Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
QR Code: Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc

Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc



score
Đánh giá: 4.5/5 - 12.379 bình chọn
Truyện tiểu thuyết

Chương 1

Một buổi tối ở thành phố Đài Bắc to lớn, tất cả các loại cú mèo ăn đêm đã bắt đầu hoạt động rất sôi nổi, chỉ cần có chút tiền và chút thời gian rảnh rỗi là tất cả bọn đàn ông ở mọi nơi sẽ hướng đến phố Hoa Tây để tìm kiếm những thân thể để vui thích trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.

Còn cô – Quý Tiệp không phải là đàn ông mà là một cô gái, thế mà vào giờ phút này cô lại phải mặc một bộ quần áo bó sát người màu đen đứng giữa góc phố Hoa Tây tối đen. Chỉ cần nhìn qua cũng có thể thấy bộ quần áo ngắn bó chặt lấy cơ thể làm lộ lên vóc người hoàn mỹ mà bình thường cô không thể lộ ra! Lộ ra bộ quần áo khoét ngực cực sâu, hiện lên đường cong nơi bộ ngực của cô có thể đánh giá cô là hạng người như thế nào, đôi bờ vú căng lên 34 tấc phù hợp với đôi chân dài miên man.. Nhưng chỉ có một khuyết điểm duy nhất trên người cô chính là đôi giày thể thao kia.

Chưa từng thấy cô nàng nào lại kết hợp một thân hình quyến rũ với đôi giày thể thao như thế kia, đúng không?

Bọn họ là đội chuyên án nhỏ, mà đội trưởng đã nói như vậy với Quý Tiệp nên phải bắt ép cô thay đôi giàu vải trắng bệch kia ra. Họ tin Quý Tiệp nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời bởi họ không ngừng khuyên giải cho nên cô mới chấp nhận mặc bộ quần áo vô cùng lộ liễu đó, nhưng lại không thể nào cưỡng ép cô mang giày cao gót.

Nhưng mà…họ đã đánh giá quá thấp tính tình quái dị của Quý Tiệp rồi. Cô nói muốn mặc bộ quần áo Bất Tam Hạ Tứ (đồ có bốn góc: lưng, đùi, ngực, eo) này là vì phá án nên cô đành chấp nhận, nhưng việc mang giày cao gót là hành động ngăn cản cô đi bắt tội phạm, vậy thì…nhất định là cô không làm!

Đội trưởng cũng phải bó tay với cô, ai bảo cô la nữ cảnh sát lợi hại nhất của anh, hơn nữa còn là phụ nữ, như vậy thì không thể đắc tội được, nhưng nếu không thì nhiệm vụ hôm nay ai có thể làm được?

Chẳng lẽ bắt bọn đàn ông dưới trướng của anh phải giả gái à?

Không được đúng không?

Chính vì không được, cho nên, hôm nay họ mới phải.. Cố gắng “nhẫn nhịn” đồng ý cho Quý Tiệp đi đôi giày vải kia, sau đó đứng từ xa nhìn cô “câu khách” nhưng lại chẳng dụ dỗ được ai đến. Ai! Nhìn ánh mắt “câu khách” của cô đã không thấy hấp dẫn rồi, hôm nay họ làm sao mà bắt được nghi phạm bị tình nghi đây?

Thật ra, nói Quý Tiệp có đôi mắt không hấp dẫn người khác là không công bằng. Mặc dù cô không phải loại xinh đẹp phải khiến cho người khác phải kinh ngạc, nhưng ngũ quan bình thường trên gương mặt cô cùng vẻ mặt hầm hầm lửa giận lại khiến người ta thấy cực kỳ thoải mái.

Huống chi, hôm nay cô còn đội cả tóc giả, mái tóc dài xoăn gợn sóng xoã hai bên bờ vai trắng nõn như tuyết, kết hợp với một đôi chân thon dài….

Ai chà! Làm họ nhìn cô không nhịn được mà chảy nước miếng!

Khuôn mặt Quý Tiệp ngày càng suy sụp, cô dần mất đi tính kiên nhẫn theo thời gian. Trong lòng cô trở nên oán thán, thực sự làm cô tức chết mà, cô đứng đây hứng gió chịu lạnh thổi vào đã gần hai tiếng đồng hồ rồi mà sao tên biến thái kia vẫn chưa xuất hiện? Chẳng lẽ mặt cô thực sự tồi tệ như vậy sao? Nếu không thì tại sao một con ruồi cũng không đến tìm cô chứ?

Quý Tiệp không nhịn được mà dựa lưng vào tường, ánh mắt lộ rõ vẻ khó chịu.

Đột nhiên, từ phía dưới truyền đến tiếng nói hỏi thăm ngập ngừng: “Cô ơi, bao nhiêu tiền?”

Mắt Quý Tiệp liếc xuống dưới.

Cái gì đây? Thời buổi này cả một thằng nhóc cũng ra ngoài chơi gái sao? Nhìn một lúc về phía cậu nhóc nói “Nhóc đã tròn mười tám chưa?”. Nếu như nhóc còn chưa tròn mười tám tuổi mà đã ra ngoài chơi gái thì chị sẽ lập tức còng tay nhóc lại, mang nhóc đến cục cảnh sát.

Cậu nhóc ưỡn thẳng lưng lên lộ rõ dáng vẻ khí phách hiên ngang uy vũ.

“Tôi 20 rồi.” Cậu nói.

Mặc dù cậu không cao to nhưng cũng chừng 1m69, chỉ thiếu 1cm nữa là được 1m70 rồi. Cái bà chị này sao cứ chất vấn tuổi tác của anh chứ, nghĩ kỹ lại thì cách cô liếc nhìn anh như vậy cũng bởi cô quá cao.

“Hả?” Quý Tiệp nhếch mắt có vẻ không vui, cô liếc xéo anh rồi phất tay một cái, “Tôi không tiếp khách lùn hơn tôi.” Thật ra thì nhìn một cái cũng biết anh không phải hạng người cô đang tìm.

Tuy thằng nhóc này không thông minh, nhưng là do diện mạo khi sinh ra đã như vậy nên cô không hề nghĩ tên nhóc này tuyệt đối không phải là một tên biến thái.

Cậu nhóc tức đến đỏ mặt tía tai, phồng má nói: “Không phải tôi muốn cô, người muốn cô là đại ca của tôi.”

Đại ca?!

Đột nhiên mắt Quý Tiệp sáng lên, nếu là đại ca thì có khả năng chính là nghi phạm cũng nên.

Mặc dù Quý Tiệp rất vui mừng vì cuối cùng cô cũng có thể bắt tên tội phạm biến thái, nhưng cô không hề để lộ vẻ vui sướng hiện lên trên mặt, cô vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng, uể oải nói: “Đại ca của nhóc? Không phải cũng có bộ dạng giống nhóc chứ?”

“Dĩ nhiên là không rồi! Đại ca của tôi cao to lực lưỡng, gương mặt tuấn tú không ai có thể địch nổi, đại ca là thần tượng mà tôi sùng bái nhất.” Ánh mắt cậu nhóc hiện lên tia sáng nóng bỏng.

Quý Tiệp không nhịn nổi mà nhướn mắt lên.

Ai quan tâm đại ca của nhóc ta oai phong lẫm liệt thế nào, đẹp trai tuấn tú thế nào, cô chỉ muốn biết hắn có phải loại người xấu xa kia không, sau đó bắt hắn về cục, làm giấy tờ thủ tục xong xuôi rồi trở về nhà ngủ.

Ông trời ơi! Cô đã một ngày một đêm không ngủ rồi, công việc cảnh sát thật sự không phải dành cho người làm chứ đừng nói là phụ nữ.

Ai~~ Mỗi phút qua đi, cô đều oán giận công việc của mình, trong lòng có chút oán giận mới có thể làm cô thư giãn một chút.

“Gọi đại ca của nhóc ra đi.” Hắn ta không hiện diện thì làm sao cô biết hắn có phải hạng biến thái hay không.

“Cái gì?” Chàng trai tức giận hét to “Cô là cái đồ…Ả điếm này, sao dám gọi đại ca của ta xuất hiện chứ!”

“Hắn ta không xuất hiện cho tôi gặp thì tôi làm sao biết được hắn ta không giống như nhóc, vậy thì oan ức cho tôi rồi, tôi rất sự phiền phức.”

Cậu nhóc nắm tay lại thành quyền và không ngừng run rẩy, cái này….ả điểm này thật không muốn sống nữa rồi, cô, cô, cô “A Minh, có chuyện gì xảy ra vậy? Sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thu xếp xong hả?”

Một người đàn ông to lớn khác đi về phía họ, ánh mắt chăm chăm quan sát kỹ Quý Tiệp.

Quý Tiệp không thèm để ý đến hắn, tiếp tục phô bày bộ dạng cả lơ phất phơ kia, mặt không hề để ý hắn.

Cái tên A Minh tức giận dùng đầu ngón tay chỉ vào Quý Tiệp “Cô ta nói muốn gặp đại ca, nhìn đại ca xem có vừa mắt không rồi mới chịu tiếp khách.”

Người đàn ông to lớn nghe xong, không nói thêm lời nào dắt tay Quý Tiệp đến chỗ chiếc xe hơi Rolls-Royce đỗ bên đường.

Quý Tiệp ngoan ngoãn để hắn lôi đi mà không hề phản kháng.

Đến gần bên xe, chiếc cửa sổ được kéo xuống, Quý Tiệp chàn chường nhướng mắt về phía người ngồi trong xe.

Đúng rồi, là hắn ta! Cho dù cô không chắc chắn trăm phần trăm nhưng cũng khẳng định là 99%.

Nhìn ánh mắt dâm tặc của người đàn ông ngồi trong xe, cộng với kinh nghiệp của cô thì người đàn ông này tìm đến mây gió không chỉ đơn giản là muốn phát dục, trên người hắn còn toả ra khí phách thô bạo, nguy hiểm. Người đàn ông ngồi trong xe vừa nhìn thấy Quý Tiệp đã gia tăng tính thèm khát trong anh, cô không giống các cô gái phong trần khác, ngoại trừ toàn thân không toát ra vẻ tao nhã mạnh mẽ của gái điếm, nhưng cô lại thể hiện lên vẻ kiêu ngạo của mình.

Phụ nữ kiêu ngạo rất khó chinh phục, mà hắn là người rất thích khiêu chiến với những thứ khó nắm bắt như thế này, luôn luôn có hứng thú.

“Đưa cô ta vào!”

Người đàn ông trong xe ra lệnh, người đàn ông cao to không khách khí liền đẩy Quý Tiệp vào trong xe, không nói thêm lời nào đóng sập cửa xe rồi vòng qua sườn xe, thân thể to lớn của anh ngồi vào bên ghế lái, chân đạp cần ga chở Quý Tiếp đi.

Mắt Quý Tiếp trừng trừng hướng tới người đàn ông trong xe, người đàn ông lịch sự, mặt trắng bệch làm người khác cảm thấy không được dễ chịu mà khiến người khác cảm thấy buồn nôn.

Cô miễn cưỡng tựa đầu ra sau sau khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch khác thường của hắn ta, mỉm cười duyên dáng rồi dùng đầu ngón trỏ vẽ lên cằm của người đàn ông kia. Giả bộ không đứng đắn hỏi: “Anh à, vốn dĩ trước khi lên xe tôi muốn hỏi giá tiền trước, nhưng mà, thấy anh có vẻ không thể chờ được nữa nên tôi mới phá lệ để đến bây giờ mới hỏi, anh không để ý chứ?”
Chương 2

Người đàn ông đó đẩy ngón tay của Quý Tiệp ra “Đừng giả bộ lẳng lơ trước mặt tôi, cô làm không giống đâu, tôi không cần cô phải làm như vậy!”

Dù sao không phải ai cũng thích loại gái điếm phóng túng ám muội kia, có lúc họ lại thích loại phụ nữ cao ngạo ồn ào.

“Cô chỉ cần giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng như vừa rồi là được, không cần phải quan tâm đến thân phận của tôi!”

Vậy sao? Muốn cô không để ý đến hắn, như vậy không phải là quá đơn giản sao, cô cũng không cần phải làm bộ như mười phần theo hắn, bởi đối với loại đàn ông biến thái này, nếu không phải vì công việc của mình thì cô cũng chả thèm nhìn!”

Mặt Quý Tiệp càng lạnh lùng hơn, cô không còn trò chuyện với người đàn ông trong xe nữa mà chỉ nhìn vào kính chiếu hậu trong xe để quan sát nghi phạm một lần nữa, nhớ rõ bộ dạng đáng ghê tởm của hắn vào tâm trí cô, không muốn bỏ qua bất cứ một biểu hiện nhỏ vào trên khuôn mặt của hắn, như vậy khi mình trở thành nhân chứng trong tương lai sẽ có nhiều sức thuyết phục hơn.

Người đàn ông thấy Quý Tiệp lén dùng kính chiếu hậu để nhìn mình, khoé miệng không nhịn được lộ ra vẻ vui sướng. Anh biết, với dung mạo tuấn tú của mình không người phụ nào không chịu quỳ lạy dưới gối của anh.

Dù Quý Tiệp không hề xinh đẹp, nhưng gương mặt rất có cá tính khiến dục vọng của hắn càng dễ bùng cháy. Hắn nghiêng người đến đằng trước nói với người lái xe “Đến khách sạn gần đây đi!”

Hắn cần giải quyết chuyện đó cho xong! Cũng may, để để phòng tình huống bất ngờ có thể xảy ra nên trong xe hắn đã chuẩn bị tất cả những dụng cụ hắn cần dùng, chỉ cần bắt bọn thuộc hạ mang dụng cụ vào phòng là hắn ta có thể hưởng thụ khoái cảm hạ nhục thân thể của cô, mang đến cho hắn nhiều niềm vui sướng.

Cuối cùng Quý Tiệp cũng thở dài một hơi, vừa rồi cô sợ tên biến thái này sẽ đưa mình về nhà hắn, chỉ sợ người trong cục cảnh sát không kịp thời cứu cô sẽ làm hại đến sự trong sạch của cô, nhưng cô lại không nghĩ đến chuyện không cần cô năn nỉ hắn mang cô đến khách sạn gần nhất thì hắn đã mở miệng ra lệnh rồi, coi như cũng đã hoàn thành tâm nguyện của mình.

Xem ra ông trời vẫn đang cố giúp cô, cố tình để tên biến thái này rơi vào lưới để đền tội!

“Đừng mà! Anh không thể làm như vậy!” Quý Tiệp có chút không thể chịu nổi, hét to vào máy ghi âm.

Ông trời ơi! Về sau cô sẽ không nhận nhiệm vụ biến thài như thế này nữa đâu. Đã bắt cô mặc quần áo hở hang rồi lại còn bắt cô phải diễn cảnh kịch tính và phải hét thật lớn nữa chứ.

Chỉ có trời mới biết, cô không bao giờ hét lên khi nhìn lấy các loại bọ ngựa hay côn trùng như các loại phụ nữ khác, trên thế gian này không có gì khiến cô hoảng sợ mà phải thét lớn như vậy.

Trên gương mặt nhợt nhạt của tên kia hiện lên nụ cười đắc ý, anh thích nhất khi nghe được tiếng thét của con gái, nhất là những thứ thoạt nhìn trông rât thuần khiết kia hay là bộ dáng không thể làm càn với cô gái này.

Hắn ta lấy ra một sợi dây được bọc lớn trói chặt tay của Quý Tiệp, trói thân thể cô lên cao còn mình thì đứng cách đó không xa để hưởng thụ cảnh cô vô cùng luống cuống.

Hắn lại lấy ra một cây roi ngựa màu đen từ trong túi, nhìn Quy Tiếp rồi cười lạnh.

Quý Tiệp cũng rất phối hợp với hứng thú của hắn, nhiệm vụ của cô chính là thét lên thật chói tai, cố tình giả vờ như đang hoảng sợ, cực kỳ hoảng sợ.

Đột nhiên, roi thứ nhất rơi trên người Quý Tiệp, bộ quần áo đen bó sát người bị dây roi làm rách ra, một vùng trắng như tuyết trước ngực hiện ra như ẩn như hiện.

Chết tiệt! Chờ một chút nữa cô sẽ bắt được hắn, nhất định cô sẽ móc hai con mắt của hắn ra để tránh hắn nói xuyên tạc bậy bạ về thanh danh của mình.

Càng đáng chết hơn nữa chính là đám đồng nghiệp của cô, bọn họ chết dẫm ở đâu rồi? Sau không xuất hiện ngay bây giờ chứ? Chẳng nhẽ họ thật sự để cho tên này làm ô nhiễm sự trong sạch của cô sao?

Trời ơi! Cuối cùng họ cũng đã đến!

Chờ họ đem bản mặt không còn chút máu của tên biến thái kia ra trước công lý, Quý Tiệp tức giận mở miệng “Các người chết hết rồi hả? Còn không mau qua đây giúp tôi, còn đứng ở đó nhìn gì hả?”

A Cường bắt đầu cởi dây trói cho Quý Tiệp và cười cợt nói: “Chậc chậc chậc! Không ngờ vóc dáng của cô lại đẹp đến thế.”

Bốp một tiếng, Quý Tiệp cho một thưởng vào đầu của A Cường một tiếng vang dội “Có tin rằng nếu cậu nói nhảm thêm một câu nào nữa thì tôi sẽ đấm mù mắt phải của cậu, sau đó lại đâm mù con mắt bên trái xem sau này cậu còn dám nhìn lén thân thể của bổn tiểu thư nữa hay không, còn dám giễu cợt bản tiểu thư nữa hay không.”

“Không dám, không dám, về sau không dám nữa.” A cường dùng đôi tay bảo vệ mắt mình, thật là sợ lão già Quý Đại Chân móc hai con mắt mình ra.

Ông trời ơi! Hôm nay sao hoả khí của Quý Tiệp lại lớn như vậy chứ? Chỉ đùa một chút cũng không được sao?

Quý Tiệp lạnh lùng liếc nhìn đồng nghiệp một cái rồi mạnh mẽ cướp chiếc áo khoác mà A Cường đang mặc, vuốt vuốt cổ tay đau đớn của mình, nói thầm: “Thực là tức chết mà, về sau đừng hòng bắt ta tham gia vào nhiệm vụ quái quỷ này nữa.”

Mất một ngày chấp hành công vụ, Quý Tiếp định trở về chỗ của mình nhưng lại phát hiện ra…Aaaaaaaaa! Không thấy chìa khoá nhà đâu. Nó đi đâu rồi?

Quý Tiệp đang ngồi lục tìm tất cả các nơi nhưng cả trong lẫn ngoài đều không thấy, cô lại còn đang mệt muốn chết, đột nhiên một ý tưởng loé lên: Nếu không phải thì chỉ còn “Nơi đó” là nơi duy nhất để đi!

Mặc dù bác sĩ đã nhiều lần nói với cô, muốn cô thề rằng sẽ không bao giờ đến đó nữa nhưng bây giờ là tình trạng đặc biệt, cô không phải cố ý muốn đến đó, cho nên, bác sĩ chắc cũng không trách mắng cô đâu.

Khoé miệng Quý Tiệp giương lên, lộ ra một nụ cười nhè nhẹ, bánh xe chuyển động một lúc rồi vòng qua hướng một khu vực khác.

Đó là một ngồi nhà biệt thự không mở đèn, cho thấy chủ nhân của nó vẫn chưa về.

Không tệ! Điều này làm cô dễ dàng hành động hơn. Quý Tiệp nước đến cầu thang lên lầu hai, thân thể nhẹ nhàng bước qua ban công, cô nhón chân sờ xem vật kia còn ở chỗ cũ hay không.

Vẫn còn! Cô chạm vào.

Giày vải, áo lót, áo sơ mi, quần jean…còn có cả quần lót nữa! Dương Sĩ Bảo vừa đi dọc cầu thang lên lầu vừa nhặt đồ, sắc mặt của anh càng lúc càng kém đi.

Chết tiệt! Nha đầu Quý Tiệp kia, chắc hiện giờ đang không mặc gì cả.

Dương Sĩ Bảo mệt mỏi về nhà, tưởng có thể về là ngủ ngay, nhưng không ngờ rằng mình vừa bật đèn lên lại thấy quần áo con gái la liệt từ cầu thang kéo dọc theo lên phòng anh, mà cái người gây ra lại đang chiếm giường của anh ngủ một giấc ngon lành!

Thật là tức chết mà, cô ta cứ như không thể chờ được ấy! Đã cởi hết sạch rồi sao?

Quan trọng nhất là, giờ cô đang ngủ trên giường của anh, vậy anh muốn ngủ thì phải làm sao?

“Cô mau đứng lên cho tôI!”

Dương Sĩ Bảo tung một cước đá vào mông Quý Tiệp.

“Muốn chết hả? Là ai, ai đá vào mông bà hả?” Quý Tiệp đang ngủ chợt lãnh một phát đá nên cô trở nên cáu gắt, mắt còn chưa mở ra đã vội vàng tìm người kia để trả thù.

Cô tức giận đứng thằng dậy thét lớn.

Chết tiệt, cô thật sự là không mặc đồ! Dương Sĩ Bảo nhanh chóng dùng chăn vứt vào mặt cô. Dáng người mảnh khảnh của cô, anh thật sự không muốn nhìn thấy.

“A Bảo” Dương Sĩ Bảo đã trở về, Quý Tiệp vui mừng chạy đến nhảy lên người anh.

Nhưng Dương Sĩ Bảo lại tung một cước làm cô ngã lăn quay.

Hu hu hu~~~ Thật là đau đó! Tại sao anh lại có thể đối xử với cô như vậy? Quý Tiệp cố gắng giả vờ đáng thương, nhưng Dương Sĩ Bảo căn bản không muốn cô gái ‘được voi đòi tiên’ này.

“Không phải tôi đã cảnh báo cô không được tuỳ tiện đến nhà tôi nữa sao? Tại sao không nghe lời tôi? Tại sao biết rồi còn cố tình vi phạm hả?” Dương Sĩ Bảo cực kỳ tức giận, anh đem đống quần áo vừa nhặt trên mặt đất lên ném vào mặt của Quý Tiệp.

Anh không thích Quý Tiệp coi nhà anh như nhà của mình. Mà động tác toàn thân anh đã thấy rõ, nếu Quý Tiệp đủ thông minh thì cô nên hiểu anh đã cố gắng chịu đựng trong lòng, cái câu không thốt lên lời kia là có ý gì, nhưng………

Chương 3

Nha đầu chết tiệt này lại dùng bộ dạng giả ngu với anh! Cô tưởng anh dễ tính lắm có phải không? Dương Sĩ Bảo đã hai đêm không được ngủ rồi nên tạm thời mắt đã biến thành kim tinh hoả nhãn của Tôn Ngộ Không rồi.

Mắt anh thật sự rất đỏ! Quý Tiệp cũng thấy anh thực sự đáng thương đấy nhưng cô cũng rất đáng thương mà!

“Bởi vì tôi quen đem chìa khoá nhà theo! Cho nên, tôi chỉ có thể đến nhà người bạn thân duy nhất của mình thôi!”

Quý Tiệp tỏ vẻ bản thân cực kỳ đáng thương, tội nghiệp.

Nhưng Dương Sĩ Bảo không dễ dàng bị mắc mưu. Cái gì mà quên mang theo chìa khoá chứ? Sao chìa khoá nhà anh đặt ở kia cô lại không quên chứ? Căn bản là cô cố ý mà!

“Cô không biết tìm thợ sửa khoá tới mở cửa à?”

“Cái gì? Hiện giờ đã trễ thế này rồi à! A Bảo, anh không phải đã quên tôi là một cô gái yếu đuối đến một con gà cũng không thể trói nổi chứ? Nếu lỡ tôi tìm đến một tay thợ sửa khoá mặt người nhưng lại mang lòng lang dạ thú thì sao?”

“SHUT UP!” (câm miệng) Cô đừng nói nữa, nói thêm lời nào chắc anh sẽ giận tới mức phun lửa mất!

Cái gì mà cô gái yếu đuối không có sức trói già chứ? Người nào lòng lang dạ sói? Những lời này cô gái nào cũng có thể nói ra, nhưng Quý Tiệp thì không thể được.

Vì anh đã từng thấy hai cuộc thi tài của cô, cô sử dụng mưu kế rồi động chân động tay đá lăn cậu bé làm cậu nhóc kia không kịp trở tay, cô gái như vậy mà là cô gái yếu đuối, tay trói gà cũng không chặt sao? Định lừa ai chứ!

Lại nói đến, nếu như cô thực sự là kẻ trói gà không chặt thì sẽ không làm nữ cảnh sát rồi, mặc dù cô chỉ là thành viên của nhóm bắt tội phạm gia đình thôi nhưng vẫn dũng cảm cũng chả kém ai.

Dương Sĩ Bảo cười lạnh với cách nói của Quý Tiệp xong hung hăng lườm cô một cía. Không ngờ rằng kẻ táng tận lương tâm kia chẳng thèm đếm xỉa gì đến cơn tức giận của anh, cô lại dám ung dung nằm trên giường ngủ tiếp, rốt cuộc cô có biết liêm sỉ hay không hả?

Dương Sĩ Bảo chạy đến bên tai Quý Tiệp hét to “Cô đứng lên cho tôi, tôi đưa cô về nhà!”

“Cái này có liên quan gì? Chúng ta không phải vẫn luôn như vậy sao? Từ nhỏ đến lớn đều tắm cùng nhau, ngủ cùng nhau mà.” Cô và A Bảo đã lớn lên cùng nhau, là đôi bạn thân cực kỳ tốt. Nếu như cô không phải là con gái, nói không chừng có thể sẽ có một quan hệ vô cùng mật thiết với anh rồi “Sau giờ anh trở nên kỳ lạ vậy chứ? Chẳng giống hồi bé một chút nào, giống như ông cụ già cứ bám theo đuôi tôi.”

Huhuhu~~~ Cô thật là đáng thương! Từ một đại tỷ biến thành một cô nhóc đáng thương, huhuhu~~~ A Bảo đáng yêu ngày trước của cô giờ đang ở đâu rồi?

Cô nên dùng cách lúc trước để anh có thể ngoan ngoãn phục tùng, A Bảo sẽ không còn la mắng cô nữa.

“Huhuhu~~~ Tôi muốn A Bảo ngày trước cơ!” Quý Tiệp giả khóc.

Cô không biết vì sao cứ đứng trước mặt A Bảo cô lại cứ phải làm trò hề, như một đứa trẻ chưa trưởng thành, phải dùng kế gian xảo để làm nũng với anh. Mặc dù mỗi lần anh đều đáp lại cô với bộ mặt như đống phân lớn, nhưng cô không ngại, bởi cô biết A Bảo thật sự rất cưng chiều cô.

“A Bảo đó sẽ không trở lại nữa.” Anh tức giận nói.

“Tại sao?”

“Bởi vì nó đã trưởng thành, bởi vì nó không giống cô, bởi vì nó hiểu được cái gọi là ‘Lễ nghi liêm sỉ’”

“Ừm! Nói như vậy.” Giống như cô không biết cái gọi là “Lễ nghi liêm sỉ?” Làm ơn đi, người ta cũng được đi học mà? Người ta cũng biết cái gì là tam tòng tứ đức, cái gì là trung hiếu nhân ái, chân thật nhã nhặn mà. “Anh đừng có xem thường tôi.”

“Vậy sao? Nếu không muốn để người ta xem thường thì cô mặc y phục vào ngay rồi cút về nhà cho tôi.”

Tay anh nắm lấy cửa, bàn tay không lồ có vẻ run run, có thể thấy anh thực sự đã bị làm tức điên, nếu như người nọ còn biết thức thời thì nên nhanh chóng chạy thoát thân để khỏi phải chết, nhưng vấn đề là đôi khi Quý Tiệp rất thô lỗ và ngang bướng.

Căn bản là cô không muốn đi, muốn tiếp tục dựa vào anh. Cô không hiểu sao họ không thể quay lại ngày xưa ấy, giống như lúc trước, luôn yêu thương nhau.

Cô thích nhất là những lúc nói chuyện với A Bảo.

“Tại sao?” Cô hỏi.

Dương Sĩ Bảo hừ lạnh một tiếng “Tại sao à? Việc này không đơn giản đâu, bởi chúng ta đều đã trưởng thành, không còn là những cô bé, cậu bé 7,8 tuổi nữa. Giờ chúng ta đã là người lớn hết rồi.”

“Vậy thì sao? Người lớn thì không thể làm bạn bè sao?”

“Có thể, dĩ nhiên có thể! Nhưng mà, dù bạn bè cũng chẳng giống như cô, cởi hết quần áo nhảy lên giường người khác.” Anh không chịu được hành vi giết người của cô, kìm lòng không được nhìn thân thể trần truồng của cô một cái.

Tiểu yêu nữ này đúng là to gan lớn mật, cái gì cũng không che giấu được, không sợ anh trở thành ác lang bổ nào vào dê con sao?

Quý Tiệp bĩu môi trả lời anh “Cái này thì có liên quan gì? Hai chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, thậm chí là tắm cùng với nhau.” Thân thể của anh cô cũng đã sớm nhìn thấy hết rồi, còn gì mà mất thể diện chứ? Còn cần gì phải giữ ý tứ chứ?

“Tại sao anh lại trở nên kỳ quái như vậy chứ? Tôi còn biết anh lúc nào thì nằm mơ xuất tinh nữa kìa!” Cô nói chuyện không hề giữ ý tứ.

Cô với A Bảo không hề có bí mật gì, cô vẫn cho là như vậy cho nên A Bảo chỉ giả bộ làm ông già để cự tuyệt cô mà thôi. Như vậy thì thật khiến cô bị tổn thương.

Mà Dương Sĩ Bảo chỉ thiếu chút nữa bị tức chết bởi bộ dạng của cô.

Người ta vẫn xem anh là bạn bè nhưng anh thì lại không thế.

Lúc còn nhỏ, anh vẫn luôn nghĩ rằng sẽ có ngày cô trở thành bạn gái của mình, nhưng anh lại chưa bao giờ nghĩ Quý Tiệp sẽ trở thành anh em với mình.

Nghĩ lại ngày còn trẻ con đó, ngày nào đêm nào anh cũng nghĩ đến Quý Tiệp, nhưng cô vẫn ngu ngơ không chịu hiểu rõ, không hề biết đến tư tưởng bẩn thỉu trong đầu anh, lại còn coi anh như anh em nữa chứ.

Năm mười bảy tuổi, cô vẫn giống như bây giờ, không hề phòng bị gì mà cứ ung dung ngủ trên giường của anh như vậy. Ngày đó, anh giống như sống trong mộng cùng cô, cứ “anh em” quay cuồng trên giường, chém giết cả một đêm đến sáng hôm sau, quần áo anh đã ướt thành một mảng, còn Quý Tiệp thì cứ ngu ngốc an ủi anh nói “Không sao”, nói an ủi anh là bình thường, nhưng nó đã trở thành chứng cứ thời còn trẻ của anh.

Vậy sao? Nếu như Quý Tiệp biết rằng ngày đó người anh nghĩ đến là người nào thì cô còn có thể nhẹ nhõm như vậy không?

“Ngu ngốc.” Dương Sĩ Bảo chẳng thèm để ý đến cô.

Anh đi ra khỏi cửa phòng, dùng hết sức đấm vào cửa thể hiện cơn giận của mình.

Đúng, không sai, anh đang tức giận, giận chính bản thân mình khi nhìn thấy cơ thể trần truồng của cô lúc đó lại có phản ứng đặc biệt như vậy! Mặc dù chỉ là kinh động thoáng qua, nhưng với cảnh xuân hồng ở trước ngực cô làm lòng anh tạo thành một ảnh hưởng cực kỳ lớn.

Anh giận chính mình năm đó khi còn là một cậu bé 17, 18 tuổi, đối vs cơ thể của Quý Tiệp lại có phản ứng khác thường như vậy. Chuyện….không phải là như vậy.

Anh biết rõ Quý Tiệp chỉ coi anh là anh em, là anh em tốt, những năm gần đây, anh không còn nhận ra chuyện này hay sao? Nhưng tại sao đến khi ba mươi mốt tuổi rồi mà vẫn bị kích động như một tên nhóc vậy, thật là mất mặt.

Dương Sĩ Bảo tựa người vào cửa, anh oán hận không thể đập đầu mình vào cửa.

Quý Tiệp nghe thấy mà lòng run sợ, lúc này cô mới bắt đầu nghĩ, chẳng nhẽ mình làm sai thật sao?

Những năm gần đây, cô luôn cải thiện mối quan hệ giữa cô và A Bảo, nhưng với tính cách của cô thì quan hệ của hai người không những không cải thiện được mà ngược lại càng lúc càng kém.

Thấy biểu hiện ác liệt này của A Bảo, cô chợt nghĩ: A Bảo, thật sự ghét cô thế sao?

Chương 4

Sáng sớm, đúng 9 giờ sáng đồng hồ của Quý Tiệp bắt đầu reo inh ỏi.

Theo cảm giác, cô mở mắt ra, nằm trên giường mà không nhúc nhích và bắt đầu suy nghĩ: hôm nay là thứ bảy, là ngày nghỉ phép của cô, vậy tại sao cái đồng hồ kia lại báo thức sớm như vậy chứ?

Cô cau mày nghĩ: Ưm.. nghĩ không ra, cho nên cứ tiếp tục ngủ thôi! Quý Tiệp nhắm mắt lại lật người qua, chỉ sau chốc lát đã truyền đến tiếng hít thở trầm ổn của cô.

Hơn 10 giờ sáng, điện thoại nhà họ Dương vang lên. Rạng sáng lúc 3 giờ Dương Sĩ Bảo tức giận rời giường. Đáng ghét! Giờ này còn người nào gọi điện tới chứ?

Suốt đêm đã phải ngủ trên ghế sofa làm anh cực kỳ tức giận, anh nhảy từ trên ghế salon xuống, cầm điện thoại hét lớn “Này!..”

Đầu dây bên kia truyền đến…

“Sĩ Bảo hả? Ta là mẹ Quý nè! A Tiệp nhà chúng ta có phải ở bên con hay không? Bác gọi điện đến chỗ ở của nó nhưng không có nó ở đó, bác nghĩ ngay nhất định con bé lại đến nhà con rồi. Ai~~ A Tiệp nhà ta sao luôn như vậy chứ? Con ranh này lúc nào cũng bám dính lấy con. Có phải nó lại gây phiền toái gì cho con nữa không?”

Líu ríu…Líu ríu…

Mẹ Quý lại nói đến chuyện ngày xưa, những lời đó Dương Sĩ Bảo đã nghe nhiều lần rồi, chỉ cần mỗi lần mẹ Quý không tìm được Quý Tiệp thì sẽ nhắc lại chuyện cũ năm đó, nhưng anh rất nghi ngờ, tại sao anh lại phải chịu đựng những chuyện này? Anh chỉ nghĩ rằng anh rất xui xẻo khi làm bạn với Quý Tiệp thôi?

“….Còn nữa, cái con bé này cũng thật là, tại sao cứ muốn người ta cưng chiều như còn nhỏ như vậy chứ…” Mẹ Quý vẫn còn càu nhàu “…Nếu như Quý Tiệp lại đến làm phiền con, con đừng chiều theo con bé nha! Lúc nào cần độc ác thì phải độc ác, nếu không thì suốt đời con cũng đừng mong thoát khỏi lòng bàn tay của con bé nhà chúng ta. Sĩ Bảo, Sĩ Bảo..Con có nghe mẹ Quý nói chuyện không?”

Đầu dây bên kia không truyền đến tiếng nói, bà còn tưởng điện thoại bị hỏng chứ!

Bà gõ gõ ống nghe vào bàn khiến Dương Sĩ Bảo không phòng bị liền bị “đả kích” nghiêm trọng đến màng nhĩ.

“Có ạ, con có nghe. Mẹ Quý, mẹ đừng đập ống nghe vào bàn nữa.” Dương Sĩ Bảo lấy tay bịt lỗ tai lại, hét to vào ống nghe.

Tại sao anh lại đáng thương như vậy chứ? Hôm qua phải chịu đựng một Quý Tiệp quậy phá, hôm nay lại nhận thêm trận bom này của mẹ Quý khiến cho anh mệt nhừ, rốt cuộc kiếp trước anh đã làm sai điều gì? Tại sao kiếp này anh phải chịu đựng hai mẹ con này như vây? Dương Sĩ Bảo im lặng hỏi ông trời!

“Mẹ Quý…” Vất vả lắm anh mới tìm được cơ hội nói chen vào “Mẹ có phải muốn nói chuyện với Quý Tiệp không? Để con chuyển điện thoại cho cô ấy.”

“Không cần, không cần.” Mẹ Quý vội vàng ngăn cản chuyện ngu ngốc mà Dương Sĩ Bảo đang định làm. Đối với con gái của bà, bà không hiểu nó hay sao? Nhất định con bé đã quên lời hẹn với bà vào hôm nay.

“Sĩ Bảo, con giúp mẹ Quý một chuyện nha. Con bé kia hôm nay hẹn gặp mẹ ở nhà hàng ‘Kyoto’, con phải dùng mọi cách để đem con bé đến và không cho phép con bé giở trò, không cho phép con bé ăn vạ, bằng không thì cuộc hẹn của mẹ Quý nhất định sẽ đi tong. Sĩ Bảo, con có nghe không?”

“Con hiểu rồi. Con sẽ đem Quý Tiệp đến và tự tay giao cho mẹ.” Nói xong, Dương Sĩ Bảo vội vàng cúp điện thoại.

“Đợi chút, Sĩ Bảo…” Bà còn một chuyện nữa cần giao phó.

Dương SĨ Bảo lại đặt ống nghe bên lỗ tai.

“Con hãy bắt con bé A Tiệp ăn mặc đẹp một chút, tốt nhất là nên mặc váy nhé.”

Đẹp một chút? Váy?

Dương Sĩ Bảo cau mày. Từ nhỏ anh với Quý Tiệp lớn lên bên nhau, ngoại trừ quy định của trường học ra thì chưa bao giờ anh thấy cô mặc váy.

“Mẹ Quý, cái này thực sự làm khó người khác đó.” Dương Sĩ Bảo nghi ngờ, có thể nhìn thấy Quý Tiệp mặc váy sao? Anh thử tưởng tượng nhưng hình ảnh thực sự quá đáng sợ, làm anh sợ hãi không ít. Lắc đầu một cái, anh vội vàng ngừng lại không dám nghĩ tiếp.


Trang 1/7: 1 2 3 Tiếp >>

, , ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Yêu vẫn nơi đây

trang 1 “Trạm, nhớ anh quá!” Dung Nhược đứng bên sô pha, cô im lặng nhìn Vân Hân vừa vào nhà đã cười tươi như hoa sà vào vòng tay Vân Trạm. “Anh cũng nhớ em.” Vân Trạm mỉm cười, vỗ về lưng cô...

Búp bê của tiểu bá vương

Tiểu thuyết: Búp bê của tiểu bá vương Tác giả: Bồng Vũ Tình trạng: hoàn thành Văn án : Hừm! Lão hổ không phát uy được lại biến thành con mèo bệnh. Phái cho hắn rốt cuộc là cái siêu cấp nhiệm vụ gì....

Ánh Sao Lấp Lánh

Tập 1 Ông Tuấn bảo tất cả người nhà phải chuẩn bị chu đáo cho bữa cơm chiều nay. Hôm nay, ông khó khăn lắm mới mời được Vỹ Khang đến nhà, mục đích của ông là muốn giới thiệu cô con gái của...

Hạnh Phúc Quả Táo Chín

Chương 1: Quan Thục Di là quả táo rục Chuyển ngữ: Hoài Phạm Bề ngoài của Quan Thục Di 26 tuổi có thể coi là một con heo ngọc, dáng người hơi béo cộng thêm chiều cao hơn 1m68 nếu kể cả cái đầu,...

Tai Họa Cả Đời

Chương 1: Tôi chuẩn bị phá hoại cậu cả đời Đúng, tôi tên là Trần Viên Viên, nhưng tuyệt đối không phải là mỹ nữ tuyệt thế nghiêng nước nghiêng thành, kinh động lòng người kia. Tôi mắt tròn, mặt tròn, eo tròn, chân...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền