Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | D'Vi Beauty

Yên Chi Thượng Hoa
QR Code: Yên Chi Thượng Hoa

Yên Chi Thượng Hoa



score
Đánh giá: 4.5/5 - 11.227 bình chọn
Truyện tình yêu

Chương 1

Đẩy cửa sổ ra, hít sâu một hơi, Oản Oản cảm thấy cả người toàn thân mệt mỏi buồn ngủ không tả nổi. Duỗi cánh tay ra, ngáp dài một cái chảy cả nước mắt, vẫn coi như tao nhã mà duỗi lưng một cái. Không để ý đến một thân váy dài tối màu, Oản Oản nhoài người nằm lên bệ cửa sổ đã có chút cũ sờn, chống cằm, vô cùng nhàm chán nhìn xuống đường.

Hiện tại là buổi sớm tinh mơ, bầu không khí không đục ngầu hỗn loạn như buổi chiều, mà thoang thoảng còn nghe được mùi hương giống như hoa quế lúc ẩn lúc hiện, nghiêng tai lắng nghe, cả con đường ngoại trừ tiếng chim bay vút qua, bỏ ngoài tai vài câu đôi co càu nhàu, cũng chỉ có tiếng nhẹ gõ cửa của vài tiểu thương giao thực phẩm, cùng với thanh âm cò kè mặc cả qua lại của người mua kẻ bán ở lầu quán.

Ánh mặt trời vừa ló rạng, không gay gắt khó chịu như buổi trưa, mà mềm mại nhẹ nhàng chiếu lên mặt, khiến cho Oản Oản vốn đang buồn ngủ lại càng uể oải hơn. Mùa hạ đang tới gần, nhưng may mắn là ở phía bắc, thời tiết cũng không nóng lắm, ít nhất giấc ngủ ban đêm không bị ảnh hưởng, chẳng qua là… Oản Oản bĩu môi, biện pháp cách âm ở nơi này thật sự rất, rất làm cho người ta không nói được lời nào, còn gọi cái gì là khu xa hoa bậc nhất, CMN, cứ như đang trực tiếp ở hiện trường ấy, làm hại nàng mấy ngày liên tục ngủ không ngon, còn không bằng cả ký túc xá tập thể trước đây nữa.

Hơi quay đầu đi để ánh mặt trời không thể chiếu thẳng đến đôi mắt, dư quang đảo qua trên bàn trang điểm bên cạnh sạp, trên tấm gương đồng mờ ảo, giờ phút này đang hiện ra một bóng hình lục nhạt xinh xắn. Oản Oản quay đầu nhìn chằm chằm cái bóng màu xanh lá kia, có chút sợ run. Thỉnh thoảng nàng vẫn chưa quen được, mặc dù biết rõ người trong gương là nàng, nhưng dù sao vẫn khiến nàng sững sờ vài giây mới có thể phản ứng kịp. Nàng không rõ lắm diện mạo hiện tại của mình ra sao, chỉ là căn cứ vào người nhà và nô bộc, cùng với lão bản của nơi này mà phán đoán: cũng xem như là một mỹ nhân, chỉ tiếc tuổi quá nhỏ, tuy đẹp cũng bất quá là một Loli, khiến nàng chẳng vui nổi.

Ngẫm lại thì dây thần kinh của mình phỏng chừng cũng to như chân voi rồi, lúc vừa mới xuyên không thì kích động hưng phấn nhưng sau lại chuyển thành nỗi khiếp sợ kinh hoàng khi nhớ được mấy đời tiền kiếp của mình. Trong hơn nửa năm qua, ký ức cùng nỗi sợ này cũng đã từ từ từng chút từng chút phai mờ đi, còn lưu lại, chỉ như câu chuyện xưa về sự cúi đầu nhẫn nhục chịu đựng cùng với tương lai tối tăm mờ mịt mà thôi.

Oản Oản biết bản thân mình không phải là người tốt đẹp gì, cũng biết tính tình của mình điên cuồng và cố chấp. Nhưng nàng chưa bao giờ ngờ rằng, những điều này lại là nguyên nhân gốc rễ của chín kiếp đau khổ của nàng.

Trong kiếp đầu tiên nàng trải qua: nàng là một người xứng đáng với cái tên ‘thiên chi kiều nữ’ (con gái của trời), được cha mẹ yêu thương, có gia tộc thịnh vượng, nhưng vận mệnh lại không tốt, một mực khăng khăng đi yêu người không nên yêu, tính cách thì lại hiếu thắng. Đương nhiên, cái này cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm là, nàng căn bản không phải là nữ nhân vật chính của một kiếp kia. Vì thế, khi định mệnh của nam chính là nữ chính kia xuất hiện, cũng là lúc bắt đầu bi kịch của nàng….

Oản Oản không nhớ rõ lúc đó mình vì nam nhân kia đã giết bao nhiêu người, cũng không nhớ được làm thế nào mà nàng có thể gả cho hắn, thậm chí ngay cả bộ dạng của đôi cẩu nam nữ kia nàng cũng mơ hồ không nhớ rõ. Nhưng điều duy nhất nàng có thể nhớ rõ, đó là khoảnh khắc cuối cùng, khi nam nhân kia cầm thanh đao sắc lạnh như băng đâm xuyên qua trái tim nàng, cái loại cảm giác đó khiến nàng thật sự chán ghét sâu đậm.

Nàng đấu thua, và số phận cuối cùng của kẻ đối địch với nữ nhân vật chính, kết cục không cần nói cũng biết, vật hi sinh là phân bón để nuôi dưỡng cho tình yêu vĩ đại tuyệt đẹp và nổi bật như một đóa hoa quý của đôi nam nữ chính, huống chi nàng lại là nhân vật phản diện. Nữ nhân xấu xa bị cô lập hoàn toàn, bị mọi người xa lánh, lưu lạc phong trần, lại còn chết oan chết uổng, đây có lẽ là cốt truyện được người đời yêu thích nhất rồi. Nhưng, những tưởng hết thảy những yêu hận tình thù, đều theo một đao kia mà biến mất, lại không ngờ rằng, tám kiếp sau đều vì vì bịch của một kiếp đó mà phải trả giá, một bước vào kỹ môn (cửa thanh lâu), thâm sâu như biển, quả nhiên là không còn đường vào bờ….

Xoay người vén làn váy lên, Oản Oản bước lên sạp được trải bồ tịch(*), ngồi quỳ trước bàn trang điểm, giơ tay kéo ra một chiếc hộp sơn mài màu hồng đào, nhìn một ít son sáp màu phấn hồng nhàn nhạt đựng bên trong, ngửi thấy được mùi hương dịu nhẹ thanh khiết như hoa sen kia, tâm tư lại một lần nữa phiêu tán. Nàng tựa hồ vẫn luôn rất quen thuộc nhuần nhuyễn, thậm chí là có phần chuyên nghiệp làm loại công việc rất có ‘Tiền đồ’ này. Trong chín kiếp kia, bất luận là đấu tranh vùng vẫy như thế nào, có xuất thân ra sao, cuối cùng cũng đều rơi vào hoàn cảnh tương tự.

(* bồ tịch: chiếu được bện từ cỏ hương bồ)

Nàng đã từng là thiên kim tiểu thư, từng là con gái nhà nông, từng là vũ cơ, từng đi bán đậu hủ, thậm chí từng là con gái riêng của Hoàng đế, tiểu thiếp của đại thần, chính thê của tiểu quan…. Ở mỗi kiếp nàng đều chết sớm, ngoại trừ kiếp đầu tiên bị người mình yêu giết chết, thì những kiếp còn lại, không phải bệnh hoa liễu, thì cũng là âm mưu tính kế cướp của giết người, hoặc là là bị người ta mua đi bán lại, không thích ứng được với thời tiết mà chết nơi đất khách quê người.

Kiếp vừa rồi của nàng, rõ ràng là làm một kỹ nữ cao cấp, trở thành tình nhân của một vị chính khách nào đó, nhưng bị người ta ngộ sát, một phát súng lấy mạng, xuyên không tới đây.

Oản Oản nghĩ rằng, có lẽ đây là một đời cuối cùng của nàng rồi, không phải người ta thường nói chết đi liền tan thành mây khói sao, nếu không tại sao Ông trời còn muốn sắp đặt cho nàng xuyên không đến kiếp này, lại còn để cho nàng nhớ được những việc trải qua ở mấy đời trước? Không phải mọi người đều nói trước khi biến mất vĩnh viễn, thì tất cả chuyện cũ đều hiện lên trong trí óc như đèn kéo quân hay sao? Nhân quả báo ứng, luôn luôn đều phải tính toán rõ ràng.

Thở dài, xoay người nằm sấp lên sạp, nghiêng đầu ngắm nhìn đám mây trắng lơ lửng bồng bềnh trên bầu trời ngoài cửa sổ, cảm thụ được ánh dương ấm áp, nàng thật sự rất mệt mỏi, không muốn tranh giành cái gì nữa, cũng không có khí lực đấu với Ông trời nữa, như vậy cũng tốt… Cứ chết sớm như vậy đi, sau đó hoàn toàn tan biến mất, nàng cũng có thể được nghỉ ngơi rồi…..

“Cô nương, người sao mà…. chưa dậy sao?” Tấm cửa trượt phát ra tiếng ‘két’ ma sát, Oản Oản không ngẩng đầu cũng biết được là ai vào.

“Tử Hộ, chào buổi sáng!” Oản Oản nằm nghiêng người sang, mặt hướng xuống dưới, nhắm hai mắt lại, bên tai truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, sau đó đi tới bên người nàng, nghe như là đang thu dọn giường chiếu cho nàng.

“Cô nương, chào buổi sáng, nên rửa mặt rồi, tối hôm qua ngủ có ngon không?” Tấm cửa trượt lại mở ra, tiếng nói phát ra từ tiểu nha đầu Quất Diệp đưa nước đến đang đứng chờ ngoài cửa.

“Ngươi cảm thấy, ta ngủ có ngon không?” Xoay người lại, mắt vẫn nhắm nghiền, chỉ có mặt là hướng lên trên. Quả nhiên, trong chốc lát, một mảnh khăn ấm áp phủ lên mặt, mềm nhẹ lau lau.

“Quen được thì tốt rồi.” Tử Hộ kéo tay áo lên, lau tay của Oản Oản sạch sẽ rồi mới vẫy Quất Diệp tiến vào dọn chậu nước.

Đúng vậy a, thói quen… Quen được thì tốt rồi… Nàng làm sao có thể không quen được…

“Hôm qua Phu nhân nói với ngươi chuyện gì vậy?” Oản Oản mở mắt ra, không buồn động đậy, quay đầu nhìn Tử Hộ đang quỳ ở một bên, bình tĩnh hỏi.

“Cô nương tháng sau sẽ mười lăm tuổi rồi….” vẻ mặt Tử Hộ thoáng hiện chút thương cảm, nhưng vẫn cúi đầu trả lời.

“Đúng vậy, mười lăm rồi…” Oản Oản nheo mắt lại, giơ bàn tay che lại tia sáng từ ngoài cửa sổ, đầu ngón tay vì thế mà hiện lên sáng rọi như ngọc lưu ly.

Tử Hộ lẳng lặng quỳ một bên, không nói gì.

“Tỷ tỷ của ta gần đây có gởi thư không?” Oản Oản thu tay về, xoay người ngồi dậy, Tử Hộ bước lên trước sửa sang lại vạt áo cho nàng.

“Không…” Tử Hộ thành thật trả lời, lại vội vàng bổ sung thêm: “Chắc do Đại cô nương tương đối bận rộn quá đấy thôi.”

“Đúng vậy a, bề bộn nhiều việc…” Oản Oản nở nụ một cười hết sức lãnh đạm, thấp giọng nói: “Bận đến mức phụ thân bị chém đầu, tỷ ấy cũng không đến.”

Tử Hộ vờ như không nghe thấy, đỡ Oản Oản đứng lên, lại quỳ xuống sửa sang lại vạt áo cho Oản Oản, sau cùng cầm một cái túi thơm lên, treo ở bên hông Oản Oản, lúc này mới đứng lên bước xuống sạp đi đến cạnh cửa, chủ động kéo tấm cửa trượt ra. Bên ngoài cửa, Quất Diệp thấy thế liền vội tiến lên cúi chào, chờ Oản Oản ra cửa phòng rồi mới kéo tấm cửa đóng lại, canh giữ ở ngoài cửa.

Oản Oản đi theo Tử Hộ, đi đến đầu bậc thang. Kiến trúc nơi này thiên về thời kỳ Hán Đường của Trung Quốc, đương nhiên, cũng không hoàn toàn giống vậy. Phần lớn cửa phòng ngủ đều là dạng cửa kéo đẩy, gọi chung là tấm cửa trượt(1): kết cấu giàn khung bằng gỗ theo hình ca-rô, mặt trên dán vải thô thật dày, cũng có lúc sử dụng lụa thô, vì lúc này giấy vừa mới xuất hiện, còn thuộc loại vật phẩm quý giá đắt tiền. Trên mặt đất phần lớn là được lót gạch nung hình vuông hoặc hình chữ nhật, vì không có trần nhà, nên những gia đình tương đối giàu có hay dùng vải bố dày rộng treo trên xà nhà, gọi là thừa trần.

Phòng ốc được bày biện rất ít đồ đạc, đối diện cửa là một chiếc giường gạch lớn(2), quanh giường đặt một tấm bình phong trên mặt vẽ hoa sen, bên cạnh giường đặt một cái bàn nhỏ, buổi chiều tối trải đệm ngủ, ban ngày lót chiếu hương bồ, đặt một cái bàn nhỏ lên để đọc sách hay làm việc gì đó, lúc cần dùng bữa, thì đem bàn ăn đặt ở mép giường rồi quỳ dùng bữa hoặc là bày đồ ăn ngay trên bàn nhỏ trên giường, ngồi trên giường dùng bữa.

Vì phòng không lớn, cho nên bên phải giường lớn chỉ đặt một cái sạp đôi (giường nhỏ, thấp), trên sạp lót hai tấm chiếu hương bồ, bên trên đặt bàn trang điểm, bốn góc chiếu theo quy củ đặt bốn con thú nhỏ bằng đồng để chặn lên chiếu, gọi là áp tịch. Bởi vì Oản Oản không thích người khác lên giường của mình, cho nên đặc biệt đặt một cái bàn nhỏ ở trong góc, chung quanh lót chiếu hương bồ, để thuận tiện chiêu đãi khách khứa.

Vòng qua thang lầu, đi xuống tầng một, các cửa phòng đều khép chặt, chắc hẳn người ở bên trong còn chưa thức dậy, chỉ có vài tiểu nha đầu lạ mắt đang cẩn thận quét dọn khắp nơi. Đi theo Tử Hộ đến một cái cửa, tiểu nha đầu đứng hai bên nhanh nhẹn vén rèm lên, lại có hai tiểu nha đầu ở bên ngoài cầm giày tiến tới, quỳ trên mặt đất, thật cẩn thận mang vào cho Oản Oản và Tử Hộ.

Mang giày vải vào, đi cầu thang xuống nhà chính, lúc này mới xem là bước trên mặt đất trải đá xanh. Nghe bên tai thanh âm cộp cộp của guốc gỗ đạp lên mặt đá, tựa như thời gian lại quay về kiếp trước, tại nơi thành phố ven biển kia.

“Cô nương vẫn không thích mang guốc gỗ sao?” Tử Hộ nép hai tay vào trong tay áo, nghiêng đầu cười nói.

“Sợ té ngã.” Oản Oản lơ đễnh nói, trước khi nàng chưa tới nơi này, ở nhà ngoại trừ bít tất, ra cửa đều mang giày vải lụa, ngay cả ủng da cũng rất ít đi, loại guốc gỗ này, các nam nhân đều thích, đặc biệt là mấy ông anh họ kia của nàng…

“Cô nương vẫn nên tập đi cho quen, bằng không trời đổ mưa….” Tử Hộ cúi đầu nhìn đôi giày vải của Oản Oản một chút, “Người cũng không có nhiều giày để đổi đâu.”

“Ừ!” Oản Oản không thèm để ý, khẽ nói, Tử Hộ thấy thế cũng không nói thêm nữa, không khí nhất thời yên tĩnh xuống.

Hai người vẫn một mạch đi thẳng đến trước, bố cục của nơi này xây theo kiểu chữ khúc 曲, sân trong có lớn có nhỏ, lấy cửa và hành lang gấp khúc làm nền. Nơi mà các nàng ở khá sâu, phải đi qua một hành lang gấp khúc, sau đó lại rẽ phải đi một đoạn khá xa mới có thể đến tiền viện, bên trái còn lại là một khu vườn lớn, hữu sơn hữu thủy, cũng coi như là phong cảnh đẹp nhất nơi này.

Dọc theo đường đi, ngoại trừ những người lau chùi dọn dẹp, hầu như không gặp được ai, Oản Oản vừa thưởng thức phong cảnh hai bên hành lang, vừa lo lắng lát nữa phải đối đáp thế nào, xem ra, cuộc sống sau này của nàng đừng mong được thanh tĩnh.

“Tử Hộ tỷ tỷ tới rồi?” Cuối hành lang gấp khúc, rẽ phải, qua một chiếc cổng vòm, bước trên một tấm thảm thật dài, còn chưa tới cầu thang trước của nhà chính, hai tiểu nha đầu đã đi dọc theo hành lang nhà chính bước tới.

“Ừ, phu nhân đã dậy chưa?” Bước lên cầu thang, cởi guốc gỗ ra, Tử Hộ tự mình hầu hạ Oản Oản cởi giày vải, rồi sau đó xoay người về trước hỏi thăm.

“Đã dậy rồi, vừa rồi còn hỏi Oản Oản cô nương nữa.” Hai tiểu nha đầu, khoảng trên dưới mười hai tuổi, y phục một đỏ một vàng, thanh tú động lòng người, khiến người ta vừa nhìn liền thích.

“Cô nương, chúng ta đi thôi.” Tử Hộ gật đầu, xoay người cười nói với Oản Oản.

“Ừ.” Oản Oản cũng cười cười, đưa tay gập vào trong tay áo, vuốt vạt áo dài buông xuống, khẽ hơi khom người, đi về phía trước. Ba người còn lại cũng vội bước lên theo sau, hai người phụ trách dẫn đường, một người đi bên cạnh.

Oản Oản len lén ngửa đầu, xa xa phía trên hành lang, một dãy xà nhà nối liền được sơn ba màu đỏ vàng lam, lộ ra một phong cách cổ xưa không nói nên lời. Căn cứ theo màu sơn đỏ trên cột, có vẻ như nước sơn còn mới, đầu cột còn có đấu củng (*), xung quanh vẫn yên lặng như tờ, chỉ có âm thanh của đôi tất dưới chân tiếp xúc với mặt sàn gỗ, phát ra âm thanh ‘kẽo kẹt’, ngay cả hô hấp cũng trở nên nhẹ nhàng.

( * đấu củng: một loại kết cấu đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa, gồm những thanh ngang từ cột trụ chìa ra gọi là ‘củng’ và những trụ kê hình vuông chèn giữa các củng gọi là ‘đấu’)

***

Tác giả có lời muốn nói:

Về Chướng tử (vách ngăn) trong truyện, mỗ Nhụy cũng đã tra qua tư liệu, Trung Quốc đời Hán thậm chí đời Tần đã có loại cửa trượt này rồi, mà loại Thôi lạp môn (cửa kéo) của Nhật Bản cũng hoàn toàn là truyền tới từ Trung Quốc, vì thế bọn họ lấy tên Thôi lạp môn (cửa kéo) từ cái tên Chướng tử (vách ngăn) theo chữ Hán,… được rồi, mỗ Nhụy muốn nói, kỳ thực rất nhiều đồ vật của Nhật Bản đều xuất xứ từ Trung Quốc, bao gồm sạp, chiếu, guốc gỗ vân vân, thậm chí cả kimono, còn có cả đậu phộng… Bọn họ lại còn gọi là đậu Nam Kinh, bó tay L 囧. Đương nhiên, trong truyện cũng có vài thứ, nhưng bởi vì tư liệu không được đầy đủ, nên sẽ có hơi chênh lệch với lịch sử, bất quá… Đây là thời đại không có thật trong lịch sử mà, cả nhà cũng đừng so đo nhiều quá. Đại khái chủ yếu là văn hóa của Hán Đường, đời Hán thì nhiều hơn một chút. Rống to: Khảo cư đảng* thối lui a!!!

*Khảo cư đảng: cách nói của việc tra tìm tư liệu

Editor: trong truyện mình sẽ gọi chung là cửa trượt hết nhé.

Chú thích:

(1) Đúng như tác giả nói, cửa kéo truyền thống Nhật Bản có nguồn gốc từ Trung Hoa.

Cửa gập hay cửa trượt Trung Hoa, mà chúng ta biết ngày nay có từ thế kỉ thứ 8 sau công nguyên. Tuy nhiên, cũng có tài liệu cho rằng nó có từ triều đại Zhou (thế kỉ 4-3 trước công nguyên). Cũng thật thú vị khi những bức họa về tấm cửa trượt lại có thể tìm thấy trong các ngôi mộ từ triều đại Hán (200 trước công nguyên-200 sau công nguyên). Nhưng, chính tại Nhật Bản mà tấm chắn này đã phát triển thành những kiểu dáng nổi tiếng như ngày nay. (2) Kháng: còn gọi là giường đất, giường gạch, giường ấm, được người Trung Quốc ở phía bắc hay sử dụng, giường được xây bằng gạch hoặc đất, ở phía trong rỗng, chừa 1 cửa nhỏ để đến mùa đông sẽ đem than đốt nóng trong đó, làm giường sưởi chống lạnh.

Chương 2

“Phu nhân, Oản Oản cô nương đến.” Thiếu nữ áo đỏ tính cách có vẻ nhanh nhẹn, không cần thông truyền, trực tiếp vén màn lên, gọi vào trong, xem ra là một người được sủng ái.

“Cô nương đến rồi, phu nhân đã hỏi cô mấy lần rồi đấy!” Nghênh đón là một lão ma ma đã hơi lớn tuổi, cười một mặt đầy nếp nhăn, khi Oản Oản vừa tới nơi này có ra bái kiến, là trợ thủ đắc lực của phu nhân – Giang ma ma.

“Đã để phu nhân đợi lâu, là ta thất lễ.” Oản Oản vốn đã quen khéo mồm khéo miệng, vừa vào cửa, hành lễ cúi chào xong, liền nhiệt tình kéo tay Giang ma ma.

“Ôi chao, đứa nhỏ này thật nhu thuận….” Giang ma ma che miệng, gương mặt hiền từ.

Oản Oản làm bộ ngượng ngùng cúi đầu, trong mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng, những vị ma ma này, bất luận trải qua mấy kiếp, nhưng khuôn mẫu vẫn không thay đổi: biết thức thời thì ngon ngọt, cứng đầu ngang ngạnh thì sẽ khiến ngươi từ nay về sau không có xương cốt mà ngang ngạnh, tóm lại, bất luận nguyên bản ngươi như thế nào, chỉ cần bước vào kỹ viện này, bọn họ đều sẽ có biện pháp biến ngươi thành bộ dáng mà họ muốn.

Giang ma ma dẫn Oản Oản đi vào bên trong, vòng qua hai bình phong thêu hoa mẫu đơn, qua một bình lư hương Cổ Đồng cán dài, bên trong lại là hai nha đầu, vén tấm màn vải mỏng nhẹ của phòng lớn lên. Oản Oản cúi đầu, xuyên qua cổng vòm bằng gỗ tử đàn được chạm trổ tỉ mỉ, nàng thận trọng hơi khom người, đưa tay khép lại nấp trong tay áo, đặt lên giữa ngực và bụng, đầu gối hơi nhún, cúi đầu hành lễ, nhỏ giọng nói: “Xin thỉnh an phu nhân.”

“Ừ, ngồi đi.” Trước mặt là một phụ nhân trung niên đang đưa lưng về phía Oản Oản, quỳ gối trên sạp, một tiểu nha đầu mặc áo hồng nhạt đứng bên cạnh, nở nụ cười với Oản Oản, chiếc lược ngà voi trong tay nàng không ngừng lại, thuần thục đan xen lên xuống trong mái tóc đen như mực của vị phụ nhân, còn có một tiểu nha đầu mặc áo lam nhạt đang nâng một tấm gương đồng tinh xảo hình tròn, chiếu qua lại sau lưng của phụ nhân kia, một khắc cũng không dám qua loa.

Oản Oản được ban ngồi, đứng dậy đi tới một tấm chiếu hương bồ đã được chuẩn bị sẵn, cũng không dám lên sạp, Giang ma ma tự mình châm chén trà ngàn thảo cho nàng, Oản Oản không dám chậm trễ, hai tay nhận lấy, lên tiếng cảm ơn, lại chỉ nhấp môi một chút, rồi đặt lên bàn con bên cạnh, tiếp tục chờ lời giáo huấn.

“Mấy ngày nay chuyển đến Lâm Hà viện, vẫn tốt chứ?” Phụ nhân vẫn không nhanh không chậm hỏi.

“Tốt lắm, cám ơn phu nhân, Tử Hộ chăm sóc thật chu đáo.” Oản Oản liếc mắt đến chiếc cổng vòm bằng gỗ tử đàn, không được phu nhân triệu kiến, Tử Hộ cũng không thể theo vào, chỉ có thể quỳ ở bên ngoài.

“Vậy là tốt rồi, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi và những người bên cạnh không giống nhau, không cần hạ thấp thân phận, bọn nha đầu trong viện khác, ngươi cũng không cần để ý tới, nếu có ai bất kính, cứ để Tử Hộ đi xử lý là được, dầu gì, còn có Giang ma ma nữa.” Nha đầu áo hồng đã vấn xong búi tóc, chỉ chừa lại một lọn tóc buông rũ trước ngực, lại cầm lấy một cây trâm rũ tua tỏa ánh vàng rực rỡ cài vào búi tóc, chợt lóe sáng khiến Oản Oản nghiêng đầu.

“Dạ, phu nhân, không có người khi dễ ta.” Oản Oản ngồi khom người, thi lễ một cái.

Chỉ cần vào nơi này, mặc kệ ngươi từng làm cái gì, có thân phận thế nào, cũng sẽ không khiến người khác kính trọng ngươi thêm vài phần, chỉ cần ngươi có thể biểu hiện tài trí hơn người, đó mới chính cái phu nhân coi trọng, chỉ cần được phu nhân quan tâm, cho dù ngươi từng là nha đầu nhóm lửa, bên cạnh ngươi cũng sẽ có hơn mười nha hoàn ma ma đi theo, chăm sóc cuộc sống hàng ngày cho ngươi. Đương nhiên, phu nhân cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà đối tốt với ngươi, vẫn là câu nói kia, chỉ cần ngươi đáng giá…

“Ngươi cũng sắp mười lăm rồi nhỉ.”

Trong lòng Oản Oản khẽ động, đến rồi…

“Dạ, phu nhân.”

“A, ngươi từng là Nhị tiểu thư của phủ Vũ Vệ tướng quân, quy củ tất nhiên không cần phải nói rồi, nhưng nơi này của chúng ta cũng không phải chỉ có quy củ là được.”

“Dạ, phu nhân.” Nhờ những kiếp trước ban tặng, mặc dù tầng lớp của mỗi kiếp cũng không giống nhau, cũng phần lớn là những thời kỳ không có trong lịch sử, nhưng kỹ viện bao giờ cũng tương tự như nhau, có thể học được gì đó, có lẽ, nàng làm lại từ đầu, hẳn là cũng sẽ không chịu khổ nhiều.

“Đi xuống dùng bữa đi.” Phụ nhân nghiêng đầu soi gương, tay nâng nâng búi tóc, thản nhiên nói.

“Oản Oản cáo lui.” Hơi cúi đầu, Oản Oản thu tay áo, cúi người hành lễ, rồi duyên dáng đứng lên, lui ra cổng vòm, vừa mới xoay người, lại nghe bên trong phu nhân lên tiếng: “Vào nơi này, hết thảy những chuyện trước kia, phải quên đi….”

Bước chân Oản Oản hơi khựng lại, thấp giọng thưa vâng, rồi sau đó vững vàng đi đến cửa, Tử Hộ cũng cúi đầu, khom người đứng lên, xoay người theo sau Oản Oản.

“Phu nhân…” dõi theo bóng lưng Oản Oản biến mất, Giang ma ma muốn nói lại thôi.

“Chúng ta đã vào chốn này, không thể mềm lòng.” Phụ nhân phất phất tay, hai nha đầu trang điểm bên cạnh lập tức buông vật dụng trong tay, quỳ người cúi chào, tiếp theo bước xuống sạp, rút lui rời đi, thuận tay buông rèm cửa xuống.

“Nhưng đáng tiếc, là một đứa bé ngoan.” Giang ma ma thương tiếc nói.

“Nếu là một đứa thức thời, yên tâm, biết giữ bổn phận, ta sẽ không bạc đãi.” Phụ nhân câu môi, ngắm nhìn gương mặt vẫn còn dư lại nét thướt tha thùy mị, nhẹ giọng nói.

Oản Oản trở về phòng mình, rất nhanh, Tử Hộ liền dẫn người bưng đồ ăn sáng tới. Ẩm thực của nơi này vẫn rất lạc hậu, ngoại trừ chưng hấp, thì là luộc nấu, rất ít có món xào, nếu có thì cũng dùng toàn mỡ lợn, thịt nhiều hơn rau, khó tránh khỏi béo ngậy, cũng may Oản Oản tới nơi này đã hơn nửa năm, cái gì nên thích ứng thì cũng đã thích ứng được đa phần. Nhưng duy chỉ có việc quỳ ăn cơm mà còn phải là ăn tại trên giường, thường khiến cho nàng đau đầu.

Mấy đời trước của nàng phần lớn đều ở cổ đại, nhưng cũng không có triều đại nào na ná như đời Hán Đường này, mà phần lớn đều là triều Minh sau này, có bàn có ghế, kiếp trước thì càng không cần phải nói, thời hiện đại cực kỳ tiện lợi. Bất quá, Oản Oản cũng chú ý tới, nơi này dù sao cũng là nơi không có trong lịch sử, ít nhất nàng cũng chưa từng nghe qua Trung Quốc cổ đại có quốc gia nào tên là nước Thần, nước Khởi. Nhưng vô luận như thế nào, nàng đã đến đây rồi, chỉ cần không chết, cái gì cũng không quan hệ tới nàng.

“Cô nương, dùng xong rồi?” Tử Hộ đứng một bên, thấy Oản Oản ăn đã được kha khá, liền tiến lên hỏi.

“Ừ, dọn đi.”

“Thưởng cho họ ạ?” Tử Hộ vẫy Quất Diệp và Đào Diệp tiến vào, quay đầu hỏi.

“Thưởng đi.” Oản Oản không không quan tâm nói, đây là quy củ trong lâu, mình không ăn, có thể thưởng lại cho hạ nhân, coi như là thu mua lòng người, đương nhiên, đãi ngộ này cũng phải là được sủng ái mới có, bằng không bản thân ăn không đủ no, thì lấy cái gì thưởng người khác.

Quả nhiên, Quất Diệpvà Đào Diệp lập tức vui sướng, những tiểu nha đầu như các nàng, mỗi ngày trừ bỏ được phát một chút mì bột gạo, những món khác hầu như đều không có, chỉ phải ngóng trông được rơi vào tay chủ tử tốt một chút, để lại cho chút cơm thừa canh cặn, so với những người hơn tuổi ăn cũng nhiều hơn.

Oản Oản không nhìn những ánh mắt cảm kích này, nàng bất quá chỉ là thuận nước giong thuyền mà thôi, huống chi những cái gọi là cảm kích này, chẳng qua cũng chỉ là dệt hoa trên gấm, nếu như nàng thất thế, sợ là không ai nguyện ý đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Không chút hình tượng nhoài người nằm trên giường ấm, theo thói quen lại dùng tay che lại ánh mặt trời ngoài cửa sổ, tuy rằng nàng không nhìn rõ gương mặt mình lắm, nhưng nàng tự thấy da thịt của bản thân khác với người thường, trắng nõn non mềm, có hơi trong suốt, ví như hiện tại, dưới ánh mặt trời, nhìn như thủy tinh…

“Thật sự là một ưu điểm tốt để làm trong nghề này a….” Oản Oản nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Cô nương nói gì ạ?” Tử Hộ vén vạt áo, ngồi quỳ ở bên giường chuẩn bị tấm phản lót, không nghe rõ.

“Không có gì, buổi chiều… có phải sư phụ đến đúng không?.” Oản Oản thu tay lại, ánh mặt trời lập tức chiếu lên mặt, khiến nàng không thích ứng mà nheo mắt lại.

“Dạ, cô nương phải bắt đầu học múa.” Tử Hộ cúi đầu nói, lúng túng nhìn Oản Oản, ở nước Thần, con cái trong gia đình tử tế thường không học múa, mà phần lớn là những nữ tử có thân phận nhạc tịch(1), còn những quan kỹ như Oản Oản, ngay cả nhạc tịch cũng không bằng, là thân phận tiện tịch (2) đến chết cũng không bỏ được.

1. nhạc tịch: một chế độ tầng lớp bắt đầu từ cuối thời Bắc Ngụy đến đầu những năm Ung Chính thời Thanh, ý chỉ những thê nữ của tội nhân, tù binh… được nhập vào danh sách tầng lớp hạ lưu, làm công việc múa hát mua vui cho thế gian, bị XH kỳ thị và áp chế.

2. tiện tịch: một loại tầng lớp XH, chỉ những người thân phận thấp hèn, không thuộc sĩ – nông – công – thương, tiện tịch được truyền qua nhiều thế hệ, không thể thay đổi.

“Ờ.” Oản Oản đối với việc này cũng thấy không có gì, nếu nàng có lòng tự trọng mạnh mẽ, đã sớm kết thúc ở chín kiếp trước rồi, nói trắng ra là, chỉ cần có thể sống, muốn nàng làm gì cũng được, huống chi nàng đã sớm nghĩ ra đối sách, từ xưa tới nay, trong kỹ viện, phu nhân chính là nhất, chỉ cần nghe lời khiến bà hài lòng, tương lai cho dù nàng không thể bán đi, phu nhân cũng không làm khó nàng, lại nói, nàng cũng có thể để giành chút vốn riêng, cho dù đến cuối đời không có người chăm nom săn sóc, cũng không lo đói chết. Nếu phu nhân còn có thể có vài phần thiện tâm, nàng còn có thể được chia ít tiền, đó chính là kết quả tốt nhất rồi.

“Này, Tử Hộ, bên kia đường là nơi nào vậy?” Oản Oản chợt loạt xoạt xoay người đứng lên, xuống giường, đến bên cửa sổ, mấy ngày nay nàng vẫn luôn suy nghĩ đến vấn đề này, trước khi đến căn phòng này, nàng vẫn luôn ở tại Trường Phương trai, là nơi nuôi dưỡng những kỹ nữ lúc còn là “chim non”, mấy người chen chúc tại một chỗ, còn có người trông giữ, hoàn toàn không biết được cảnh vật xung quanh ra sao. Mà trước khi trở thành quan kỹ, nàng vẫn là Nhị cô nương của phủ Vũ Vệ tướng quân, hơn nửa năm sống trong nơm nớp lo sợ, sợ bị người nhìn ra sơ hở mình là người xuyên không, đừng nói tới đi chơi, ngay cả phụ thân cũng rất ít gặp qua. Nàng chỉ biết là, đây là nơi xa hoa nổi tiếng vung tiền của đô thành, có một cái tên thường gọi là phố Hoa.

“Nơi đó à…” Tử Hộ đến cạnh Oản Oản, phóng mắt nhìn qua, cạnh Lâm Hà Viện là một con đường rộng lớn, mà nơi Oản Oản hỏi, chính là nơi bên kia đường, phong cách kiến trúc đơn giản hơn, ngược lại có vài phần phong lưu thanh nhã, hoàn toàn khác xa với tòa nhà bên này, nơi này của các nàng, hiển nhiên là ám hương son phấn quá nặng.

“Là ‘nam viện’, bên ngoài cũng gọi là Thượng Hoa Viện.” Tử Hộ quay đầu liếc nhìn Oản Oản một cái, sợ Oản Oản tuổi còn nhỏ, không biết rõ, lại bổ sung thêm: “Giống như nữ nhân đi tiếp khách, có cả nam nhân…. ừm, cũng tiếp khách.”

Oản Oản gật gật đầu, không hỏi lại, tất nhiên là nàng hiểu ý Tử Hộ, phố Hoa dùng một con đường lớn ngăn cách, một bên là “Nam viện”, một bên là “Nữ viện”, “Nam viện” thì trước đây nàng không biết, nhưng “Nữ viện” thì trước đây đã nghe ma ma nói qua, tất cả kỹ lâu đều gọi chung là Yên Chi Viện. Quả nhiên xã hội phân chia thật rõ ràng, nữ kỹ nam quan không thiếu một cái nào, thật là biết hưởng thụ.

Buổi chiều trôi qua rất nhanh, đối với việc nhảy múa, Oản Oản coi như cũng hiểu biết một chút, ít nhất nàng cũng đủ tư cách, lão sư tựa hồ cũng thật hài lòng, chỉ bảo nàng nên tự luyện tập một chút, ba ngày sau lại đến. Phu nhân đối với lần này cũng có biểu hiện hài lòng, thậm chí còn đặc biệt cho phép Oản Oản buổi tối có thể đi dạo chung quanh, đương nhiên, bên cạnh phải có Tử Hộ đi cùng.

Kỳ thật, Oản Oản cũng không hiểu biết nhiều lắm về Tử Hộ, chỉ biết khoảng một tuần trước, nữ tử này đột nhiên xuất hiện tại Trường Phương trai, cách ăn mặc cho thấy là người chưa lấy chồng, đại khái hơn 20 tuổi, cũng coi như gái lỡ thì, nói rõ là phu nhân sai đến hầu hạ nàng, liền giữ lại, rồi sau này cùng đến Lâm Hà viện, vả lại, nàng với nàng ta thật sự không quen biết, cùng lắm là nàng xem nàng ta là quản gia, cho là người giám thị thôi.

Màn đêm buông xuống, trong lâu bắt đầu hoạt động, Lâm Hà viện không giống Trường Phương trai, nơi này đều là những nữ đào kép được sủng ái, khách không nhiều lắm, nhưng là một nơi rất tinh quý, khen thưởng đều bằng kim đậu (vàng nhỏ như hạt đậu phộng), dạo một vòng cũng gom được non nửa vốc tay a.

Oản Oản ở tại tầng hai, ngoài nàng ra còn có hồng bài cực kỳ có tiếng trong lâu, không dễ dàng đi tiếp khách, cho dù có tiếp khách, cũng không có ít khách nhân là thuê một phòng ngủ riêng, ít có khách là tới để ngủ lại chung phòng với cô nương, cũng trách Oản Oản không được may mắn, nàng mới dọn đến không lâu, gian cách vách liền có người ngủ lại mấy đêm, ầm ỹ khiến nàng ngủ không yên.


Trang 1/5: 1 2 3 4 5

, , ,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Lời khuyên cuộc sống

1. Tôi yêu em không phải vì em là ai mà là vì tôi là ai khi tôi ởcùng với em 2. Không ai đáng để em khóc và người xứng đáng thì chắcchắn không bao giờ làm cho em phải rơi lệ 3....

Đừng do dự…

ĐỪNG NÊN DO DỰ TRONG TÌNH YÊU Nếu bạn yêu một ai đó, hãy nói cho người ấy biết. Đừng do dự, nếu không, bạn sẽ mất hết cơ hội. Bạn hãy đọc câu chuyện dưới đây và hãy đến bên người mà mình...

Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi

Giới thiệu Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy,...

Em yêu anh mù quáng

Lý trí em biết nhưng con tim em yêu anh và đã không suy nghĩ gì khác ngoài anh. Nhiều lần anh theo bạn bè đi chơi thiếu nợ, một mình em phải đứng ra lo nhưng vẫn không dám nói gì nhiều vì...

Người đàn ông thật sự yêu em!

Người đàn ông thật sự yêu em, là người… Ôm sẽ thật ấm áp, càu nhàu sẽ rất bực mình, ở gần thì ghét, ở xa em lại rất nhớ. Bát mì ăn dở không được để lãng phí, họ sẽ ăn nốt giùm...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền