Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Ra Tù
QR Code: Ra Tù

Ra Tù



score
Đánh giá: 4.5/5 - 19.348 bình chọn
Truyện tiểu thuyết

Chương 1

Editor: mèomỡ

Trại giam: Theo quy định hình pháp và tố tụng hình sự pháp, tội phạm hoãn xử tử hình sẽ được thi hành sau thời hạn hai năm; tội phạm ở tù chung thân, tù có thời hạn, chấp hành hình phạt trong tù. Thi hành trừng phạt kết hợp với cải tạo, giáo dục kết hợp với lao động cải tạo tội phạm thành công dân tuân thủ pháp luật.

10 giờ 20 phút ngày 5 tháng 5, từng tầng cửa sắt ngục giam cầu Hạ Lan thành phố N lần lượt được mở ra, cô gái đi ra cuối cùng không cao không lùn, không mập không gầy, tóc ngắn màu đen, làn da trắng nõn, đồ thể thao màu đen, cầm trên tay một cái ba lô màu đen. Khi cô bước ra khỏi cửa chính to lớn mà trang nghiêm của trại giam, đôi mắt đen như mực cuối cùng cũng được nhìn thấy mặt trời. Hai vị cảnh ngục phía sau nhìn qua, vỗ vỗ bả vai cô rồi lập tức xoay người đóng cửa.

Bây giờ nên đi đâu? Lý Thi ngẩng đầu, nhìn bầu trời xa lạ. Ngay cả người lạnh nhạt gian xảo như Lý Thi cũng có chút mờ mịt. Cô tự do rồi. Cô định đưa tay sờ tóc, mới phát hiện bây giờ tóc cô rất ngắn. Cô thở dài.

Lý Thi chậm rãi đi theo con đường xi măng trong trí nhớ, đi qua đường nhỏ rẽ ra đường lớn. Cô nhìn xung quanh một lượt, ven đường là hai hàng cây thành rừng, ở giữa là một con đường không có điểm cuối.

Lý Thi đang định thi triển khinh công, thính giác nhạy bén của cô phát hiện bên tai truyền đến một tiếng rít. Sau đó cô nhìn thấy hộp sắt có bốn bánh xe vội vàng lướt qua bên cạnh. Chân cô đột nhiên mềm nhũn, lấy tay đỡ hàm dưới, thầm than: đây không phải là triều Đại Thanh, đâu đâu cũng toàn những chuyện, những người có hình thù kỳ quái.

Đôi mắt Lý Thi cô đơn nhìn con đường không một bóng người. Nếu có cái xe bò đi qua thì thật tốt, cô cũng không muốn dùng hai chân đi về cái nơi trong trí nhớ kia đâu.

Từ đây chắc hẳn mọi người đã có thể thấy được Lý Thi không phải Lý Thi trước kia. Hay nói chính xác hơn thì đây là thân thể Lý Thi nhưng lại không phải hồn phách Lý Thi.

Tả truyện: Năm Tuyên Công thứ tám – Người Tấn bắt được gián điệp nhà Tần. Khảo thích Đường – Lục Đức Minh có nói: “Điệp là ngược lại với Đồ, thêm Gián. Nay gọi là mật thám.”

Lý Thi tên thật là Tứ Nha, nữ, mười sáu tuổi, chuyên ẩn núp trong hậu trạch nội viện, có vô số biệt hiệu, là một mật thám thời Khang Hi triều Thanh.

Tứ Nha cả đời nhấp nhô, từ ăn xin đến mật thám, cuối cùng vì chút lương tâm còn sót mà cứu người chết đuối, lại bất hạnh quên mình cũng không biết bơi. Thương thay, một sinh mệnh đang kỳ như hoa nở cứ thế mà héo.

Tứ Nha sống lại vào trong thân thể Lý Thi – một cô gái vừa bị xét xử nhốt vào nhà giam. Cô tiếp thu một vài ký ức đứt quãng của thân thể này, mới biết được mình không còn là mật thám Tứ Nha ở thời Khang Hi nữa, mà đã trở thành tội phạm đang bị cải tạo ở thế kỷ mới – Lý Thi.

Nhận xét của Tứ Nha về người tên Lý Thi này chỉ có bốn chữ: ngực to não phẳng.

Lý Thi sinh ra trong một gia đình giàu có, trên có cha mẹ, giữa có một bà chị sinh đôi, nhan sắc không có gì khác nhau, điểm khác nhau lớn nhất có lẽ là ở chỉ số thông minh. Ý nghĩa của chỉ số thông minh cao thấp chính là sự khác biệt về địa vị trong gia đình.

Hết trung học Lý Thi thi được vào hệ lịch sử của một trường đại học hạng ba ở thành phố N, mà bà chị Lý Man lại thi được vào hệ ngoại ngữ đại học số một ở thành phố. Điều này khiến cho sự khác biệt của hai người càng thêm rõ ràng, cha mẹ cũng càng thiên vị người chị Lý Man.

Năm thứ ba đại học, bà chị Lý Man ở thành phố bởi vì yêu thầm mà biến thành hận, đắc tội với quyền quý ở thành phố, lỡ tay khiến người ta sảy thai. Lúc cùng đường cô ta đành trốn về thành phố N, cha mẹ thông cảm bà chị cảm xúc kích động, coi hành vi này như khuyết điểm mà tiếp tục giấu diếm. Quyền quý kia điều tra ra chân dung bà chị, chuẩn bị truy cứu đến cùng. Cha mẹ nhịn đau, nghĩ ra cách dùng Lý Thi thay thế bà chị Lý Man nhận sự trừng phạt của pháp luật.

Hai người cùng một cội sinh ra, chẳng qua lại khác nhau địa vị. Quyền quý kia chỉ biết chân dung chứ không biết tên, cho nên hiểu lầm đó khiến Lý Thi bị oan.

Lý Thi đối mặt với sự ép buộc của cha mẹ và sự cầu xin của bà chị, không có thường thức về pháp luật, một mình vào nhà giam. Khi xét xử, quyền quý kia cố ý tạo áp lực, cô bị phán tội cố ý gây thương tích, ở tù năm năm.

Lý Thi đột nhiên tỉnh ngộ, bà chị ý đồ hiểm ác, cha mẹ không thương mình. Trong lúc tâm trạng rối loạn, sau khi vào tù đã đập đầu tự tử.

Tứ Nha nhập vào Lý Thi ngay trong giây phút cô lìa đời, ngoại trừ vỡ đầu thì không còn vết thương nào khác. Tứ Nha tiếp nhận những ký ức trong thân thể Lý Thi, biết được tiền căn hậu quả cũng chỉ cười nhạt trước cô gái ngốc nghếch này. Cô thầm than, có người nhà không bằng không có.

Năm năm, cha mẹ Lý Thi (Tứ Nha) chưa bao giờ xuất hiện. Ban đầu Lý Thi còn chưa thể hiểu hết những thường thức trong trí nhớ, nhưng Lý Thi dùng thủ đoạn và ngụy trang của chính mình từ từ hòa nhập vào cuộc sống hiện nay.

Nói tóm lại, thời kỳ này vô cùng thích hợp với Lý Thi. Khi đối mặt với hoàn cảnh mới mà không biết làm sao, ta chỉ cần ẩn núp trong đó. Đối mặt với một thời đại hoàn toàn mới, Lý Thi cần thời gian từ từ tìm ra nhu cầu của bản thân, mà quan trọng nhất vẫn là khôi phục thân thủ của mình trước kia, dùng thân thể mới này học tập thủ đoạn ngày trước.

Nhà tù ở thời đại này tuyệt đối không giống nhà lao cô thấy trước kia, cho nên Lý Thi an tâm sắp xếp lại trí nhớ của bản thân. Trong lúc bất tri bất giác khiến mình trở thành Lý Thi thực sự.

Trong tù có sách, tuy là chữ giản thể, nhưng có trí nhớ, cũng có thể đoán, huống chi còn là gian tế trải qua huấn luyện chuyên nghiệp như Lý Thi.

Trong tù phải đi lao động, tuy rằng rất đơn giản nhưng tiện thể có thể tập luyện tay. Dù sao cô cũng lớn lên từ nghề ăn xin, công phu tay chân lúc nào cũng cần.

Trong thời gian hoạt động, có thể nói chuyện với nhau. Bất tri bất giác, Lý Thi đã moi ra tất cả những chuyện hữu ích cho mình.

Lý Thi biết thời đại này không có tâm pháp và quyền cước như thời của cô, cho nên yêu cầu của Lý Thi với bản thân rất nghiêm ngặt, chưa bao giờ để lộ ra trước mặt người ngoài, đây là bí mật của riêng cô.

Khiến cho Lý Thi thở dài chỉ có chuyện đi học, đây là yêu cầu bắt buộc dành cho phạm nhân cải tạo. Có khi Lý Thi nghĩ, loại thủ đoạn này đối với người tự mình lớn lên mà nói chẳng khác gì thủ đoạn nguyện trung thành khi đó. Đem so ra, hai bên có vẻ vô cùng giống nhau.

Năm năm nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn. Ban đầu Lý Thi ngụy trang thành dáng vẻ không muốn sống, rồi dần dần biến thành thất vọng và yếu ớt, sau đó chuyển thành bình tĩnh và ôn hòa như bây giờ. Mà những người khác cũng đều chấp nhận chuyển biến này của cô.

Khi hết hạn năm năm, sắp được tự do, mọi người chúc phúc, cảnh ngục vỗ vỗ cổ vũ, Lý Thi lại có chút lạnh nhạt, bất lực.

Lý Thi biết thế giới bên ngoài mới là cuộc sống thực sự của cô, nhưng đối mặt với gia đình như vậy, Lý Thi cảm thấy mình nên cẩn thận suy nghĩ xem nên sống tiếp như thế nào.

Cửa ra, Lý Thi nghĩ về cuộc sống năm năm qua và quyết định cuối cùng của chính mình. Đứng trên mảnh đất mình chưa bao giờ nghĩ đến, hít thở không khí tự do, khóe miệng cô hơi nhếch lên. Nhìn loại phương tiện giao thông kia từ xa đi đến gần, cô vặn vặn cổ, chậm rãi đi đến giữa đường.

Chương 2

Editor: mèomỡ

Một chiếc xe thể thao màu đỏ chói lóa xuất hiện trong tầm mắt của Lý Thi. Chiếc xe kia gia tăng mã lực lao về phía Lý Thi đang đứng giữa đường. Tốc độ cực nhanh, Lý Thi mắt không thèm chớp lấy một cái, ngay cả góc áo cũng không nhúc nhích, lạnh nhạt đứng đó, còn đưa tay đuổi bụi do xe phanh gấp.

Đôi mắt Lý Thi xuyên qua cửa kính trước nhìn vào, từ quần áo Lý Thi đoán đây là một thiếu niên con ông cháu cha (hình như đây từ ngữ khá phổ biến ở thời đại này).

“Cô bị điên à, đường to như vậy đứng giữa đường làm gì, muốn chết cũng đừng chết trước mặt tôi.” Hà Thiên Thiêm nổi trận lôi đình mở cửa xe thể thao, một tay chống nạnh một tay chỉ vào cô gái còn đứng ở giữa đường cái. Ngón tay ấy hận không thể chọc vào trán cô ta.

Lý Thi híp mắt, nhìn cậu thiếu niên chưa đến mười tám tuổi kiêu ngạo ương ngạnh này cô chỉ thấy giật mình, khóe miệng nhếch lên, rất có kỹ xảo khoác vai cậu ấm này, nhẹ nhàng lôi kéo, tiến đến bên tai cậu, khẽ nói, “Nhóc, cậu có bằng lái không.”

Hà Thiên Thiêm bị hỏi vậy thì đỏ mặt, cậu vẫn còn là thiếu niên, nghe bà già này thản nhiên nói chuyện lại có cảm giác như đang bị mẹ già dạy dỗ. Cậu lắp bắp giấu đầu hở đuôi lớn tiếng nói, “Cô là ai chứ. Tôi không bằng lái thì đường vẫn cứ mở, cô đừng có mà động tay động chân đấy, bà già.”

Lý Thi tuy là người triều Thanh, nhưng lại là giai cấp thấp tầng nhất, có cái gì mà chưa từng chứng kiến. Khi đó may là cô có một khuôn mặt vô cùng bình thường, nếu không sau khi huấn luyện kết thúc thì người phải dấn thân vào chốn ‘yên hoa lục liễu’ kia đã là cô rồi.

Lý Thi biết lúc nào thì nên lợi dụng ưu thế nào, sau khi kết hợp trí cô mới biết được thời đại bảo thủ trước kia của cô khác với hiện đại này đến mức nào.

Lý Thi ở trong tù luôn cố gắng đọc nhiều sách nhất có thể, nhớ kỹ từng chi tiết mà mình có thể sử dụng, không ngừng điều chỉnh tư tưởng của bản thân. Vậy nên có thể nói, thay đổi thực chất cũng chỉ là trong nháy mắt mà thôi. Lý Thi có lối suy nghĩ cố định của riêng mình, nhưng nó cũng đang dần thay đổi.

Mà thứ hữu dụng nhất với Lý Thi là pháp luật, dù sao muốn hiểu về một thời đại thì phải hiểu quy định cơ bản nhất của thời đại đó. Lý Thi cảm thấy luật không thể tùy tiện giết người, quả thật có thể ngăn chặn một ít mặt tối của con người ở thời đại này. Nhưng theo kinh nghiệm của bản thân, cô biết, có vài người chức cao vọng trọng vẫn có thể lợi dụng pháp luật để thực hiện những chuyện khác. Vậy nên, Lý Thi vẫn luôn trói buộc mình, chưa đến lúc bất đắc dĩ thì sẽ không giở thủ đoạn.

“Nhóc, vừa rồi tôi muốn hỏi nếu cậu có bằng lái không biết có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không. Nếu không có, tôi cũng không để ý, không biết ý ‘các hạ’ thế nào.” Lý Thi vẫn chưa sửa được cách xưng hô, nhưng Lý Thi tin rằng chỉ cần nói chuyện nhiều hơn thì có ngày cô sẽ sửa được.

Hà Thiên Thiêm sửng sốt, trợn trừng mắt nhìn người phụ nữ này. Đầu óc cô ta có vấn đề à, vòng vo tam quốc ai dè là muốn đi nhờ xe. Có thế thôi mà cũng phải lôi bằng lái, uy hiếp, dụ dỗ, đứng ở giữa đường như muốn tự tử. “Cô, sao cô không nói sớm một chút. Không nói vào trọng điểm ai biết cô muốn đi nhờ xe, còn có, bà già, nói chuyện đừng ra vẻ nho nhã như vậy, nghe ghê lắm.”

Lý Thi nhìn thiếu niên trước sau như hai người khác nhau này, thầm nghĩ, hóa ra thời đại này vẫn còn người tốt.

Hà Thiên Thiêm đâu có phải người tốt, hôm nay cậu trộm xe ông anh lái ra ngoài hóng gió, ai ngờ gặp phải người phụ nữ này. Cậu quả thực có hơi chột dạ. Hà Thiên Thiêm không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mỗi ông anh Hà Thiên Hà. Nếu để bị đưa đến đồn cảnh sát giao thông, chỉ sợ anh trai biết cậu trộm xe thì xong.

Hà Thiên Thiêm vừa nghĩ vậy đã thấy trước mặt không còn một bóng người. Cậu quay đầu nhìn người phụ nữ tự động nhảy vào ghế phụ, lẳng lặng nhìn trời: sao giờ lại bỗng dưng thân quen thế, làm thế sau này cậu biết sống ra sao. Rõ ràng là hai người chẳng quen biết gì mà.

“Nhóc, chúng ta đi thôi.” Lý Thi thoải mái dựa vào ghế, thầm nghĩ, quả nhiên là thoải mái hơn xe bò, ngay cả kiệu cũng không bằng. Sau đó cô vẫy vẫy tay với thiếu niên đứng ngoài xe.

“Đừng gọi tôi là nhóc, tôi có tên đấy, là Hà Thiên Thiêm, bà già.” Hà Thiên Thiêm tức giận, dùng sức mở cửa xe, ngồi vào chỗ tay lái, sau đó đóng rầm cửa xe lại.

“‘Hảo hảo học tập, thiên thiên hướng thượng’ [*], tên Thiên Thiên này không tồi, “Lý Thi vừa nghe cái tên này, đã nghĩ đến một câu nói rất hay trong trí nhớ, bèn mở miệng khích lệ thiếu niên nỗ lực chăm chỉ.

[*] Chăm chỉ học hành, không ngừng tiến về phía trước.

[**] Thiên và Thiêm đọc gần giống nhau, nên chị ý nhầm.

“Xin cô đấy, tôi không hợp với ‘thiên thiên hướng thượng’ đâu. Thiên trong ‘thiên thiên hướng thượng’, à nhầm….” Hà Thiên Thiêm chưa gặp ai như cô gái này, cậu mới nói chuyện với cô ta vài phút đã ước gì họ vĩnh viễn đừng bao giờ gặp lại.

Hà Thiên Thiêm vội sửa, “Thiên trong lão thiên (ông trời), Thiêm trong Thủy Thiêm, hiểu chưa. Đừng có nói với tôi cái gì mà ‘thiên thiên hướng thượng’, bây giờ đào đâu ra người như thế.”

Lý Thi gật đầu, thầm nghĩ, xem ra ở đây lâu nên cô thấy con người nơi này không khác gì thời đại của cô lắm. Hóa ra còn có kiểu thiếu niên như thế này. Nói cách khác, Lý Thi cảm thấy hiện giờ mình vẫn còn khuyết thiếu sách vở và kinh nghiệm, nhưng cứ từ từ rồi đâu sẽ có đó.

“Nhóc họ Hà, tôi gọi cậu là Thiên Thiêm nhé, cậu cũng đừng có gọi tôi là bà già nữa, tuy rằng tôi quả thực hơi già. Nhưng thôi, cậu cứ gọi tên đi, Lý Thi, hay gọi tôi Tứ Nha cũng được.”

Lần này Hà Thiên Thiêm chưa kịp nói gì đã cười sằng sặc, “Tứ Nha, mẹ cô thật sáng tạo, bà chị, tên của cô rất cá tính đấy.”

Lý Thi nhìn vẻ mặt của thiếu niên, cảm thấy hình như không ổn, bèn sửa lại, “Tứ Nha là biệt danh, còn cậu cứ gọi tôi là Lý Thi đi.”

Lý Thi nói xong lại thản nhiên nhìn thiếu niên đang cười như điên không ngừng, chỉ về phía trước, nói, “Hà Thiên Thiêm, lái xe đi, chẳng lẽ cậu định ở đây qua đêm sao.”

Hà Thiên Thiêm sặc ngay tại chỗ, chỉ tay vào Lý Thi, run lẩy bẩy, trợn mắt như mèo xù lông, “Tôi biết lái, tôi lái ngay đây, ai lại muốn ở đây qua đêm chứ.”

Dứt lời, Hà Thiên Thiêm lập tức khởi động xe, phi như bay trên đường. Cậu cố tình đi càng lúc càng nhanh, muốn nhìn xem cô gái tên Lý Thi này có sợ hãi đến phát run hay không. Thiên Thiêm dùng khóe mắt liếc nhìn cô sau đó càng nhấn ga đi nhanh hơn. Tiếng gió vù vù thổi qua, Lý Thi ngồi trên ghế không chút xi nhê, lấy tay vén tóc ra sau rồi lại nhìn Hà Thiên Thiêm bên cạnh, “Đi nhanh như vậy sẽ chết đó.”

Hà Thiên Thiêm cũng nhận thấy mình chưa đi ở tốc độ này bao giờ, mặt cũng bắt đầu biến hình rồi. Tuy giọng Lý Thi trầm thấp nhưng cậu nghe lại thấy tay mình run lẩy bẩy, vội vàng nhả ga.

“Cô có thể đừng nói gì được không.” Hà Thiên Thiêm đi chậm lại, nói.

Lý Thi không mặn không nhạt chăm chú nhìn, khóe miệng nhếch lên, “Tôi không nói, chúng ta đều sẽ chết.”

“Không thể nào, với trình độ của tôi đi đua xe cũng bình thường thôi.” Hà Thiên Thiêm thản nhiên đáp.

Lý Thi nhìn về phía trước, chậm rãi nói, “Đi nhanh như vậy, không phải vội vàng đi đầu thai sao.”

Hà Thiên Thiêm cảm thấy cậu mà còn ở cùng bà chị Lý Thi này thì không phải cô ta đi đầu thai chính là cậu đi đầu thai.

Hà Thiên Thiêm uể oải nói, “Được rồi, xin chị, tôi gọi chị một tiếng bà chị, tôi đi chậm rồi, bà chị đừng mở miệng nói gì nữa nhé.”

Lý Thi nhìn tốc độ chậm lại, gật đầu, thầm nghĩ: thật ra nhanh hay không nhanh cũng không sao, thỉnh thoảng cô cũng sử dụng khinh công mà. Tuy rằng không nhanh như vậy, nhưng cũng tương tự. Nhưng vị thiếu niên này còn đang ở bên cạnh, để người ta biết được bí mật thì sẽ không còn là bí mật nữa. Cho nên, để tránh cho tính mạng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vẫn nên khống chế tốt tốc độ thì hơn. Thật vất vả mới có được cuộc sống mới, cô vẫn rất quý trọng nó.

Giữa đường, Lý Thi báo địa chỉ cho cậu thiếu niên Hà Thiên Thiêm này. Mà Hà Thiên Thiêm vừa nghe, lại nhìn chằm chằm Lý Thi từ đầu xuống chân một lượt, thầm nghĩ: Khu nhà đó rất đắt, bà chị này lại ăn mặc rất bình thường, thật kỳ lạ. Tuy rằng lòng hiếu kỳ của Hà Thiên Thiêm khá nặng, nhưng là người có gia giáo, những chuyện không nên hỏi cậu cũng sẽ không hỏi nhiều.

Chương 3

Editor: mèomỡ

Xe thể thao màu đỏ tựa như một phong cảnh xinh đẹp phi như bay trên đường. Khi Hà Thiên Thiêm dừng xe trước cửa khu nhà Lý Thi nói, cậu hất cằm nói với người phụ nữ ngồi đối diện, “Đến rồi đấy, bà già, không biết chị định cảm ơn tôi thế nào.”

Lý Thi nhìn cửa lớn biệt thự tương đối quen thuộc trong trí nhớ, trong lòng âm thầm gật đầu: quả đúng là nơi này, không biết chờ cô sẽ là nhà trống hay là cái gì. Cô không thản nhiên nhìn thiếu niên ngạo mạn bên cạnh, trong lòng cân nhắc, nhàn nhạt nói, “Nếu không theo tôi về nhà uống chén trà đi, coi như cảm ơn cậu đưa tôi trở về.”

Hà Thiên Thiêm vừa nghe vậy, ánh mắt có chút khinh thường. Sao vừa rồi cậu lại cảm thấy loại phụ nữ này không tệ chứ. Cậu hừ một tiếng, “Bà già, chị về một mình đi, không biết chị mặc thế này có vào được không đây.”

Lý Thi nghe nói vậy, lại nhìn ánh mắt thiếu niên liền hiểu ra. Cô rũ hàng mi xuống, cũng không vội vã xuống xe mà dựa vào tựa lưng, thầm nghĩ: loại thiếu niên này dễ lợi dụng nhất, còn chẳng bằng đứa trẻ năm tuổi ở hậu viên. Thông minh hiểu chuyện, có lẽ ương ngạnh, nhưng chỉ là mặt ngoài mà thôi.

Lý Thi ban đầu định trở lại nơi không thể gọi là nhà này, quay về nơi thuộc về Lý Thi, mặc kệ là tiền tài hay bồi thường cũng được. Trong xã hội pháp chế này, Lý Thi muốn học cách sống như người thường, trước hết phải có thân phận thích hợp.

Lý Thi một mình ra tù, không một xu dính túi, chỉ có tờ giấy chứng nhận ra tù, quần áo trên người và ba lô cảnh ngục mua cho, Lý Thi sẽ không làm chuyện mình không nắm chắc.

Lý Thi biết gia đình này đối với cô có cũng được mà không có cũng không sao, loại cha mẹ này đối với cô mà nói cũng dễ đối phó thôi, chỉ còn mỗi bà chị Lý Man là mặt ngoài trong sáng, thật ra lại ngầm có tâm. Huống chi việc Lý Thi thay thế Lý Man vào tù cha mẹ nhất định sẽ không cho phép Lý Thi tiết lộ, đối mặt cũng chỉ dụ dỗ đe dọa.

Lý Thi đang suy nghĩ xem có nên để thiếu niên này giúp đỡ hay không. Có lẽ về sau cũng có thể dùng đến cậu ta. Xã hội này ngoài tiền tài cùng ích lợi, có lẽ còn có người có tình.

Lý Thi ngẩng đầu nhìn thiếu niên chờ đợi không kiên nhẫn, thật ra cô còn nhỏ hơn cậu ta. Lúc mới xuyên không đến, cô đột nhiên liền tăng thêm sáu tuổi, lại ở trong tù năm năm, cộng lại là mười một năm liền.

“Này, bà già, đến nơi rồi sao còn kì kèo mè nheo thế. Tôi thấy chị là phụ nữ một thân một mình ở ngoại ô, sao có thể ở chỗ này. Nhanh lên một chút đi, tôi cũng không tin.” Hà Thiên Thiêm nghi ngờ nói.

Lý Thi lấy tay ôm trán, đôi mắt nhìn thiếu niên họ Hà dáng vẻ khó xử muốn nói lại thôi.

Hà Thiên Thiêm cảm thấy không ổn, cô gái này từ lúc gặp đã có vẻ cực kỳ lạnh nhạt, dù cậu ăn nói xỏ xiên cũng không thấy cô ta nhíu mày, bèn ấp úng hỏi, “Chị muốn nói gì cứ nói, có thể giúp tôi sẽ giúp, nhưng chị cũng đừng nói chị ở đây, không ai tin đâu.”

Lý Thi hơi cong môi, nở nụ cười khổ, vẫy tay với thiếu niên, “Cậu không giúp được tôi đâu, Hà Thiên Thiêm.”

Vừa dứt lời, nhiệt tình của Hà Thiên Thiêm bỗng tăng vọt, vỗ ngực, “Nào có chuyện gì Hà Thiên Thiêm tôi không làm được, cho dù chị phải vào tù tôi cũng có thể lôi chị ra.”

Lý Thi cảm thấy lo lắng thay ‘con thỏ nhỏ’ tự đưa lên tận miệng này. Tính cách cậu ta như vậy về sau thế nào cũng sẽ bị lừa, hơn nữa nếu không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì? Lời này thật hợp với những gì Lý Thi sắp nói.

Lý Thi thở dài, “Vậy lái vào đi, tôi sẽ từ từ nói với cậu, xe cậu đang chắn đường đấy.”

Hà Thiên Thiêm quên hết nghi ngờ vừa rồi, giẫm chân ga đi về phía cửa lớn, thuần thục ra hiệu cho bảo vệ ngoài cửa mở cửa. Còn không quên khoe khoang với Lý Thi, “Chị nói chị ở đây, không phải tôi không tin, nhưng ở đây không phải vợ bé thì là nhà giàu, đây là biệt thự hoàng kim nổi tiếng nhất vùng này đấy.”

“Nhà 102, dừng xe ở đó đi.” Lý Thi chỉ huy Hà Thiên Thiêm càng ngày càng thuận miệng.

Hà Thiên Thiêm chăm chú nhìn Lý Thi, không nói gì. Cứ đến đó xem sẽ biết ngay cô ta nói thật hay giả thôi.

Sau khi xe dừng lại, Lý Thi đầu tiên là quan sát tình huống xung quanh một vòng, có mấy cái camera khá kín. Nói tới đây, Lý Thi cũng phải khiếp sợ trước sự phát triển của thời đại này. Lúc mới xuyên không đến còn chưa biết, chỉ nghe phạm nhân cùng phòng nhắc đến, sau đó tìm hiểu kỹ. Lý Thi quả thực phải trợn mắt há hốc mồm trước khoa học kỹ thuật, nghĩ đến đó thôi cũng phải lau mồ hôi lạnh. May là cô luôn duy trì cảnh giác.

Lý Thi xoay người xuống xe, Hà Thiên Thiêm huýt sáo, cũng nghênh ngang mở cửa xe đi xuống. Hai người đứng ở trước cánh cửa đóng khép kín của tòa biệt thự số 102.

Hà Thiên Thiêm chỉ cửa đang đóng, nói với Lý Thi, “Nhà chị, vậy chị mở cửa đi.”

Lý Thi nghe giọng điệu là biết thiếu niên này luôn nghi ngờ cô. Nhưng cô không nói gì, chỉ đứng ở cửa lẳng lặng nghe, cuối cùng nhẹ tay vỗ lên cửa lớn, sau đó bụm mặt ngồi xổm xuống.

Lý Thi thầm nghĩ, quả nhiên đã sớm không còn người, bên trong yên tĩnh, mà trên cửa lớn đã phủ một tầng bụi, gạch trên mặt đất có chút rêu xanh. Lý Thi đoán, biệt thự này tối thiểu ba năm không có người ở.

“Này, chị làm sao vậy, này, Lý Thi.” Hà Thiên Thiêm tuy rằng tự xưng thiếu gia chơi bời lêu lổng, nhưng cũng có lúc có lòng nhiệt tình. Chính cậu cũng không biết vì sao mình có hảo cảm với người phụ nữ gặp được giữa đường này, có lẽ là vì cô mang đến cho cậu cảm giác của một người mẹ.

Lý Thi thực ra không hề thất vọng, đây là kết quả cô đã sớm đón được. Hiện giờ việc cần làm là nghĩ xem nên đi vào thế nào. Nghe giọng nói sốt ruột của thiếu niên bên cạnh, Lý Thi cũng có chút xúc động. Có lẽ người thời đại này rất dễ dàng thật lòng như vậy, nhưng chỉ xúc động một chút thôi, Lý Thi là người độc ác với bản thân, cũng độc ác với người khác.

Lý Thi xua tay với Hà Thiên Thiêm, có chút uể oải khẽ nói, “Nhiều năm không về, suýt chút không tìm thấy nhà. Bây giờ tìm được, ba mẹ lại không ở đây, phải làm sao bây giờ.”

Hà Thiên Thiêm ngồi xổm bên cạnh Lý Thi, có chút thương xót vỗ vỗ bờ vai cô, nhưng vỗ một lúc lại rụt tay về, nói, “Chị không có chìa khóa à, vào xem chẳng phải sẽ biết sao.”

Lý Thi liếc nhìn Hà Thiên Thiêm, thở dài, “Đã mất từ lâu rồi.”

Lý Thi chậm rãi vươn tay lấy vòng chìa khóa ô tô trên tay Hà Thiên Thiêm, xoay xoay tháo thanh sắt ra, kéo thẳng, sau đó trả lại chìa khóa xe cho thiếu niên, thản nhiên nói, “Cũng chỉ đành dùng cách này. Dù sao cũng phải vào xem thế nào, nếu không sẽ giống như cậu nói: chẳng biết cái gì.”

Lý Thi nói xong liền đứng lên, cô biết vị trí này là góc chết của camera, cho nên vô cùng thành thạo khiến Hà Thiên Thiêm nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

“Cho tôi xin đi, nhóc, tuy rằng không phải chìa khóa, nhưng thật ra có khác gì nhau đâu.” Lý Thi đẩy cửa lớn ra, nghiêng người nhường đường.

Hà Thiên Thiêm cảm thấy thật sự thật thần kỳ, cho nên không hề nghĩ đến chuyện bọn họ làm như vậy rất giống trộm, cứ thế theo Lý Thi đi vào.

Sau khi cửa đóng, Hà Thiên Thiêm mới giậm chân, “Tại sao có thể như vậy, chị chỉ dùng thanh sắt là có thể mở cửa. Trời ạ, cao thủ, bà chị, chị thật lợi hại.”

Hà Thiên Thiêm đi theo sau Lý Thi, vừa đi vừa nói chuyện, cứ nghĩ đến tình cảnh khiến cậu trợn mắt há hốc mồm kia mà không hề nhận ra mình đã cùng Lý Thi đứng ở trong phòng khách rồi.

Lý Thi nhìn không gian đầy bụi, trên đồ đạc phủ vải trắng. Cô nhìn vị trí quen thuộc trong trí nhớ, đi tới, mở ngăn kéo ra, một bức ảnh gia đình đập vào mắt. Ánh mắt Lý Thi u ám, khóe miệng nở nụ cười lạnh, ngón tay lướt qua nụ cười của cha mẹ và bà chị tốt của Lý Thi trên ảnh chụp.

Hà Thiên Thiêm nhìn người phụ nữ trước mắt không quan tâm mình nói gì, còn đi đến bên kia, đưa lưng về phía cậu ngẩn người.

Hà Thiên Thiêm lúc này mới tỉnh táo lại, trợn trừng mắt. Cậu tự tiện vào nhà người ta, tuy rằng không sợ nhưng cậu trước giờ chưa từng thử. Bà già này. Hà Thiên Thiêm nghĩ đến cảnh mình ngồi ở cục cảnh sát bị thẩm vấn, lập tức lắc đầu, bực bội đi đến bên Lý Thi, “Sao chị lại làm thé, tôi tốt bụng muốn giúp chị chứ không muốn bị chị mang theo vào nhà người ta ăn trộm.”

Chương 4

Editor: mèomỡ

Lý Thi quay đầu nhìn thiếu niên đang phát hỏa bên cạnh, cười nhẹ: đúng là tràn trề sức sống.

“Chị bẫy tôi hả, đừng cho rằng mang tôi vào theo là có thể đổ trách nhiệm lên đầu tôi, dù sao. . . .” Hà Thiên Thiêm chưa bao giờ hận trực giác của mình như lúc này, sao cậu lại cảm thấy ở bên cạnh cô có cảm giác an tâm cơ chứ, đấy chỉ là ảo giác thôi, “Tôi mặc kệ chị, giờ tôi sẽ ra ngoài, chị tốt nhất tìm được đồ rồi đi ra ngay.”

Hà Thiên Thiêm nói xong lại bắt đầu lo lắng hộ người phụ nữ này. Hôm nay đúng là ngày đau buồn nhất trong đời cậu.

Lý Thi nhìn vẻ mặt sốt ruột của thiếu niên, thầm nghĩ: Khi cô không còn nơi nào để đi, lại có người lo cho cô. Tuy chỉ là bèo nước gặp nhau, nhưng Lý Thi có thể cảm nhận được vị thiếu niên này quả thật có quan tâm cô.

“Được rồi, nhóc.” Lý Thi ngăn cản Hà Thiên Thiêm hấp tấp nóng nảy, nhìn đôi mắt mèo đang nhìn cô lom lom, cầm ảnh chụp trong tay đưa tới, “Là nhà tôi, tôi không lừa cậu, về sau phải học cách tin tưởng tôi.”

Lời Lý Thi mang theo chút ám chỉ, đúng vậy, về sau nhất định cô sẽ còn ở bên thiếu niên này rất lâu, cho nên phải khiến cậu ta chấp nhận sự tồn tại của cô trước.

Hà Thiên Thiêm cầm lấy ảnh chụp. Bên ngoài là khung kim loại, người bên trong. . . .Hà Thiên Thiêm nhìn Lý Thi, lại cúi đầu cẩn thận nhìn hai thiếu nữ trong ảnh chụp. Đúng là giống nhau như đúc, mà Lý Thi quả thực lớn tuổi hơn thiếu nữ trong ảnh rất nhiều. Hà Thiên Thiêm lẩm bẩm nói, “Thật là chị à, ôi chao, là nhà chị thật à.”

Lý Thi gật đầu, cầm lại bức ảnh. Tấm hình này sau này còn tác dụng.

“Cậu đợi ở đây, tôi lên tầng xem thế nào. Lâu rồi không về, tôi muốn thăm lại phòng mình.” Lý Thi ảm đạm nói, có cảm giác nhớ nhung tình thân.

Hà Thiên Thiêm vội vàng gật đầu, lỗ tai đỏ lên. Chậc, hóa ra đây thật sự là nhà Lý Thi này, vậy vừa rồi cậu nghi ngờ cô ấy không biết cô ấy nghĩ như thế nào. Vậy nên vừa nghe cô nói vậy, cậu chỉ ước gì Lý Thi mau chóng đi lên, “Tôi ở đây chờ chị, chị mau đi xem đi, tôi biết có người luôn nhớ nhung quá khứ.”

Lý Thi nghe vậy, yên tâm lên tầng. Cô chợt quay đầu lại, nói với thiếu niên dưới tầng, “Tuy rằng cậu đồng ý giúp tôi, nhưng nếu cậu có việc thì cứ đi trước đi.”

Hà Thiên Thiêm vội vàng xua tay, dửng dưng nói, “Tôi nói là sẽ giữ lời, hiện giờ không có chuyện gì đâu, tôi chờ chị, đi đi.”

Lý Thi xoay người lại, môi cong lên, chậm rãi lên trên tầng.

Lý Thi cẩn thận tìm ở từng phòng trên tầng, cuối cùng cũng tìm được thứ có giá trị. Cô sờ cạnh giá sách trong thư phòng, thấy lồi lõm khác nhau. Lý Thi rất có kỹ xảo vươn tay gõ gõ, quả nhiên nghe được tiếng vang rỗng.

Đi ra khỏi thư phòng, Lý Thi đi đến phòng ngủ trong trí nhớ. Cô nhìn một lượt, cảm giác này giống như kéo theo chính trái tim mình. Nhìn từng món đồ trang trí, từng đồ dùng trong phòng, Lý Thi có thể cảm nhận được cảm giác quen thuộc trong trí nhớ, nhưng Lý Thi biết, đó chỉ là ảo giác mà thôi.

Lý Thi nhìn phòng ngủ không hề thay đổi, trong mắt lóe lên một tia ánh sáng lạnh, lập tức tìm kiếm tư liệu và chứng minh còn hữu dụng

Hà Thiên Thiêm tựa vào tường, lấy tay vò tóc. Khi ở một mình cậu mới phát hiện suy nghĩ của cậu dường như đi theo mong muốn của Lý Thi. Sao cậu lại có thể không hỏi gì mà đưa cô về nhà; sao thấy cô khéo léo mở cửa như vậy mà chớp mắt cậu đã quên; sao cậu lại ngu ngốc chờ ở đây, còn nói sẽ giúp cô. Trời ạ, có ai đến nói cho cậu, đây thật sự là chuyện mà Thiên thiếu xưng bá thành phố N như cậu sẽ làm sao.

Lý Thi mang theo chiếc ba lô có chút nặng nề chậm rãi đi xuống, thấy vị thiếu niên nào đó đang xu thế đập đầu vào tường cô bèn ho một tiếng.


Trang 1/4: 1 2 3 4

, , ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Kẻ Thù Của Xử Nữ

Giới thiệu: Năm ấy mười tuổi, nàng ngã vào trong lòng hắn. Trong mắt nàng, hắn là thiên thần duy nhất – một thiếu niên đẹp đẽ, vẻ mặt cực kỳ hấp dẫn và lạnh lùng ngạo nghễ. Mười tám tuổi, nàng trổ mã...

Phá tan mối hận gió xuân

Chương 1 Diệp Cô Dung đứng trước gương, quàng thêm chiếc khăn màu hồng quanh cổ, khoác thêm chiếc áo gió màu đen, chải lại mái tóc dài, sau đó ngắm mình trong ba giây rồi xoay người bước ra khỏi cửa. Hôm nay...

Tướng Công Thật Vô Lý

Chương 1 – “Tẩu Tẩu, Tướng Khuyết ca đã trở về chưa?” Sáng sớm, Hoa Điệp vẻ mặt hăng hái chạy vào sương phòng, cánh cửa mở ra, trong phòng liền truyền đến tiếng một nữ nhân thét chói tai, còn mang theo tiếng...

Năm Năm Bị Đánh Cắp

Giới thiệu Tuần trăng mật tân hôn của Hà Mạn và Tạ Vũ, ban đầu thật ngọt ngào hạnh phúc, chẳng may người chồng lái xe gây tai nạn. Sau tai nạn xe ,khi Hà Mạn tỉnh lại không thấy bóng dáng Tạ Vũ...

Tình Yêu Là Không Ai Muốn Bỏ Đi

Có những ngày đến cả sự im lặng cũng khiến mình rất đau “Bạn phải giữ niềm tin này trong lòng. Rằng một ngày nào đó sẽ có một người đàn ông xuất hiện và yêu bạn. Yêu nụ cười, giọng nói, ánh mắt,...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền