Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Tuyết Yêu Thương
QR Code: Tuyết Yêu Thương

Tuyết Yêu Thương



score
Đánh giá: 4.5/5 - 1569 bình chọn
Truyện teen

Chương 1​

Ads Sau 5 tháng ôn thi cật lực, tuyêt giao với smartphone và máy tính, đã mấy ngày trời Phương Nguyên chỉ chùm chăn ôm lap trong phòng, đắm đuối theo sát từng cảnh quay trong bộ phim tình cảm XX đang hot của điện ảnh Hoa Ngữ. Bất ngờ, cô tung chăn ngước lên trời ánh mắt đầy mãn nguyện.

– Mẹ…

– Con đỗ đại học rồi sao? – mẹ tròn mắt nhìn ngơ ngác

– Mẹ, đó là chuyện quá hiển nhiên rồi chỉ là ko bít thủ khoa hay á khoa thôi

– Con bé tự cao tự đại này…mày làm ơn trở lại mặt đất cho mẹ nhờ- mẹ ấn nhẹ trán cô con gái ngã lật ngửa ra sau

– Mẹ, sao mẹ có thể không tin con gái được nhỉ?…nhưng mà không sao, hôm nay con đã gặp được người đàn ông mà con đã tìm kiếm bây lâu.

Mẹ thở dài: “lại xem phim rồi mơ mộng nữa đây mà, mẹ mặc xác con, lần này con tự lo đi , đã sắp thành sinh viên rồi phải tự lập đi.”

– Mẹ…. – Phương Nguyên ngơ ngác rồi trấn tĩnh lại ngay- không sao hết, mình nhất định sang Trung Quốc gặp ảnh mới được.

Chú thích:

Ý tưởng lớn làm sao có thể thiếu đồng minh tin cậy được, Phương Nguyên và Hoàng Anh là bạn tâm đầu ý hợp suốt 3 năm cấp 3 hiện đang là admin cho một số trang fanpage của idol Hàn và idol Hoa ngữ.

Hoàng Anh đang chăm chỉ cập nhật fanpage thì điện thoại reo inh ỏi:

– Alo

– Muội muội, muội có muốn cùng ta chu du một lần đến vùng đất gặp oppa không?- đầu dây bên kia vang lên giọng nói ngọt ngào nũng nịu.

– Thôi đi cô nương, có chuyện gì mau thành thật khai báo đi

– Ta có một kế hoạch …

* * *

Ngay sau đó, Phương Nguyên và Hoàng Anh bắt đầu tham gia một vài khóa học tiếng học kĩ năng, theo sát lịch trình hoạt động của thần tượng, tích cực giao tiếp với người nước ngoài để rèn cách nói chuyện cho phát âm đúng với tiếng người bản ngữ.

Hoàng Anh làm admin cho fanpage nên đã quen nhìn chữ tiếng Trung nhưng lại không quen giao tiếp nên cũng cần rèn luyện thêm còn tiểu thư Phương Nguyên thì … Một ngày tháng 7 đẹp trời sau khi đăng status kết quả thi lên facebook, Phương Nguyên nhận được một cuộc điện thoại từ nước ngoài:

-alo, Phương Nguyên phải không?

– Chị Đình Quyên

– vẫn còn nhận ra giọng chị sao? thế nào tân sinh viên, có vui không?

– Em nhớ chị muốn chết đây, chị đi lâu như vậy mà mất tích luôn, không liên lạc gì với mọi người cả.Nhất là bác gái, bác rất lo cho chị đấy.

– Chị biết chứ, gần đây công việc hơi bận do chị mới chuyển công tác

– Chị chuyển công tác, công việc trước kia không ổn sao ạ?

– không, là giám đốc tập đoàn chuyển chị sang phụ trách tài vụ bên công ty con giải trí, công ty giải trí Tân thị.

Phương Nguyên thì thầm,:”Tân Thị?Công ty giải trí? Đó chẳng phải là công ty đại diện của Hàn Phong sao?”

– Phương Nguyên, em còn nghe máy ko?

– …à, còn ạ. -Phương Nguyên cười thầm.

– Mùa hè này chắc cũng không thể làm gì ngoài việc chờ giấy gọi cả. e có muốn sang…

– Em đương nhiên muốn sang chơi với chị rồi. em sẽ thưa lại với bố mẹ. có chị chăm sóc, bố mẹ em còn gì phải lo lắng nữa chứ. Em sẽ lập tức đi thông báo với bố mẹ ngay.

– Được rồi, không cần vội đâu

Đình Quyên chỉ nghe tiếng tút tút kéo dài “ làm gì mà mau lẹ vậy chứ, chả lẽ con bé có âm mưu gì?” Cô cười nhạt rồi cúp máy.
Chương 2​

Ads Nhờ tài thuyết phục, 10 ngày sau Phương Nguyên và Hoàng Anh đã có mặt tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Hai người nhanh chóng được Đình Quyên đón về nhà, sau khi giải quyết vấn đề với dạ dày, 2 người ngủ liền một giấc đến 2h chiều theo giờ Trung Quốc.

Ngày ngày trôi qua, do công việc tại công ty giải trí khá bận rộn, phải đến cuối tuần , Đình Quyên mới có thời gian dẫn hai em gái nhỏ đi chơi, nhân tiện cũng xin cho Phương Nguyên và Hoàng Anh vào làm trong một tiệm cà phê mới mở của một người bạn nằm gần tập đoàn Tân thị, trung tâm thành phố nhưng khá yên tĩnh và an toàn.

Chủ tiệm cũng là người Việt, nên rất thân thiện, hơn nữa biết 2 cô gái xinh đẹp biết tiếng Trung nên lại càng thêm phần an tâm. Do là người quen, tiệm cũng được giám sát 24/24 nhờ cctv nên chủ tiệm thường ít khi xuất hiện, chỉ đến để kiểm tra đột xuất, quyết toán thu chi và vào những ngày 2 cô gái xin nghỉ .

Công việc khá đơn giản, thỉnh thoảng 2 cô gái còn lén quảng cáo món ăn Việt Nam và một vài loại bánh kem tự làm từ nguyên liệu có sẵn trong cửa hàng. Có một vị khách mà hầu như đến rất thường xuyên, anh ăn mặc khá giản dị, sơ mi trắng thanh lịch, quần jeans, giày thể thao khỏe khoắn, đặc biệt là lúc nào cũng mang mũ và đeo kính râm và luôn ngồi cùng một vị trí, trong căn phòng trên tầng có lối đi tắt lên, có không gian mở có thể theo dõi được thế giới bên ngoài. Anh ta ngồi đó trên chiếc sofa, nghe bản nhạc của anh ta, đắm chìm vào thế giới của riêng anh ta. Phương Nguyên đã nhìn ngắm anh ta hồi lâu nhưng lại không dám lại gần vì chủ tiệm đã đã dặn dò là không nên làm phiền vị khách đặc biệt này.

– ê, cậu đang nhìn gì mà chăm chú thế?- Hoàng Anh làm Phương Nguyên giật mình.

– Tớ chỉ muốn hỏi anh ta một câu thôi nhưng mà mình đường đột ra hỏi sẽ làm phiền anh ta mất

– Nếu cậu đã thèm muốn tới độ không dứt mắt ra được thì mau hỏi đi. Dù sao khu vực riêng tư của riêng anh ta không có cctv ông chủ sẽ không biết đâu.

Phương Nguyên nghĩ thầm: ‘Đúng rồi, chỉ là một câu hỏi đâu có hại đến ai, ông chủ cũng không có chứng cứ bắt bẻ mình được”.

Phương Nguyên nhẹ nhàng mở tủ lấy ra một cái bánh hoa quả mà sáng nay cô mới tỉ mỉ làm được uyển chuyển bước đến chỗ chàng trai vẫn đang trầm tư.

– Xin chào anh…- Phương Nguyên cất tiếng chào dịu dàng và chờ đợi sự đáp lại

Mất 20s chàng trai mới nhận ra sự hiện diện của cô gái ở trước mặt anh. Anh ôn tồn đáp, một giọng nam trầm ấm nhẹ nhàng,

– có chuyện gì không?- khuân mặt ngước lên lạnh lùng vô cảm như lôi cuốn dụ dỗ như đang cứa vào trái tim còn đang non nớt của cô gái nhỏ đang hừng hực khí thế đi tìm đáp án cho câu hỏi của mình. Nét mặt băng giá của chàng trai đã làm tắt lịm ham muốn của cô gái chăng?

– Cửa hàng chúng tôi vừa ra mẫu bánh mới, anh có thể nếm thử và cho tôi ý kiến không ạ.- Phương Nguyên nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ấm áp sau những ngày đông giá rét, giọng nói ngây thơ, giăng bẫy người nghe.

Thấy anh còn đang lưỡng lự nhìn cô chằm chằm, cô tiếp lời: “ Anh yên tâm, đây là sản phẩm tiếp thị tuyệt đối không tính hóa đơn cho anh đâu”.

Cô đưa ra tuyệt chiêu cuối cùng , quyết định thắng thua: Chớp mắt định mệnh. Chỉ là một chi tiết nhỏ thôi nhưng cũng không thể bỏ qua, sưa nay đàn ông luôn bị đắm say bởi những cái chớp mắt thần tiên của phụ nữ nên một trong những tuyệt chiêu chinh phục này không thể thiếu chớp mắt nghệ thuật được. Đây đều là tuyệt chiêu kể cả bẩm sinh lẫn cô phải học hỏi bao lâu mới có được đăng cấp này đâu thể để cái bộ dạng lạnh ngắt của anh đánh gục được. Anh ho nhẹ thành tiếng: “được”.Anh nhẹ nhàng đưa thià vào miệng vừa nhâm nhi vừa suy nghĩ.

– Có hợp khẩu vị của anh không?

– ừm …sử dụng loại kem này rất phù hợp, vị hoa quả kết hợp cũng rất tốt nữa. Còn chuyện gì nữa không?- Anh mỉm cười tinh nghịch.

Nụ cười đó ấm áp quá, trẻ con, tinh nghịch, không phải vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ kia nữa. Ngụy trang, lẽ nào anh ta muốn tạo vỏ bọc để không ai dám đến gần anh ta. Nhưng tại sao lại phải ngụy trang? Khoan đã, nụ cười đó, hình như đã thấy ở đâu, bộ nhớ của mình sao lại không nhớ nổi, chả lẽ bị nụ cười của anh ta làm cho mê muội rồi. Không được Phương Nguyên mau tình lại đi, sao lại thẫn thờ mất mặt thế này?

– Cô bé, cô bé à…

– Dạ vâng… có chuyện gì không anh?- Phương Nguyên bây giờ mới định thần lại

– Có thể lấy thêm cô anh một hộp bánh vừa rồi không?

– Có ngay- Phương Nguyên đáp lại bằng một nụ cười tinh nghịch không kém.

Chàng trai thanh toán rồi nhanh chóng rời tiệm cà phê bằng lối riêng. Phương Nguyên ngơ ngác nhìn theo sau.Cánh cửa đơn đóng lại, chợt một bóng người nho nhỏ vụt theo sau: “ chờ đã”. Phương Nguyên hấp tấp chạy theo sau,chân nọ díu vào chân kia mà té lên người chàng thanh niên. Chàng trai không nói gì chỉ nhẹ nhàng đỡ cô xuống mặt đất ra khỏi bậc thang nhỏ hẹp: “có chuyện gì không cô bé?”

Phương Nguyên lại tiếp tục đắm đuối trong vẻ đẹp của chàng trai.Chàng trai cất tiếng đùa: “ nếu em còn định tiếp tục nhìn anh như thế thì anh sẽ không dám đến đây nữa đâu?” nụ cười ranh mãnh như anh đã biết trước cô định hỏi gì?

– Anh mua mắt kính đó ở đâu không? Nó đẹp quá chừng à? – Cô bé đưa mắt tròn xoe như đang trêu anh đã dự tính sai hoàn toàn rồi.

* * *

Cuộc trò chuyện kết thúc chàng trai lên xe đi thẳng ra đường lớn, cô gái nhỏ nhìn theo cười tinh nghịch.

Hoàng Anh đã chờ sẵn trong quầy, tra khảo: “ tại sao cậu lại hỏi anh ta như vậy, rảnh quá sinh nông nổi à?”

Phương Nguyên nằm dài trên ghế sofa nơi chàng thanh niên vừa ngồi nhâm nhi miếng bánh ngửa đầu dựa vào sofa cười mãn nguyện: “ Phương Nguyên tớ đây trước giờ chưa làm chuyện vô ích bao giờ. Tớ hỏi như vậy chỉ để xác minh thôi.”

– Xác minh? Chả lẽ cậu định mua chiếc kính đó thật? chả lẽ nhìn anh ta hoài cậu cũng bị lây bệnh đeo kính râm trong nhà của anh ta rồi.

– Tiểu muội ngốc của tỉ, muội làm ơn dùng não trái tưởng tưởng , não phải suy luận giùm tỉ đi. Cái kính đó là kính của ai?

Hoàng Anh chống cằm suy nghĩ, Phương Nguyên vẫn thản nhiên hãnh diện với trí thông minh của mình.

– Chả lẽ đó chính là cái kính xuất hiện hồi tuần trước trên weibo của Hàn Phong, anh ta … không lẽ nào lại là Hàn Phong?

– Sao lại không thể?

– Vậy sao cậu biết chắc anh ta là Hàn Phong?- Hoàng Anh hỏi vặn lại

– Tớ nhìn chằm chằm anh ta ở cự li mắt cách mắt chưa đến 15cm, cậu nghĩ tớ có thể nhìn nhầm không, hơn nữa, cái kính đó trong giới nghệ sĩ chắc chắn không hiếm, nhưng người thích hàng độc như anh ta sẽ không thích mua hàng fake đâu. Mà đối chiếu với những gì anh ta chia sẽ trên weibo với những gì anh ta nói với tớ thì anh ta 99% là Hàn Phong.

– Thì ra cậu lại mưu mô như thế, tớ đây xin bái phục

– Ái dà…không cần khách khí. Nhưng mà không thể phủ nhận là tớ quá thông minh được… hahaha- Phương Nguyên cười đắc chí

– Cậu bớt tự sướng cho tớ nhờ được không đây – hai người bắt đầu đùa nghịch.

* * *

Bên cửa sổ, Hàn Phong đang ngồi dựa lưng thả hồn theo dòng người đang hối hả xuôi ngược. Trợ lý của anh, Lý Minh đẩy cửa bước vào: “ Hôm nay anh không ra ngoài sao? anh đang nghĩ gì mà chăm chú quá vậy?”

Hàn Phong cười nhạt: “không có gì, chỉ là một chuyện thú vị thôi”.

– thật sao, có thể kể em nghe không?

– Với em thì nó lại chẳng có ý nghĩa gì đâu nhóc ạ- Hàn Phong xoa đầu Lý Minh rồi ngả người xuống sofa- có chuyện gì không nhóc?

– Vì em nhớ anh mà –‘ôm ấp’

– Nói nhanh đi tối nay anh còn có hẹn nữa.- Hàn Phong gỡ tay Lý Minh ra.

– Gần đây, scandal tình yêu của anh nhiều quá, fan đang lên tiếng là anh không quan tâm như trước nữa. Hơn nữa, phim mới của anh cũng chuẩn bị quay rồi, album cũng sắp phát hành, công ty đề nghị anh có một buổi off fan. Để tăng thêm cho fan độ thân thiết thì em nghĩ nên tuyển cộng tác viên cho dự án phim này.Anh thấy thế nào?

– Anh không vấn đề gì. Nếu hết chuyện rồi thì lát về khóa cửa giùm anh, anh còn có việc. Hàn Phong vỗ vai Lý Minh rồi cầm chìa khóa đi thẳng ra cửa.

Lý Minh lầm bẩm đằng sau buồn rầu : “sao lúc nào em cũng phải khóa cửa cho anh đi chơi vậy?” (thở dài)
Chương 3

Ads Nắng sớm xuyên qua tấm kính phòng ngủ, đánh thức cô công chúa ngủ quên bừng tỉnh, Phương Nguyên tỉnh dậy toan bước xuống giường thì thấy Hàn Phong ngủ gục cạnh cô : “ anh đã ở cạnh tôi suốt đêm qua sao? chắc là anh mệt lắm rồi!” Phương Nguyên vuốt nhẹ nên mái tóc chàng hoàng tử đang ngủ gật: “ lúc ngủ gật cũng khiến người khác mê hoặc rồi. nếu đã tận tình như thế thì mình cũng nên thể hiện chút chứ!”

* * *

Hàn Phong tỉnh dậy, không thấy người đâu , cuống quýt: “ Phương Nguyên, cô đâu rồi?”

– Hàn Phong, anh dậy rồi à, mau chuẩn bị ra ăn sáng đi. Anh giúp tôi đánh thức 2 người họ nhé- Phương Nguyên gượng cười, giọng thều thào yếu ớt

Hàn Phong nóng giận: “ cô nên nằm nghỉ nhiều hơn, sức khỏe cô vẫn chưa hồi phục hẳn mà.”

– Tôi đã đỡ hơn rồi, hơn nữa vận động sẽ giúp cơ thể hồi phục nhanh hơn. Đồ ăn để nguội sẽ không còn ngon nữa đâu.mau ăn thôi.- Phương Nguyên trấn an.

* * *

Phương Nguyên ở lại nhà của Hàn Phong vài ngày dưỡng bệnh do Đình Quyên vẫn chưa về. Cô mở ngăn kéo tủ dưới chỗ để ti vi tìm được quyển album từ khi còn nhỏ của Hàn Phong.: “ Hàn Phong, sinh ngày…. không phải là tuần sau sao?”

Phương Nguyên lật dở các trang tiếp theo của quyển album chăm chú xem: “ đáng yêu quá, dễ thương quá,… lạ thật sao lại không có lấy một tấm ảnh gia đình nào, lạ thật đấy?”

* * *

Lý Minh đang tắm nắng bên bể bơi trong căn hộ thì điện thoại đổ chuông liên hồi: “đươc ….được… tôi sẽ xem lại lịch rồi liên hệ lại. cảm ơn”.- Lý Minh trả lời gấp gáp

– Lý Minh có chuyện gì vậy? ăn dưa đi- Phương Nguyên nhẹ nhàng

– Không có gì. Chỉ là fan muốn chúc mừng sinh nhật Hàn Phong thôi, nhờ tôi xem lại lịch xem có gặp tặng quà anh ấy được không?

– Là sinh nhật Hàn Phong vào tuần sau phải không?

– Đúng vậy

– Lý Minh, tôi có việc này không biết có nên nói với anh không?

– Cô đừng ngại. chúng ta cũng coi như bạn rồi. có gì cô cứ nói đi.

– Thật ra… tôi đã lén xem quyển album của Hàn Phong. Anh đừng nói với anh ấy nhé

– Chuyện đấy cũng không phải chuyện gì to tát, cô yên tâm đi

– Tôi còn một chuyện thắc mắc nữa. Tại sao Hàn Phong không có tấm ảnh gia đình nào vậy?

– Chuyện này…Anh ấy trước giờ chỉ có một người dì chăm sóc anh ấy. anh ấy cũng chưa từng nhắc đến gia đình. Vì vậy, chuyện gia đình Hàn Phong trước giờ cũng là điều cấm kị không được hỏi đến. Đây là vấn đề nhạy cảm, cô đừng nhắc đến trước mặt anh ấy.

– Tôi nhớ rồi. sẽ tuyệt đối bí mật với anh ấy. ăn dưa thôi- hai người chuyển chủ đề khác rồi lại cười đùa vui vẻ.

* * *

Ngày sinh nhật Hàn Phong, Phương Nguyên âm thầm tìm thông tin về sở thích của anh lên menu món ăn, thiết kế bánh sinh nhật. Sáng sớm, cô đã dậy đi chợ mua đủ nguyên liệu chuẩn bị sinh nhật cho Hàn Phong.

– Lý Minh,mọi người đang ở phim trường sao? tôi có chuyện muốn hỏi anh?

– Cô nói đi

– Lịch trình của mọi người mấy giờ tôi nay kết thúc, hôm nay là sinh nhật Hàn Phong, tôi muốn làm một bất ngờ cho anh ấy.

– Uh, khoảng 6h là hoàn thành rồi, khoảng 7h chúng tôi sẽ về đến nhà.

– Vậy anh giữ bí mật nhé, tôi định chuẩn bị một bữa cơm gia đình chúng ta cùng đón sinh nhật với anh ấy. tôi muốn làm anh ấy bất ngờ.

Hàn Phong trong phim trường nói vọng tới: “ Lý Minh, cậu còn làm gì vậy? mau qua đây giúp một tay đi”.

– Tôi đến ngay đây- Lý Minh vội đáp- Phương Nguyên gặp cô ở nhà nhé, bây giờ tôi có việc rồi.

– Vậy gặp lại anh sau.

* * *

Hàn Phong chúc mừng sinh nhật với ekip làm phim tại phim trường rồi về thẳng nhà mang theo rất nhiều quà tặng của fan. Lý Minh để một mình Hàn Phong cất xe vào bãi đỗ xe, Lý Minh và Hoàng Anh lên nhà trước để gây bất ngờ cho Hàn Phong.

Hàn Phong vừa mở cửa vào nhà: “phụt, happy birthday to you, happy birthday, happy birthday, happy birthday to you. Chúc mừng sinh nhật anh, Hàn Phong”- mọi người đồng thanh

Hàn Phong mỉm cười dịu dàng,: “ cảm ơn mọi người”

Phương Nguyên bưng ra một chiếc bánh ga tô được thiết kế vô cùng độc đáo, đảm bảo có một không hai do cô tự tay thiết kế với haimauf chủ đạo là đỏ và đen, kết hợp giữa chocolate và hoa quả tươi, nhìn vào khiến người ta mê mẩn không nỡ ăn rồi. Bên trên là 6 cây nến tượng trưng cho 26 tuổi là tuổi của Hàn Phong.

Hàn Phong vừa nhìn thấy chiếc bánh đã mỉm cười tinh quái, Phương Nguyên bưng chiếc bánh đứng trước mặt Hàn Phong, hai mắt nhìn nhau đắm đuối, dưới ánh nến lại càng lung ling,cảm động hơn: “ Hàn Phong, chúc mừng sinh nhật anh, nến sắp cháy hết rồi, anh mau ước đi”.

Hàn Phong nhắm mắt lại, hai tay đỡ lấy chiếc bánh rồi ước( chắc là vậy mà cũng có lẽ là giả vờ). Hàn Phong mở mắt ra mỉm cười thánh thiện: “cảm ơn mọi người”.

Hoàng Anh nhanh nhảu: “Hàn Phong, hôm nay anh phải đặc biệt cảm ơn Phương Nguyên, cô ấy một mình tìm hiểu, lên kế hoạch chuẩn bị tất cả, đã vất vả mấy ngày hôm nay rồi.”

Hàn Phong đưa nhìn mắt nhìn Phương Nguyên đầy biết ơn.

Phương Nguyên liền gàn đi: “ mọi người mau nhập tiệc thôi, đồ ăn sắp nguội hết rồi”.

Bốn người vừa ăn vừa cười nói vui vẻ. Lý Minh và Hoàng Anh nhận nhiệm vụ thu dọn chiến trường. Họ vui đùa đến khuya, rồi mới chịu ngủ.

* * *

Cảnh đêm Bắc Kinh yên tĩnh đáng yêu đến lạ lùng. Chàng trai ưu tú ngồi ôm cây đàn ngồi bên hồ nước thả hồn trong từng giai điệu.Trông anh như chàng lãng tử trong những vần thơ của Lorca, ngao du trên yên ngựa giữa thảo nguyên Tây Ba Nha dưới ánh trắng lấp lánh ánh thơ.

Nàng công chúa đi lạc ,khiến cho bức tranh lãng mạn càng thêm sinh động: “ Anh đang sang tác bài hát sao?”

– Tôi làm cô thức giấc sao?- Hàn Phong giật mình

– Không có. Là tôi không ngủ được thôi.- Phương Nguyên mỉm cười dịu dàng

– Hôm nay … thực sự cảm ơn cô

– Không có gì. Tôi cũng chỉ muốn cảm ơn anh vì lúc tôi ốm anh đã chăm sóc tôi mà thôi

– Thực sự… chỉ để cảm ơn thôi sao- Hàn Phong nhìn thẳng vào mắt Phương Nguyên vẻ dò xét

Phương Nguyên nhấp một ngụm nước rồi nhìn về phía hồ bơi lảng tránh ánh mắt của Hàn Phong: “ cảm ơn, có thể cho tôi xem qua không… tôi không hiểu nhạc điệu cho lắm, anh hát thử cho tôi nghe đi”

Âm thanh rung động của cây đàn ghi ta cùng giọng hát truyền cảm của Hàn Phong vang lên len sâu vào trái tim cô công chúa nhỏ. Ánh trăng soi bóng hai người xuống hồ nước dập dềnh sóng nước. họ cứ ngồi như vậy, thật lâu, thật lâu…
Chương 4

Ads Tại phòng họp số 5, công ty giải trí Tân Thị, Lý Minh đã có mặt từ sớm để đón các cộng tác viên. Vì tình yêu dành cho thần tượng mà không fan nào tới muộn, quả là có sức mạnh phi thường mà.

Lý Minh chững chạc nói:

– trước hết tôi xin chân thành cảm ơn sự tình nguyện hợp tác nay của các bạn. Trươc hết, tôi xin nói trước công việc sẽ tương đối vất vả. Mỗi người sẽ đảm nhận một nhiệm vụ mà tôi căn cứ vào năng lực và sở trường mà các bạn đã khai trong phiếu đăng kí.( Hi vọng là không bạn nào khai man)

– 5 bạn sau đây sẽ hoạt động tại phim trường : Tinh Tinh, A Mẫn, Uyển Linh, Tố Tố, Tiểu Thanh. oàng Anh sẽ lo về phần fanpage, bạn là admin nên chắc rõ công việc rồi phải không? Phương Nguyên, bạn sẽ lo mảng trang phục cho Hàn Phong ( tôi thật sự không thể ưng được phong cách thời trang giạn dĩ của anh ấy), tôi chọn bạn vì bạn đã có từng đạt giải thiết kế trẻ tài năng rồi…Bây giờ tôi sẽ phát cho các bạn thẻ ra vào công ty. Khoảng 11h chúng ta sẽ họp mặt dưới đại sảnh để đi liên hoan chúc hợp tác vui vẻ, được không ạ?


Trang 1/6: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Anh nhất định làm em yêu anh phần 1

CHAP 1: CÔ GÁI LẠNH LÙNG Hoàng Anh là một cô bé được sinh ra trong một gia đình đầm ấm hạnh phúc. Gia đình khá giả, bố mẹ yêu thương, chiều chuộng. Đến năm 13 tuổi, trong một tai nạn giao thông, mẹ...

Ngôi nhà đó có anh đẹp trai

Một buổi sáng thật mát mẻ và tươi đẹp , nó từ từ thức dậy, chạy đến cửa sổ để tung hai cánh cửa ra như mọi ngày! Đôi mắt nó thật thơ ngây, thật hồn nhiên đón ngày mới cũng như là một...

Biên giới…ngày…tháng…năm…

1. Quán bún chả Cái quán bún chả ấy nằm khuất sau đường lộ, gần mấy quầy mà bên ngoài bầy mấy cái đồ điện tử china còn bên trong bán cái mà ai cũng biết là cái gì Quán ngoài bún còn có...

Đứa Con Gái Độc Nhất Của Quỷ

Chương 1: Tỉnh giấc Địa giới là một vùng đất được bao phủ bởi màu đen và sự chết chóc..Ở đây không có cây cối hay loài vật nào có thể sinh trưởng và tồn tại.Tất cả là do nguồn không khí ở đây...

Này chớ làm loạn

Cô bị đồng nghiệp hãm hại, bị công ty cho nghỉ việc. Trong tình thế cấp bách, cô phải kiếm bằng được một người đàn ông để chứng minh bản thân trong sạch. Ai ngờ, cô gặp phải một tên vô lại… Nhận xét...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền