Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Tôi Quên Mất Lý Do Mà Mình Tự Sát
QR Code: Tôi Quên Mất Lý Do Mà Mình Tự Sát

Tôi Quên Mất Lý Do Mà Mình Tự Sát



score
Đánh giá: 4.5/5 - 11.968 bình chọn
Truyện tình yêu

Chương 1: Người tự sát và người chứng kiến

Tôi nhảy từ trên tầng thượng xuống, vừa vặn sao lại rơi xuống trước mặt một thằng bốn mắt, nó tất nhiên là sợ chết điếng, trợn trừng cặp mắt nhìn tôi không chớp nổi.

Kết quả là thằng nhóc đó lơi tay, sách vở ôm trong lòng rơi vãi tứ tán dưới đất, còn có một tờ bài thi đáp lên trên mặt tôi, rất nhanh chóng bị máu thấm ướt.

Tôi thầm hỏi thăm một lượt tổ tông nhà nó, sau đó bỗng nhiên ý thức được, tôi đã quên mất lý do tự sát của mình.

Tuổi còn trẻ, vừa mới đủ 18 tuổi, là một cậu ấm vô ưu vô lo sắp sửa tốt nghiệp cấp ba, nhưng tôi vốn chẳng thèm quan tâm đến chuyện thi tuyển sinh, vì thế nên tôi không thể nào vì áp lực bài vở mà tự sát được!

Mặt mũi trông cũng đẹp trai, từng bị khá nhiều cô bé học cùng trường chặn đường tỏ tình, hiện tại còn đang quen một cô bạn gái cùng tuổi.

Quan hệ với mọi người tốt đẹp, còn có một đám anh em tốt thường hay cùng nhau trốn tiết đi đánh dota.

Gia đình hòa thuận, hôn nhân của cha mẹ mỹ mãn, định kỳ mỗi tháng còn cho tôi tiền tiêu vặt, còn có một bà chị đang học đại học.

Vậy thì, tại sao tôi lại đi tự sát?

Tôi lồm cồm bò dậy, đứng ở dưới khu phòng học đưa mắt nhìn xe cấp cứu đưa thi thể của tôi đi mất. Đám người đi tới đi lui này, chẳng hề hay biết mà xuyên qua thân thể của tôi…

Lãnh đạo nhà trường đấm ngực dậm chân, hận chết tôi tại sao lại cứ phải tự sát ở trường học thế này. Không nói ảnh hưởng đến tiếng tăm của nhà trường đi, nhưng mà giữa đám học sinh, nhất định chuyện này càng truyền lại càng dữ dội, tỷ lệ nhập học năm tới chắc chắn sẽ giảm mạnh.

Xe cảnh sát cũng rất nhanh đã theo đến nơi, ánh mắt của tất cả mọi người nhanh chóng di chuyển lên trên người ông anh cảnh sát hình sự đẹp trai vận bộ đồng phục thẳng thớm. Chỉ có thằng bốn mắt vừa nãy chứng kiến cảnh nhảy lầu của tôi là đứng đó không xa, dè dặt nhìn về phía tôi.

Tôi thử vẫy vẫy tay với nó, nó hoảng đến độ thụt lùi vài bước, đụng phải một người đang qua đường.

Khóe miệng tôi giật giật. Tại sao sau khi nam chính biến thành linh hồn, người gặp được lại không phải là một thiếu nữ xinh đẹp đa sầu đa cảm, mặc cup C và biết thông linh? Mà lại là một thằng bốn mắt quá đỗi bình thường, trừng ai là người đó đến phải mang thai vậy!!!

Tuyệt đối không thể nào có bất kỳ quan hệ với thằng nhóc này! Ông đây không muốn cùng một thằng otaku (1) bốn mắt diễn cái vở “người ma chưa dứt tình” đâu!

Tôi bực bội dựng thẳng ngón tay giữa về phía thằng mắt kiếng kia, sau đó xoay người cực bảnh, xoải bước đi về phía cổng trường. Phải nhanh chóng đuổi theo xe cấp cứu thôi, không biết đám bác sĩ lòng dạ đen tối đó xử lý thi thể của tôi như thế nào nữa đây?! Trong bệnh viện chắc có thể gặp được ba mẹ. Mẹ và chị chắc là đau lòng khóc đến ngất đi luôn quá, còn ba tôi chắc là rất kích động mà liên tục nhấn mạnh rằng, “Con trai tôi tuyệt đối không thể tự sát”…

Ai mà biết, chân trước tôi vừa bước ra khỏi cổng trường thì chân sau đã về tới phía dưới khu phòng học!

Đợi đã…

Nâng cao tinh thần, vận khí, tập trung sức lực toàn thân vào đôi chân, tôi dùng đến tốc độ chạy nước rút 800 m lao thẳng về phía cổng trường. Ra khỏi cổng trường tôi phanh gấp, ngừng lại, vẫn là ở phía dưới khu phòng học…

Lách đến tường rào của trường học, tôi thử cố gắng leo ra ngoài giống như hồi trước cúp tiết đi net. Chân vừa giẫm lên hàng rào, nháy mắt đã về đến khu dưới phòng học.

… Tại sao?????

Tại sao ra không được???

Chẳng lẽ giống như trên phim, chết ở đâu thì vĩnh viễn bị giam cầm ở nơi đó, cuối cùng thì trầm luân thành oán linh?

Không không không! Phim phiếc đều là xạo hết! Đều là do đạo diễn và biên kịch chế bậy chế bạ!

Không có linh hồn oán hận gì hết! Chết là chết! Biến thành một đống tro cốt, bay theo gió, hoặc là chôn sâu dưới đất, không có cái chuyện… Vậy tôi bây giờ là cái tình huống gì vậy trời!!!

Thật sự là vĩnh viễn đi không khỏi chỗ này hả?

Vĩnh viễn, bị nhốt ở ngôi trường mà tôi đã đờ đẫn suốt ba năm qua, phiền chán cùng cực, từng thề là dù có tốt nghiệp thì tôi cũng không bao giờ quay trở lại hả?

Rõ ràng là thêm nửa tháng nữa thì tốt nghiệp.

Chờ chút!

Nếu như phim ảnh không phải tất cả đều là dối trá thì trong tình huống bình thường, người ta sau khi chết sẽ không thể trở thành linh hồn mà sẽ trực tiếp luân hồi chuyển thế. Trừ phi, còn có tâm nguyện gì đó chưa hoàn thành, hoặc là khúc mắc nào đó khó có thể quên được…

Có phải là chỉ cần tìm ra được lý do tự sát của mình thì tôi sẽ hóa giải được những oán hận trong lòng, có thể rời khỏi ngôi trường học chết tiệt này mà đi đầu thai chuyển thế?

… Nhưng mà, làm sao mà tìm???

Một, tôi là ma. Người bình thường đều nhìn không thấy, sờ không thấu, hơn nữa càng nghe không được tôi nói cái gì.

Hai, tôi đã đánh mất toàn bộ ký ức trước khi chết, đối với tất cả mọi chuyện đều hoàn toàn không có chút đầu mối.

Chán nản ngồi bệt xuống vũng bùn dưới đất, mặt trời chói lọi đang tỏa nhiệt lượng cực đại để nướng chín mặt đất này, thế mà tôi lại chẳng cảm nhận được dù chỉ một tia nhiệt độ.

Đợi đã, hình như tôi đã quên mất điều gì đó.

___ Thằng mắt kiếng!

(1) Nguyên văn (宅男) – trạch nam. Từ trạch có nghĩa là “ở trong nhà”, và bây giờ từ này được dùng như từ Trung hóa của otaku vậy.

[Người chứng kiến]

Tôi tin chắc mình có thể nhìn thấy anh ta…

Người tên là Giang Dương, đàn anh khóa trên học lớp 12…

Chính xác hơn là, hồn ma của người tên là Giang Dương, đàn anh khóa trên học lớp 12.

Vẻn vẹn chỉ có nửa ngày trời, tên của anh ta đã truyền đến tận từng ngóc ngách của ngôi trường này.

Mỗi một người đều đang bàn tán về anh ta, lãnh đạo và các thầy cô họp khẩn cấp, cổng trường đóng kín lại, toàn bộ đều vì anh ta.

Tôi tận mắt nhìn thấy anh ta tự sát, thậm chí còn có vài giọt máu tươi của anh ta bắn lên giày của tôi. Tôi cảm thấy như thế đã đủ xúi quẩy lắm rồi, không nghĩ đến chuyện tiếp theo còn làm tôi tuyệt vọng hơn…

Cận thị hơn 9 độ, có khi ngay cả con chữ ở trước mũi tôi còn nhìn không rõ, thế mà bây giờ lại có thể nhìn thấy hình dáng của anh ta cực kỳ sắc nét.

Rõ ràng đã ngã đến máu thịt lẫn lộn, rõ ràng đã chết đi rồi, rõ ràng là ngay cả thi thể cũng đã bị xe cấp cứu mang đi mất, thế nhưng anh ta đến một cọng tóc cũng chẳng bị tổn hại, đứng ở dưới khu phòng học, thậm chí còn vẫy tay chào tôi!

Mặt trời gay gắt như vậy, thế mà chiếu không ra được bóng của anh ta.

Anh ta đứng trong dòng người qua lại, thỉnh thoảng lại có người bên cạnh không hề hay biết mà xuyên qua thân thể của anh ta.

Tôi hoảng hốt bỏ chạy!

Nhất định đây là do mấy đêm nay ngủ không ngon, liên tục thức đêm thức hôm rất dễ bị hoa mắt.

Tôi tự trấn an bản thân.

… … …

“Muốn thi 100 điểm à?”

Buổi tối tự học hôm đó, đang lúc tôi chuyên tâm học hành chuẩn bị ứng phó với mấy ngày thi tháng sắp tới, bên tai chợt nghe thấy một loạt tiếng nói cười của nam giới.

Trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm xấu, tôi cứng đờ cả lưng, từ từ xoay đầu lại. Quả nhiên! Giang Dương đang đứng ở bên cạnh tôi, như không có chuyện gì mà mỉm cười với tôi, “Có thể giúp tôi một chuyện không?”

Phản xạ có điều kiện, tôi cất lên tiếng thét chói tai rồi té khỏi ghế.

Đứng nguyên tại chỗ, Giang Dương nhíu mày bĩu môi trách móc, “Sao mà giống đàn bà con gái vậy!”

“Tiền Tiểu Đạo! Cậu kêu quái gì vậy? Làm phiền mọi người học hành! Ghi sổ! Hết giờ đi tìm giáo viên chủ nhiệm!” Ủy viên kỷ luật dùng sức vỗ bàn cái bốp, phòng tự học vốn yên tĩnh liền nổi lên một trận cười trộm.

Mọi người đều nhìn không thấy anh ta!

Tất cả mọi người đều cho tôi là thằng khùng!

Tôi run lẩy bẩy gắng sức đứng dậy ngồi vào chỗ của mình. Tôi chôn đầu mình vào đống sách tham khảo, làm thế nào cũng không dám ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Này.”

“Này!”

“Này! Thằng mắt kiếng!” Giang Dương ngồi chồm hổm rồi chui tọt xuống gầm bàn của tôi. Anh ta ngửa đầu trợn mắt nhìn tôi, bực bội lên tiếng gọi, “Mày cũng nên gâu một tiếng đi chứ thằng khốn!”

Tôi dùng sức bịt tai lại, sau đó đột ngột đứng dậy, im hơi lặng tiếng chạy ra khỏi phòng học.

Tôi khóa mình trong phòng vệ sinh, hai tay ôm lấy đầu ngồi xổm trên bồn cầu, trong miệng luôn mồm lẩm nhẩm, “Nam mô a di đà Phật…”

Giang Dương rất nhanh chóng đã tìm thấy tôi. Cách cánh cửa, anh ta thở dài, “Tao nói chứ, có ai trốn quỷ mà trốn trong toilet không vậy trời? Xin hỏi, chú mày đang tự tìm đường chết đó hả?”

“Đừng có vào đây!” Tôi gào lớn, giọng run lẩy bẩy, “Xin anh đó!”

Giang Dương trầm mặc, dường như là đang suy nghĩ gì đó.

Lâu thật lâu, lâu đến nỗi tôi nghĩ rằng anh ta đã đi mất rồi, tôi mới dè dặt mở cửa ra. Kết quả, tầm mắt tôi đối diện với thân thể đang dựa vào bồn rửa tay của anh ta. Tấm gương trên tường tất nhiên là không có hình ảnh phản chiếu nào của anh ta cả.

Tôi khóc không ra nước mắt chuẩn bị đóng cửa lần nữa thì Giang Dương mở miệng nói, “Tôi chỉ muốn nhờ cậu giúp một việc.”

Giọng điệu nhẹ nhàng rất nhiều. Hoặc là nói, có pha lẫn một chút sự bất đắc dĩ.

“Thế giới này, không, ít nhất là ở trong ngôi trường này, hình như chỉ có một mình cậu là có thể nhìn thấy tôi.” Giang Dương bất đắc dĩ nhếch nhếch khóe miệng, “Cho nên, người có thể giúp tôi chỉ có mình cậu.”

Giống như là màn mở đầu của một bộ phim ảo tưởng.

Lại vừa giống phần bắt đầu của một bộ tiểu thuyết.

Cách khe cửa rất hẹp, tôi cùng với đàn anh học khóa trên lớp 12 Giang Dương, vì tự sát mà biến thành linh hồn, bốn mắt nhìn nhau.

Trừ việc không có bóng ra, anh ta hình như cũng chẳng còn đáng sợ lắm nữa.

“Tôi quên mất lý do mình tự sát,” giọng điệu nhẹ nhàng như nói ra câu, “Tôi quên mang cây bút chì 2B”. Anh ta cười nói, “Cậu đi điều tra giúp anh đi.”

Ánh sáng yếu ớt của bóng đèn trong phòng vệ sinh cứ nhấp nháy liên hồi, làm cho bầu không khí xung quanh như một cảnh trong phim kinh dị. Cuối cùng, tôi cũng ý thức được rằng mình ngu đến cỡ nào khi trốn vào phòng vệ sinh!

Hết chương 1

Chương 2: May mắn và xui xẻo

[Người may mắn]

Một năm, toàn thế giới có gần 1 triệu người tự sát.

Lý do để người ta tự sát rất nhiều: học hành, sự nghiệp, bệnh tật, quan hệ, tình cảm, tiền tài… bất cứ áp lực nào kể trên cũng có thể dẫn một con người đến tinh thần sa sút và lựa chọn con đường tự sát để chấm dứt tất cả.

Tương tự, hình thức tự sát cũng rất nhiều: uống thuốc, treo cổ, nhảy lầu v.v…

Tôi rất coi thường những người tự sát. Yếu đuối! Nhát gan! Không tài cán! Lúc cùng đường chỉ biết dựa vào cái chết để trốn chạy tất thảy!

Ngay cả dũng khí để tự sát cũng có, vậy tại sao không có dũng khí sống cho tốt mà giải quyết hết tất thảy những điều không như ý muốn kia?

Thế mà, người khinh bỉ những người tự sát sâu sắc tôi đây, tự mình cuối cùng lại lựa chọn con đường tự sát.

Còn cố ý chọn dãy lầu của trường học luôn lúc nhúc người.

Trước khi tự sát, chắc chắn là não của tôi bị shit bao phủ rồi chăng?

Lúc còn sống, tôi luôn luôn cực kỳ may mắn. Thi 60 điểm đạt yêu cầu thì tôi thi được 60.5 điểm. Mua đồ uống Khang Sư Phụ, mở nắp chai chắc chắn lại được thêm một chai nữa.

Không ngờ rằng sau khi chết lại thành một kẻ xui xẻo.

Xui xẻo bị nhốt ở trường học, xui xẻo gặp phải cái tên Tiền Tiểu Đạo yếu đuối, nhát gan lại vô tích sự kia.

Hôm đó ở trong nhà vệ sinh, tôi dùng hết nước hết cái mà khuyên bảo Tiền Tiểu Đạo cả nửa ngày trời, dùng lý để nói cho thấu, dùng tình để lay cho động, cực kỳ vất vả mới khuyên được thằng nhóc bước từ phòng vệ sinh ra ngoài. Kết quả, tôi vừa đến gần, nó ngay lập tức dùng tốc độ của tia chớp phóng mất tiêu!

Nếu như ông đây có thể gặp được thằng nhóc đó lần nữa, nhất định sẽ tặng cho nó một cú đá xoay…

______ Ngay giữa mặt!!!

Cho dù tôi có khinh bỉ Tiền Tiểu Đạo từ tận đáy lòng đi chăng nữa thì nó cũng là cọng rơm cứu mạng duy nhất của tôi.

Từ sau đêm đó, chúng tôi bắt đầu cuộc đại chiến mèo và chuột.

Nó đi đến đâu là tôi theo ngay đến đó. Nó đi học – tôi đi theo, đi vệ sinh – tôi đi theo, đi nhà ăn – tôi cũng đi theo… nói tóm lại, chỉ cần thằng nhóc lú đầu vào trường học là tôi liền lập tức xuất hiện sau lưng nó, giống như một linh hồn hộ mệnh vô cùng tận tụy vậy.

Từ từ tôi phát hiện, tên Tiền Tiểu Đạo này không chỉ bên ngoài là giống một thằng bỏ đi, mà ngay cả bên trong nó cũng là một thằng bỏ đi.

Rõ ràng không phải ngày nó trực nhật, thế mà mỗi khi tan học nó đều chậm rì rì cầm lấy cây chổi, một thân một mình quét dọn hết phòng học. Hình như ngày nào cũng như thế. Mấy đứa trực nhật đều dùng giọng điệu “đương nhiên phải thế” mà nói với nó, “Bảng đừng có quên lau, rác đừng có quên đổ đó!”

Nó còn ôm đồm cả bài vở của mấy đứa vô lại trong lớp. Mỗi lần giáo viên thông báo bài tập xong là mấy đứa xấu xa đó không hẹn mà cùng ném vở bài tập lên bàn thằng nhóc, nói mà chẳng có chút thân thiện, “Nhớ mà nộp cho đúng hạn!”

Tiết thể dục, nó cũng luôn luôn phởn như cún mà theo sau đuôi nhặt bóng cho người ta. Học sinh nam nữ lập nhóm luyện tập bóng chuyền, bóng rổ, cầu lông, chỉ có nó là trơ trọi đứng ở một bên, chẳng ai chú ý đến sự tồn tại của nó.

Tất cả đó đều là những chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn được. Mỗi ngôi trường, mỗi lớp học ít hay nhiều đều sẽ có một đứa như thế. Có thể là một đứa học sinh kém cỏi luôn luôn đội sổ, hoặc cũng có thể là một đứa quái dị có tính cách lầm lì. Tóm lại là đứa đó sẽ luôn bị cả lớp cho ra rìa, trở thành thứ để mọi người cười cợt, sai khiến, là đối tượng để phát tiết.

Tiền Tiểu Đạo chính là một loại người như vậy, không biết phản kháng, nhẫn nhục chịu đựng, chẳng có chút cảm giác tồn tại gì, kiểu nhân vật bất hạnh hết sức kinh điển.

Bất hạnh là bệnh có thể lây nhiễm. Đi theo nó lâu ngày, tôi sợ mình vĩnh viễn không có ngày đầu thai mất!

“Có thể không đi theo tôi được không?” Vẻ mặt của Tiền Tiểu Đạo như đưa đám.

“Tra ra lý do tự sát, anh đây bảo đảm nhất định biến mất ngay lập tức.” Tôi mỉm cười với nó.

“Tôi lại không phải là thám tử danh tiếng!” Nó lấy hai tay ôm đầu, hết sức phiền não.

Tôi lặng lẽ thở dài, thật sự phải nhờ vào khúc củi mục chết tiệt này hay sao?

Sớm biết vậy thì trước khi nhảy lầu tôi đã tìm một đứa chứng kiến có IQ cao một chút rồi mới nhảy.

… … …Cho nên nói, tại sao cứ nhất định phải là thằng nhóc đó cơ chứ!!!

Hơi lơ là một chút, thằng oắt đó lại biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.

Phòng học, căn tin, nhà vệ sinh, sân trường: đều không nhìn thấy bóng dáng của nó.

Cho đến khi có tiếng nói quen thuộc truyền đến từ phòng dụng cụ.

“Xin hỏi bên ngoài có ai không?”

“Xin hỏi bên ngoài có ai không?”

“Xin hỏi…”

Cái tên Tiền Tiểu Đạo bị nhốt ở phòng dụng cụ kia đang không ngừng gõ vào cửa sắt.

Người bình thường có bị nhốt trong phòng dụng cụ không???

Vừa nhìn đã biết bị người khác chơi rồi!

Cách cánh cửa, tôi lửa giận ngút trời gầm lên với nó “Mày ăn phân mà lớn hả!?”

Bên trong chẳng có động tĩnh, chắc là đã nhận ra giọng nói của tôi.

Tôi xuyên qua cửa vào phòng dụng cụ, phát hiện ra thằng nhóc đang ôm đầu gối, núp ở một góc tường run lẩy bẩy.

“Ông đây lại chẳng ăn thịt mày, mày sợ con mẹ gì!” Tôi hung hăng nói.

Nó chôn đầu giữa hai đầu gối, chẳng hó hé nửa lời.

“Thử đạp cửa coi!” Tôi nhìn không nổi lên tiếng đề nghị.

Tiền Tiểu Đạo bỗng nhiên tỉnh ngộ rồi đứng lên, nó nhấc chân một cách nhẹ nhàng, không nhanh không chậm, đạp một cái.

Tôi mệt mỏi đỡ trán, “Quả nhiên là ăn phân mà lớn.”

Tiền Tiểu Đạo quyết định bỏ cuộc, ngồi xổm xuống đất, “Thôi đi, đợi ngày mai trời sáng vậy.”

Ở cái phòng dụng cụ tối đen nhỏ xíu này qua đêm?

“Tao đi đây, chú mày ở đó từ từ đợi.” Tôi đút tay vào túi, chuẩn bị đi khỏi.

Tiền Tiểu Đạo gấp gáp giơ tay ra định bắt lấy cánh tay của tôi, chụp một cái vào không khí, tay chân nó hạ cánh một cách cực kỳ buồn cười.

“Làm gì vậy?” Tôi nói.

“Một mình… … … tôi sợ.” Nó ấp a ấp úng.

Mới vừa nãy, thằng khỉ này còn vừa nhìn thấy tôi đã toàn thân run cầm cập, lúc nào cũng cách xa tôi ba thước.

“Sao nào, không sợ anh đây nữa hả?” Tôi hừ lạnh.

“Bởi vì tôi phát hiện,” Tiền Tiểu Đạo ngẩng đầu nhìn tôi chăm chú, nhưng mà cặp kính chết tiệt của nó quả thực quá dày, tôi chẳng thể nhìn rõ ánh mắt của nó, “So với người đã chết như anh, người sống còn đáng sợ hơn nhiều.”

… … … Ngộ tính cực cao.

“Muốn anh mày ở chỗ quỷ quái này với chú mày à?” Tôi nhướng mày.

Tiền Tiểu Đạo gật đầu lia lịa.

“Vậy bắt đầu từ mai, giúp anh mày điều tra lý do tự sát của mình.”

“Tôi lại không phải là thám tử nổi tiếng…”

“Gặp sau.” Tôi xoải bước về phía cửa.

“Được!” Tiền Tiểu Đạo dùng giọng điệu thấy chết không sờn mà nói, “Tôi nhất định điều tra!”

“Nếu như dám nuốt lời,” Tôi tiến đến bên tai nó, cất giọng xa xăm, “Ông đây sẽ theo ám chú mày cả đời.”

Nó rùng mình một cái, gật đầu liên tùng tục.

Vậy phải ngoan không!

[Kẻ xui xẻo]

Ánh nắng buổi sớm xuyên qua cửa sổ phòng dụng cụ rồi chiếu xuống mặt tôi.

Tôi mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy Giang Dương đang đứng xoay lưng về phía tôi, ở bên cửa sổ, trầm mặc nhìn ra bên ngoài.

Dưới tia nắng mặt trời chiếu xuống, không ngờ rằng thân hình của anh ta lại biến thành một màu trong suốt. Giống như không khí có sắc màu.

Loại không khí chỉ mình tôi là có thể nhìn thấy.

Tôi nín thở, mắt không chuyển mà dán vào bóng lưng của anh ta, cho đến khi anh ta quay đầu lại, bực bội trừng mắt nhìn tôi một cái, “Bên ngoài có người đến, nhanh chóng gõ cửa đi!”

Tôi vội vàng đứng dậy gõ cửa, “Xin hỏi bên ngoài có ai không?”

“Là Tiền Tiểu Đạo ư?” Một nữ sinh ló đầu qua cửa sổ nhìn vào.

Là lớp trường Mộ Dung Tuyền của lớp tôi.

Hôm nay, cô cài một chiếc kẹp tóc màu hồng, gương mặt tròn trịa chìm trong ánh nắng sớm mai càng thêm trắng sáng.

“Là tớ.” Tôi thấp giọng nói.

Mộ Dung Tuyền rất ngạc nhiên, “Ông ở đây suốt đêm sao?”

“Ừ.”

“Này, rõ ràng là tôi nhờ mấy cậu khóa nó lại nửa tiếng rồi thả ra mà.” Cô quay người lại phàn nàn với mấy đứa con trai theo sau.

“Tối qua đá bóng đá đến trễ quá mà.” Thằng con trai đáp.

“Ít nói nhảm, mở cửa ra đi.”

Quả nhiên là do cô ta xúi giục.

Mộ Dung Tuyền là cháu gái của hiệu trưởng, dáng vẻ lại xinh đẹp, đám con trai trong lớp đều nghe lời của cô. Cô kêu bọn chúng nhốt tôi ở phòng dụng cụ thì bọn chúng liền nhốt tôi lại, cô kêu bọn chúng ném cặp sách của tôi vào toilet thì bọn chúng liền đem cặp sách của tôi đi ném.

Có lẽ có một ngày, cô kêu bọn chúng giết tôi, thì bọn chúng sẽ chẳng chút lưỡng lự mà giết tôi mất.

Tôi chần chừ đứng nguyên tại chỗ, cho đến khi cánh cửa sắt của phòng dụng cụ bị dùng sức kéo ra.

Mộ Dung Tuyền đứng ở trước cửa cười với tôi, nụ cười còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời.

“Dám đi báo cáo với chủ nhiệm lớp là giết cậu đó.” Cô nhẹ nhàng nói, giọng nói thật êm tai dễ nghe.

Tôi nuốt nuốt nước miếng, cố gắng nặn ra một nụ cười, “Ừm.”

Cô liếc tôi một cái rồi xoay người rời khỏi.

Giang Dương liếc xéo tôi, “Chú mày là M nặng à?”

(M: Masochist – Người khổ dâm)

Tôi ho khù khụ, “Không phải.”

“Mày thích nó à?”

“Không có.”

“Nó đã điều động cả lớp để chơi mày vậy mà mày còn giữ lấy dáng vẻ thằng dở mới biết yêu, còn nói là không thích nó?”

“Không có.”

“Nhưng mà cũng thật nhìn không ra, dáng vẻ xinh xắn vậy mà nội tâm lại thật độc ác, thật đáng lôi vào trại cải tạo thanh thiếu niên đánh cho một trận.”

“… … … Đừng có nói cô ấy như vậy.”

“Mày còn nói không thích nó?”

“… … … Không có.”

“Hình như gặp con bé ở đâu rồi thì phải,” Giang Dương sờ sờ cằm suy nghĩ, nhưng cả nửa ngày cũng không ra kết quả, “Chú mày lên lớp trước đi, tan học lập tức triển khai điều tra.”

… … … … Triển khai điều tra.

Suýt chút thì quên mất vụ này…!

Theo chỉ thị của Giang Dương, trước tiên tôi đi tìm cô bạn gái Viên Lễ của anh ta.

Dọc đường đi, Giang Dương cứ lải nhải miết về chuyện tình cảm lãng mạn giữa anh ta và Viên Lễ: như thế nào quen biết, thế nào yêu nhau rồi thế nào củi khô bốc lửa. Tôi ngờ nghệch phối hợp với anh ta, cho đến khi anh ta dừng bước, ánh mắt chăm chú dính lên trên người một nữ sinh đang đứng ở hành lang.

Cô gái đó cột tóc đuôi ngựa, trên người là bộ đồng phục chỉnh chu, tay cầm một quyển sách tham khảo, dựa người vào lan can chăm chú lật xem.

Nếu như tôi đoán không sai, cô gái đó chính là…

“Tiểu Lễ, anh đến rồi.” Giang Dương lẩm bẩm nói. Anh ta bước nhanh tới trước, đưa tay ra định sờ vào mặt của cô gái, nhưng lại vô lực xuyên qua.

Chị ta vẫn chẳng chút phản ứng, lật tiếp một trang sách.

“Xin hỏi, chị là Viên Lễ phải không?” Không đành lòng nhìn vẻ mặt chán nản của Giang Dương, tôi lên tiếng nói.

Viên Lễ gấp sách lại, ngẩng đầu nhìn về phía tôi, đầu mày khẽ nhăn lại, “Cậu là?”

“Em là Tiền Tiểu Đạo, là … ưm… bạn của Giang Dương.” Khi nói đến hai chữ Giang Dương, tôi cố ý hạ thấp giọng xuống. Hiện tại chị ta chắc là đang chìm ngập trong đau khổ, người bạn trai yêu thương đột nhiên tự sát, chắc là chị ta chịu cú shock không hề nhỏ.

“Có chuyện?” Mặt của Viên Lễ chẳng chút biểu tình.

Tôi sửng sốt, không nên có cái phản ứng này chứ! Người con gái vừa mới mất đi bạn trai, bình thường không phải là vừa nhắc đến tên người bạn trai đó là hai mắt đỏ mọng, đau buồn rơi lệ hay sao?

Giang Dương ở bên cạnh cũng nhăn mày không hiểu.

“Em muốn hỏi một chút, chị có biết tại sao anh ấy lại, ờ… tự sát không?” Tôi ấp a ấp úng.

Viên Lễ lạnh lùng nhìn thẳng vào tôi rồi nói, “Loại chuyện này tại sao lại đi hỏi tôi?”

“Bởi vì chị là bạn gái của anh ta….”

“Chú ý,” Viên Lễ cao giọng ngắt lời tôi, “là BẠN – GÁI – CŨ.”

Tiếng chuông vào lớp vang lên một cách chói tai.

“Từ giây phút Giang Dương ngừng thở, quan hệ yêu đương giữa tôi và anh ta đã tự động chấm dứt, vì thế bây giờ tôi chẳng phải là bạn gái gì đó của anh ta hết, tất cả mọi chuyện liên quan đến anh ta đừng có mà đến hỏi tôi.” Viên Lễ nhẹ nhàng ném lại một câu rồi xoay người, bước vào phòng học.

Tôi ngây người tại chỗ. Tôi nhìn thấy vẻ mặt của Giang Dương khó có thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Anh ta theo Viên Lễ đi vào trong phòng học, còn không ngừng nói gì đó bên tai chị ta.

Tất nhiên là Viên Lễ chẳng nghe thấy gì hết, chỉ chuyên chú ngó lên bảng đen và vở ghi chú.

Quen biết, yêu nhau, củi khô bốc lửa.

Chớp mắt, biến mất sạch sẽ.

Giang Dương chẳng qua cũng chỉ mới chết có mấy ngày.

… … … … … Đợi đã, vừa nãy có phải là chuông vào học không vậy?!

Tôi thở không ra hơi chạy về phòng học của mình, vậy mà cuối cùng vẫn bị phạt đứng.

Tôi ủ rủ đứng dựa vào tường trên hành lang lớp học, nhìn thấy Giang Dương đang xoải bước đi về phía tôi.

“Không đợi anh mà đã chạy, chú mày giỏi!” Anh ta vung nắm đấm về phía tôi.

Dù biết anh ta chẳng đụng được vào tôi nhưng tôi vẫn theo bản năng tránh qua một bên.

“Cô bạn gái của anh, hình như là đang giấu giếm cái gì đó.” Tôi do dự mở miệng.

“Bạn gái con mẹ gì,” Giang Dương hừ lạnh, “là bạn gái cũ!”

“Chắc chị ấy gặp phải chuyện gì đó mới có thái độ như vậy,” Tôi an ủi, “chắc chắn là có ẩn tình.”

Họa từ miệng mà ra!

Ánh mắt ảm đảm của Giang Dương nhất thời lại lóe sáng lấp lánh, “Đúng không? Tao cũng nghĩ như vậy đấy, Tiểu Lễ không thể nhẫn tâm như thế được! Cho nên chú mày nhanh đi điều tra xem Tiểu Lễ rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì đi! Bây giờ đi ngay lập tức!”

“Nhưng tôi đang bị phạt đứng mà.” Tôi khóc không ra nước mắt.

Trước giờ tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào bước đường phải theo dõi con gái nhà người ta. Còn là theo dõi một chị học trên tôi hai khóa nữa chứ!

Giang Dương không cách nào ra khỏi cổng trường, nên chỉ có mình tôi đơn độc chiến đấu.

… … …

Sau khi tan học, Viên Lễ thay đồ bình thường, một bộ váy liền thân màu xanh lục, mái tóc đen dài buông xõa, trông cực kỳ thành thục.

Chị ta không ngồi xe bus về nhà mà lại đi thẳng đến một quán bar.

Tôi cũng lóng nga lóng ngóng đi vào, nhìn thấy Viên Lễ đang bị một thanh niên tóc vàng ôm vào ngực.

“Hôm nay có một thằng tự xưng là bạn của Giang Dương đến tìm em, hỏi em về lý do tự sát của Giang Dương.” Viên Lễ cau mày, “Nhưng trước giờ em chưa từng nghe Giang Dương nói qua về nó.”

Tên thanh niên tóc vàng chẳng bận tâm, cười cười, “Em cứ trực tiếp nói với thằng nhóc đó, Giang Dương là bị ông đây bức chết đấy.”

Viên Lễ không lên tiếng. Chị ta thuần thục đốt một điều thuốc, ngậm vào miệng rồi nhả ra một vòng khói.

Xuyên qua làn khói thuốc, ánh mắt của Viên Lễ trực tiếp chiếu thẳng vào mắt tôi.

Tôi lảo đảo một cái, nghiêng ngả bỏ chạy.

Hết chương 2.

Chương 3: Yêu đơn phương

[Người được yêu]

Người sau khi chết sẽ chẳng bao giờ nằm mơ nữa.

Không thấy buồn ngủ, chẳng còn cảm thấy nóng lạnh, ngửi không thấy mùi vị.

Bốn phía yên tĩnh như chết, nửa cái bóng người cũng chẳng có. Tòa nhà ký túc xá xa xa đã tắt đèn từ sớm, toàn bộ đen như mực.

Tôi nằm trên băng ghế tại sân tập, nhìn lên bầu trời đêm dày đặc sao trời.

Lần đầu tiên hôn Viên Lễ cũng là dưới cảnh trời đầy sao như thế này. Tôi nhẹ nhàng ôm lấy bả vai của cô ấy, cúi đầu hôn lên đôi môi của cô.

Ánh mắt sáng ngời của cô ấy lúc đó còn mê người hơn cả các vì tinh tú.

Khi đó, tôi tin chắc rằng chúng tôi yêu nhau.

Nhưng mà, cũng chỉ có một mình tôi tin chắc vào điều đó mà thôi.

Tôi xòe bàn tay ra, hướng lên bầu trời đầy sao, nhẹ nhàng nắm chặt lại.

Chỉ là một nắm hư vô.

Buông cánh tay xuống, gương mặt ngu ngốc của Tiền Tiểu Đạo thình hình xuất hiện trong tầm mắt của tôi.

Tôi sợ hết hồn, “Nửa đêm nửa hôm mày chạy đến trường học làm quái gì?”

… … … … … Chẳng lẽ là lo tôi một tình buồn bã, nên cố ý đến bầu bạn?

Tiền Tiểu Đạo ngồi xuống bên cạnh tôi thở hổn hển, hình như nó vừa mới chạy đến đây.

Tôi nhẫn nại chờ nó hít thở bình thường trở lại, sau đó nó nói, “Tôi quên mang cặp sách về.”

… … … … Tôi có thể cho nó một đấm không???

“Thăm dò được tin tức gì không?”

“Không có.” Tiền Tiểu Đạo trả lời rất nhanh.

“Viên Lễ cô ấy…..”

“Tan học là chị ấy về thẳng nhà luôn, sắp sửa thi tuyển sinh, áp lực của chị ấy nhất định rất lớn.” Tiền Tiểu Đạo ngắt lời tôi.

Thành tích cả năm của Viên Lễ không nhất cũng nhì, nhắm mắt cũng có thể thi được vào ngôi trường đại học tốt nhất của thành phố.

Cô ta có áp lực con khỉ!

“Không có chuyện gì thì tôi về nhà trước đây, ngày mai còn phải đi học.” Tiền Tiểu Đạo dè dặt nói.

“Cút đi!” Tôi bực bội phất tay ý bảo nó biến khỏi tầm mắt của tôi.

Cho dù thế nào thì tôi cũng đã chết rồi.

Cái chuyện không thể thay đổi được này, dù có buồn phiền thế quái nào đi nữa cũng chẳng làm được gì hết. Việc có thể làm là chấn chỉnh tinh thần, đi…

“Anh muốn đến ký túc xá nữ?!” Tiền Tiểu Đạo thấy tôi đi về phía ký túc xá nữ, nó vội vàng theo sau lưng tôi hô to kêu nhỏ, “Như vậy thật không có đạo đức!”

“Cái trò đạo đức là dùng để trói buộc loài người,” tôi liếc mắt, “anh đây đã chết rồi, không còn là loài người nữa, bạn Tiểu Đạo à.”

Lợi ích lớn nhất của việc biến thành ma đó chính là có thể chẳng chút e ngại mà đi vào nhà tắm của ký túc xá nữ, nhìn cho no mắt. Chuyện tốt đẹp như vậy mà tôi có thể bỏ qua sao?

“Đợi một chút!” Tiền Tiểu Đạo cuống quýt chặn trước mặt tôi, gương mặt nhỏ nín nhịn đến đỏ bừng cả lên. Nó lôi di động từ trong túi ra, loay hoay một hồi, sau đó giơ ra trước mặt tôi. “Tôi không về nữa, ở lại đây cùng với anh. Anh dùng điện thoại của tôi xem chút video đi, tôi cầm cho anh xem.”

Điện thoại truyền đến tiếng kêu rên đầy kích thích của nữ diễn viên người Hàn.

Tôi cố kìm nén xúc động, hít sâu một hơi nói, “Ông muốn xem đá bóng.”

“Nhưng mà bây giờ không có trận cầu trực tiếp…. Cúp Châu Âu phải nửa tháng nữa mới có.” Tiển Tiểu Đạo bối rối.

“Không cần chú mày nói thì ông đây cũng biết!”

Trước khi tự sát mấy ngày, tôi còn cực kỳ hào hứng bàn tính với mấy thằng anh em đến lúc đó đi Quảng trường quốc tế xem hay là đi bar xem nữa mà.


Trang 1/6: 1 2 3 Tiếp >>

, , ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Dã Man Kiều Thê Đánh Tới Đây

Chương 1 Quang cảnh : trên thiên đình quanh năm tràn ngập , bát ngát mây mù , tĩnh lặng mà lạnh lùng. Người đời đều nói làm thần tiên thật tốt, chỉ có duy nhất một điều không được thích lắm, đó là...

Chiếc mặt nạ ma quỷ

Truyện kể rằng: Ác quỷ vô tình rơi mất mặt nạ của mình.Một cô bé tò mò nhặt được ướm thử lên mặt. Mặt nạ của quỷ dính chặt vào da thịt, cô bé không tài nào tháo gỡ được. Cô bé trở thành...

Một cuộc gọi nhầm số

Một giọng hát buồn, không hề quen, trái lại còn rất lạ. Người ấy nói nhớ Đan, nhưng không phải Khiêm, mà Khiêm cũng chưa lần nào hát cho Đan nghe như thế này cả… 11h30′ đêm rồi. Sao mấy ngày hôm nay thời...

Bạn Gái Ngây Thơ

Chương 1 Nhìn hành lang sạch sẽ sáng ngời, vẻ mặt của Đồng Vũ Thiến hoàn toàn mờ mịt, cô nhíu mày lẩm bẩm: “Đi thang máy lên tầng tám rẽ trái, có thể thấy ngay phòng bệnh 81/6…” Cô nghiêm túc nhớ lại...

Hạnh phúc của anh chính là em

Hôm nay trông nó thật xynk xắn và lộng lẫy trong bộ xoa rê cô dâu.Còn hắn!Trông chứ như vị thần Hy Lạp cổ đại ,mang nét đẹp huyền bí trong bộ vest đen .Tiệc cưới của nó và hắn được tổ chức thật...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền