Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Trái Đắng
QR Code: Trái Đắng

Trái Đắng



score
Đánh giá: 4.5/5 - 12.080 bình chọn
Truyện teen

Chương 1: Mở màn.

Diễm Lệ, quán bar mờ ảo trong ánh đèn nhấp nháy, hai vũ công uốn éo theo nền nhạc, mọi người: đàn ông, phụ nữ đều đắm chìm sự sa đọa của màn đêm, không ai chú ý đến một cô gái vừa bước ra từ căn phòng vip xa hoa.

Đôi môi đỏ cong lên tạo thành một nụ cười tuyệt đẹp, ánh mắt đảo qua đám người đang lắc lư, buông thả bản thân trên sàn một lượt, cô gái chép miệng một cái đầy chán ghét, hướng cửa sau mà đi ra.

Vài người đàn ông mặc thường phục ngừng nói chuyện khi thấy cô gái xuất hiện, khuôn mặt họ hiện lên vẻ nghiêm nghị người thường khó có được trong ánh đèn mở ảo. Cô gái mở miệng, giọng nói vừa đủ để nghe:

“Đã xong, với ngần ấy thuốc cũng đủ để đưa hắn vào tù, chưa kể đến đám giấy tờ đầy bất lợi kia nữa.”

Một khoảng im lặng rồi mấy người đàn ông gật đầu, lướt qua cô, hướng vào trong quán bar.

Cô gái đứng ở đó một lúc rồi nhấc giầy, bước đi.

“Tạm biệt nhé, Hoa Thành, người tình của tôi.”

“Cộp cộp”, tiếng giày cao gót gõ trên đường phố về đêm vắng lặng, bộ váy đen ngắn ngang đùi bó sát vào người khiến cho những đường cong uyển chuyển lộ rõ ra, Am cau mày nhìn toàn thân mình từ trên xuống dưới.

“Lẽ ra mình nên rửa hết đống phấn son và thay bộ đồ này ở trong bar mới phải.”

“Vút”, một chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ đi vụt qua khiến cho mái tóc xoăn đang xõa xuống của Am bay loạn xoạn, mím môi nhìn tên lái xe vô duyên kia, chỉ thấy một đường nét kiên nghị của khuôn mặt nhìn nghiêng đang lười biếng dựa mặt vào một tay gác trên thành xe, một tay cầm lái.

Dường như cảm thấy ánh mắt của Am, cậu ta quay lại, Am không biết ánh mắt sau chiếc kính râm kia đang biểu lộ ý gì, nhưng chắc chắn không phải điều tốt đẹp cho lắm, vì cô thấy rõ ràng nụ cười đầy khinh miệt của cậu ta dành cho mình.

Chiếc xe nhanh chóng khuất đi tầm mắt của Am, nhưng cũng đủ để cô nhớ được biển số xe: HG88888

Biển số cũng đã nói lên được sự xa xỉ và địa vị không tầm thường của chủ nhân. Am biết, người có biển số này ở tỉnh I chỉ có duy nhất một người, Giang Duy Linh, cậu ấm của tập đoàn Linh Giang, 18 tuổi.

Nghiến răng nghiến lợi, Am không ngừng thầm rủa ba đời nhà cậu ta.

Chết tiệt!

Không ngờ bản thân lại bị một thằng nhóc 18 tuổi vắt mũi chưa sạch coi thường.

Lại nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay, 1h30, thằng nhóc đó không ở nhà học bài đi, mò mẫm ra đường giờ này làm gì không biết.

***

“Chiều không anh, tiếng dương cầm cứ vun vào lòng ai giá băng, có ai rồi cùng ai nhẹ qua chốn đây.

Chiều lại mưa, mưa rất lâu, rơi vào tim thêm chút hiu quạnh, rồi mưa có thấy em khóc cũng mưa……..”, tiếng nhạc chuông réo rắt, ầm ĩ vang động cả căn phòng.

Am vò đầu bứt tóc, kéo chăn che kín cả người, hai tay cố gắng bịt kín tai lại nhưng mà tiếng hát não nề kia vẫn không thôi ám vào cô.

Nghiến răng hất tung chiếc chăn ra, Am lồm cồm bò dậy, sờ soạng lên bàn, rút phăng cái sạc ra, mắt nhập nhèm nhìn màn hình nhấp nháy chữ “Tina”, trán không kiềm chế được mà nổi gân xanh.

Khốn khiếp!

Lúc nào không gọi lại nhè ngay lúc người ta đang ngủ.

Hôm qua, 2 giờ sáng mới chập choạng về đến nhà, rồi tắm rửa, sửa soạn tới 3 giờ, Am mới bắt đầu lục đục đi ngủ. Hiện giờ là 5 giờ 30, nghĩa là cô còn chưa ngon giấc được đến 3 tiếng đã bị phá bĩnh rồi.

Uể oải ấn nút nghe, áp lên tai, tay cố gắng che đi cái miệng đang ngáp ngắn ngáp dài.

Đầu dây bên kia không nhận ra điểm khác biệt của Am, hớn hở xa xả:

– Con nhỏ kia, đã biết tin mới nhất chưa? Tin này do tòa soạn mình độc quyền đấy nhá: Hoa Thành tối hôm qua bị cảnh sát bắt do dùng ma túy ở Diễm Lệ…. ê… ê…. – Tina cau mày nhìn chiếc điện thoại không ngừng vang lên tiếng tút tút, lẩm bẩm – Đồ bất lịch sự, mình đã đặc ân ban cho cậu tin quý giá thế mà…

Vứt uỵch chiếc điện thoại lên bàn, Am nằm sụp xuống giường, tiếp tục mộng đẹp.

Hừ, ngủ mới là quan trọng, Hoa Thành hoa thiếc gì vứt hết đi!

“Chiều không anh, tiếng dương cầm cứ vun vào lòng ai giá băng, có ai rồi cùng ai nhẹ qua chốn đây…”, giọng nữ trong trẻo lại một lần nữa đập vào tai, Am bật phắt người dậy, điên cuồng mà giật tóc, dùng đôi mắt sắc lẻm nhìn chiếc điện thoại đang rung bần bật kia như kẻ thù, không thèm nhìn người gọi, Am thét lên:

– ĐỒ ĐIÊN, CÓ BIẾT BÀ ĐÂY NGỦ CÒN CHƯA ĐƯỢC 15 PHÚT KHÔNG HẢ?

Đầu dây bên kia là một mảng im lặng khiến cho người khi đã xả hơi xong là Am mới nhận ra bản thân mình hơi thất thố, đang định nhìn xem người gọi là ai thì đã thấy đối phương lên tiếng:

– Xin lỗi, tôi chỉ định thông báo cho Am biết nhiệm vụ đã hoàn thành, Am được nghỉ phép một tuần.

Cả người Am bủn rủn, mềm nhũn lại khi nghe thấy giọng nói này.

Chết toi rồi, là Thành.

Trong lúc Am còn đang bối rối không biết phản ứng thế nào thì Thành lại nhẹ giọng, vẫn lạnh lùng như cũ:

– Am có thể ngủ tiếp.

Nhìn màn hình báo hiệu cuộc kết thúc mà Am muốn đập đầu vào tường, chỉ hận không thể tự cắt lưỡi.

Đồ ngu, hiếm có cơ hội được nói chuyện cùng Thành mà mày lại…

Là Thành, Thành đó!

Khốn! Khốn!

Am phải công nhận là hôm nay cô chửi bậy quá nhiều.

Nhưng cũng khó trách được, ai bảo có nhiều chuyện bức xúc quá cơ.

Không còn tâm trạng để mà ngủ, lại nhớ đến cuộc gọi ban nãy của Tina, Am chậm rãi bật máy tính lên, tìm tin tức mới nhất.

Quả nhiên thấy dòng chữ tiêu đề nổi bật:

“HOA THÀNH, ÔNG TRÙM HỘP ĐÊM TỈNH I BỊ BẮT GIỮ DO HÚT MA TÚY”

Bài viết nói rằng vào khoảng 1giờ 30 sáng nay, cảnh sát đột nhiên tới kiểm tra hộp đêm Diễm Lệ và bắt được Hoa Thành cùng đàn em của hắn đang nằm vật ra trong phòng vip do ma túy.

Theo đó, hàng loạt giấy tờ về việc buôn bán ma túy trái phép của Hoa Thành được công bố, hiện giờ hắn đang bị nhốt trong trại cai nghiện.

Am nhìn hình ảnh người đàn ông trên tờ báo, đôi mắt người ấy toát lên vẻ mệt mỏi nhưng vẫn rất lạnh, hệt như cái cảm giác đầu tiên mà Am nhận thấy khi tiếp xúc với anh ta.

Gần 30 tuổi, hút ma túy, Hoa Thành, xem ra cuộc đời anh đã bị phá hủy hoàn toàn rồi.

Lại đọc tiếp, Am không mảy may ngạc nhiên khi nhìn thấy chữ “Ái” được nhắc đến trong bài.

Không ai thấy Ái, vũ công mới của Diễm Lệ, người tình mới của Hoa Thành đâu, cô gái ấy đã mất tích một cách bí ẩn.

Nghe nói vào lúc ấy, Ái và Hoa Thành cùng đi vào trong phòng vip, nhưng khi cảnh sát đến chỉ thấy duy nhất Hoa Thành, không thấy dấu vết gì của Ái.

Hiện giờ cảnh sát vẫn đang đi tìm Ái.

Nhấn chuột vào nút tắt, Am nhếch môi.

Hừ, làm sao mà tìm được chứ!

Chương 2: Mối tình 12 năm

Cổ họng khô rát khiến Am tần ngần thức dậy, sự mệt mỏi lộ rõ trên khuôn mặt, đôi mắt sưng húp lên vì ngủ nhiều, tóc tai rối bung như vừa trải qua một cơn lốc xoáy.

Lật đật, sơ sết tìm điện thoại, ánh sáng từ màn hình hắt vào khiến Am phải nheo mắt lại vì chói: 21:00.

Thì ra đã tối rồi, nếu như mình không ngủ tiếp thì phụ lòng ông trời quá!

Trở người một cái, đang định ngủ tiếp thì một ý nghĩ vụt qua khiến Am tỉnh cả ngủ.

Rõ ràng lúc mình ngủ là hơn 22:00 mà, sao bây giờ lại là 21:00 được?

Ôi má ơi, thứ 7, mình đã ngủ liền tù tì 3 ngày rồi sao?

Mắt chữ A, miệng chữ O nhìn không chớp vào màn hình điện thoại, Am bước vội xuống giường, tay xoa xoa cái bụng trống rỗng đang biểu tình, lần mò vào trong tủ lạnh, chỉ có vài chai bia và mấy lon nước ngọt.

Lạy chúa, bụng rỗng mà uống bia lạnh, cô không muốn bục dạ dày đâu.

Vơ vội chiếc áo khoác, Am lấy ví tiền và điện thoại nhét vào túi, mở cửa.

Gần đây có một cửa hàng tạp hóa, Am phải mua vài gói mì ăn tạm nếu không muốn bị chết vì đói.

Vừa ra khỏi nhà thì điện thoại rung, Am giơ lên nhìn, tim không tự chủ được mà đập mạnh hơn, hai má theo lẽ thường tình mà nóng bừng, ấn nút nghe, áp điện thoại vào tai, Am đứng yên trước cây phượng gần nhà, mũi chân day mạnh xuống dất, tay vô thức đưa lên vuốt tóc.

Giọng nói trầm thấp quen thuộc mà trong mơ Am còn muốn nghe thấy vang lên:

– Vẫn còn ngủ? – hình thức là câu hỏi nhưng ngữ điệu lại như khẳng định.

Sau đó là một tiếng thở dài rất nhẹ nhưng Am vẫn cảm thấy một cách rõ rệt. Tuy vậy, với những gì Am biết về Thành, cô cho rằng bản thân đã bị ảo giác, sợ đối phương cúp máy, Am nói vội:

– Không, em đã tỉnh rồi.

Rồi một nghi vấn được đặt ra trong đầu Am: Làm sao Thành biết cô ngủ?

Còn đang loay hoay tìm câu trả lời thì bên kia đã giải đáp giùm Am:

– Ba ngày nay tôi đã gọi cho Am rất nhiều, đều bắt máy nhưng không nói gì, chỉ nghe thấy tiếng ngáy.

Am mơ màng nhớ lại, hình như lúc cô đang chập chờn trong giấc ngủ đúng là có ấn gì gì đó vào điện thoại thì phải.

Chết rồi!

Thành sẽ nghĩ sao về mình chứ?

Ngủ liền tù tì 3 ngày không nói rồi, lại còn ngáy nữa chứ.

Trong khi Am đang cuống cuồng vì hình tượng đẹp đẽ xây dựng lâu nay đã bị sụp đổ hoàn toàn thì Thành hỏi, vẫn rất nhẹ và ngắn gọn:

– Vừa tỉnh?

– ….. – còn đang ngẩn ngơ.

– Đói?

– …..

– Đợi.

Đến khi hai tiếng “tút tút” liên tục vang lên báo hiệu cuộc trò chuyện đã kết thúc, Am mới giật mình ý thức được bản thân lại một lần nữa bỏ lỡ cơ hội nấu cháo điện thoại với người tình trong mộng.

Mà khoan đã, ban nãy Thành có nói là “đợi”.

Đợi gì nhỉ?

Dù đã biết Thành 17 năm và thích Thành 12 năm rồi nhưng Am vẫn không thích ứng được cách nói chuyện ngắn gọn này của Thành.

Đói? Đợi?

Hay Thành muốn hỏi Am có đói không và bảo Am đợi Thành?

Suy nghĩ ấy khiến cho Am không kiềm chế được sự xấu hổ, vội lấy tay áp lên đôi má đang nóng ran lên.

Được rồi, Am thừa nhận, dù đã 23 tuổi rồi nhưng cô vẫn rất ấu trĩ, nhưng biết làm sao được, đối với người mình thầm mến 12 năm, bảo cô làm sao không có ý nghĩ vượt giới hạn được chứ?

Nhưng Am đã quên mất một chuyện, người cô thích là Thành.

Mà Thành là ai chứ?

Trong vòng 2 năm, từ một cảnh sát mới vào nghề lên đến Thiếu tá, không phải là chuyện mà một con người bình thường có thể làm được.

2 năm, liên tiếp lập công lớn, phá án hơn 10 vụ buôn bán ma túy trái phép, bắt giữ nhiều ông trùm lớn, đối với một cậu sinh viên vừa ra trường là một chuyện không hề đơn giản, nhưng Thành lại làm được, thậm chí còn biểu hiện rất xuất sắc.

17 năm, từ lớp một đến bây giờ, trong cuộc sống của Am luôn có hình ảnh của một chàng trai tên Thành, nhưng Thành thì khác, Am chỉ xuất hiện trong đời Thành một năm trước, khi Am mới về cục, Thành là người hướng dẫn cho Am.

Am còn nhớ rõ ngày ấy, cô hồi hộp đứng trước Thành, anh còn đang nói chuyện điện thoại nên Am có thể nhìn trộm anh thoải mái.

Am đã thấy không ít người mặc cảnh phục, nhưng chưa ai đem đến cho Am nhiều cảm xúc như ba cô.

Giờ đây khi nhìn Thành đang ngồi tựa người vào ghế, bộ dạng thảnh thơi mà nói chuyện, trên người là bộ cảnh phục màu xanh, Am chỉ còn biết âm thầm lè lưỡi mà xin lỗi người ba quá cố của mình, vì Thành lúc này ăn đứt ba cô.

Liếm liếm môi, Am không kiềm chế được mà lại liếc mắt nhìn Thành thêm lần nữa.

Ôi trời, dù đã biết Thành rất đẹp trai nhưng không ngờ lại tới mức này.

Nếu ngày trước, bộ đồng phục trường mang lại cho Thành một nét gì đó rất non nớt và thư sinh thì bộ cảnh phục này lại khiến Thành trưởng thành hơn rõ rệt, khuôn mặt lạnh lùng, dáng người cao ráo càng làm nên sự thu hút cho anh.

Lúc này, Am bi ai nhận ra một điều nghiêm trọng người cô thầm mến bao nhiêu năm rốt cuộc đã là một người đàn ông thực thụ, ngày trước Thành đã được rất nhiều người mến mộ, bây giờ, hẳn là Am sẽ có thêm một tá tình địch mất.

Có khi anh ấy có bạn gái rồi cũng nên.

Không báo trước, Thành cúp điện thoại rồi ngước mắt nhìn trực diện vào Am khiến cho tim cô không kìm được mà đập một cách điên cuồng, như một ngày nào đó của nhiều năm trước, Thành rất nhanh thu ánh mắt lại, nhàn nhạt mở miệng:

– Am?

– A… vâng! – Am lắp bắp trả lời, len lén nhìn Thành rồi ngay lâp tức cô thấy hối hận.

Từ nét mặt lẫn ánh mắt của Thành đều toát lên vẻ lạnh nhạt và hời hợt, như thể cô chưa từng một lần đi đến trong trí nhớ của anh.

Cả người Am tối lại, chẳng lẽ anh ấy đã quên rồi, ngày hôm đó….

Tất nhiên Thành không hề chú ý đến sự hụt hẫng trong mắt Am vì lúc này anh đang đọc hồ sơ học tập của Am.

Lời dự đoán của Am quả nhiên không sai.

Vài ngày sau, Am nghe mọi người nói Thành có bạn gái.

Một tháng sau đó, Am tận mắt nhìn thấy bạn gái của Thành, ấy là vào một buổi tối khi Thành ôm cô ấy đi vào khách sạn đối diện với siêu thị mà Am vừa đi ra.

Ngày hôm ấy, cả người Am lạnh toát, một nam một nữ, vào khách sạn, chuyện gì sau đó xảy ra không cần nói cũng biết, huống chi lại là hai người trẻ tuổi, dào dạt xuân tình và sức khỏe.

Một tháng sau nữa, Am trực tiếp được giáp mặt với bạn gái của thành, lúc ấy Thành vừa đi ra ngoài, Am đang ngồi trong phòng nghiên cứu một vụ án.

Any, bạn gái của Thành, bước vào rồi khựng lại một lúc khi thấy Am đang ngồi cuộn tròn trên ghế, mặt uể oải áp lên bàn, tay đang viết chi chit lên tờ giấy những nghi vẫn về vụ án trong phòng làm việc của bạn trai mình.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Am giật thót người, tưởng Thành, vội vàng ngồi dậy, chỉnh trang lại bộ dạng lười nhác vừa rồi của mình, ngẩng mặt lên thì sững lại khi nhìn thấy cô gái đang đứng ngoài cửa.

Khi Am còn đang ngẩn người thì Any đã bước vào, ngồi lên chiếc ghế bên cạnh, bộ dạng hệt như một nữ chủ nhân:

– Thành không có đây?

Am vội lắc đầu:

– Thầy vừa đi ra ngoài, xin hỏi chị….

Rõ ràng Am thấy sự căng thảng trong mắt chị ta gỡ xuống khi nghe thấy từ “thầy” trong miệng Am rồi nở một nụ cười rất tươi:

– Chị là Any, bạn gái Thành. Em là?

Am nghe thấy tim mình hẫng lên một nhịp nhưng cô rất nhanh chấn chỉnh lại cảm xúc, hòa nhã trả lời:

– Em là Am, thực tập sinh do thầy hướng dẫn.

Không biết có phải Am nhạy cảm hay không nhưng Am thấy nụ cười của Any tắt ngấm khi Am nói ra tên của mình.

Cả người Am không khỏi cảm thấy áp lực trước cái nhìn đầy dò xét của Any, rõ ràng vừa rồi còn rất thân thiện mà, sao giờ lại trở mặt nhanh như vậy chứ?

Vả lại, Am nhớ rằng suốt 22 năm qua cô đâu có gây thù chuốc oán với ai đâu.

Đến khi Am không chịu nổi nữa thì Any đột nhiên thu hồi ánh mắt, rút điện thoại ra, gọi cho ai đó.

Am âm thầm lè lưỡi, bạn gái của Thành cũng giống Thành thật, đều gây áp lực cho người ta bằng ánh mắt.

Thảo nào Thành không hề để Am vào trong mắt, thì ra Thành thích loại con gái này, khác biệt hoàn toàn với Am.

Hình như đối phương không nghe máy, Am thấy Any bực dọc nắm chặt lấy điện thoại vào tay, ngẩng đầu lên nhìn Am, sau đó, Am thấy chị ta suy tư một hồi rồi cau mày nói:

– Em thử gọi cho Thành đi.

À, thì ra là vì Thành không nghe máy nên tức, Am cười thầm trong bụng, không hiểu sao cô lại thấy rất khoái chí khi thấy Any không vui.

Nhưng mà, chị ta là bạn gái còn không gọi được, huống chi là Am…

Không tiện từ chối, Am lấy điện thoại từ trên bàn lên, bấm dãy số cô đã thuộc làu, hai tiếng “tút tút” vừa vang lên đã thấy Thành nhấc máy:

– Am?

Cả người Am bỗng cứng đơ lại, khóe miệng cô hơi giật giật, Am thấy rõ Any đang nheo mắt nhìn mình đầy thù địch, Am biết rõ nếu ánh mắt có thể giết người, cô đã chết cả tỉ lần rồi.

Am khóc không ra nước mắt, Thành không nghe máy của chị ta đâu phải là lỗi của cô đâu.

Áp lực bởi ánh mắt quá đỗi tha thiết của Any, Am nói không nên lời, Thành dường như đã nhận ra điều gì không ổn nên hồ nghi hỏi lại:

– Am?

Vẫn không thấy có người trả lời, Thành nói vội, giọng có chút khẩn trương:

– Ở yên trong phòng đợi tôi.

Am đặt điện thoại lại chỗ cũ, rụt rè nói với Any:

– Thầy nói… ở yên đợi thầy.

Am vừa dứt lời thì cửa phòng mở ra, hình ảnh Thành cúi người thở hồng hộc đập vào mắt Am, rồi sau đó, Am thấy Thành chạy vụt vào chỗ cô đang ngồi, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, vồn vã hỏi:

– Am, không sao chứ? Có chuyện gì vậy?

Am không thể thích ứng được điều gì đang diễn ra, rõ ràng là Any mới là người đến tìm Thành, sao anh lại hỏi cô….

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

Còn đang sắp xếp lại từ ngữ cho chuẩn để nói thì đã nghe thấy một giọng nói từ phía sau:

– Cô ấy không sao hết, em gọi anh không nghe nên đành nhờ học sinh của anh gọi vậy.

Không hiểu sao, Am thấy giọng nói này cực kì chua, vào dường như Any cố ý nhấn mạnh vào chữ “học sinh”.

Thành hơi cứng người lại, rồi từ từ xoay người nhìn Any.

Am thấy tình hình không ổn, vội đứng dậy, chỉ chỉ vào cánh cửa, ái ngại nói:

– Thành, vậy em… đi ra ngoài.

Am cảm nhận được sự sắc bén từ ánh mắt của Any khi nghe thấy từ “Thành” mà cô vừa nói ra, biết làm sao được, Am cũng muốn gọi Thành là thầy nhưng Thành không cho phép nên cô chỉ có thể gọi sau lưng anh thôi.

Thành gật đầu rồi xoay người đi vào chiếc ghế mà Am vừa đặt mông, ngồi phịch xuống, trước khi đi ra, Am khẽ gật đầu coi như chào Any, chỉ thấy chị ta khinh khỉnh quay đầu đi, Am không so đo, còn rất biết ý mà đóng cửa lại.

Không lâu sau đó, Am nghe nói hai người họ chia tay, Any chuẩn bị kết hôn với một người khác.

Chương 3: Mối tình 12 năm (2)

Nhắc đến tỉnh I không ai không biết đến hai người: Giang Nhạc và Hoàn, một là chủ tịch tập đoàn Giang Linh giàu có, một là ông trùm ma túy ghê gớm.

Nói tới Giang Nhạc, người ta chỉ biết suýt xoa vì sự tài giỏi của ông ta; còn Hoàn, lại phải suy nghĩ tới một nhân vật nữa, Thành, chàng sinh viên vừa tốt nghiệp học viện An Ninh, chỉ trong vòng 3 tháng ngắn ngủi đã bắt sống Hoàn khi hắn ta đang giao dịch một số lượng lớn ma túy sang tỉnh khác.

Chỉ duy nhất việc ấy thôi cũng đã cho thấy một tương lai sáng lạn đang đón chờ chàng trai ấy.

Trong vòng 10 năm trở lại đây, cảnh sát đã thu thập vô số chứng cứ phạm tội của Hoàn nhằm mong muốn đưa hắn vào nhà giam nhưng đều tốn công vô ích vì chưa có bằng chứng xác thực. Vậy mà tới tay chàng trai 23 tuổi vừa ra trường ấy, chỉ bằng một vòng vây đã tóm gọn được ông trùm ma túy lừng lẫy tỉnh I.

Nghe nói, xuất thân của Thành cũng không phải bình thường, thế nhưng cậu ấy đã dám bỏ đi cái mác vàng của gia đình mình mà chọn con đường gian khổ và nguy hiểm: làm cảnh sát.

Điều ấy càng khiến cho chàng trai ấy có thêm sự thán phục và ngưỡng mộ của mọi người.

Cái tên Thành từ ngày đó đã trở thành một truyền thuyết trong học viện An Ninh, để rồi khiến không biết bao nhiêu cô sinh viên say cậu như điếu đổ.

Trong số ấy, ngày đó, có một cô gái nhỏ cầm trên tay tờ báo mới nhất, viết về chiến công lừng lẫy của chàng trai ấy, tự nhủ: “Thành, em sẽ cố gắng trở thành một cảnh sát giỏi như anh.”

Đôi mắt vốn nhỏ và mang sắc thái buồn kia ánh lên những tia sáng lấp lánh như ngôi sao duy nhất còn sót lại trên bầu trời về đêm, Am khi ấy còn đang học năm cuối của học viện An Ninh.

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, mộng chỉ tuyệt khi còn trong mơ. Không sai, sau bao nhiêu năm không ngừng cố gắng, cuối cùng Am cũng đến được với tình và mộng của mình.

Thế nhưng, khi cô tưởng bản thân đã chạm được đến đích rồi thì, tình tan – Thành có bạn gái, mộng vỡ – làm cảnh sát không dễ như cô nghĩ.

Năm Am lên lớp một, lúc ấy trong trí óc của cô bé mới chập chững tập đọc tập viết vốn rất đơn giản, lại không ngừng được nghe thầy cô giáo tán dương về một cậu trai tên Thành hơn cô một tuổi. Am không nén nổi tò mò nên đã lén đi xem mặt mũi của con người phi thường ấy là ai, lời đồn đại quả không sai.

Rất ngon miệng và dễ thương, giống hệt chiếc kẹo mút con bò vị socola sữa mà cô thích.

Dù không muốn, nhưng từ ngày lén đi gặp cậu trai đó, trong tiềm thức của Am, Thành đã vô tình đi vào và không rời đi.

Thế nhưng, sau bao nhiêu năm cố gắng, Am vẫn chỉ có thể đứng sau mà dõi theo chàng trai tuyệt vời ấy.

Sinh ra trong một gia đình có cả bố lẫn mẹ làm cảnh sát, từ nhỏ Am đã hiểu được sự vĩ đại của công việc này.

Am cũng muốn làm một cảnh sát, vì dân phục vụ, nhưng bố Am luôn dập tắt ước mơ này của Am “vì bố và mẹ đều làm nghề này nên bố mẹ không muốn Am đi theo nó nữa”.

Từ ngày ấy, Am cũng không còn muốn nữa, cô cũng không bao giờ nhắc lại nữa.

Vốn tưởng sau này Am sẽ làm một công việc thật bình thường, nhưng nào ngờ, cô lại một lần nữa muốn được làm cái nghề mà bố mẹ cô đã từng theo, đơn giản vì Am muốn trả thù.

Tất cả đám người chết tiệt năm ấy, cô sẽ khiến chúng phải trả giá thật đắt.

Cảnh sát, Am đã đạt được, nhưng cô vẫn chưa làm được trò chống gì dù đã hơn một năm vào nghề.

Sau hai tháng được Thành hướng dẫn, Am chính thức trở thành một cảnh sát, nhân viên dưới trướng Đại tá Tho, nhưng do thân phận đặc biệt và mong muốn của người cha hiện tại, Am chỉ được làm cảnh sát chìm. Nhiệm vụ của cô là cải trang tìm cách tiếp cận các đối tượng đáng ngờ.

Không biết có phải Am nhạy cảm hay không, nhưng Am cảm giác Thành luôn không thích công việc này của Am, Am luôn thấy Thành nhăn mặt đầy khó chịu mỗi khi Am nhận nhiệm vụ mới.

Nhưng vì sao thì Am cũng không biết được, dù sao người ta cũng là Thành, người bình thường như Am đâu thể hiểu nổi.

Sau cái chết của ba mẹ mình, Am được Tư lệnh Chu nhận làm con, chính thức thay tên đổi họ, coi cô như là con gái chính thức của nhà họ Chu, còn cô gái con của Thiếu tướng Đỗ chưa từng tồn tại.

Tiếp cận Hoa Thành là nhiệm vụ đầu tiên của Am, chỉ mới được học qua ở khóa diễn xuất trong một thời gian ngắn, với việc Hoa Thành có hứng thú với mình, Am thấy rất bất ngờ.

Là người đàn ông đầu tiên có tiếp xúc thân mật với mình, ngoại trừ ba và Thành, dĩ nhiên Am không khỏi cảm thấy lúng túng, nhưng Hoa Thành lại luôn cười và nói Am rất dễ thương, chân thật và quan trọng là anh ta thích.

Nếu ba mang lại cho cô sự tin cậy và cảm giác an toàn, Thành mang cho một sự yên bình và thong thả đến lạ thì Hoa Thành mang đến cho Am một cuộc sống hoàn toàn mới, cuồng nhiệt và điên dại trong hộp đêm.

Đặc thù của công việc tạo nên cho mỗi người một cá tính khác nhau, là một cảnh sát, trên người ba và Thành luôn là một sự kiên nghị rõ ràng, còn ở Hoa Thành, ông trùm hộp đêm lại tạo một áp lực vô hình không cho người khác tới gần.

Am không thể phủ nhận việc bản thân mình có hứng thú đặc biệt với con người ấy, nhưng khi qua đi tất cả, Am mới nhận ra chẳng qua là vì Hoa Thành mang lại cho cô một cuộc sống cô chưa từng thử thôi.

Trong mỗi con người chia làm hai phần: hướng nội và hướng ngoại. Trước khi gặp Hoa Thành, Am sống quá hướng nội, ấy là an phận thủ thường với con đường mình vạch sẵn ra; nhưng gặp Hoa Thành, anh ta đưa cô đến những nơi cô chưa đến, cho cô cảm giác cô chưa được biết, lột bỏ đi những vỏ bọc ban ngày của cô. Khiến cô không thể kháng cự được lực hút của nó.

Am đã từng suy nghĩ nếu Hoa Thành không phải… và nếu trong tim cô không có Thành, thì hẳn nhiên Hoa Thành là một lựa chọn vô cùng sáng suốt.

Nhưng dù sao, Am cũng không thể tha cho anh ta được, vì năm ấy trong đám người đó, anh ta cũng có mặt và góp phần…….
Chương 4: Gặp lại

Phía bắp đùi đột nhiên nhói một cái khiến Am giật mình thoát khỏi màn hồi tưởng, giơ tay xuống dưới.

“Bốp”.

Đau thật!

Hình như mình dùng sức hơi quá.

Am mím môi, chịu đựng cú đánh đến nhe răng vừa rồi. Đưa tay lên mặt, Am nheo mắt lại, săm soi.

Hừ, đúng như cô dự đoán.

Con muỗi bẹp dí nằm giữ lòng bàn tay đã trút hơi thở cuối cùng.

Đáng đời, cái tội dám đốt chị mày.

“Kéét…. Kéét……..”, tiếng bánh xe ma sát với mặt đường vang lên, Am dời mắt, đưa tay bên kia búng vụt xác con muỗi đi, nhìn theo nơi phát ra tiếng động chói tai trong màn đêm yên tĩnh.

Một chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ đỗ lại cách nơi Am đứng khá gần.

Nghiến răng ken két, Am không ngừng nguyền rủa, hình như đây là hai động tác không điều kiện mỗi khi Am gặp người đó.

Là cậu ta!

Chết tiệt!

Không ngờ Đỗ Huyền Am cô lại may mắn như vậy, không ra khỏi nhà không sao, vừa ra cái được gặp ngay cậu ấm này.

Một cô gái ăn mặc bốc lửa, chiếc váy ngắn bó sát ôm chặt lấy thân hình chữ S gợi cảm từ trong nhà bước ra, ngồi lên bên cạnh cậu ta, vừa đặt mông, còn chưa kịp ấm chỗ đã thấy cô ta quàng tay lên cổ cậu ta rồi hôn ngấu nghiến, trong khi tên nhóc kia vẫn thờ ơ, hai mắt vẫn hờ hững mở ra, Am chỉ biết thở dài ngao ngán, cô gái kia quá mất mặt, đã chủ động như vậy rồi mà còn không được người ta đáp lại.

Thật là một nỗi sỉ nhục cho chị em phụ nữ.

Am nhớ không lầm thì đó là Mỹ, nữ người mẫu đang rất được chú ý, hình như năm nay cô ta đã 25 tuổi.

Khóe miệng Am không kìm được mà giật giật vài cái, nói chuyện yêu đương với bà chị hơn mình 7 tuổi, xem ra khẩu vị của cậu ta nặng thật.

Còn cô người mẫu kia, cũng thật là…không thấy bản thân chọn “phi công” chênh lệch quá rồi sao?

Dù bây giờ đang mốt phi công trẻ lái máy bay già đi nữa thì cũng có cần phải phô trương đến vậy không?

Nhưng mà… không ngờ lời đồn đại đó là thật, Giang Duy Linh, con trai cưng chủ tịch Giang lại yêu thích những bà chị hơn tuổi ngực lớn.

Am lại nhìn vào vòng một xép lẹp của mình, xem ra, muốn ngồi vào vị trí con dâu của nhà họ Giang, Am còn cần phải cố gắng nhiều rồi.

Suy nghĩ ấy khiến Am bĩu môi, xì một cái, không ngừng tự sỉ vả chính bản thân mình.

Lạy hồn, cô cũng chưa bi đát tới mức đi yêu thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch và suốt ngày ăn chơi nhảy múa đó đâu.

Cái tên phá gia chi tử đó làm sao lọt được vào mắt cô chứ.

Mẫu người lí tưởng của cô phải là Thành kia kìa.

Rồi tiếng khởi động xe vang lên, thì ra là cô người mẫu kia đã yên ổn ngồi vào chỗ ghế lái phụ, thằng nhóc kia xoay tay lái, đi thẳng lướt qua nơi Am đang đứng.

Không hiểu do linh cảm hay mắt quá tinh, Am thấy khi đi chiếc xe lăn bánh ngang qua cô, cậu ta ngoảnh mặt lại, nhìn Am, một cái nhìn lướt nhưng mang theo một sự nghi hoặc và nỗi đăm chiêu lớn.

Am vẫn cố chấp nhìn theo chiếc xe thể thao ấy, không hiểu sao, cô cảm giác được qua chiếc gương chiếu hậu kia, cậu ta vẫn đang đặt ánh mắt vào cô.

Cứ mải miết dồn hết lực chú ý vào chiếc xe đỏ như vậy, cả việc Thành đến Am cũng không phát hiện ra, tới khi Thành bấm còi, Am mới lật đật thu hồi ánh nhìn, bước vội lên xe của Thành, trong đầu vẫn bị ám ảnh bởi đôi mắt kia.

Đúng là Thành đưa Am đi ăn thật, đáng lẽ theo như những ngày thường, Am sẽ vô cùng khẩn trương và vui mừng, nhưng cả ngày hôm nay cô lại không mảy may bộc lộ cảm xúc mấy, vì người đang chiếm trọn trí nghĩ của Am không phải Thành nữa, mà là cậu nhóc 18 tuổi, Giang Duy Linh.

Ở tỉnh I này, tin tức về cậu ta không ít, nhưng Am chưa bao giờ chú ý, chỉ thỉnh thoảng nghe mọi người bàn luận thì biết đôi chút về cậu ta, không ngờ hôm nay lại chỉ vì thằng nhóc đó mà cô lại lơ Thành đi.

Dường như đoán được sự mất tập trung của Am, Thành không hỏi nhiều, chỉ nhàn nhạt mở miệng:

– Có chuyện?

Đang cắm cúi gắp thịt, Am ngơ ngơ ngẩng đầu lên, đôi mắt lộ rõ sự ngạc nhiên:

– Hơ?

Hơi liếc mắt qua khuôn mặt của Am, Thành tiếp lời:

– Am có chuyện. – Ngữ điệu khẳng định một cách chắc chắn.

Đôi mắt Am không khỏi long lanh lên, sự cảm động hiện rõ trên mặt, không ngờ Thành lại hiểu rõ cô như vậy, nhưng Am cũng không ngốc đến mức nói ra chuyện mình quan tâm tới thằng nhóc kia, cô chưa muốn bị Thành hiểu lầm là thấy trai là sáng mắt ra.

Lắc đầu lia lịa rồi Am lại gật đầu, ngón trỏ đưa lên cào nhẹ vào má, Am nhăn mày:

– Về việc của Hoa Thành…

Đôi tay đang gắp thức ăn của Thành dừng lại rồi lại tiếp tục động tác, đặt miếng tôm vào bát của Am:

– Không cần quan tâm.

Am hơi nghiêng đầu suy nghĩ rồi dứt khoát vứt Hoa Thành sang một bên, Thành đã nói như vậy, cô cũng không nên quá cố chấp mà tìm hiểu về anh ta.

Nhưng dù sao Am cũng thấy hơi lo lắng, cô không biết chuyện Hoa Thành bị nghiện là thật hay giả, ngày hôm đó ma túy là do cô bỏ thuốc của anh ta.


Trang 1/6: 1 2 3 Tiếp >>

, , ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Hắn “ Đồ Lạnh Lùng ”

Hắn “ Đồ Lạnh Lùng ” Đã một tuần tôi làm osin cho hắn Hắn vẫn thế Mặt lạnh như tiền Ko biểu lộ tí cảm xúc gì Hắn vẫn thế Đua xe (luôn lôi tôi theo, sợ chết được *______*) Đánh bài (he...

Halloween

GTNV: _Calvin: Nghiêm khắc và hầu như ko có óc hài hước …Tuy bằng tuổi với nhóm (Chun, Jiro, Mike, Arron) nhưng vì tính tình chính chắn và bình tĩnh nhất nên đc xem như anh cả _Chun: 1 người ít nói và lạnh...

Giấc mơ ngọt ngào

Câu chuyện này mình đọc rất lâu rồi nhưng thật sự không nhớ hoàn toàn, không nhớ chính xác ngoại trừ vài chi tiết nho nhỏ nhưng mình mún gửi đến các bạn. Nên trong fic này mình sẽ mượn chi tiết của câu...

Những Câu Chuyện Của Nhóm Xi Ha

Chương 1: Bức Thư Vô Danh Ads Không có em, thế giới này lạnh lẽo vô cùng, bầu trời như một màn không trống rỗng. Đó là giờ ra chơi, tôi ngồi gần cửa sổ phòng học, mắt nhìn mơ màng phía bên ngoài...

Four-L

Chương 1 12h30…nắng gắt như muốn nổ tung cái đầu, thế mà mẹ lại bắt đi giao nốt phần hàng còn lại. Càu nhàu nhưng không dám cãi, tui nặng nề dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà, ì ạch khiên thùng hàng đặt...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền