah sẽ trở về làm người ba thật tốt và giàu có . Mọi chuyện các con mún nghĩ sao thì nghĩ nhưng đợi thời cơ thích hợp tah sẽ giải thích chuyện này . Căn nhà này các con cứ bán đi , còn nếu bán mà xài hết thì đến gặp tah ! _ Ông tah nói xog rồi chạy vụt đi, để lại 2 anh mắt , một ánh mắt ước đẫm những giọt lệ , và một ánh mắt vô thức , trong ánh mắt ánh lên sự tức giận , sâu xa và dường như muốn trả thù …

– Mau đưa mẹ đến bệnh viện , sao cứ ngồi đó mà khóc mãi thế !!! _ Cậu con trai quát lên giận dữ .

( À mà quên nói , hai học sinh đó là nó và anh trai nó đấy ) .

– Hix hix , điện thoại đâu – Alo , cho chiếc xe cấp cứu đen k/17 Hoàng Văn Thụ với , lẹ lên giùm , tôi xin đấy _ Nói rồi nó ( xưng hô giống phần giới thiệu luôn nhá ) cúp máy chạy đến đỡ mẹ . Trong lòng nó rất đau nhói . Nó từng sống trog 1 gđ hoà thuận , hạnh phúc , ba mẹ , anh2 nó đều yêu nó rất nhìu . Nhưng nó ko bao giờ ngờ đến lại có ngày hôm nay . Người ba mà nó quý nhất , người mà luôn dạy dỗ nó cách làm người, bây giờ lại làm điều này với mẹ nó khiến nó thất vọg lắm .

Quay trở lại với hiện tại , nó và anh 2 đang ơ bệnh viện , mẹ nó thì đang phẫu thuật . Nước mắt nó cứ rơi ngắn rơi dài trong bờ vai săn chắc của anh nó . Đã 4 tiếng trôi qua rồi nhưng chưa có tin gì từ mẹ nó . \” Cạch \” . Cánh cửa mà hai anh em nó mog đowij nãy giờ cũng đã mở . Nó lên tiếng :

– Thế nào rồi bác sĩ ! Mẹ tôi sao rồi , có bị thương ở đâu không , có bị mất trí nhớ không ! Sao ông im lặng thế ! _ Tiéng nói của nó lớn dần…lớn dần khiến không khí thật căng thẳng . Nhìn vào đôi mắt nó lúc này thật đang sợ hơn bao giờ .

– Bình tĩnh nào Lam , chuyện đâu còn có đó mà _ Rồi anh nó quay sang bác sĩ nãy giờ mặt xanh lè vì câu nói của nó – Mẹ tôi thế nào !!!

– Tôi rất tiếc nhưng vì viên đạn xuyên qua ngực , khó lấy ra đc nên bà ấy không qa khỏi ! Tôi xin lỗi _ Ông bác sĩ cúi đaauf nói với Huy dường như ko mún nó nghe , nhưng ai ngờ tai nó rất thính nên đã nghe được hết .

1s

2s

3s

4s

Từng tiếng nấc nghẹn lớn dần . Nó chạy lại đánh thùm thụp vào ngực ông bác sĩ , nói rõ to :

– Ông đùa phải không ! Ông cần bao nhiu tiền cứ nói nhưng xin ông đừng đùa với tôi _ Rồi bỗng mặt cô bình tĩnh lại , đôi mắt ánh lên tia hi vọng nhìn đối diện ông bác sĩ – Mẹ tôi còn sống , tôi nghe tiếng thở , tiéng cười nói của bà vẫn còn đaau đây bên tai tôi cơ mà , sao có thể chết được chứ ! _ Vừa dứt lời , nó đã xỉu trên vòng tay của Huy . Mọi người đưa nó vào phòng cấp cứu . Đứng bên ngoài nhìn nó đang co giật bên trong , lòng Huy xao xuyến , vì nó là người quan trọng nhất với Huy ( chứ vợ ông đeer chỗ mô , F.A à ) . Bàn tay Huy siết chặt lại , miệng không ngừng lẩm bẩm :

– Ông ko yên ổn đaau ông Khang ( tên ba nó ) , ông làm cho 2 người phụ nữ tôi yêu thương phải chịu đau khổ thì ông có là ai đi nưax tôi sẽ ko tha thứ . Để rồi xem ông thê thảm đén mức nào !

5 giờ sau nó tỉnh lại , đập vào mắt là khuôn mặt anh nó .

– Em tỉnh rồi sao _ Anh nó mỉm cười , nụ cười miễn cưỡng .

– Mai là ngày an táng mẹ phỉa ko anh!

– Dù gì thì mẹ cũng đã lên thiênđường rồi , nếu mẹ thấy em bùn thì mẹ sẽ rất bùn đaays em gái _ Huy vuốt nhẹ mái tóc nó rồi cong môi tạo thành nụ cười ( thật nhé ) .

– Uk

Hôm nay là ngày an táng mẹ nó , nó đax khóc rất nhìu , anh nó thì vẫn an ủi nó mãi . Đâu ai bik rằng ở phía ngoài có một người đàn ông và một người phụ nữ đang nhìn về phía nó , nước mắt đã chảy xún trên mặt người đàn ông , còn người phụ nữ nhếch môi đểu , ngạo mạn lên tiếng :

– Đáng đời bà tah , chết là vừa !

– Chúng tah nên đi khỏi đây! Mất công 2 anh em và mọi người sẽ thấy mất _ Người đàn ông quệt những giọt nước mắt rồi khoác tay người phụ nữ tiến về chiếc xe ô tô màu trắng sáng .

Và hiện tại nó và Huy đang ngồi trên chiếc xe đen .

– Em xin lỗi đax khiến anh lo _ Nó cúi mặt nói rất nhỏ .

– Ko sao , miến từ nay em hứa ko khóc nữa , phải mạnh mẽ lên thì đos chính là niềm vui ,điều hạnh phúc nhất của anh rồi . Còn lo cho em là trách nhiệm của anh mà _ Huy mỉm cười .

– Dạ vâng , hihi

2 anh em nó vòng tay ôm nhau thật hạnh phúc , nhưng trên khuôn mặt nó vẫn rơi lệ , có lẽ là lần cuối … hay chỉ là một thoáng vô vọng .

Chương 2: Một khởi đầu tốt đẹp

Đã 3 tháng trôi qua kể từ ngày mẹ nó mất . Hiện tại mẹ nó đa an nghĩ nơi chín suối . Anh nó đax bán căn biệt thưj đc một số tiền khá lớn đủ cho anh em nó đủ sống trong 3 năm , nhưng Huy đã bảo rằng sẽ để dành số tiền ấy cho nó du học , và cậu sẽ đi làm thêm để trang trải cuộc sống mà ko đungj đến 1 đồng nào trong số tiền ấy . Thấm thoáng 3 tháng trôi qua , để lại những câu chuyện buồn , kí ức ko đc tốt lành………. Nó ngày đêm vẫn sống trong 1 mảnh vỡ ko ghép lại được , thật khó khăn để có thể cho qua chuyện đó đối với cô bé lúc nào cũng thảnh thơi , sung sướng , sống trong vòng tay yêu thương của cả gđ như nó . Huy dường như hiểu được nỗi mất mát ấy ko thể phai trg trái tim của em gái cậu . Những lúc trời đã khuya , cậu rời quán bar mà cậu làm thêm mỗi tối về nhà , nó vẫn đứng đợi cậu cho đến khi thấy mặt cậu nó mới yên tâm đi ngủ . Nó sợ… sợ mất cậu giống như mất mẹ của nó , nó chỉ còn mình cậu là người thân , nó chẳng muốn xa cậu chút nào vì trong một khoảnh khắc nhỏ thôi cũng làm cho người anh trai này xa mãi xa mãi nó rồi. Vào một buổi sáng ^.^

– Dậy nào em , hôm nay nhập học đấy , định nướng đến bao giờ đây !!! DẬY lẹ anh mua cho cây kẹo nè ( Anh nó hối nó dậy = cách cho kẹo :)) , hết nói nỗi ^.^ )

– Dạ vâng em dậy liền anh đừng có kêu nữa 1 tiếng nữa em dậy ngay ấy _ Nó uể oải đáp , mắt vẫn nhắm nghiền , môi khó khăn mấp máy .

– Hả ???? 1 tiếng nữa , dậy mau , anh ko rỗi hơi đuaf với em nhá … DẬY dậyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy_ Cậu giọng lớn dần lớn dần khiến ngôi nhà 2 tầng nhỏ hẹp muốn nổ tung .

– Em dậy đây , cho em 5 phút VSCN _ Nó vẫn là người chịu thua cậu .

Sau 5 phút nó bước ra từ nhà WC như nàng công chúa bước ra từ trong cung điện lộng lẫy ( T/g : muốn mữa ngay và luôn ) . Nó mặc một chiếc áo sơ mi có cái cà vạt đor , váy đỏ , mái tóc xoăn tự nhiên màu nâu hạt dẻ càng làm nó nổi bật hơn . Nó bước xuống nhà , và trc mắt nó là một vị hoàng tử ( t/g : nãy giờ tui mữa cũng phải 10 xô rồi nha , vừa vừa thôi , tự tin quá khiến tui muốn độn thổ luôn ) thật đẹp trai , hào hoa , phong độ . Cậu mặc chiếc sơ mi trắng cũng có cái cà vạt nhưng màu đen , quần tây trông rất bảnh với mái tóc cũng màu như nó đa đc chải chuốt gọn gàng hơn . Đấy là hình ảnh người anh trai mà nó đax luôn mong muốn tưf cậu trong 3 tháng nay chứ ko phải là anh chàng nồng nặc mùi rượu mỗi tối , hay buồn bã về nó , quần áo xộc xệch , lôi thôi như trc . Nó đã thật sự hạnh phúc . 1 nụ cười đepj mê hồn đã hiện trên đôi môi bé nhỏ của nó , nụ cười của hạnh phúc . Và nó ko biết nãy giờ có kẻ đax quơ tay trc mặt nó cũng phải mấy chục lần…

– Tỉnh mộng chưa cô nương , bộ chưa bao h thấy anh mày đẹp trai hay sao mà ngắm đến nỗi anh mày sợ luôn đây nè ……

– Đaau có , do cái mặt anh ngố quá em mới ngắm chứ bộ !!!!! Hì hì _ Nó mỉm cười gian xảo , 2 anh em nó bây giờ đang rất vui và hạnh phúc ( t/g : mấy người hạnh phúc còn tui đang bất hạnh đây này , nãy giờ xả xô nhìu quá bị mami tét đít đau quá trời )

– Thôi ăn lẹ đi , anh có 1 bất ngờ cho em đaay bé ạ!!! _ Vừa nói anh nó vừa nháy mắt trông rất cute . Còn mặt nó hiện rõ câu nói \” Nếu em ko phải là em gái anh thì chắc em đã yêu anh từ lâu rồi *.* )

Hiện tại nó đang bị bịt mắt = 1 cái khăn choàng do anh nó tự biên tự diễn . Và anh nó ko bik rằng nó … đã ngủ …… Anh nó đang từ từ tháo cái khăn ra và rồi…… \” Bộp \” … Nó đang lăn lộn xún đất trông khi mắt vẫn đag tịt lại …

– Hey , lạy em tôi , mới bịt chưa đc 5 phút đax ngủ , thế thì thằng nào dám lấy rồi anh biết gã em cho ai đay , sau này ống chề rồi thì đừng đổ thừa ông anh này nha _ Huy lẩm bẩm một mình rồi kéo nó dậy , nhưng với cái tính lì dai của nó thì anh nó phải….

– Dậy mau _ Cậu hét to vào lỗ tai nó khiến người đi đường chú ý bàn tán xôn xao …..

– Ê mày thằng đó bị hâm hay sao ấy , đẹp trai thế mà ….. tao định tán mà thấy sợ quá mày , trai đẹp trên đời đều điên hết chẳng còn thằng nào tỉnh để tán _ 2 chị \” xinh đẹp \” đang tìm trai tán thấy Huy sợ quá hết ý đijnh cưa cẩm luôn.

– Con nhà ai mà sáng sớm đã lên cơn rồi , ba mẹ cũng vô ý tưs quá , để con mình \” xổng chuồng \” mà ko hay _ 2 bà già thân hình phốt pháp nói với nhau rồi lắc đầu chạy thẳng một mạch …….

Rồi còn có một anh xe ôm chạy đeesn ngoắc tay Huy

– Đi xe ôm ko ??? Từ đây đến bệnh viện tâm thần chỉ mất 200k thôi , còn mún vô nhà thương điên thì rẻ hơn 150 k thôi !!!!

Huy đã hết bình tĩnh , hét to hơn nữa khiến anh xe ôm muốn nổ banh xác luôn

– ÔNG CÓ TIN TUI KÊU XE RÁC ĐEN HỐT ÔNG ĐI KO ! SAO ông nói nhìu thế

– Điên mà còn làm tàng _ Anh xe ôm chạy mất dép sau khi buông 1 câu nói khiến cậu điên tiết. Huy quay sang nó quật nó dậy , và bây giờ nó đax tỉnh dậy .

– Anh tặng em chiếc xe đạp điên này , giữ cẩn thận vào _ Mặt Huy vẫn nhăn nhó như khỉ ăn ơt.

– Ôi em cảm hơn anh 2 !!!!! ( *chụt chụt*)

– Thôi khổ quá đi học nào !!!!!!!!

Thế là hai anh em nó và Huy lên đường đi đến trường . Trong lòng họ tràn ngập một niềm hạnh phúc lớn lao để có thể bắt đầu một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Chương 3: Bắt đầu tại ngôi trường Color Red thôi !

Cuối cùng thì hai anh em nó cũng đã đến trường.Ngôi trường Color Red rộng mở đón Huy và nó . Ánh nắng sáng rọi chiếu vào hai gương mặt lấp lánh tựa thiên thần này.Hàng cây bàng ngay gốc trường ko quên nháy mặt với nó như muốn chào đón một cô tiên nữ thật dễ thương làm sao! Có lẽ ngôi trường này quá khác biệt với nó.Ngôi trường thật đẹp , bao trùm một màu đỏ tươi sáng , lung linh.Nếu được ở trong ngôi nhà thứ hai này thì còn gì bằng . Học sinh chắc ai ai cũng sang trọng , quí phái , hơn nó và Huy là điều đương nhiên rồi.Nó cảm thấy mình thật lạc lối trong mái trường này , thật sự rất cô dơn.

– Chúng ta thật sự ko hợp với nơi này đâu anh hai . – Nó buồn bã lên tiếng , sau là một tiếng thở dài dằng dặc.

– Ko , nơi này sẽ là nơi gửi gắm tương lai của chúng ta đấy , em biết ko , mẹ đã luôn mong muốn chúng ta sẽ nên người khi học ở ngôi trường danh giá này , nếu em thương mẹ thì hãy nghe anh mà vui vẻ bước vào trường nào ! – Huy trông rất phấn khởi khi nhìn nhận ngôi trường lộng lẫy , nhưng cũng ko khỏi phần đau lòng khi nghĩ về mẹ của mình . Cậu chưa quên được mẹ , hay trong lòng còn 1 sự hận thù to lớn đối với ba đã dã tâm giết hại mẹ mình . Bây giờ mặt cậu đỏ bừng lên . Chỉ có nó là có thể hiểu được cậu , hiểu được sự phẫn nộ ấy.Lúc này , cậu như muốn chạy đến ôm nó mà khóc, nhưng ko được , vì cậu là người phải chở che cho nó , ko cho tên con trai xấu xa nào làm nó tổn thương được nữa , như vậy đã là quá nhiều rồi.

Còn nó , nó muốn tìm một người con gái thật tốt bụng , yêu thương cậu thật lòng để nó khỏi phải lo lắng cho cậu mà vững bước trên con đường của mình . Riêng nó , nó ko muốn như mẹ nó , ko muốn bị người đàn ông mình yêu thương nhất hại mình , ko muốn đau khổ như mẹ nên nó sẽ ko yêu ai cả , chỉ yêu mỗi anh trai nó thôi . Nó cũng mong rằng anh trai nó sẽ ko như ba nó , ko làm hại ng con gái mik yêu thương.

– Chúng ta vào trường thôi , lên phòng ban giám hiệu nào!-Huy vui vẻ xoa đầu nó.

-Nhưng anh có biết phòng ban giám hiệu ở đâu ko mà đòi đi cơ chứ _Nó chu môi trả lời trông rất đáng yêu.

– Ừh ha ! Anh quên mất để anh đi hỏi _Vừa dứt lời , Huy đã lon ton chạy đến chỗ của một lớp , vì đang là giờ học nên ko có học sinh nào dám bước chân ra khỏi lớp.Do thế , cậu phải dùng nam nhân kế , Huy nháy mắt với một bạn nữ , khiến cô ấy đắm duối nhìn cậu , chân vẫn ko quên tiến đến chỗ cậu.

– Anh…a…n…h…hỏi gì ạ ? _Cô nàng ấp a ấp úng trông có vẻ rất ngại ngùng.

– Nhìn cũng xinh gái đấy nhỉ . Mặt ngây thơ vô số tội tốt lắm đấy .Phòng giám hiệu ở đâu nói mau ?_Huy nhếch môi rồi chuyển sang câu hỏi mang tính chất đe doạ.

– Dạ….d….ạ….d….ạ ở lầu 2 cuối dãy bên trái ạ ! Mà lúc nãy…anh hiền….lắm…mà sao…giờ…lạnh…băng vậy ? _ Cô gái ấy sợ sệt , đôi môi run rẩy nói.

Ko muốn trả lời câu hỏi ko liên quan này , Huy vội chạy đến chỗ nó rồi hai anh em tung tăng bước lên phòng giám hiệu , để lại cho cô gái một sự ngạc nhiên.Cô ta bất ngờ về sự đẹp trai , nét quyến rũ,lôi cuốn của cậu ? Ko , cô ấy thấy cậu quá giống với bố của cô.Và cô gái đó là Thanh Nhi.

Còn hai anh em nó hì hục chạy, chạy mãi mà vẫn ko đến nơi.

– Ông giám hiệu định chơi trốn tìm với chúng ta hay sao ấy _HUy gật gù thở phì phò rồi xét mạnh một câu.

– Anh bảo có cô bé nào đó chỉ cho anh rồi mà , mà cho em hỏi cuối dãy bên trái hay bên phải vậy?_Nó thì còng lưng hỏi cậu.Tiểu thư nhà giàu một thời lần đầu tiên chạy bộ mệt mỏi như thế này nên chưa có nhiều kinh nghiệm lắm.

– Rõ ràng cô ta nói là bên phải mà ! À mà khoan , cô ta nói là bên trái thì phải, cô ta nói ấp úng quá nên anh cũng ko nhớ rõ nữa @@.

– Còn cười cái gì.Cái trường này rộng khủng bố , bây giờ chạy sang cuối dãy bên trái nữa thì chẳng khác gì đang chạy ma ra tông từ thiện và mỗi đứa còn bị giảm đi 4 kí lô nữa chứ.Haizzzzzzzzz.

– Thôi ! Cứ cố gắng nào…..1….2…3….CHẠY!

Thế là cậu và nó lại chạy.Chạy một lúc thì cũng đến nơi.Bước vào phòng giám thị:

– Ặc ặc ặc , mùi gì kinh tởm thế này ? À mà còn cái tiếng to đùng khi nãy nữa , giống như ai mới làm\\\\\\\\\\\\\\\”chuyện ấy\\\\\\\\\\\\\\\”vậy_Nó vừa bịt mũi vừa chỉ thẳng vào mặt ông trợ lí giám hiệu mà nói .

– Em kia ! Sao lại thiếu lịch sự như vậy?_Ông thầy hiệu trưởng bực tức vì câu nói của nó ,rồi lại cuối xuống hỏi ông trợ lí của mình:\\\\\\\\\\\\\\\”Bộ lúc nãy tôi thả bom B52 to và nồng lắm hay sao mà thả cũng đã 5 phút rồi sao còn nghe thấy mùi, con bé còn bảo nghe tiếng nữa?.\\\\\\\\\\\\\\\”Ông trợ lí ko khỏi bật cười:\\\\\\\\\\\\\\\”Hiệu trưởng thả to lắm,cái tiếng nó từ từ nhỏ dần còn cái mùi thì vẫn như ban đầu . Do phòng này là phòng cách âm nên học sinh ko ai nghe, chứ ko thì chết,nãy giờ tôi đứng nín thở đây…\\\\\\\\\\\\\\\”

– Im đi , sao cậu nói nhiều thế_Ông hiệu trưởng bỗng nhiên quát lên.

Hai anh em nó đang nghĩ gì về thầy hiệu trưởng đây ?

– Thôi vào vấn đề chính đi,hai em là Bảo Lam và Việt Huy phải ko, Bảo Lam lớp 11, Việt Huy lớp 12_Ông thầy hiệu trưởng mặt đỏ bừng bừng nhưng vẫn cố giữ cái vẻ trang nghiêm hằng ngày của chính mình.

– Vâng ạ!_Huy nhanh nhảu trả lời,khác với em gái của mình đang lấy tay bịt mũi thiếu lịch sư,cậu nín thở rất giỏi@@.

– Bảo Lam phòng 9 lớp 11/A7 , VIệt Huy bên khu B lớp 12/A10.Các em về lớp thông báo với cô giáo rồi ngày mai bắt đầu đi học nhé !

– Vâng ạ!_Cậu và nó cùng đồng thanh.

Sau khi ra khỏi phòng :

– Chưa thấy phòng nào đẹp mà hôi thế này,còn mở máy lạnh để tỏa mùi nữa chứ.Hiệu trưởng một ngôi trường danh giá mà lại như thế!_Nó lắc đầu sợ sệt nói.

– Uổng công hôm nay anh thật là đẹp trai.

– Em cũng thế huhu!!

Hai anh em nó về lớp , vì sợ nó bỡ ngỡ nên cậu đưa nó về lớp rồi mới về lớp của mình.Cậu đi ngang qua lớp em nó , đi ngang qua cô bé đó…Cô bé đó luôn nghĩ về cậu,cậu đã thấy mặt cô bé đó , nhưng cậu ko nhớ và ko nhận ra…Cậu ko còn nhớ cô bé đó là ai , cậu ko quan tâm , nhưng Thanh NHi thì vẫn luôn nhớ đến cậu,nhớ đến người con trai đẹp tựa thiên thần như ba của mình.ến chỗ nó rồi hai anh em về nhà.Xong xuôi mọi chuyện , mai sẽ là ngày đaauf tiên đi học rồi !
Chương 4: Bắt đầu nhé , School Color Red !

Tia nắng mặt trời sáng soi khắp nơi, gió hòa quyện vào không khí trong lành của buổi sớm mai.Thảm cỏ xanh rờn như mới vừa được gội rửa,vui vẻ đón chào ngày mới.Hàng cây phượng còn đọng lại đâu đó những giọt sương mong manh của buổi sớm lấp lánh muôn nơi.Từ trên các cành cây bóng mát, những chú chim ríu rít líu lo hót ca chào mừng cuộc sống làm cho không khí mùa thu thêm nhộn nhịp.Tuy đã gần đến mùa đông nhưng sắc thu vẫn tràn ngập khắp phố phường.Hôm nay là ngày đầu tiên nó và cậu đi đến trường.Hai anh em nó nắm tay nhau tung tăng vào sân trường.

– Wao ! Học sinh mới kìa ! Xinh trai đẹp gái quá ta , chắc là một cặp ._ Từ đâu những bạn học sinh ùa vào xung quanh cậu và nó bàn tán xôn xao.

– Chúng tôi là một cặp thì cũng liên quan đến mấy bạn à , lo thân mình ấy._Huy tức giận nói , từ lâu cậu đã được sống trong yên tĩnh.Cậu rất chúa ghét những ai soi mói đời sống riêng tư của cậu, ngoại trừ nó.

– Vô trường này và đẹp như vậy chắc là nhà giàu lắm , với lại giàu và đẹp thì HOT là cái chắc_Một bạn nam lên tiếng với biểu cảm hết sức ngưỡng mộ.

– Đều là một lũ kiêu căng ! Họ cũng sẽ giống như Thiên Minh ,Kiêm Luân, Hoàng Phúc và Trà Mai mà thôi , đều là những con người ỷ cao sang rồi khinh thường người ko cùng đẳng cấp_Cậu bạn này rất khác với những ý kiến xung quanh, cậu ấy ko thích những con người coi thường mình , đó là Nhật Long.

– Nhật Long , sao mọi học sinh lại bu lại quanh chỗ này?_Hắn hơi ngạc nhiên nên buột miệng hỏi NHật Long,một phần muốn xem câu trả lời của Long , một phần muốn giải đáp thắc mắc.(Nhiều bạn hỏi tg sao chưa xuất hiện nam chính , tg cũng nói luôn nhé : tg muốn gt nhiều về cuộc sống của hai anh em nữ chính hơn , vì cốt truyện sẽ liên quan đến điều đó rất nhiều)

– Tôi đâu phải trời , phải đất , tôi đâu rảnh để trả lời cho cậu , cậu đi mà hỏi mấy đứa luôn bị cậu khinh thường ấy! _Nhật Long vừa trả lời xong đã tức giận bỏ đi.

Mọi người trong trường đều sợ hắn và Trà Mai , cả Hoàng Phúc và Kiêm Luân , nhưng riêng Long thì ko.Nhưng hắn ko ghét Long , hắn biết Long ko muốn hạ thấp danh dự của mình như mấy người khác.

– Anh nên đánh anh ta vì tội hỗn láo với anh chứ!_ Trà Mai nũng nịu lên tiếng hỏi hắn, vừa lấy tay xoa lên má hắn.

– Chuyện của cô à , buông tay tôi ra đi ! _ Hắn tuy khó chịu nhưng vẫn giữ được vẻ lạnh lùng , nhìn Trà Mai với ánh mắt sắt đá khiến cô ta sợ im bật.

Hắn lại gần chỗ của hai anh em nó.

– Học sinh mới à , đứng đây để chiêm ngưỡng ánh mắt của mọi người sao ! Vào lớp mau!_ Hắn nói câu kiểu đe dọa khiến cậu rất tức nhưng vì mình đang là học sinh của trường quý tộc nên đành nhịn.

– Trịnh Kiêm Luân , tôi hơn cậu 1 tuổi đấy.Cậu đừng nghĩ cha cậu giàu có rồi lộng hành , đừng nên như vậy , vì cái uy quyền bây giờ của cậu sắp phải nhường cho tôi rồi!_Cậu tiến gần lại hắn,thầm nói.

– Đi thôi anh , xin lỗi anh nếu anh ấy có nói gì xúc phạm đến anh _Nó xấu hổ nói với hắn rồi nắm tay anh hắn đi về lớp.

Lớp 11/A7 :

– Cô giới thiệu với các em nhé, đây là bạn Huỳnh Hoàng Bảo Lam , bạn sẽ học lớp chúng ta , các em hãy giúp đỡ bạn nhiều hơn nhé!_Cô giáo chủ nhiệm lớp nó tươi cười đón chào nó.

– Lớp còn mình chỗ của Thiên Minh à ! Bạn chịu khó ngồi cạnh bạn Luân nhé!Bạn ấy ngồi ở phía kia!_Nhật Long rất ấn tượng với nó , chỉ tay nó về phía Kiêm Luân.

– Ko cần đâu , cứ ngồi cạnh tôi , bạn Lam!_Gương mặt lạnh lung bỗng nhiên nở một nụ cười rất tươi , đây là lần đầu tiên Hoàng Phúc cười với một người con gái.

\”Mình sao thế này ! Thích Bảo Lam thật rồi\” Cảm xúc trong Hoàng Phúc lẫn lộn.Chỗ ngồi của Hoàng Phúc là phía trước đối diện với hắn.Thế là nó đành ngồi cạnh cậu bạn đẹp trai này.

– Phúc , cậu à , cô bé này có chủ rồi , con gái nhà lành đấy ! Đừng có mà đụng vào nhé !_Hắn mỉa mai Hoàng Phúc , hắn và Phúc ko ưa gì nhau nên cả lớp nhìn hai chàng cũng như đang nhìn vào bữa cơm ở nhà thôi.

Vì đang muốn lấy lòng nó nên Phúc đành ngồi im chịu đựng hắn.Hắn đắc ý với chuyện mình vừa làm , lòng suy nghĩ\”Cô gái như Trà Mai thì hắn ta ko thích , lại đi thích cô bé nhà quê này , chắc hẳn thú vị lắm đây!Phúc à , cậu biết ko , mọi điều tôi có cậu cũng đều ngang tôi cả.Nhưng cô bé này cậu thích thì tôi sẽ làm cho cô ta thích tôi , coi như tôi đã lấy lại được món nợ mà cậu nợ tôi và em gái tôi, cậu đã cướp đi cô ấy , người tôi rất yêu thì tôi sẽ lấy lại cô bé này , người cậu yêu say đắm\”.Hắn có vẻ rất thích những điều sắp xảy ra , hắn nhìn thẳng vào nó mà một cái nhếch môi lại hiện lên miệng hắn.@@

Hoàng Phúc vẫn chăm chú nhìn nó học, nó viết , nó suy nghĩ,tất cả đều rất đáng yêu.Anh chưa bao giờ thấy được cô gái nào đặc biệt như nó.Cuối cùng buổi học hôm đó cũng đã kết thúc,hắn đã nhận ra một điều : Tuy là H.Phúc thích cô ấy , nhưng cô ấy còn có cái thằng khốn mà hồi nãy dám phách lối với mình nữa,tính sao đây , chắc là một cặp rồi , nhưng mình và nó , ai hơn ai , cứ thử đi rồi biết.Cô bé đó nhìn rất hiền lành nên chắc là sẽ thuộc về tay của mình.

Đang suy nghĩ bỗng thằng bạn thân của hắn – Kiêm Luân đến đập vai hắn và nói

– Eey tao thấy hai đứa mới vào trường đi với nhau kìa mày , theo dõi với tao ko?

– Mày đúng là ! Đi mình đi !_Vì ko muốn Luân biết kế hoạch trả thù của mình nên hắn đành nói dối , chứ thật ra hắn cần phải biết nhiều về nó và cậu.

Tại chỗ của nó và Huy:

– Anh nè , mua đồ về nhà ăn nha , em đói quá hà_Nó mỉm cười nháy mắt với cậu khiến cậu xiêu lòng , xoa xoa đầu nó và vuốt ve mái tóc tựa thiên thần của nó bảo:

– Oki ! Anh sẽ mua đồ ăn ngon cho em nha!

Hắn đã có mặt ở sau lưng cậu và nó và thấy tất cả mọi chuyện

– Họ ko phải là một đôi , họ là anh em với nhau _Hắn mỉm cười gian xảo nhưng ngay sau đó lại nhìn về một nơi nào đó sâu xa.Suy nghĩ của hắn : Em gái à , giờ em đang ở đâu , em có sống tốt ko , anh vẫn luôn nhớ về em , cả người bạn của em mà anh thầm thương trộm nhớ nữa , ngày đêm anh vẫn luôn nhớ về em, mẹ của chúng ta ngày nào cũng buồn cũng khóc vì nhớ đến em.Em có biết vì sao anh lại chắc chắn họ là anh em ko , vì người anh ấy đã lấy tay vuốt tóc người em dịu dàng , nếu là một đôi thì họ sẽ ít khi thể hiện điều ấy ở chốn đông người , nhất là cô bé hiền dịu ấy , và em nhớ ko , anh cũng đã nhiều khi vuốt mái tóc mươt mà thơm mùi hoa sữa của em đấy thôi , anh cảm nhận được em đang ở xung quanh anh đây thôi.

Chương 5: Người Bạn Mới Và Những Điều Bí Mật

Ngày hôm qua , nó và cậu đã đén trường rất vui vẻ nhưng cũng ko kém phần bất ngờ . Thật mừng khi Hoàng Phúc – Anh chàng kiêu kỳ ít khi quan tâm đến con gái đã âm thầm thích nó.Một cuộc chiến sắp bắt đầu giữa hắn và Hoàng Phúc.Hắn đang nghĩ ra những chiêu trò mới để có thể thuyết phục được nó thích hắn.Một ngày mới lại đến , chỉ còn 30 phút nữa là đã đến giờ học, nó đang ngồi trên hàng ghế đá của một góc trường.Ngôi trường này thật là đẹp,nhưng luôn cho nó cảm thấy trống vắng một cách kì lạ.Chắc là nó chưa quen được với ai trong ngôi trường này ngoài cậu bạn Hoàng Phúc ngồi cạnh.

– Xin chào , bạn là học sinh mới của lớp mình à.Hôm qua mình có việc bận nên nghỉ học,chưa kịp làm quen,chúng ta làm bạn với nhau nhé!Trong lớp mình bị mọi người xua đuổi nên cũng rất cô đơn.Mình là Đỗ Thanh Nhi !Còn bạn tên là gì?_Cô bạn xinh xắn đến chào hỏi bà làm quen với nó,tuy ko được cao lớn như nó nhưng vẻ đẹp của Nhi rất hài hòa , thân thiện.Nó nghĩ rằng\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\”Người xinh như Thanh Nhi tại sao lại ko có ai chơi nhỉ , hay là họ ghen tị với cô ấy?Còn mình thì rất muốn làm quen với cô bạn này\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\”.Thế là nó liền đồng ý.Hai cô bạn này có vẻ sẽ là bạn thân của nhau cũng nên.Chỉ mới làm quen mà kể cho nhau nghe biết bao nhiêu là chuyện ,chuyện gia đình,chuyện tình cảm…..v,v,v…Nhưng Thanh Nhi đã kể cho nó nghe một câu chuyện mà chưa ai được biết , câu chuyện rất cảm động:

– Mình đang sống với bà ngoại,mình ko biết ba mẹ của mình ở đâu,bà ngoại bảo là mình ko có ba mẹ nên mình cx ko quan tâm nhiều.Vì vậy nên ko có ai muốn chơi với mình mặt dù mình đã năn nỉ họ,luôn vui vẻ tươi cười với họ nhưng kết quả đều là ngược lại.Cậu biết ko,trước khi về sống với ngoại , tớ đã bị tai nạn giao thông và mất hết trí nhớ năm lớp 10,tớ chỉ nhận ra bà ngoại mình thôi.Lúc đó,ba mẹ của mình cũng biến mất.Khuôn mặt mình đã khác đi lúc xưa rất nhiều,mình đã bị hủy hoại một số thứ trên khuôn mặt bây giờ khuôn mặt mình đã đỡ đi rất nhiều,nhưng ngoại mình bảo nó khác xưa rất nhiều , mình buồn lắm.Và có một điều kì lạ nữa là : mỗi khi mình ngủ , mình đều mơ thấy một người con trai đang níu tay mình lại nhưng mình ko nhìn mặt,giấc mơ đó cứ ám ảnh tớ mỗi khi tớ nhìn thấy người con trai nào có mái tóc hơi xoăn màu nâu hạt dẻ.

– Hóa ra cậu có rất nhiều điều buồn phiền còn nhiều hơn mình nữa!_Nó lặng im nói rồi bỗng kể tất cả cho Nhi nghe về chuyện gia đình mình.Nghe xong , hai cô nàng an ủi nhau trông rất hạnh phúc.Mọi chuyện đang lắng xuống thì bỗng nhóm bạn của Trà Mai đến và nói to để gây sự chú ý cho mọi người xung quanh:


Trang 1/6: 1 2 3 Tiếp >>

, ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Nhỏ lùn!….Anh yêu em!

Giới thiệu nhân vật: GuiGui: Là một trong số hot girl của Đại học Anh Khai, tính tình vui vẻ, hoạt bát nhưng không được dịu dàng cho lắm^^…đặc biệt có nụ cười đẹp như thiên thần. Aaron Yan: Hội phó hội học sinh...

Hoàng Tử Và Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Văn án: Cô là sát thủ đứng thứ ba trên thế giới, thần bí, lãnh khốc. Cô là một hacker máy tính tài giỏi, tinh tế ổn trọng. Cô là thiên kim của tập đoàn tài chính nổi tiếng, tài trí. Anh là hắc...

Mỉm Cười Đợi Em Ở Kiếp Sau

Giới thiệu: Đây là câu chuyện tình cảm của 1 cô gái với hai ông trùm xã hội đen, nhưng thời điểm và góc nhìn của câu truyện lại thuộc về nam thứ. “Tám năm trước, tôi yêu cô ấy. Tôi không có tiền,...

Quả Tennis Định Mệnh

Một quả bóng Tennis nghịch ngợm vô tình chui ra từ balô của 1 cậu nhóc-1 thiên tài được mệnh danh là “Hoàng tử Tennis” và lăn tới chân 1 cô nhóc có 2 bím tóc xinh xinh,đáng yêu. Trong 1 khoảnh khắc ngắn...

Chuyện tình ở trường học pháp sư phần 2

Mời các bạn đọc: chuyện tình ở trường học pháp sư phần 1 Đôi lời tác giả: Có thể vài người khi đọc xong tên fic sẽ cho rằng Suzu mượn tên fic cũ để câu view. Nhưng Suzu xin đảm bảo đây đúng...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền