Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Kamisama
QR Code: Kamisama

Kamisama



score
Đánh giá: 4.5/5 - 12.119 bình chọn
Truyện teen

Chương 1: Không còn như trước

Gió mùa thu lẳng lặng thổi qua vạt tóc, đôi mắt tôi đọng lại giữa không gian…

Đằng sau cặp kính, ai có thể thấy tôi đang nghĩ gì?

Học viện Hoàng gia Kstar, ngôi trường dành cho con cái những nhà giàu có và dòng dõi hoàng tộc. Học viện đã có bề dày lịch sử hơn 30 năm, do một nhà tư sản đứng ra bảo trợ, nhiều năm qua chỉ chuyên nhận những học viên giàu có hoặc gia thế khó lường vào học. Tuy nhiên, năm nay lại khác hẳn. Vị hiệu trưởng mới về tiếp quản học viện đã ra một quy định mới, đó là mỗi năm sẽ trao học bổng toàn phần cho một và chỉ một người thật sự tài giỏi không có bất kỳ một thân thế nào vào học. Người đó, sẽ được gọi là S, tức là thiên tài giấu mặt và được đối xử ngang hàng với con cái các nhà quyền quý ở tại học viện…

Mà cũng thật hay, cái con người S giấu mặt đó, không nghĩ tới thế nào lại ngồi cạnh tôi…

Ngày khai giảng.

Lớp 11A.

“Rei Collin!!!”

Tiếng quát nạt dứt khoát vang lên, kèm theo đó là thanh âm gót giày sắc nhọn nện cồm cộp xuống sàn gạch, mùi sát khí lan toả.

Tôi giật mình trở dậy, ngón tay lồng vào sau cặp kính dụi dụi đôi mắt mơ màng, khoé miệng còn vương sợi nước màu trắng.

Vị giáo sư nhìn hành động của tôi lại càng nổi điên hơn, trực tiếp gõ một thước vào đầu tôi, quát lớn.

“Em thật coi thường tôi, ngay trong tiết giảng của tôi mà có thể ngủ gục sao?”

Tôi đau đớn ôm lấy đầu, nước mắt muốn chực trào ra, khóc không thành tiếng, mếu máo nói “Thưa cô, chỉ là hôm qua em thức khuya đọc trước môn Nhật văn của cô, nên hôm nay mới thế này. Em xin lỗi.”

Vị giáo sư hừ lạnh một tiếng, gõ thêm một thước đau đớn vào đầu tôi, xoay người, nện gót bước đi. Tôi đưa tay lên ngực, thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại có tiếng nói bất ngờ làm tôi suýt té ghế.

“Chào cậu, Rei Collin.”

Tôi hoảng hốt ngả người sang một phía, đè tay lên ngực khống chế con tim đang nhảy loạn, đưa mắt nhìn sang bên cạnh. Đó là một cô gái ngoại lai, đôi mắt màu lam và mái tóc suôn dài đen nhánh. Cô ấy nở một nụ cười thân thiện nhìn tôi, má trái ẩn ẩn lúm đồng tiền.

Tôi nuốt nước bọt cái ực, tận lực áp chế sự tham muốn với vẻ đẹp trước mắt, cười cười ngập ngừng hỏi “Cậu là…?”

“Tớ tên Sayaka Inu Chatta, rất vui được làm quen.”

Cô gái lại nở một nụ cười tươi tắn, tựa như giọt sương ban mai trở mình phản chiếu hào quang.

Tôi hơi nhíu mày lại, Sayaka cái gì cha cha… thật là khó nhớ. Có vẻ như cô bạn này là lai giữa Âu và Nhật đây, nét đẹp Á – Âu kết hợp này thật sự tuyệt quá. Ơ mà cậu ấy có vẻ lạ, mới chuyển tới chăng?

Nhìn ra vẻ nghi vấn trong mắt tôi, cô ấy lại mỉm cười “Tớ mới vừa chuyển đến hôm nay”

Tôi “ồ” lên một tiếng như thấu hiểu, sau đó lại thích chí cười tươi, tò mò hỏi “Cậu là tiểu thư nhà nào?”

Sayaka hơi khựng lại một chút, rồi chỉ cười gượng tiếp tục cúi xuống làm bài. Tôi nghiêng đầu thắc mắc, tại sao cậu ấy không nói nhỉ?

….

…………..

…………………………..

Cả hai ngồi im lặng cả tiết học.

Reng…

Giờ giải lao vừa điểm, Sayaka đã đứng phắt dậy, dợm bước ra hành lang.

Tôi nhìn theo bóng lưng gầy nhỏ ấy, cảm thấy cậu ấy có một chút… đáng thương…

Bộp.

“Rei, đi mua đồ cho tao.”

Một bàn tay đập mạnh trước mặt tôi, kèm theo đó là giọng nói chua ngoa quá quen thuộc.

Tôi đứng dậy, cầm tiền, và đi ra khỏi lớp.

Ánh nắng vàng chảy khắp hành lang, như khoác thêm một màu áo mới, màu áo của cái nắng ấm áp và hương vị đất ngọt lẫn trong những đợt gió thoảng.

Tôi sờ nhẹ bím tóc bên vai, mỉm cười rảo bước.

Canteen

Giờ giải lao thì canteen trường là nhộn nhịp nhất, cho dù đây là học viện hoàng gia thì vẫn rất ồn ào… và đông nghịt…

Tôi lách qua tường người dày đặc, mua một cái hamburger thịt bò và một ly sữa đậu nóng, thoát ra khỏi canteen, chuẩn bị lên lớp.

Thế nhưng không hiểu sao, hôm nay tôi lại muốn đi vòng ra đằng sau khu B, ngắm những cây phượng già đã lủng lẳng đầy trái.

Gió mùa thu nhẹ nhàng thổi, những sợi tóc con bé nhỏ bay bay, dưới tàn lá xanh mượt, là rì rào âm thanh của sự sống.

Chậm rãi đưa chân gạt lá, tôi đi dưới bầu trời trong xanh…

Trong lòng như có một dòng chảy ấm áp, dịu dàng vỗ về tâm hồn tôi, nhưng cũng đồng thời luôn cuồn cuộn chảy xiết, mạnh mẽ tiếp thêm năng lượng.

Nếu như mỗi ngày đều có thể yên bình thế này… thật tốt quá…

Chát!!!

Một âm thanh chát chúa vang lên, kéo tôi từ trong mộng bừng tỉnh. Nhẹ nhàng nhón gót chân, tôi núp sau thân cây, khe khẽ nhìn về phía trước…

Cả đám nữ sinh đang tụ lại quanh một cái gì đó, lớn tiếng chửi mắng, những âm thanh va chạm da thịt vang lên từng hồi thật rùng rợn.

Sau một hồi kịch liệt diễn ra, con nhỏ cầm đầu có vẻ hài lòng, hất mái tóc dài ra sau, trợn mắt quát lớn “Mày mà còn lảnh vảng gần anh ấy thì đừng có trách tao.”

Cả bọn lục tục kéo đuôi nhau rời đi…

Tôi chầm chậm đi ra khỏi góc cây, tiến lại gần chỗ bọn chúng vừa đứng. Tại đó, ngay thời điểm này, một thân hình bé nhỏ nằm rạp trên nền đất, quần áo rách bươm, mái tóc đen nhánh rũ rượi xoã xuống che đi gương mặt…

Tôi ngồi xuống, xem thử người đó còn sống không, và hình như, cô bạn này chỉ đang ngất xỉu. Nhẹ đưa tay vén lên mái tóc suôn mượt đổ dài, tôi cẩn thận nhìn vào dung nhan bên dưới lớp màn ấy.

Mũi cao, làn da trắng nõn nà, đôi mắt nhắm nghiền run lẩy bẩy. Tôi giật mình, Sayaka… đó là Sayaka… cậu ấy…

Thời gian không cho phép tôi nghĩ nhiều, vội vàng cõng cậu ấy trên lưng, chạy nhanh về phía phòng y tế…

………………..

…………………………….

“Thưa thầy, cậu ấy thế nào rồi?”

Tôi đứng nép trước cánh cửa kính, ngập ngừng hỏi.

Vị bác sĩ mặc áo blue trắng bước ra, trên gương mặt hiền từ phúc hậu chậm rãi hiện một nụ cười.

“Không sao rồi. Em có thể vào thăm.”

Tôi chạy nhanh vào, thẫn thờ nhìn thân hình bé nhỏ nằm trên chiếc giường màu trắng, có cảm giác như thật là trơ trọi…

Gương mặt xinh đẹp giờ đã sưng phù lên, đỏ rần, trên mặt, khắp người, đều có những vết cào cấu rướm máu, cánh tay phải còn bị dập tím ngắt.

Tôi cắn răng, bọn này ra tay thật tàn độc, lại có thể đánh một cô gái yếu đuối thành ra thế này, đúng là cầm thú.

Vị bác sĩ kéo lên tấm rèm che cửa sổ, chậm rãi ngồi xuống ghế, đưa ánh mắt đầy nghi vấn nhìn tôi “Tại sao bạn ấy lại bị như vậy? Em có biết không?”

Tôi lắc đầu, mắt vẫn dán chặt vào Sayaka.

Vị bác sĩ thở dài, lặng lẽ bước ra khỏi phòng bệnh.

Tôi đưa tay lên muốn đắp lại chăn cho cậu ấy, bỗng dưng phát hiện tay mình nằng nặng, liếc mắt nhìn xuống, hamburger giờ đã thấm sốt, sữa đậu cũng nguội rồi.

Giật mình than nhẹ, giờ mà không đưa lên cho bọn kia thì có khi mình sẽ nằm chung phòng với Sayaka mất.

Luýnh quýnh đứng dậy, không cẩn thận thế nào đó, mà tôi làm đổ chiếc ghế sau lưng. Thế là đành phải cúi xuống dựng lên.

Có cái gì đó loé sáng…

Tôi đưa mắt nhìn lên giường, bàn tay trắng trẻo xinh xinh của Sayaka bị lộ ra ngoài, thấp thoáng nhìn thấy viên đá lấp lánh.

Vén tay áo của cậu ấy lên, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay tinh tế kia, một lúc lâu thật lâu…

Trải qua thời gian cũng không nhớ rõ, tôi móc chiếc điện thoại ra, bấm đại một số và gọi.

“Ring…ring…” Cạch.

Tôi nói ngay

“Một phần ăn sáng cấp A mang đến lớp tôi.”

Tụt.

Rồi cúp máy, không cần quan tâm người kia có nghe rõ hay không.

Đặt bịch thức ăn xuống bàn, tôi lẳng lặng nhìn Sayaka, trong lòng phức tạp vô hạn…

…….

…………………..

……………………………….

Không biết đã trải qua bao lâu, Sayaka cựa mình tỉnh dậy “A…”

Cô ấy đưa mắt nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn đột nhiên hoảng loạn, có ý muốn rời giường.

Chân vừa đặt xuống đất, Sayaka lại hoảng loạn không thấy giày dép đâu, lúng túng nhìn ra ngoài.

Lúc này, tôi bước vào, nhìn thấy cô ấy đã tỉnh, cười tươi một cái, ân cần “Cậu tỉnh rồi à? Có còn đau không?”

Sayaka trợn tròn mắt nhìn, trong đôi mắt là chứa đầy sự hoang mang.

Đặt tô cháo xuống bàn, tôi vỗ về đôi vai gầy nhỏ đang run rẩy, lát sau, cô ấy có vẻ bình tĩnh lại.

Tôi đưa cháo tới, Sayaka liền húp ngay, dáng ăn nhút nhát như con thỏ trắng bé nhỏ.

Tôi đợi cô ấy ăn no xong, liền tò mò hỏi “Sao cậu lại bị bọn chúng đánh? Còn nữa, bọn chúng là ai?”

Sayaka hơi khựng lại, ánh mắt to tròn đưa về phía tôi, chốc lát lại ầng ậng nước.

Tôi luýnh qua luýnh quýnh bật người dậy, xong lại ngồi xuống, luống cuống ôm lấy cô bạn nhỏ, vỗ vỗ vào lưng cô ấy… Chậc, thật phiền…

Tiếng thút thít nhỏ dần nhỏ dần, Sayaka đẩy tôi ra, cúi gằm mặt “Mấy bạn đó là người lớp trên, tưởng lầm mình muốn quyến rũ ai đó tên Percy, nên… đánh mình…”

Tiếng nói nhỏ nhẹ như muỗi bay, khiến tôi phải áp sát vào mặt cậu ấy mới nghe rõ, mà cũng vì thế làm cho Sayaka hoảng sợ lùi lại một chút.

Tôi hơi buồn cười, nhìn hành động của Sayaka một chút, sau đó lại gạn hỏi “Vậy, cậu có biết chúng là ai không? Hoặc là một trong số chúng?”

Sayaka hơi hơi ngẩng mặt lên, đôi mắt màu lam nhoè đi vì nước mắt, há miệng khẽ nói “Nữ sinh cầm đầu đánh tớ được bọn họ gọi là Janechira…”

“Janechira Orivel?” Tôi giật mình thảng thốt, không ngờ tới Sayaka lại đụng phải nhân vật lớn như vậy… Janechira Orivel, công chúa nước Thái…

Một công chúa của một quốc gia thì không nên đụng chạm chút nào…

Sayaka nhìn ra vẻ kinh hãi trong mắt tôi, sững sờ một lát, song lại gục đầu vào hai tay, khóc lên nức nở “Có phải… có phải tớ… sắp chết rồi không?… hức hức…”

Tiếng khóc kéo tôi sực tỉnh lại, và chợt nhận ra rằng mình vừa khiến cho một cô nhóc thích khóc phát huy tài năng đến triệt để…

Tôi thở dài…

Nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai đang run lên từng nhịp, tôi vỗ về tấm lưng bé nhỏ ấy. Tôi thật sự muốn nói là “Cậu hãy yên tâm đi, còn có tớ ở bên cạnh cậu” nhưng lý trí đã giúp tôi kiềm lại dòng suy nghĩ điên rồ ấy. Nếu tôi ra tay, thì thân phận của tôi sẽ…

Căn phòng im lặng, một bầu không khí tĩnh đến bất an, tiếng thút thít nhỏ dần nhỏ dần, tiếp theo sau là tiếng ngáy nhè nhẹ…

Tôi đặt Sayaka xuống giường, cẩn thận dém từng góc chăn chắn tới ngực cậu ấy, rồi thu dọn chén bát đi ra ngoài.

………………

Gió mùa thu lẳng lặng thổi qua vạt tóc, đôi mắt tôi đọng lại giữa không gian…

Đằng sau cặp kính, ai có thể thấy tôi đang nghĩ gì?

Từng chiếc lá khô vàng xoay trong gió, mùi cúc non thoang thoảng bay lên cao, vươn trên làn áo trắng tuổi học trò, tôi phải làm sao để mùi cúc non này vẫn mãi thơm tho trên màu áo của Sayaka đây?

Nếu tôi bỏ mặc cậu ấy, thì Janechira kiêu ngạo sẽ không dễ dàng để yên như vậy, còn nếu tôi ra tay, thì tôi sẽ phải lùi một bước…

Trong đầu tôi giờ là một mớ hỗn độn…

Thời gian lặng lẽ nhích từng chút một, chiếc kim đồng hồ sắc bén điểm từng giây.

Không biết lâu như thế nào, trong lòng tôi cuối cùng cũng quyết định, bật máy điện thoại, tôi bấm một số trong danh sách đen…

“Ring… ring…”

Hồi chuông nhạc chờ nhàm chán vang lên, trong lòng tôi vẫn ngổn ngang tơ vò…

Cạch.

“Cô chủ?” Giọng nói từ đầu máy bên kia vang lên, chứa đầy sự ngạc nhiên và hoảng sợ.

“Xử Janechira Orivel, nhớ, làm cho thật sạch sẽ.” Tôi trầm giọng, nói ra một cách dứt khoát.

“Dạ” Người kia lĩnh mệnh, ngắt máy.

Tụt… tụt… tụt…

Tôi buông thõng cánh tay một cách vô lực, chiếc máy điện thoại rơi cộp xuống nền nhà, vang lên từng thanh âm ngắt quãng.

Tôi cảm thấy tận sâu trong thâm tâm có cái gì đó nhen nhói lên, đau đớn như kim châm vào tim, liên tục rỉ ra máu đỏ, rát như sát muối. Trong đầu tôi không ngừng vang lên những câu nói “Mày thật ngốc, Rei à!!” “ Mày thật ngốc…” Lẽ nào đây chính là cảm giác hối hận?

Gạt đi thứ cảm giác ngốc nghếch mà tôi có được lần đầu tiên trong đời, chầm chậm bước vào trong phòng, ngắm nhìn dung nhan đang say ngủ…

Ánh nắng chiều nhàn nhạt hắt lên gương mặt trắng thuần như thiên sứ, tựa như phủ thêm một lớp bụi tiên lấp lánh mỏng manh, gió tràn vào qua ô cửa kính nhỏ, hất tung những sợi tóc con con ngắn ngủn, trông như hàng vạn tinh linh đang nhảy múa…

Tôi nhìn thật kỹ thân ảnh trên giường ấy…

Thánh thiện như thế, trong sáng như thế… Có phải là rất cần được bảo vệ?

Mỉm cười một cái thật nhẹ, cơn gió mùa thu đã mang đi nỗi lòng đắn đo của tôi. Tôi nhẹ nhàng cúi xuống, săm soi thật kỹ viên đá trong suốt óng ánh một lần nữa, ánh mắt dần kiên định.

Một bước lùi, đổi lấy Sayaka, là đáng!!!!!

Lúc đó, tôi đã không hề biết, quyết định bước lùi đó của tôi, đã khiến vòng xoay vận mệnh đổi dòng, vô tình đưa chính bản thân tôi rơi vào địa ngục vạn kiếp bất phục…

Chương 2: Nói dối

Không hiểu sao trong giờ phút ấy, tôi đã quyết định nói dối.

Dối thân phận tôi, dối gia thế tôi, dối con người thánh thiện như tấm gương, dối cả tôi…

Sayaka cựa mình trở dậy, đôi mắt long lanh trong suốt nhìn thẳng vào mắt tôi.

Mỉm cười một cái, tôi ngồi xuống, bắt đầu nói chuyện nhảm làm cậu ấy vui vẻ.

Tôi cảm thấy rất lạ, mỗi lần cậu ấy cười thì chiếc vòng lại loé lên một chút, tựa như rằng nó lại được thanh lọc đi không ít… Hay là tôi nhìn nhầm?

Không kìm nổi tò mò, tôi cười tươi hỏi “Sayaka, cậu có chiếc vòng tay thật đẹp, nó là…?”

Sayaka cúi đầu, trong mắt là nồng đậm những nỗi bi thương và mong nhớ, bàn tay cậu ấy nhẹ nhàng mân mê viên đá nhỏ, trân trọng như một bảo vật.

Giọng nói trong trẻo vang lên, đều đều như đang kể lại một câu chuyện “Tớ mất bố từ khi còn rất nhỏ. Năm 10 tuổi, mẹ cũng mất đi, bà để lại chiếc vòng tay này, nói rằng đây là quà của bố mua cho tớ tròn ngày đầy tháng, bà muốn tớ mãi mãi đeo nó, để lúc nào bà cũng có thể ở cạnh tớ, dõi theo tớ, cho cả bố nữa… Từ đó tớ sống vất vưởng ở đầu đường xó chợ, đời sống lang thang khó khăn vô hạn. Cho đến một ngày tớ được một đền thờ nhận nuôi, dạy cho tớ học. Tớ đã rất cố gắng, luôn cố gắng, luôn nỗ lực chưa bao giờ ngừng nghỉ, chỉ mong bố mẹ đều có thể nhìn thấy con gái đã khôn lớn. Sau đó, tớ đăng ký thi tuyển vào Kstar, không ngờ lại thật sự đậu, lại là một người đạp trên vạn người mà được, cảm thấy thật tự hào…”

Thanh âm càng ngày lại càng trong trẻo, càng ngày lại càng đều đều, ngữ điệu bình thường mà thật sự là bi thương…

Tôi lướt cặp mắt qua thân hình nhỏ gầy ấy… một cuộc đời thật là thống khổ, thật không ngờ cậu ấy lại kiên cường như thế…

Trầm mặc một lát, tiếng nói hoảng loạn lại kéo tôi về hiện thực “Rei, có phải cậu khinh tớ là S, khinh tớ tầm thường không nên kết giao… ?”

Giọng nói có chút run run tuyệt vọng, tôi ngẩng đầu lên, đối mặt với ánh mắt trong veo như màu nước…

Nhẹ nhàng cười ra một tiếng, tôi áp bàn tay mình lên đôi tay bé nhỏ lạnh toát, ra vẻ thân thiết lắm “Không đâu, tớ rất thích Sayaka đấy. Tớ cũng chỉ là một người tầm thường thôi, mong là Sayaka không chê tớ…”

Không hiểu sao trong giờ phút ấy, tôi đã quyết định nói dối. Dối thân phận tôi, dối gia thế tôi, dối con người thánh thiện như tấm gương, dối cả tôi…

Nhưng lại không cảm thấy hối hận.

Sayaka nhìn tôi cười thật tươi, nụ cười xinh đẹp như lần đầu gặp mặt, thân thiện và chói loá…

…….

………………….

………………………………………………

Ngày hôm sau.

“Rei”

Tiếng gọi truyền tới từ phía sau, hàm ẩn sự vui vẻ và thoải mái.

Tôi xoay người lại đáp tiếng gọi, Sayaka đang chạy tới chỗ tôi.

Mái tóc dài đen nhánh bay trong gió, ánh nắng buổi sáng chiếu lên gương mặt trắng như thiên sứ, càng làm rạng rỡ hơn nụ cười tươi trên đôi môi xinh đẹp ấy.

Có một lúc, tôi bị choáng…

Sayaka đến bên cạnh tôi, cười cười thân thiện, kéo tay tôi đến lớp.

Lớp 11A.

“Rei ơi, hôm nay có môn Nhật văn đấy…” Sayaka nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng, trong giọng điệu vẫn có chút e dè.

Tôi mỉm cười đáp lại “Tớ sẽ không ngủ đâu, đừng lo.” Nói xong mới biết bản thân mình phải nỗ lực rồi…

Sayaka có vẻ vui, tính há miệng nói cái gì đó, thì một thanh âm chua ngoa đã chắn ngang.

“Rei Collin, tiền thừa ngày hôm qua đâu?”

Một cô gái với mái tóc vàng óng uốn lượn quanh bờ vai, đôi mắt màu nâu sẫm mở to đầy kiêu ngạo, đang đứng khoanh tay từ trên cao nhìn xuống tôi và Sayaka, phía sau còn có ba người nữ sinh khác, vẻ mặt dữ tợn.

Tôi bình thản ngước mắt lên nhìn chúng, nhưng giọng điệu tuôn ra lại vô cùng sợ hãi “Tớ… hôm qua mua phần A cho nên… cho nên…”

“Hừ, rõ ràng Aika công chúa bảo mày mua nửa phần A, mày lại mua hết cả phần A, vì thế, mày phải trả lại tiền của nửa phần kia!!”

Nữ sinh từ phía sau bước lên một bước, chỉ tay vào mặt tôi, mắng xối xả.

Cô gái xinh đẹp đứng một bên mỉm cười hài lòng. Đây chính là Aika Hitomatsu, công chúa Nhật Bổn, và là đầu sỏ chuyên bắt nạt tôi. Nếu không phải bị kìm hãm thì tôi đã xông lên đánh cho con nhỏ này về chầu trời luôn rồi!!!

Tận lực áp chế lửa giận trong lòng, tôi ngước mặt lên, giọng nói run rẩy, nhưng đôi mắt sau cặp kính thì bình thản hơn bao giờ hết.

“Tớ… tớ sẽ trả lại… bao nhiêu?”

Lúc này, Aika đột nhiên bước tới, véo tai tôi một cái rõ đau, cười khẩy “Mày thật biết điều, tốt thôi, đưa tao 1 triệu.”

“Cái gì?” Tôi chưa kịp thốt lên chữ gì thì Sayaka đã hét toáng lên “Một triệu cho nửa phần ăn, cô có bị thần kinh không thế?”

Aika tái mặt lại, đôi mắt xinh đẹp trợn to, gương mặt dữ tợn “Mày là cái gì mà dám ăn nói như thế với tao?”

Sayaka hơi chột dạ, lùi lùi về phía sau, trong mắt là nồng đậm sợ hãi. Lúc nãy chỉ là do bị kích động thôi, cô không cố ý thế, nhưng mà…

Sayaka đưa đôi tròng mắt màu lam nhìn về phía tôi, rưng rưng.

Tôi mỉm cười, trấn an cậu ấy, sau đó quay lại nhìn Aika, hỏi “Tại sao?”

Aika cười to vài tiếng, đám nữ sinh phía sau cũng hùa theo cậu ta, tiếng cười phát ra mang rợ như tiếng quỷ. Aika chống nạnh, phóng ánh nhìn ngạo mạn xuống tôi, gằn giọng “Mày làm trái ý tao, còn bắt tao phải đợi. Đó là phí bồi thường. Một triệu là quá nhẹ cho mày đấy.”

Tôi cười khẩy, bàn tay thoăn thoắt lấy ra số tiền đó, đặt lên bàn. Một triệu? Đối với tôi, không bằng một hạt cát. Nhưng Aika Hitomatsu, cô ta sắp trở thành hạt cát của tôi rồi.

Bọn chúng thấy tôi đặt tiền trên bàn, có hơi cả kinh, nhưng khi thấy tôi vẫn biểu lộ thái độ sợ sệt ấy, liền huênh hoang cười lớn, tay cầm lấy tiền. Trước khi đi còn đánh tôi vài cái.

“419 cái đấm, 201 cái nhéo tai, 18 cái tát và 2 triệu lẻ bảy ngàn cho nửa năm vừa qua, tôi sẽ cho cô lễ vật tốt nhất”

Tôi nghĩ thầm, đôi mắt không tự chủ được toé ra một tầng sát khí.

Sayaka tiến lại gần tôi, ánh mắt lo lắng ngập tràn, bàn tay dịu dàng xoa lên lỗ tai đã ửng đỏ của tôi, thút thít “Rei, tớ xin lỗi… tớ quá yếu đuối, không thể giúp gì cho cậu…”

Tôi chụp lấy bàn tay xinh đẹp ấy, khẽ cười “Không sao đâu, cậu đừng giúp tớ, đó vốn là vận mệnh, sau này…” Sau này, bảo vệ cậu cũng là vận mệnh của tớ.

Tôi không nói ra, nhưng chỉ âm thầm đặt quyết tâm trong lòng.

Sayaka cười, không nói gì. Cậu ấy giúp tôi làm dịu vết sưng.

……..

……………………

……………………………………….

“Ở đâu?” Giọng nói nhàn nhạt truyền qua điện thoại, ẩn chứa vài phần không kiên nhẫn.

“Hiệu trưởng Azoth” Tôi trả lời, đôi mắt cẩn thận quan sát xung quanh.

“Lấy đi.” Người kia lại nói, giọng vẫn lạnh lùng.

Tụt… tụt… Ngắt máy.

Tôi cất điện thoại vào túi, nhẹ nhàng trườn xuống, núp kế bên cửa sổ phòng hiệu trưởng.

Lúc này, phòng hiệu trưởng đã tối mịt, tất cả các rèm treo đều đã phủ xuống, không gian bên trong tĩnh lặng hẳn, chứng tỏ không còn dấu vết của con người.

Tôi cạy khoá, nhón chân bước vào.

“Simeri Fuga” Khe khẽ niệm chú, tôi căng mắt nhìn khắp phòng, cố gắng tìm kiếm một điểm ánh sáng.

Loé.

Nó kia rồi!! Tôi phóng như bay về phía bàn hiệu trưởng, trong lòng có chút vui mừng chớm nở.

Cạch!!

Tôi chạm vào viên đá phát sáng, bỗng dưng…

Phụt.

Tất cả đèn trong phòng vụt sáng…

Bốp… bốp…

Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên, trong bóng tối, một người đàn ông trung niên bước ra, trên môi gắn một nụ cười giễu cợt.

“Cô đánh hơi nhanh nhỉ?”

Tôi quay đầu lại, giáp mặt với vị hiệu trưởng đáng kính, ánh mắt thoáng liếc qua cái cài áo trên vai ông ấy.

“Giao ra đây” Giọng tôi lành lạnh vang lên, không hề kiềm chế uy hiếp.

“Giao ra? Được thôi, bước qua xác của những người này đã.”

Vừa dứt lời, từ trong bóng đêm lại tràn ra một đám hắc y nhân bịt mặt, trên ngực áo trái thêu huy hiệu Quỷ hoả.

Sát khí nồng nặc toả ra, bọn chúng lăm lăm thanh gươm sáng, chực chỉ tôi mà tiến.

Tôi cười khẩy, vụt một cái, trên tay đã xuất hiện hai thanh đoản đao, thoăn thoắt lao vào trung tâm vòng chiến.

Hoa bay, nước chảy, gió reo gọi. Tôi nhảy múa bên trong màu đen vô định đó, ánh sáng của đao trong tay dần nhuốm đỏ, mỗi lần cắm phập vào cổ một sinh mạng, nó lại run lên một cách đói khát. Tôi điên cuồng chém giết, không quan tâm trên người rốt cục có bao nhiêu vết thương, chỉ chăm chăm nhìn vào những chiếc cổ trắng ngần, và…

Phập!!! … đâm nát chúng…

Không biết thời gian qua bao lâu, từng lớp từng lớp hắc y nhân dần ngã xuống, máu bắn khắp nơi, tôi đạp lên những cái xác câm lặng, đi từng bước về phía nhân ảnh đang ngồi run rẩy trong góc tường.

Vị hiệu trưởng lúc này đã tái xanh mặt, hai tay run rẩy không ngừng. Đôi mắt ông trợn to nhìn thân ảnh mảnh khảnh trước mắt. Áo quần rách bươm, máu chảy ồ ạt, mái tóc dài thẳng rung rinh theo từng bước chân của con người ấy, ánh mắt đỏ ngầu, toả ra sát khí như Tu La đòi mạng, chầm chậm cười…

Nụ cười ghê rợn…

Trong giờ khắc ấy, ông cảm thấy mình đã đặt chân vào Quỷ môn quan, bất động nhìn ngọn lửa hung ác đang cắn nuốt từng miếng thịt trên cơ thể, nỗi sợ hãi không ngừng dâng lên mỗi lúc một tăng, nhưng cơ thể lại không thể động đậy, áp lực nặng nề sắp bức điên ông rồi.

Tôi bước tới, đoản đao xuyên qua màn máu loé lên thứ ánh sáng bạc kỳ dị, chạm nhẹ vào cổ người dưới đất.

“Giao ra đây.”

Giọng tôi lại lành lạnh vang lên, không một cảm xúc.

Hiệu trưởng già run rẩy tháo xuống cái cài áo, đưa cho tôi. Săm soi viên đá tối màu chạm trổ bên trên, tôi mỉm cười.

Vị hiệu trưởng thấy tôi vui vẻ, lập tức quỳ rạp xuống, cầu xin “Xin cô, xin cô hãy tha cho tôi, tôi… tôi… sẽ rời khỏi nơi đây, mãi mãi không về nữa… xin cô tha mạng…”

Tôi nhìn xuống, mỉm cười đưa bàn tay chạm vào mái tóc riêu bạc, nhẹ nhàng “Hiệu trưởng đừng làm như thế, Rei cảm thấy rất hổ thẹn…”

Người đó ngước mắt lên, trong mắt là tràn trề hi vọng.

Bàn tay tôi trượt xuống sau gáy người đàn ông run rẩy, mỉm cười “Nhưng Rei chưa bao giờ tha thứ cho kẻ gài bẫy mình.”

Phập!!

Mắt vị hiệu trưởng già trợn trắng kinh ngạc, thân thể nặng nề ngã xuống.

Tắt thở.

Tôi đứng dậy, cắt một mảnh vải trên người ông ta lau đi vết máu trên hai thanh đoản đao, trong chốc lát chúng lại sáng bóng như cũ, tôi có thể cảm nhận sự yên tĩnh của chúng.

Xoay người đi đến phía cửa sổ, tôi nhảy xuống.

Cộp. Soạt…

Bóng đen thoăn thoắt chạy giữa màn đêm dày đặc, như hoà vào không gian sâu thẳm, mất hút trong rừng cây.

……

…………….

…………………………

“Ring… ring…”

Hồi chuông nhàm chán vang lên, tôi chờ đợi để được nói.

Cạch. Có người nhấc máy…

“Ông nội, cháu làm xong rồi. Cháu…”

Tôi nói ngay, trong giọng không kiềm nổi có chút vui mừng và mong đợi.

Nhưng một giọng nói khác đã cắt ngang.

“Rei-chan, là bà đây.”

Giọng nói ấm áp trìu mến, kèm theo tiếng cười khe khẽ.

Tôi giật mình, lúng túng “Bà nội, cháu không biết, cháu xin lỗi…”

“Không sao, là bà giành điện thoại của ông ấy, bà chỉ muốn gặp Rei-chan.”

Người đó lại nói, giọng điệu vẫn như thuở nào, trầm ấm yêu thương.

“Bà muốn gặp cháu có gì không?” Tôi hỏi, khoé môi hơi cười.

“Rei-chan khoẻ chứ?” Bà hỏi. Tôi hơi giật mình, trong lòng như có viên kẹo ngọt ngào đang ngưng đọng.

“Dạ tốt lắm ạ” Tôi nhỏ nhẹ đáp lại.

“Rei-chan đã làm tốt lắm rồi, hãy nghỉ ngơi đi.” Bà lại nói, dịu dàng.

Tôi sững người, nghỉ ngơi? Tức là phải trở về sao?

“Bà ơi, cháu chưa thể về được.” Còn Sayaka…

Phía đầu dây bên kia im lặng lại, không có bất kỳ một tiếng động nào phát ra. Tôi hơi sợ hãi, khẽ thốt.

“Bà ơi…”

“Rei-chan cứ ở lại. Nhưng đừng ngốc nghếch nhé.” Bà nói, trong giọng là lo lắng cùng cảnh cáo.

“Dạ?” Tôi chẳng hiểu cái gì.

“Rei-chan bị thương nặng lắm nhỉ? Sao lại đột nhiên thay đổi kế hoạch thế?” Bà hỏi, lảng đi chuyện vừa rồi.

“Cháu để lộ tung tích ạ.” Tôi nói.

Bà lại im lặng đi, sau đó lại trầm giọng “Sao không nói cho bà, để bà xử lý cô ta, vậy thì cháu cũng không lộ ra.”

“Cháu không muốn làm phiền bà.” Tôi cười, khách sáo nói.

Bà mắng “Phiền gì chứ? Xử lý một con người làm mệt bà được sao?” rồi cũng cười khẽ.

Tôi hơi im lặng, sau đó lại dùng giọng điệu nũng nịu nhất, nói “Vậy bà giết Aika Hitomatsu đi, cô ta ăn hiếp Rei đấy. Rei thật đau…”

Bà nội cười khục khặc, đồng ý với tôi. Sau đó, cả hai lại rơi vào yên tĩnh.

“Rei-chan giúp bà một việc nhá.?”

“Chuyện gì ạ?” Tôi ngạc nhiên trợn mắt. Rất ít khi bà nhờ ai làm việc gì đó…

“Lấy cắp Tàn đồ Kaiga.”

Giọng nói rơi nhẹ tênh vào không gian, tôi như không tin vào tai mình.

“Tàn đồ Kaiga, do Nhật tộc bảo quản?” Tôi lặp lại, mong mỏi là không phải.

“Đúng” Câu trả lời của bà khiến tôi thật thất vọng.

“Bà ơi, cháu… cháu… không thể chạy tới gần Nhật tộc được…” Chắc chắn sẽ bị lửa thiêu chết.

“Rei-chan không cần tới đó, sắp tới người nối dõi của Nhật tộc sẽ tới Kstar học, cháu chỉ cần rút Tàn đồ từ trong linh hồn cậu ta ra là được.” Bà nói, giọng nhàn nhạt.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười “Vậy thì dễ quá, cháu sẽ làm.”

“Rei-chan cố lên nhé. Nhưng đừng cố sức quá đấy.” Bà nói, giọng lại trìu mến như thuở nào.

“Vâng ạ. Thôi trễ rồi, chúc bà ngủ ngon, ừm… cả ông nữa…” Tôi vui vẻ nói, vế sau có hơi ngập ngừng.

Bà trả lời rồi tắt máy, tôi cất điện thoại, lao nhanh về ký túc xá.

……

………………….

…………………………………..

“Sao bà không để tôi nói?” Tiếng nói trầm lạnh phát ra từ sau bức màn sẫm màu.

Người phụ nữ già gác điện thoại xuống, đôi mắt nhăn nheo nhíu thành một đường, khuôn miệng hơi mỉm.

“Nếu là ông nói, đứa trẻ đó thật sự sẽ xông vào Nhật tộc đấy, và nó sẽ chết…”

“Tôi chỉ là không đành lòng…” Ngừng một chút, bà lại nói, trong mắt chứa bi thương.

“Nó chỉ là thế thân, nếu không chết đi thì Yue sẽ không thức tỉnh được.” Giọng nói trầm lạnh lại phát ra, dứt khoát và tàn nhẫn.

Xoảng.

Bà quăng chiếc ly sứ uống rượu xuống đất, khiến nó vỡ tan tành, giận dữ quát lớn.

“Ông im đi, chỉ cần có được Tàn đồ Kaiga, tôi sẽ thức tỉnh Yue, ông đừng có mà động một ngón tay nào vào cháu tôi đấy!!!!”

Nói xong, đùng đùng bước ra khỏi căn phòng tối như mực. Người ngồi phía sau bức màn cũng lặng thinh.

……………

…………………………..

Chương 3: Rung động.​

Trong giờ khắc đó, tôi đã không hề biết,

cũng có một đôi mắt giống như tôi si mê nhìn chàng trai kia…​

“A…” Tôi nhăn mặt cởi ra bộ đồ màu đen đang bết sát vào người tôi nhờ máu.

Lúc này mới nhìn rõ, khắp người tôi toàn là vết thương chạy dài, da thịt hỗn độn vào nhau, máu không ngừng rỉ ra, thật sự rất đáng sợ.

Tôi chán nản bước vào phòng tắm, ngâm nước nóng.

Nhiệt độ bỏng rát chạm vào miệng vết thương, tôi cũng có thể nghe được tiếng xèo xèo nho nhỏ, lớp da bên ngoài đang lột mất.

Nhẹ nhàng thoát khỏi bồn tắm, tôi gom lại lớp da đã tuột xuống gần hết, bỏ vào cái bọc nhỏ, quăng đi.

Mặc quần áo, bước đến trước gương.

Trong gương là một cơ thể hoàn mỹ, đỏ ửng lên như vừa bị luộc chín, mái tóc nâu hạt dẻ suôn thẳng buông hờ hững trên vai, một đôi mắt màu lục to lóng lánh.

Tôi đưa tay chạm vào dung nhan trong tấm gương đó, thở dài.

Tôi đã lớn như thế này rồi sao? Gương mặt tôi đã xinh hơn rồi đấy, nhưng so với Sayaka thì cũng không bằng một góc tư. Tôi ngẫm nghĩ, nhìn tôi thế này có ai nghĩ tôi là con của Cha chứ? Ngoài đôi mắt này ra thì chẳng có gì giống cả…

Tôi không xinh đẹp như Cha, không tài giỏi như Cha, ngay cả dòng máu cũng chẳng sạch sẽ gì…

Mỉm cười tự giễu, tôi gập tấm gương xuống bàn, lăn vào ổ chăn ngủ ngon lành.

Đêm hôm đó, tôi không mơ thấy gì cả…

….

………………

……………………………

Sáng sớm.

Cốc cốc…

Ai đến vào giờ này vậy? Phiền quá!!

Cốc cốc…

Kẻ nào quấy phá đấy? Hôm nay là CN mà!!!

Cốc cốc cốc…

Im đi, tôi đang mệt lắm đấy!!

RẦM!!!

Một tiếng động lớn phát ra, tôi giật bắn mình, từ trên giường té xuống dưới đất.

Ôm cái mông đau điếng thấu xương, tôi hét toáng lên “CÁI QUÁI GÌ THẾ?????”

Hai người đàn ông to cao vạm vỡ lập tức đi đến trước mặt tôi, hơi khom người xuống, đồng thanh “Rei-sama, mời ngài thay quần áo, đến phòng Hiệu trưởng.”

Tôi sững người lại, sau đó liền giật bắn mình hoảng hốt. Ôi, chẳng lẽ họ biết tôi đã giết chết Hiệu trưởng sao a a a a a?

Tôi luýnh quýnh tay chân chạy vào bồn tắm, loay hoay mãi mới tìm được bàn chải đánh răng, nhưng lại không cẩn thận làm dây kem đánh răng lên tóc…

…………

Sau gần 30p vật lộn với đống quần áo và sự hoảng loạn, cuối cùng tôi cũng chỉnh tề đứng trước mặt bọn họ.

Vơ lấy cặp kính dày cộm trên bàn, tôi chầm chậm đi theo sau lưng hai người to cao.


Trang 1/6: 1 2 3 Tiếp >>

, , ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Đợi Anh ở Toronto

Văn phòng ở downtown ([1]) Toronto của tập đoàn kiểm toán PwC chiếm trọn toàn bộ một tòa nhà 26 tầng bề thế trên đường Front street. Được làm việc ở đây là ước mơ mà Vi đã ấp ủ suốt bao nhiêu năm...

Em Là Hạnh Phúc Đời Anh

Chương 1 12 h trưa . Ngọc trúc đang đứng bên kia đường nhìn về 1 ngôi biệt thự vô cùng sang trọng . sở dĩ cô có mặt nơi này là vì cô muốn cho mọi người trong nghề thấy rằng cô là...

Thứ Mà Định Mệnh Gọi Là Tình Yêu

Thứ Mà Định Mệnh Gọi Là Tình Yêu ( Gốm ♥ Cháo ) Nhân vật đây!!! So JiYung: là bảo quốc thứ 4 của Hàn Quốc, là một playboy chính hiệu với gương mặt babyface và một tài sản kếch xù. Là người chồng...

Cưa Nhầm Chị Hai, Được Nhầm Em Gái! chap 114 đến chap 200

Chap 114 : Tầm 1h45, cô Hiền tập trung cả lớp lại trong lều, rồi căn cứ theo bản danh sách các trò chơi hội trại của em Vy cầm về mà phân công, đảm bảo sao cho ít nhất mỗi thành viên 10A1...

Chuyện Con Mèo Dạy Hải Âu Bay

Chương 1: Biển Bắc Cho con trai tôi Sebastián, Max và León Những thủy thủ số một trong giấc mơ tôi Cho cảng biển Hamburgs, Bởi đó là nơi tôi từng sống Và cho con mèo của tôi, Zorba, tất nhiên rồi. “Có đàn...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền