Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
QR Code: Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?

Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?



score
Đánh giá: 4.5/5 - 12.059 bình chọn
Truyện tình yêu

Chương 1

Cầm trên tay kết quả xét nghiệm, A Muội như chết lặng. Cô như người mất hồn bước ra khỏi bệnh viện, một mình thơ thẩn đi trên con đường nhộn nhịp. Trong lòng cô là nổi tuyệt vọng và đau đớn.

Cô chỉ còn sống không quá một tháng, cô phải làm sao bây giờ? Cô rất sợ phải rời xa thế giới này, cô còn rất trẻ, còn rất nhiều việc muốn làm. Cô còn có anh, người đàn ông mà cô yêu. Cô còn chưa nghe được câu đồng ý chấp nhận cô làm bạn gái của anh nữa. Nếu bây giờ phải rời xa anh, cô không cam lòng!

Đi đến nhà ga, cô bắt đại một chuyến nào đó, lặng người ngồi trên xe, nhìn cảnh vật vụt qua tầm mắt, cô ngẩn người nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Cô nên làm gì trong một tháng cuối cùng này đây?

Cha mẹ ly hôn mỗi người một con đường, nội ngoại hai bên đều không muốn nuôi cô, cô sống nhờ tiền trợ cấp của cha mẹ mỗi tháng. Một thời nổi loạn như muốn trả thù đời, bạn bè không có, cha mẹ họ hàng càng thêm chán ghét, cô cũng ghét mình như thế. Nhưng cô càng sợ cô đơn hơn cả, ít nhất những lúc bọn họ la mắng hay gắt gỏng với cô, cô sẽ cảm thấy mình như được tồn tại trong mắt họ.

Gặp anh như định mệnh của đời cô. Ngày đó, cô lang thang vũ trường đến rất khuya, trong người quay mồng vì men say, đến khi khá tỉnh táo lại phát hiện bản thân ở trong đồn cảnh sát. Sau một lúc lâu cô mới biết thì ra vũ trường hôm nay cô đi, giữa đêm bị cảnh sát đột kích, thấy cô ăn mặc khá mát mẻ nghi là gái bán dâm mà trên người lại không có giấy tờ chứng minh lai lịch. Cho nên giờ này cô vẫn còn ở đồn mà bên cạnh cô còn có một cô gái nữa cũng giống như cô.

Anh tên Triệu Cánh, là vị cảnh sát đêm đó làm việc với cô, nhưng cách anh nhìn cô khiến cô không thích, lạnh lùng, lại có vẻ gì đó khinh thường. Anh hỏi cô một câu, cô ngoan ngoãn trả lời anh một câu, nhưng câu hỏi và đáp lại không ăn nhập với nhau. Ví như anh hỏi:

“Tiểu thư, xin hỏi cô tên họ là gì, sống ở đâu?”

Cô đáp: “Đừng nhìn tôi ăn mặc hơi quá lố mà tưởng rằng tôi quậy phá. Thật ra tính cách tôi rất tốt, thích nội trợ, lại thích trồng hoa nữa. Sau này tôi muốn trồng một vườn hoa thật lớn, sống hạnh phúc bên chồng, rồi sinh ra hai bảo bảo thật đáng yêu. Tốt nhất là một trai một gái, anh có đồng ý làm cha của hai bảo bảo ấy không?”

Anh lúc đó nhìn cô sửng sốt một lúc lâu. Mấy đồng nghiệp của anh lúc đó đều ngừng mọi việc trên tay lại, quay đầu nhìn về phía hai người bọn cô. Một lúc lâu bọn họ vì ém nghẹn lâu quá không nhịn được nữa liền phá lên cười ầm cả đồn.

Cô không quan tâm ánh mắt mọi người nhìn cô như thế nào, trong mắt cô chỉ có hình ảnh của vị cảnh sát ở trước mặt này thôi, ánh mắt cô long lanh mong đợi nhìn anh. Lần đầu tiên cô có xúc động muốn kết hôn với một người như vậy. Sâu thẳm trong người, cô luôn khao khát một gia đình hạnh phúc, có con ngoan ngoãn và người chồng yêu cô. Cha cô phản bội hôn nhân, gia đình nhỏ của cô tiêu tán từ năm cô lên mười bốn, cô lúc đó thật thất vọng về cha, mà đối với mọi đàn ông khác cô đều có ác cảm. Nhưng chưa đến một tuần sau, mẹ cô liền tái giá. Lúc đó cô không biết nên làm sao, nếu trước đó cô tức giận cha phản bội mẹ con cô, thì lúc mẹ cô tái giá, cô lại chơi vơi. Cô không rõ ai mới là người phản bội cuộc hôn nhân này giữa hai người, nhưng cô chỉ rõ một điều, từ giây phút họ ký đơn ly hôn, cô đã mất cha lẫn mẹ rồi.

Nhưng khi gặp anh, trong cô lại nổi lên niềm khao khát đến kỳ lạ, nó khá hoang đường nhưng vẫn xảy đến với cô.

Ngày hôm sau, cô ăn mặc chỉnh chu, bỏ đi vẻ ngoài ngổ ngáo, thay vào hình ảnh cô gái năng động theo đúng bản chất của mình đến đồn cảnh sát tìm anh. Từ đó dây dưa với anh, bao nhiêu nhiệt tình cùng chai mặt đều thể hiện ra hết, sống chết bám theo anh. Cô đã nói rõ lòng mình rồi, cô thích anh muốn hai người tiến đến hôn nhân, nhưng anh dường như không tin, chỉ xem cô nhất thời kích động muốn tìm cảm giác lạ, nhưng chỉ có cô hiểu bản thân là có bao nhiêu nghiêm túc.

Lễ noel vào hai tháng trước, cô phấn khởi đến đồn tìm anh, nhưng anh không có ở đó, hỏi ra anh hôm nay không có ca trực. Cô bám theo anh lâu như vậy, kể cả số điện thoại hay nhà của anh ở đâu cô cũng không biết. Vô cùng thất vọng cô lang thang trên đường lớn, cứ tưởng noel năm nay cô sẽ không phải một mình nhưng mà. . . . Rồi cô chợt nhìn thấy anh ở bên kia đường khi đang chờ đèn đỏ, chưa để cô kịp vui mừng thì lại phát hiện ra bên cạnh anh còn có một cô gái khác. Hai người dường như nói chuyện rất vui vẻ với nhau, cô cứ chết lặng bên đây đường nhìn hai người bọn họ vui vẻ ở bên kia đường. Chỉ cách vài bước chân nhưng sao cô lại thấy xa xăm đến thế?

Nhưng cô không muốn từ bỏ, ngày hôm sau cô vẫn như thường lệ, sau giờ học sẽ chạy đến trước cửa đồn cảnh sát để chờ anh. Anh lúc nào cũng lạnh nhạt thờ ơ, không bao giờ cho cô sắc mặt tốt, đôi khi còn gắt lên đuổi cô đi, anh nói cô đang quấy rầy anh làm việc, rằng anh không có thời gian trông trẻ con. Cô đâu phải trẻ con, qua cái noel hai tháng trước là cô đã tròn mười tám tuổi rồi, đúng tuổi để kết hôn đấy. Đêm noel đó cô muốn nói cho anh biết, chỉ cần cây kim chỉ qua mười hai giờ thì cô đúng tuổi kết hôn rồi, nhưng đêm đó cô lại nhìn thấy cảnh anh bên người cô gái khác.

Cô buồn bã hỏi anh một câu: “Đến bao giờ em mới có thể được anh cười dịu dàng như thế với em đây?”

Đúng, cô thấy ganh tỵ với cô gái đó, nhìn cách anh dịu dàng nhìn cô ấy, cách anh vuốt lên mái tóc của cô ấy, cô tự hỏi đến bao giờ anh mới có biểu hiện như thế với mình. Có phải cô quá cố chấp rồi không? Cô không muốn làm tiểu tam phá đi hạnh phúc của người ta, cô không muốn những đứa trẻ vô tội đó phải chịu đựng hôn nhân của cha mẹ bị đổ vỡ giống như cô. Nhưng cô lỡ yêu anh mất rồi, anh lại chưa kết hôn, cô không thể xem là tiểu tam, đúng không?

Anh nhìn cô hơi ngạc nhiên một chút, sau im lặng chốc lát, anh ho một tiếng mới nói với vẻ hơi mất tự nhiên: “Mười năm sau chăng?”

“Mười năm sau?” A Muội lẩm bẩm trong miệng, cô nhìn cảnh vật nhanh chóng vụt qua ở ngoài cửa sổ mà hơi nhếch miệng lên cười tự giễu: “Có lẽ em không chờ được nữa rồi.”

Chương 2

“Tiểu Cánh, hôm nay đến sớm vậy?” Đồng chí Tiểu Đào mở miệng chào hỏi.

“À, à. . . . Chào cậu, buổi sáng tốt lành.” Tiểu Cánh hơi mất tự nhiên nhìn lại đồng chí Tiểu Đào, nhưng đuôi mắt không hiểu vì sao lại cứ nhìn ra bên ngoài. Ngoài đó có gì chăng? Không hiểu sao hôm nay anh lại thấy thiếu thiếu cái gì đấy?

Sau khi chào hỏi qua lại, ai làm việc nấy, nhưng có lẽ hôm nay anh hơi mất tập trung thì phải. Lúc làm việc, đồng nghiệp phải gọi anh rất nhiều lần mới kéo được hồn anh lại. Ngay cả bản thân cũng thấy hơi lạ, hình như hôm nay im lặng hơn ngày thường thì phải?

“Tiểu Tô, hôm nay hơi yên tĩnh thì phải?” Tiểu Đào lơ đãng hỏi đồng chí Tiểu Tô đang sắp xếp lại công văn.

“Anh cũng thấy vậy sao? Thế mà em cứ nghĩ chỉ một mình em thôi đấy.” Tiểu Tô vừa xếp lại công văn vừa gật đầu nói. Tiểu Cánh anh cũng muốn gật đầu theo.

“Phải rồi, sao hôm nay Tiểu Cánh có ca trực mà không thấy cái đuôi của cậu ấy nhỉ? Nè, cậu làm cô bé sợ quá bỏ chạy rồi hả?” Tiểu Đào ngoái đầu lại nhìn ai đó đang sửng người ra.

“Cái đuôi” là danh xưng mà mấy đồng nghiệp gọi cô gái hay bám theo anh, điên cuồng muốn kết hôn với anh – Chu A Muội. Nghe bọn họ nói thế anh mới vỡ lẽ ra, thì ra sáng giờ không nhìn thấy cô bé ấy đâu. Bình thường cô bé sẽ tranh thủ buổi sáng đứng đợi anh ở trước cửa đồn, ồn ào với anh một lúc rồi mới chịu đi đến trường, lúc trưa sẽ đứng bên ngoài lấp ló nhìn vào trong để tìm anh. Từ cửa sổ kính nơi anh ngồi, đôi khi sẽ thấy bóng một cô gái nhỏ, cột tóc đuôi ngựa, mặc một chiếc áo khoác màu lam, lượn qua lượn lại ngoài kia, chốc chốc lại nhìn vào bên trong đây. Cô có thói quen khi nhìn xa sẽ nheo hai mắt lại, bàn tay đặt lên ngang trán để có thể nhìn rõ hơn. Nhìn cô đôi khi như thế thật buồn cười nhưng cũng rất đáng yêu.

Đáng yêu? Anh lại có thể dùng từ này để hình dung cô bé đó sao? Một cô nhóc mới lớn hiểu gì tình yêu nam nữ mà chưa chi lại muốn kết hôn. Anh gặp rất nhiều cô gái vì vẻ ngoài cùng gia thế phía sau của anh mà luôn bám theo anh, tỏ tình hoặc làm gì đó nhằm gây sự chú ý với anh, nhưng anh chưa gặp ai lại lần đầu tiên gặp mặt, không si mê tỏ tình hay muốn làm bạn gái mà lại thẳng thừng muốn làm “vợ” của anh. Thật dọa anh một trận ra trò đấy.

Cô bé không biết lấy đâu ra “kiên nhẫn” mà bám theo anh gần một năm nay rồi. Không biết cái hôm anh trực thay thằng bạn và rồi lần đầu gặp cô là điều may mắn hay xui xẻo của anh đây? Nhưng anh phải công nhận, cô bé ấy rất kiên trì bám theo anh trong thời gian khá dài như thế. Nhiều lúc cô làm anh tức điên lên được, dám cả gan bám theo anh đến hiện trường vụ cướp cơ đấy, còn xém bị bọn chúng bắt làm con tin để đe dọa phía cảnh sát nữa chứ. Anh lúc đó vừa tức vừa giận muốn chết, vậy mà cô còn có thể cười nữa.

“Em biết anh cũng để ý đến em mà, anh lo lắng lắm phải không?” Cô cong cong khóe mắt nhìn anh cười.

“Gặp ai trong tình cảnh đó đều lo cho người dân vô tội thôi.” Anh tức giận thở ra một hơi nói. Cô còn có thể vui vẻ cười sau khi bị bọn chúng làm hại như vậy sao?

Cô nghe anh nói thế liền bĩu môi: “Ít nhất trong đó cũng có anh.”

Nhớ lại lần cuối cùng gặp cô hình như là hai hôm trước, sau khi cô hỏi anh “Đến bao giờ em mới có thể được anh cười dịu dàng như thế với em đây?”

Anh hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đó của cô, “cười dịu dàng như thế” là anh cười dịu dàng với ai đây? Anh có cười dịu dàng như vậy với bất kỳ cô gái nào sao? Hình như không có.

Có lẽ khi nghe câu trả lời của anh đã khiến cô nhục trí rồi chăng, cho nên không đến quấy rầy anh nữa? Mặc kệ đi, không có cô theo bám như thế, anh càng thấy thoải mái hơn.

❀✿❀

“Ủa, hôm nay cậu không có ca trực đêm sao còn chưa chịu về mà còn ngồi đó?” Anh Vu vừa nhìn vào bảng phân công ca trực, vừa hỏi Tiểu Cánh đang ngồi thừ ở đó.

“A, dạ.” Tiểu Cánh giật mình nhìn lại anh Vu cười cười, rồi nhìn lên chiếc đồng hồ treo ở tường, đúng là đã qua giờ tan tầm của anh hơn nửa tiếng, lại nhìn bảng phân công, hôm nay anh đúng là không có ca trực. Ánh mắt bất giác nhìn ra ngoài cửa kính xem thử có ai ở bên ngoài không, nơi mà cô bé vẫn hay thập thò cố ngước đầu nhìn vào để nhìn anh hoàn toàn không có ai, chỉ có ánh đèn đường chiếu xuống khoảng gạch trống mà thôi.

Đã một tuần trôi qua mà cô bé ấy không xuất hiện nữa, không dây dưa đòi anh phải lấy cô, không ầm ĩ đòi anh đi đến ủy ban đăng ký kết hôn, cũng không chặn đường anh vào mỗi buổi sáng hay giờ tan tầm. Hay đúng như lời bọn Tiểu Đào nói, cô rốt cuộc cũng nhận ra anh không thích hợp? “Cái đuôi” đã rụng và đang mộc trên một người khác? Anh lúc đầu còn cảm thấy nếu được như thế thật sướng không gì bằng nhưng vì sao bây giờ lại hơi thất vọng?

Anh vẫn có thói quen tránh né cô, anh cố ý đến chỗ làm thật sớm để tránh cô dây dưa làm mất tâm tình buổi sáng của mình, nhưng dường như cô lúc nào cũng đến trước hơn anh. Lúc tan tầm, anh sẽ cố tình về thật trễ nhưng vẫn bị cô dây dưa, có khi cô còn xông vào chỗ làm hỏi anh: “Anh không đói bụng à? Em đợi anh đói muốn chết rồi đây!”

Khi đó anh cảm thấy cô thật phiền, giọng điệu không khỏi tức giận: “Ai bảo cô đợi? Tôi ngồi trong đây đến giờ này còn không phải là vì tránh cô sao? Tôi cũng đang đói đây.”

Cô vào lúc đó còn không buồn tức giận, có thể cười hì hì, đem cái tay vẫn giấu ở sau lưng giơ ra: “Cho nên em mới mua sẵn đồ ăn nóng cho hai đứa mình nè. Thấy em giỏi chưa? Hì, hì.”

Anh dở khóc dở cười nhìn lại gương mặt đang cười đắc ý của cô mà không biết làm sao, chỉ nói lẫy một tiếng: “Giỏi.”

“Thế đủ tiêu chuẩn làm vợ của anh chưa?” Cô cười càng sáng lạng hơn, đuôi mắt cong cong hỏi anh, câu hỏi này không biết hỏi bao nhiêu lần rồi?

“Mới thế mà đã đòi làm vợ tôi sao? Chờ tám trăm năm sau đi, lúc đó hãy nói.” Anh khinh thường nói, tay giơ ra nhận lấy túi thức ăn cô đem đến, đồ ăn miễn phí trên trời rơi xuống, không ăn thật phí. Nhưng vào mỗi lúc đó cô sẽ cười cười nhìn anh, tự mình ngồi ở phía đối diện với anh, cũng mở hộp cơm của cô ra, vui vẻ ăn cùng anh.

Anh có lần buột miệng hỏi cô vì sao lại thích ngồi đối diện với anh như thế? Theo anh nghĩ, nếu cô đã muốn tiếp cận anh đến mức gọi là điên cuồng vì sao không lợi dụng lúc này mà ngồi sát ở bên cạnh anh mà lúc nào cũng ngồi ở phía đối diện anh như thế?

“Em ngồi chỗ này để mỗi lần anh ngẩng đầu lên sẽ nhìn thấy em.”

Nhưng bây giờ dù anh có nhìn trước mặt hay xung quanh cũng không nhìn thấy cô rồi. Anh không biết cảm giác hụt hẫng này là gì, anh cũng không rõ cảm giác mình đối với cô ra sao, nhưng anh thật không muốn cô cứ thế biến mất trong đời anh mà không nói với anh tiếng nào, hay câu nói ngày đó là câu cuối cùng giữa bọn họ?
Chương 3

Nhìn hồ sơ anh điều tra về cô, anh có thể hiểu phần nào lý do cô muốn kết hôn với anh đến như vậy. Một đứa bé mới mười bốn tuổi không một người thân nào, kể cả cha mẹ cũng không muốn quan tâm đến, cô khao khát có được tình thương như thế nào? Nhớ lại mỗi lần cô nói chuyện với anh, cô nói rất nhiều về viễn cảnh sau khi hai người kết hôn sẽ như thế nào, con cái ra sao, còn anh chỉ im lặng không muốn liên quan cái cảnh ảo tưởng của cô.

Cô muốn trở thành một người vợ một người mẹ thật tốt, cô sẽ ở nhà chăm sóc con, chăm sóc anh. Cô rất thích biển và hoa, cô muốn ngôi nhà sau này của hai người sẽ ở gần biển, trong vườn nhà cô sẽ trồng thật nhiều loại hoa đẹp, hằng ngày cô sẽ chăm sóc chúng để chúng làm đẹp cho căn nhà nhỏ của hai người. Còn phải sinh một trai một gái cho anh, tốt nhất sinh con trai đầu lòng để anh trai phải bảo vệ em gái. Còn anh mỗi khi đi làm về, cô sẽ luôn luôn có mặt ở nhà, mở cửa chào đón anh về. Đến khi về già hai người sẽ nắm tay nhau cùng ở riêng một căn nhà chỉ có hai người với nhau, con cháu thì sống cuộc sống của tụi nó đi, khoảng thời gian về già sẽ là của bọn họ.

Anh có hỏi vì sao cô lại muốn thế, cô nói, con cháu có ở đó cô sẽ rất ngượng nếu lúc về già mình sinh tật làm nũng với anh, mà trước mặt con cháu làm thế, cô sẽ rất mất mặt. Bởi vì bà ngoại của cô cũng hay làm nũng với ông ngoại ở trước mặt con cháu. Cô nhiều lần trông thấy rồi nghĩ đến sau này rất có thể mình cũng sẽ giống như thế thì rất ngượng ngùng.

Cô còn nói, nếu anh thấy không thể rời xa cô, thôi thì cô cũng thi vào làm cảnh sát đi. Anh lúc đó nhìn cô hừ nhẹ: “Lùn như cô không vào được đâu.”

Cô lúc đó sẽ bĩu môi nhìn anh cười gian: “Hay em đi kéo chân dài ra một chút, chứ đứng mới tới chấm vai của anh, sau này muốn dựa vào vai anh sẽ làm sao đây?”

“Ai cho mà đòi dựa vào.” Anh cười gian nhìn cô nói.

Cô đã nghĩ ra cả một kế hoạch về tương lai như thế thì trong lòng có bao nhiêu khao khát về một tổ ấm gia đình? Nhưng cô nhóc chết tiệt này biến đi đâu rồi chứ?

Tiểu Cánh vừa lái xe vừa tức giận đánh vào tay lái. Anh lái xe đến nhà cô đang ở nhưng chủ nhà không biết cô đi đâu, rồi chạy đến nhà cha mẹ ruột của cô để hỏi, nhưng bọn họ một chút cũng không biết con gái mình ở đâu, sống ra sao? Có cha mẹ nào như thế không? Anh lái xe vòng vòng muốn tìm kiếm nhưng lại không biết đi đâu tìm cô đây?

“Lúc trước cô chú có từng đưa cô ấy đi đến biển nào chơi không?” Tiểu Cánh đột nhiên hỏi.

Ông Chu hơi bất ngờ với câu hỏi này của anh, hơi nhíu mày nhớ lại xem là trước đây mình và vợ trước có từng đưa Tiểu Muội đi biển nào không, sau một hồi suy nghĩ, ông không chắc chắn lắm nói: “Có lẽ biển Bạch Dương hay Bạch Tùng gì đó, Bạch gì ấy nhỉ? Tôi cũng không nhớ rõ lắm, mà cậu hỏi làm gì? Tiểu Muội lại gây ra chuyện rắc rối gì sao? Cái con nhỏ này không thể ngoan ngoãn cho người ta nhờ sao?”

Ông Chu còn nói gì đó, nhưng anh quả thực không muốn ở lại nghe tiếp. Con gái mất tích hơn một tuần mà ông lại không hay biết gì, làm cha như ông thật thiếu trách nhiệm.

Bãi biển bắt đầu bằng chữ “Bạch” à, nước ta có bao nhiêu bãi biển như thế nhỉ? Ở đây hình như không có, thành phố V hình như có hai bãi biển bắt đầu bằng chữ “Bạch” thì phải?

Anh không biết đi đâu tìm cô, nhưng có lần anh nhớ cô từng nói qua với anh.

“Lúc nhỏ, em từng ra biển chơi với cha mẹ rất vui. Lần đầu tiên em nhìn thấy cha lén hôn mẹ trên bãi biển. Em nhìn thấy được cảnh đó, cảm thấy cha mẹ thật hạnh phúc. Sau này hai người chia tay, nhưng em vẫn thích đến bãi biển đó, hy vọng một ngày nào đấy sẽ nhìn thấy cha mẹ ân ái như lúc trước. Còn không thì sau này, mỗi năm anh cùng em, dắt các con đến bãi biển đó chơi nhé. Anh cũng sẽ lén hôn em khi các con chơi đùa, anh thấy sao? Riêng em không có ý kiến gì đâu.”

Lúc đó anh trợn mắt lườm cô một cái cũng không nói gì, tiếp tục việc làm trên tay.

Bây giờ thay vì không biết bắt đầu tìm kiếm cô từ đâu, anh chỉ hy vọng cô sẽ đi đến bãi biển mà cô đã từng nói đó để tìm thấy cô mà thôi.

❀✿❀

Cả một ngày mệt mỏi, anh đi khắp các bãi biển có tên bắt đầu bằng chữ “Bạch” nhưng lại không tìm thấy bóng dáng cô đâu. Rốt cuộc cô đi đâu rồi? Nhìn bãi biển trước mặt, bãi biển “Sơn Tràm”, không phải bãi biển mà anh muốn tìm nhưng anh ôm vào trong lòng một tia hy vọng cô sẽ ở đây.

Lái xe đi vào, anh đi ra bãi cát tìm kiếm một hồi, không có kết quả. Nhưng lại thấy mình thật buồn cười, tìm cô mấy ngày nay, đi đến khắp các bãi biển rất có thể là bãi biển trong ký ức của cô, nhưng lại không hiểu mình đi tìm cô gái rắc rối ấy làm gì? Đơn thuần là trách nhiệm của một cảnh sát viên khi phát hiện có một người dân mất tích sao?

Nhìn trời đêm đầy sao, từng gợn mây trắng trôi trên nền trời đêm xanh thẳm. Gió thổi phất vào người lành lạnh, anh đi lang thanh trên bãi cát. Giờ này không còn mấy ai ở đây, liệu anh có thể gặp cô không? Nhếch miệng cười lạnh, anh muốn quay đầu trở về. Nhưng một khắc khi anh quay người đi, đuôi mắt chụp được bóng dáng quen thuộc lại có phần gầy yếu ngồi trên hõm đá cách chỗ anh không xa. Là cô. Ánh mắt anh lóe lên, vội vàng chạy lại gần chỗ cô.

A Muội ngồi nhìn ra biển, khe khẽ thở dài. Mấy ngày nay cô suy nghĩ kỹ rồi, sống một tháng thì một tháng. Không thể xa anh thì như thế nào, nếu cô cố chấp dây dưa với anh, rồi anh đồng ý thì sao đây, không phải lại càng đau khổ hơn sao? Anh xứng đáng có một người bạn gái tốt, một người vợ có thể đi với anh một quãng đường dài mà cô thì không. Cô sẽ chỉ là một nhân vật phụ thoáng qua trong cuộc đời anh, cô sẽ chẳng thể trở thành một nàng công chúa có được tình yêu của hoàng tử. Vậy thì vì sao phải cưỡng cầu cái hạnh phúc mà mình không đủ thời gian để chăm sóc, ngày ngày chăm bẩm để nó càng phát triển đi lên chứ?

Tiểu Cánh, có lẽ em không đáng có được hạnh phúc của riêng mình, đúng không? Em là một người thừa trong cả hai gia đình riêng của cha mẹ, vậy em có phải là người thừa giữa anh và cô gái noel ngày đó không?

Chương 4

“Chu A Muội.”

Đang ngồi thẩn người suy nghĩ, một giọng nói khàn đặc gọi tên của cô vang lên ở sau lưng khiến cô giật mình, xém chút nữa ngã nhào xuống biển. Tiểu Cánh biết mình đã làm cô giật mình rồi, mắt trông thấy cô như sắp ngã xuống, anh hốt hoảng, vội vàng chạy lại, nắm chặt lấy cánh tay của cô.

“Anh. . . . .” A Muội kinh ngạc khi nhìn người đến là anh, có chút vui mừng lại có chút cự tuyệt.

Tiểu Cánh nhìn thấy sự mâu thuẫn trong mắt cô cũng hơi nghi ngờ, nhưng nhớ lại mấy ngày nay cô chơi trò mất tích với mình thì không khỏi tức giận. Anh buông tay cô ra, nhìn cô với ánh mắt lên án.

“Em làm gì ở đây? Mấy ngày nay vì sao lại không. . . . khi không lại chơi trò mất tích, có biết gia đình em lo lắng như thế nào không?” Anh muốn nói “vì sao lại không đến đồn tìm anh”, nhưng rất nhanh liền sửa lại, nhưng lý do này lại có phần miễn cưỡng, nói ra anh liền hối hận, chắc chắn cô sẽ không tin.

Quả nhiên, cô nhìn anh nghi ngờ nói: “Gia đình lo lắng? Ý anh muốn nói cha hay mẹ em, hoặc là cả hai người bọn họ? Dù em không xuất hiện trước mặt họ cả năm cũng không thấy họ mảy may tìm đến chứ đừng nói mới một tuần đã đi báo cảnh sát. Mà anh. . . . Nếu đang đi làm nhiệm vụ tìm người cũng nên mặc cảnh phục chứ hả?”

Tiểu Cánh nhìn cô trợn mắt, trong lòng thầm nghĩ sao cô không đi làm luật sư đi. Có cần phân tích kỹ như thế không?

“Một tuần này em đi đâu, sao không nói gì với anh một tiếng?” Tiểu Cánh lấy lại bình tĩnh, trầm giọng hỏi.

“Đâu liên quan đến anh, anh là gì của em chứ? Em ép anh đi đăng ký kết hôn cả trăm lần mà anh có chịu đi đâu, giờ đòi quản cái gì. . . . . .” Cô bĩu môi nói, nhưng nhớ lại tình hình hiện tại của mình liền vội vàng im lặng, môi mím chặt. Cô hiện tại rất muốn khóc nhưng cô không muốn anh biết tình trạng của mình, anh sẽ thương hại mà ở bên cô mấy ngày cuối đời này sao? Sẽ sao?

Tiểu Cánh nghe cô nói “không liên quan đến anh” liền muốn nổi giận, nhưng lại nghe câu sau của cô, nghe như thế nào cũng giống như cô đang làm nũng với anh vậy, thật dở khóc dở cười mà: “Nói vậy em chơi trò mất tích này là muốn ép anh phải kết hôn với em sao?” Anh cũng không phát hiện ra, giọng nói của mình có bao nhiêu là dịu dàng.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, gương mặt điển trai đứng ngược lại với ánh trăng treo trên bầu trời, từng gợn nước lăn tăn hất lên gương mặt anh lộ ra mấy phần ôn hoà nhìn cô. Anh như thế cô chưa từng thấy qua. Cuối cùng cũng có ngày anh nhìn cô bằng đôi mắt nhu tình của anh rồi, nhưng vì sao lại là trong hoàn cảnh này? Nếu một năm trước anh đồng ý qua lại với cô, rồi tiến đến hôn nhân, thì dù chỉ sống có một năm cô cũng xin ích kỹ một lần để được ở bên cạnh anh ngần ấy thời gian, dù chỉ là ngắn ngủi, nhưng. . . . Nhưng hiện tại thời gian của cô thật sự rất ít, cô rất sợ nếu bây giờ anh đồng ý yêu cô, cô sẽ không thể buông tay được mất. Cô sợ, rất sợ phải rời xa anh, rời xa phần tình cảm khó khăn lắm anh mới dành cho cô.

Cô vội cúi đầu xuống, cố che giấu dao động trong ánh mắt của mình. Cô không muốn khóc trước mặt anh, cô muốn hình ảnh của mình động lại trong anh vẫn là cô gái bướng bỉnh luôn bám theo anh chứ không phải cô nhóc khóc nhè, hay hình ảnh nhếch nhác này.

Đợi hồi lâu cũng không thấy cô có phản ứng hay nói câu nào. Đây là lần đầu tiên anh mở lời nhắc đến việc kết hôn như thế này với cô, anh đang hối hận, anh sợ cô sẽ la ầm lên đòi kéo anh đi ngay đến ủy ban đăng ký, nhưng cô lại không nhúc nhích, im lặng đến quỷ dị. Cô không giống ngày thường chút nào, anh mông lung như có gì sợ bị đánh mất, lần đầu tiên anh gọi tên cô: “A Muội?”

“Anh yên tâm đi.” Cô cắn chặt môi, mắt chớp chớp liên hồi cố ép nước mắt không được rơi: “Em. . . . sẽ không. . . . . sẽ không ép anh phải kết hôn với em nữa.”

“Em nói cái gì? Chu A Muội, em ngẩng đầu lên nhìn anh, rồi nói lại một lần nữa xem.” Anh tức giận gầm nhẹ lên, anh ngồi xuống, chụp lấy đôi vai gầy yếu của cô.

“Em không theo bám anh nữa, anh có cần kích động vui mừng đến thế không?” Cô tức giận rống lên, cô không bám anh nữa, anh mừng đến thế sao? Đồ vô lương tâm nhà anh.

“Ai nói anh vui mừng? Tại sao em không muốn kết hôn với anh nữa, hả? Em nói rõ cho anh xem.” Anh cũng rất tức giận rống lên. Cô trêu chọc anh ngần ấy thời gian, nay anh đang lung lây muốn tiếp nhận cô thì cô nói không cần nữa là sao chứ? Cô muốn bỡn cợt anh sao?

“Hả? Hả? Hả?” Cô mở to mắt nhìn anh đầy kinh ngạc, cô không nghe nhầm chứ, anh vừa mới nói gì? Anh vừa nói gì?

“Anh nói vậy là muốn kết hôn với em rồi sao?” Cô mở tròn mắt nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi.

“Khụ. . . . Ai nói anh muốn kết hôn với em? Anh. . . .” Nhìn thấy cô nhăn mặt lại nhìn anh nghi ngờ, anh mất tự nhiên chữa lại ý muốn nói ra: “Ít nhất cũng phải làm bạn trai bạn gái một thời gian chứ? Anh miễn cưỡng làm bạn trai em đấy. Chuyện kết hôn, em còn rất nhỏ, tình cảm còn chưa chín chắn để nói đến nó đâu.”

Làm bạn gái của anh, chắc cô vui rồi chứ? Nếu sau một thời gian nữa, cô vẫn nhất quyết lấy anh thì anh sẽ suy nghĩ lại. Ở chung chắc không đến nổi nào chứ nhỉ?

“Bạn gái sao?” Cô cúi đầu xuống lẩm bẩm, cô được sao, một kẻ sắp chết như cô?

“Đúng vậy.” Anh hơi mất tự nhiên gật đầu, vành tai không khỏi nóng lên.

“Em không muốn.” Cô nhỏ giọng nói. Cô sợ mình sẽ tham lam đoạn tình cảm ngắn này mất, lúc đó, người ở lại là anh sẽ như thế nào? Có đau lòng và nhớ thương khi cô rời xa anh không?

“Em nói gì? Tại sao em không muốn làm bạn gái của anh, em nhất định muốn làm vợ anh mới chịu sao? Đừng quá đáng như thế.” Anh tức giận thật rồi đấy, nếu như anh không biết cô thật ra không biết thân thế của anh, thì anh rất nghi ngờ đoạn tình cảm cô dành cho anh là có bao nhiêu chân tình hay chỉ vì tài thế (tiền tài + quyền thế) nhà anh?

“Vợ của anh?” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh. Mặc dù cô luôn miệng muốn ép anh kết hôn với mình, nhưng nếu bắt đầu làm bạn gái của anh cô cũng sẽ rất vui mừng. Nhưng đó là trường hợp của trước đây còn hiện tại, một người chỉ còn chưa tới một tháng sẽ rời đi nhân thế, cô không thể ích kỹ như thế. Người ra đi không muốn, nhưng người ở lại cũng sẽ rất đau khổ. Cô thà ôm nổi đau ấy vào người, chứ không muốn anh ở lại sẽ vì cô mà đau khổ.

“Làm vợ của anh, em cũng không muốn. Không phải anh luôn chán ghét em sao? Nay em buông tha anh rồi, vì sao anh lại không vui vẻ mà rời đi?” Cô đau đớn nhìn anh gào lên, những giọt nước mắt kìm nén nãy giờ cũng không giữ được nữa mà rơi xuống.

Anh sửng sờ nhìn cô.

“Chu A Muội, em có biết mình đang nói gì không?” Anh lạnh lùng nhìn cô gái đang run rẩy, lấy nước mắt rửa mặt. Anh cảm thấy thật mất mặt, anh đã muốn tiếp nhận cô rồi, vì sao cô còn có thái độ đó. Hay cô theo đuổi anh chỉ vì lỡ cá cược với ai rồi hả? Nhưng khi nhìn những giọt nước mắt của cô, anh lại không đành lòng, đành dịu giọng xuống.

“Em nói rõ như thế mà anh còn nghe không rõ sao? Em chán anh rồi, anh đi đi.” Cô nhếch miệng nhìn anh châm chọc. Nhưng trong lòng thì đang rỉ máu, tại sao anh không nói với cô những lời này sớm hơn, vì sao lại chọn vào thời điểm này mới cho cô hy vọng?

“Được. Sẽ như em mong muốn. Triệu Cánh anh mà nói lại mấy lời như thế nữa với Chu A Muội em, anh sẽ là thằng ngu nhất trên đời này.” Nói xong, anh tức giận bỏ đi một mạch. Mấy ngày trời xin nghỉ phép để đi khắp các bãi biển để tìm kiếm cô, kết quả lại rước lấy nhục vào người, cũng quá châm chọc đi.

Nhìn anh tức giận bỏ đi, cô vội vươn hai tay lên bụm chặt miệng mình lại. Cô sợ mình sẽ gọi tên anh, sẽ nếu kéo anh lại. Anh tức giận cũng tốt, ít nhất trong cuộc đời sau này của anh, anh chỉ nhớ đến một con nhóc nào đó thoáng qua đời anh, làm anh tức giận, chứ không phải một cô bạn gái yểu mệnh ở trong cuộc đời anh.

“A Cánh, tạm biệt.” Cô nghẹn ngào nói khi bóng anh dần biến mất ở trước mặt cô.

Chương 5

Chỉ còn không đến một tháng nữa thôi, cô nên làm gì đây? Ủ rũ một chỗ rồi oán trách ông trời, oán trách số phận không có mắt để cô phải chịu kết quả tồi tệ này sao? Hay nên sống vui vẻ, tiêu pha hết tiền mà mình có trong tay, mua những thứ mà trước đây mình không dám mua, đi đến các nơi mà mình chưa từng đặt chân đến, thử qua các món ngon mà mình có thể ăn để khi có chết cũng sẽ không hối tiếc bất cứ chuyện gì? Nhưng tâm trạng của cô hiện tại rất rối bời, cô lại không muốn làm mấy chuyện như thế. Có lẽ cô nên đi tìm một chỗ yên tĩnh, có phong cảnh đẹp để làm chỗ dừng chân cuối cùng của đời mình. Nhưng việc mà cô hối tiếc nhất chỉ có một, mà cô lại không có can đảm để tiếp cận nó.


Trang 1/4: 1 2 3 4

, , ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Lời nói dối ngọt ngào

Chương 01 : Nỗi đau tan vào cát Hoàng hôn xuống, sóng biển vỗ rì rào, rì rào……… Bên bờ biển, có 2 bóng người. ………Người con trai đang quỳ gối xuống lấy từ trong túi áo ra 1 cái hộp, trong đó là...

Em không yêu tôi

Chương 1 “Nên rời giường thôi .”“Uhm.”Kết hôn đã năm năm , buổi sáng mỗi ngày đều là những đoạn đối thoại giống nhau.Nghe được tiếng gọi quen thuộc kia, Kha Khải Đường mở mắt ra đã thấy Lí Thần Du ăn mặc chỉnh...

Yêu thằng bạn thân chuyển giới

+Chap 1: . Hôm nay là ngày bố tôi lấy vợ,tôi khá buồn. Bố mẹ tôi đã chia tay được 2 năm.Sau hôm nay tôi quyết về sống với mẹ.Tôi không thể nhìn cảnh bố tôi cÙng người mới bên cạnh nhau. … 8h...

Nữ Tổng Giám Đốc Trùng Sinh

Chương 1: Trùng sinh Trương Ái Linh cảm thấy toàn thân rã rời. Đau. Thực sự rất đau. Tô Hàn Viễn. Cô yêu gã. Cô cho gã 1 cơ hội, nhưng gã cứ như vậy phản bội cô. Hắn, cùng cô “em gái” cùng...

Bồ công anh trong gió

“Từng giây phút trong tình yêu đều có ý nghĩa của nó. Hạnh phúc cũng như nỗi đau đều trở thành kỷ niệm và bài học cho trái tim” Anh Tử lặng mình ngắm những cánh hoa bồ công anh, đang bay lượn trên...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền