Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Võ Lâm Tình Sử
QR Code: Võ Lâm Tình Sử

Võ Lâm Tình Sử



score
Đánh giá: 4.5/5 - 11,663 bình chọn
Truyện kiếm hiệp

Chương 1: Hại Thân Vì Bữa Rượu

Hại Thân Vì Bữa Rượu

Trong một tửu điếm, thực khách rất đông và đang nói chuyện ồn ào.

Giữa khung cảnh huyên náo đó, chẳng ai thèm chú ý đến một chiếc bàn đặt trong góc khuất của tửu điếm. Bốn người ngồi nơi chiếc bàn đó, có vẻ như họ không thích ai để ý đến chuyện của mình nên mới chọn nơi kín đáo như vậy.

Đầu tiên là một đại hán trạc tứ tuần, tướng người cao lớn vận hoàng y, lưng đeo trường kiếm, khuôn mặt toát lên vẻ đoan chính.

Đối diện với đại hán là một lão nhân đã quá ngũ tuần, tay cầm cây trượng.

Mặc dầu đã già, nhưng mái tóc chỉ điểm sương. Cặp mắt thì liếc qua liếc lại, ánh mắt lộ vẻ gian xảo.

Theo sau lão nhân là hai chàng thiếu niên. Một người vận thanh y, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú. Trên môi của thiếu niên luôn nở một nụ cười và ít ai hiểu được chàng ta đang cười điều gì. Dáng vẻ chàng toát lên một cung cách phi phàm, chẳng hiểu sao lại đi chung với lão nhân kia.

Bên cạnh chàng thiếu niên bận thanh y là một thiếu niên khoác chiếc áo đen, khác với người thiếu niên bận thanh y, thiếu niên bận hắc y vẻ mặt nghiêm khắc. Tuy còn trẻ nhưng nhìn có vẻ giống một ông cụ.

Lão nhân quay qua hai người thanh niên và nói:

Hai ngươi hãy ra chợ mua sắm đồ dùng cần thiết để đem về núi. Ta và Lý đại hiệp có chuyện cần bàn.

Thì ra đại hán bận hoàng y là Lý Lương Hoàng, một đại hiệp nổi tiếng trên giang hồ. Không biết Lý Lương Hoàng đến tìm lão nhân này vì chuyện gì mà lại làm ra vẻ rất thần bí.

Hai thiếu niên bèn cúi đầu chào lão nhân và Lý đại hiệp rồi bước ra.

Ra đến bên ngoài, hắc y thiếu niên bèn hỏi chàng thanh y:

-Sư huynh, huynh nghĩ Lý Lương Hoàng đến tìm sư phụ có việc gì chăng?

-Chắc là đòi nợ nần gì đó, có thể là Lý Lương Hoàng muốn tìm lại món đồ gì đó. Trên giang hồ sư phụ nổi tiếng là thần thâu mà, chắc là lấy cái gì đó của Lý Lương Hoàng rồi. Hắn tên Hoàng mà, chắc vàng bạc nhiều, sư phụ ngứa tay nên ra chiêu rồi.

Thanh y thiếu niên nói về vấn đề đó nửa đùa nửa thật, lại thêm nụ cười trên môi thì khó có thể làm cho người ta tin hắn.

Đang đi trên đường, bất chợt hai sư huynh đệ nhìn thấy một cô gái nhan sắc tuy không đẹp gì lắm, nhưng cũng đủ làm cho người ta để ý.

Nhìn thấy cô gái đó thì tên hắc y đã mất đi cái vẻ nghiêm khắc, thay vào đó là nụ cười ra vẻ khoái trá vì vừa nghĩ ra một chuyện thật là hay. Hắn quay sang nói với sư huynh:

-Huynh có thấy cô gái áo trắng đó không?

Theo hướng tay của tên hắc y, thanh y thiếu niên có thể thấy một cô gái bận áo trắng. Gương mặt cô ta thật lạnh lùng, nhìn thoáng ai cũng có cảm giác cô ta không được hiền thục cho lắm, nếu không muốn nói là có vẻ đanh đá, dữ dằn.

Những người trên đường, ai thấy cô ta đi đến cũng liền tránh ra xa xa.

-Thấy, rồi sao?

-Lâu quá rồi huynh đệ mình chưa có uống rượu, giờ đệ cá với huynh, nếu ai thua thì trả tiền rượu.

-Cá như thế nào?

-Huynh làm thế nào mà cô ta hôn huynh một cái thì đệ chịu thua.

-Hô hô, đệ muốn hại chết huynh à? Đệ không biết cô gái đó là ai hay sao mà còn đưa huynh vào chỗ chết?

-Thì biết mới cá với huynh chớ.

Thì ra cô gái đó nổi tiếng giang hồ với ngoại hiệu «La Sát Tiên Tử». Chàng trai nào nghe tiếng cũng tránh xa, vì tính tình cô ta hỷ nộ bất thường mà lại hay ra tay đánh người vô cớ. Võ nghệ của nàng tuy không lấy gì làm cao, nhưng sư phụ và cha mẹ nàng là những người có bản lãnh kinh hồn, nên không ai dám chọc nàng.

Thanh y thiếu niên nói:

-Được rồi, đệ chuẩn bị tiền rượu đi.

Sau đó hắn đi chầm chậm, nhẹ nhàng tới sau lưng «La Sát Tiên Tử». Dù sao cũng là đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu nên khinh công của hắn khó làm cho người ta phát hiện.

Sau khi đã đứng ngay sau lưng nàng La Sát rồi, thì hắn lại la lên:

-Cô nương, đừng quay mặt qua đây nghen, đừng, đừng…

Phản ứng tự nhiên của con người là sẽ quay lại xem có chuyện gì xảy ra.

Giá mà hắn đừng la còn đỡ. Khi nghe tiếng la, thì nàng La Sát liền quay mặt lại.

Vì khoảng cách giữa chàng thanh y và cô gái quá gần, khi quay lại thì môi nàng đụng trúng ngay miệng hắn.

Hắn bèn la lên:

-Cô làm gì thế? Tại hạ đã nói là cô nương đừng quay lại mà, còn quay lại làm gì?

Dù nổi tiếng là «La Sát» nhưng cô gái cũng e thẹn qua cái chạm đó. Không biết mặt cô ta đỏ vì giận hay là vì e thẹn. Nàng La Sát bèn vung tay lên tát cho chàng thanh y một cái. Cái tát của cô gái đã nhanh, mà chàng thanh y chụp lại lại càng nhanh hơn.

-Ơ, cô nương đưa tay cho tại hạ làm gì thế? Chỗ này là chốn đông người, cô nương muốn tại hạ nắm tay cô nương sao? Tại hạ thiệt không dám, sư phụ tại hạ có dạy là ra đường nên cẩn thận, đừng có đụng nhằm nàng La Sát thì mệt.

Không biết nàng La Sát ra sao, nhưng tại hạ luôn đề phòng các cô gái. Xin lỗi, tại hạ không thể nắm tay cô nương được. Xin chào.

Vừa nói xong, thanh y thiếu niên liền chạy lại chỗ sư đệ của hắn.

Thừa biết giang hồ vẫn gọi sau lưng mình với danh từ «La Sát Tiên Tử», nhưng trước giờ chưa có ai dám gọi như vậy trước mặt nàng. Nay lại có kẻ dùng nó để chửi xiên, chửi xỏ nàng thì hỏi sao nàng không tức.

-Hừ, cái tên chết bằm, có ngày ngươi sẽ trả gấp mười lần ngày hôm nay.

Nàng vừa la vừa đuổi theo tên thanh y.

-Chạy lẹ lên đệ ơi, không thì hôm nay rượu chưa được uống mà đã bị ăn đòn.

Thế là hai sư huynh đệ lẻn vào đám đông và chạy vào tửu lầu.

-Huynh thiệt lợi hại, đệ phục huynh luôn. Ngay cả La Sát Tiên Tử mà huynh cũng dám chọc. Nếu nàng biết huynh là học trò của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu thì chắc mai này sư phụ khó mà làm ăn, huynh đệ mình chắc chắc bị đuổi tận giết tuyệt. Hê hê, sư huynh, cảm giác được nàng La Sát hôn như thế nào hả huynh?

-Đệ muốn biết hả? Muốn biết thì đệ đi thử đi thì biết. Nếu đệ dám, huynh thua cho đệ bao tiền này luôn.

Vừa nói, thanh y thiếu niên đã móc ra một túi, trên túi có thêu những bông hoa nhỏ màu đỏ, trông qua là cũng nhận thấy ngay đó là vật của một nàng con gái.

-Ủa, cái túi này ở đâu huynh có vậy? Không phải là lúc nãy thừa dịp

huynh lấy của nàng La Sát chớ hả.

-Thì sẵn dịp, lấy xài đỡ mà đệ. Lấy đi uống rượu.

-Thật không hổ danh là đại đệ tử của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu.

-Thôi ăn uống lẹ đi, rồi còn ra chợ mua đồ cho sư phụ.

—- o0o—-

-Lão phu nói một lần nữa, lão phu không có lấy món đồ đó. Hoàng đại hiệp đã tìm lộn chỗ rồi. Lão phu tuy có nghe nói về món đồ đó, và cũng biết là giang hồ đang đổ xô để đi tìm nó, nhưng lão phu lại không biết nó ra sao và không có lấy. Tin hay không là tùy đại hiệp.

-Các hạ là Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu, làm sao tại hạ tin các hạ được. Với lại người giữ món đồ đó có gặp qua các hạ, và sau đó thì món đồ bị mất.

Trong giang hồ hiện tại, chỉ có các hạ là khả nghi nhất. Tốt hơn hết các hạ hãy giao món đồ đó ra đi, không thì sau này đừng mong có chỗ đứng trên giang hồ.

-Ha ha, lão phu đã sống từng tuổi này rồi, sau này tất nhiên là không đứng vững trong giang hồ thì cũng là chuyện thường thôi. Hoàng đại hiệp mang tiếng là đại hiệp, sao lại ăn nói hồ đồ, không có bằng chứng lại vu oan cho lão phu thế? Xin cho lão phu biết người giữ món đồ đó là ai, để dễ dàng phân trắng đen.

-Tại hạ đã hứa với người đó là không nói tên họ người đó ra, để bảo toàn mạng sống cho người đó. Có phải các hạ tính giết người diệt khẩu không? Còn tại hạ đây thì các hạ đừng mong làm chuyện đó.

Lão già giận dữ, tay nắm cây trượng nổi gân, như sắp sửa xuất chiêu.

-Dù sao sức nhẫn nại của lão phu có hạn, xin Hoàng đại hiệp đừng ép bức lão phu.

-Nếu các hạ không giao món đồ đó ra, thì hôm nay đừng mong rời khỏi chỗ này.

-Được, lão phu cũng muốn coi công phu của Lý Lương Hoàng ra sao, có như giang hồ đồn đãi không, hay chỉ hữu danh vô thực.

Cả hai đều là cao thủ nổi tiếng trên giang hồ, nên ai cũng thận trọng khi ra chiêu, vì biết đối thủ của mình là tay lợi hại, ra chiêu mà không đắc thủ thì chính mình sẽ chết.

Giờ đây Lý Lương Hoàng tay đã cầm kiếm, ngưng thần. Và cuối cùng Lý Lương Hoàng đã xuất chiêu.

Đúng là gừng càng già càng cay, Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu rốt cuộc vẫn có sức nhẫn nại hơn là Lý Lương Hoàng. Nhưng đúng là Trường Giang sóng sau dồn sóng trước. Khi thấy Lý Lương Hoàng ra chiêu thì lão già cũng vung cây trượng của mình.

Không ai thấy chiêu thức của họ ra sao, chỉ thấy ánh sáng lóe lên và một màu đỏ. Cây trượng của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu thì chỉ trước ngực của Lý Lương Hoàng và lão già từ từ ngã xuống, và ngay cổ họng máu phun chảy ra xối xả.

Vừa lúc đó thì hai tên học trò của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu trở về, trên tay họ là những vật dụng cần dùng. Cảnh tượng đập vào mắt họ là cảnh sư phụ nằm dưới đất và kế bên là Lý Lương Hoàng trên tay đang cầm thanh kiếm nhuộm máu.

Nghe tiếng động, Lý Lương Hoàng quay người lại và thấy hai tên thanh niên.

⬔Đồ vật mà sư phụ các ngươi đã lấy cách đây ba hôm đâu? Đưa ra đây thì ta sẽ cho hai ngươi con đường sống.

Thanh y thiếu niên giận dữ trả lời:

⬔Đồ vật gì? Tuy sư phụ ta là Thần Thâu, nhưng không phải ham đồ quý báu, thứ gì cũng lấy đâu. Ngươi mang danh đại hiệp mà chưa phận biệt trắng đen, đã giết người. Danh môn chánh phái là như vậy đó sao?

-Đừng nhiều lời.

Lý Lương Hoàng dần dần tiến về hai sư huynh đệ.

-Sư phụ, ra tay đi.

Lý Lương Hoàng nghe thấy liền giật mình, quay lại thì thấy xác của Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Thâu vẫn còn đó. Thừa cơ hội đó, hai sư huynh đệ của chàng thanh y liền kéo nhau bỏ chạy. Khi Lý Lương Hoàng tỉnh ngộ thì đã không thấy bóng dáng họ đâu nữa cả.

-Giờ làm sao đây sư huynh? Sư phụ đã bị lão Lý Lương Hoàng giết rồi. Mà không biết vì vật gì mà lão Lý Lương Hoàng lại giết sư phụ.

Gã hắc y với vẻ căm hận, hắn nghiến răng nói từng chữ:

-Huynh cũng không rõ, nhưng chắc vật này không tầm thường đâu, giờ sư phụ chết rồi, huynh cũng không biết sư phụ có lấy vật đó hay không nữa. Giờ huynh đệ mình nên chia tay tại đây, đệ ráng tìm danh sư mà học võ để sau này còn điều tra vụ này và rửa hận cho thầy.

-Còn huynh thì sao?

-Huynh cũng sẽ tìm danh sư và cũng sẽ điều tra vụ này.

Thế là hai huynh đệ gạt nước mắt chia tay.

Đang đứng trầm tư thì tên thanh y nghe tiếng:

-Chính là hắn đó sư phụ, hắn đã trêu ghẹo đệ tử và còn lấy túi bạc của đệ tử nữa.

Thanh y thiếu niên nhìn về phía có tiếng nói và thấy đi đầu là «La Sát Tiên Tử» và theo sau là một thiếu phụ khoảng ngũ tuần, vẻ mặt có thể nói còn dữ dằn hơn cả cô đệ tử La Sát.

Thanh y thiếu niên nghĩ thầm trong đầu: “Đúng là thầy sao trò vậy, sư phụ mình là thần thâu, nên mình lâu lâu cũng ngứa tay còn cô này sư phụ la sát hèn chi tạo ra một la sát.”

La Sát Tiên Tử cất giọng hỏi:

-Tên kia, ngươi danh tánh là gì? Đồ đệ của ai? Sao dám ghẹo ta và lấy túi bạc của ta?

-Thầy tại hạ coi tướng thấy sau này chết về tay phái yếu, nên thầy đặt cho cái tên là Anh Yểu.

-Anh Yểu, Anh Yểu.

Cô gái lập đi lập lại tên của thanh y, và chợt mặt biến sắc:

-Ngươi…

Nàng liền bước tới, đánh một chưởng vào mặt thanh y thiếu niên.

Nhưng thanh y thiếu niên đã né được chiêu đó:

-Đấu với nàng thì ta không sợ, nhưng còn sư phụ nàng thì làm sao ta

chống nổi.

Chàng liền hét lớn:

-Đỡ ám khí đây.

Hai sư đồ chợt biến sắc vì thấy cát bay tới. Họ nghĩ rằng là độc sa. Hai thầy trò bèn né ra. Và khi bụi đã bay hết thì không thấy thanh y đâu cả.

-Đứng lại, tên lưu manh.

Hai thầy trò bèn tung mình đuổi theo thanh y.

Chương 2: Chốn Giang Hồ

Chốn giang hồ –

Khi đã chạy xa, và tin rằng đã bỏ xa thầy trò La Sát Tiên Tử rồi, thanh y thiếu niên bèn quay trở lại khách điếm nơi xảy ra án mạng.

Không còn thấy Lý Lương Hoàng đâu, nhưng lại thấy một đám đông đang vây quanh xác của thầy mình. Thanh y thiếu niên bèn chen vào đám đông, và mang xác thầy đi chôn.

Từ thuở nhỏ, chàng đã mồ côi cha mẹ, nhờ thầy mang về nuôi nấng. Tuy thầy là một tay thần thâu nổi tiếng giang hồ, nhưng rất yêu thương và hết lòng dạy dỗ chàng. Mặc dầu không muốn cho chàng đi vào con đường thần thâu như sư phụ, mang tiếng tăm không tốt, nhưng vì chàng gần sư phụ lâu ngày nên cũng học lóm được vài chiêu.

Nhìn nấm mồ của thầy mà nước mắt của chàng không ngừng tuôn rơi.

Trước giờ, ba thầy trò không câu nệ tiểu tiết, hay giỡn chọc nhau và chàng nhận ra một điều là luôn luôn phải cười. Đây là lần đầu tiên mà chàng chảy nước mắt.

⬔Sư phụ, đệ tử sẽ tìm ra chân tướng của vụ này và sẽ rửa hận cho sư phụ.

Nói xong, chàng quay lưng bước đi.

—- o0o —-

Chợ là nơi đông người, hỗn tạp nhất. Nơi đây có đủ hạng người, từ giàu sang cho tới bần hèn. Người giàu sang và bần hèn đâu có khác gì nhau đâu. Nếu có khác nhau, thì người giàu được người ta kính trọng, ăn mặc đẹp đẽ hơn mà thôi.

Đúng là «bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại thâm sơn hữu viễn thân». Người giàu dù ở nơi xa xôi thì cũng có kẻ tìm tới để kết bạn, còn kẻ nghèo dù giữa chợ cũng chẳng ai hỏi han đến. Thanh y thiếu niên mặc dầu trước đây vẫn thường nghe câu này, nhưng giờ đây chàng mới thấm thía được điều đó.

Mấy tháng rong ruổi giang hồ, chiếc áo màu xanh bây giờ đã trở thành màu đất. Người ta thấy chàng, không ai hỏi han, không kết bạn mà lại còn tránh xa.

Chàng thầm nghĩ trong đầu: “Phải chi mình sạch sẽ chút, gần bọn này rồi mình móc túi chúng cũng có tiền xài đỡ. Cái thứ bọn này, gặp kẻ giàu thì bưng bợ còn gặp người nghèo thì khinh bỉ, móc hết tiền chúng cũng đáng mà.”

Bây giờ thì bụng đói cồn cào, mà tiền thì không có. Chàng tự nhủ: “Phải chi ta là con nhà giàu thì đỡ rồi.”

Trước mặt chàng là một tên ăn mày, quần áo chàng so với tên ăn mày đó cũng không khác gì mấy.

Tên ăn mày hình như cố tình trêu chàng, trên tay đang cầm cái bánh bao ăn và còn vài cái trong bị nữa.

Chàng đi tới gần tên ăn mày và vỗ vào vai tên ăn mày.

-Chào huynh đài, huynh đài trông quen quá.

Khi tên ăn mày quay lại thì chàng chết sửng vì không ngờ là một là một «nữ hành khất». Chàng tự nhủ: “Không ngờ Thanh Bằng ta hôm nay phải ra tay với một cô con gái.”

-Huynh đài nhận lầm rồi, tôi làm gì có quen huynh đài.

-Vậy thì cho tại hạ xin lỗi, và xin tặng cô nương cái bánh bao này.

-Cảm ơn huynh đài, tôi đã có bánh đủ ăn cho ngày rồi. Huynh đài hãy giữ lấy mà dùng.

-Vậy thì xin chào cô nương.

Chàng vội vã đi về phía trước, trên tay là một chiếc bánh bao. Chàng vừa đi vừa nói:

-Xin lỗi nàng nha, ta bất đắc dĩ thôi. Mai mốt ta sẽ trả lại.

Và hắn lại nghĩ: “Lỡ mai mốt không có, lấy gì trả? Chẳng lẽ đem thân đền đáp sao?”

Hắn phì cười cho ý nghĩ ngộ nghĩnh đó của hắn:

-Thêm cái thân ta, chắc nàng phải đi ăn xin siêng năng hơn để nuôi cái tấm thân ta nữa.

Thì ra thừa lúc vỗ vai, chàng đã lấy được cái bánh bao trong bị, nhưng vì phát hiện đối tượng của mình là con gái, nên chàng phải trả lại bằng cách là tặng.

Không lẽ nói «trả lại cho cô nương cái bánh bao tôi vừa lấy của cô nương».

-Tại cô không lấy lại thôi đó nha, không phải tôi không trả lại cho cô nương đâu, không thể nói là tôi lấy cắp được.

Với cái bánh bao, chàng vào một ngôi miếu đổ nát, ăn ngon lành cái bánh bao và đánh một giấc.

Đang nằm ngủ thì chàng nghe tiếng động, giật mình thức giấc thì thấy «nữ hành khất» đang đi vào miếu để trú qua đêm.

-Chào huynh đài, không ngờ huynh cũng ở đây.

Chàng mỉm cười và cũng chào nữ hành khất, nạn nhân mới nhất của mình.

Chàng không biết là nàng có phát hiện ra cái bánh bị mất không nữa.

Đang suy nghĩ thì nữ hành khất đã mở túi, và nàng ngạc nhiên:

-Ủa, sao mất đâu cái bánh rồi?

-He he, thiệt là xin lỗi cô nương. Tại hạ lấy, tuy có trả lại nhưng cô nương không chịu lấy thì tại hạ không biết làm sao.

-Thì ra là huynh, không ngờ huynh lại là một cao thủ trong môn này.

Đang nói chuyện, chợt chàng nghe tiếng bước chân người đi tới. Người chưa thấy bóng dáng nhưng âm thanh đã vang vọng.

-Sư phụ à, vào nghỉ ngơi đằng trước đi. Nghỉ xong mai hãy tìm tên đó.

Nghe tiếng này, chàng hết cười nổi, vì cái giọng đó chàng đã nghe qua một lần và khó mà quên được. Chính là La Sát Tiên Tử.

Chàng hoảng loạn, chưa biết nên nấp vào đâu thì hai sư đồ đã vào tới nơi.

Và họ cũng bất ngờ khi thấy Thanh Bằng. Giọng của La Sát Tiên Tử lại cất lên:

-Lần này thì ngươi đừng hòng mà chạy.

-Ai nói là tại hạ muốn chạy chớ. Tại hạ đợi hai thầy trò cô nương ở đây đã lâu rồi.

Thấy giọng chàng không có vẻ gì là sợ sệt, hai thầy trò cũng hơi nghi, vì không biết chàng có mai phục hay mưu đồ gì không nữa. Hai thầy trò tuy có nhìn thấy nữ hành khất, nhưng nàng đối với họ chẳng có một chút giá trị gì hết, họ không coi nàng vào đâu. Nhưng nàng La Sát thấy Thanh Bằng là lửa giận nổi lên, nàng liền tấn công chàng một chưởng.

Thanh Bằng bèn né qua bên phải tránh chiêu chưởng, vừa né qua bên phải thì lại thấy sư phụ nàng tấn công. Chàng không kịp né chiêu đó và chàng đã bị điểm huyệt, không còn động đậy được nữa.

La Sát Tiên Tử lại mở miệng nói, nhưng nàng nghiến răng, nói giọng nghe thật khó nghe:

-Huynh đài tránh ra, đừng để tay ta đụng phải.

Và nàng tát vào mặt Thanh Bằng một cái thật mạnh:

-Sao kỳ vậy, tại sao không tránh? Người đời chuyên môn làm chuyện ngược đời không, đã kêu tránh lại không tránh.

Nàng dùng những lời lẽ mà Thanh Bằng trước đây dùng để ghẹo nàng. Không lẽ trời trả báo hay sao?

Thanh Bằng trước nay không có tin vào quả báo tuần hoàn, nhưng giờ sự thật rành rành trước mặt, không tin cũng khó.

La Sát Tiên Tử tát luôn bốn, năm cái vào mặt chàng.

Chàng không ngờ được nàng hôn có một cái mà lãnh tới mấy cái tát. Hèn chi không tên nào dám hôn nàng và cũng không dám cho nàng hôn.

-Bàn tay này chỉ dùng để lấy trộm đồ thôi, nếu mà chặt đi thì sau này giang hồ đỡ nạn mất đồ. Bổn cô nương thay giang hồ trừ khử những tên trộm.


Trang 1/6: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Cửu Âm Giáo

Hòn đá lập tức bị đôi tay rắc chắc của Cao Đình Phương nhấc lên cao hơn đầu. Không sớm cũng không muộn, đúng lúc này nhân vật ẩn bên trong vọng canh cố tình cười trêu Cao Đình Phương : – Còn trẻ...

TRƯỜNG SINH KIẾM

HỒI 1 – KHÁCH SẠN PHONG VÂN Thiên Thượng bạch ngọc kinh Ngũ lâu thập nhị thành Tiên nhân phủ ngã đỉnh Kết phát thụ trường sinh. Bạch ngọc trên trời Mười hai thành lầu đài Tiên ông đặt tay lên đầu mình Cắt...

Tao Loạn

Chương 1: Cuộc gặp gỡ bí mật Bấy giờ là những ngày cuối tháng Tư. Trời bắt đầu vào hè. Hơn mười ngày nay, chiến trận đã tiến xa về phía Nam. Tuy nhiên, tại thành Thăng Long, tình hình càng ngày càng căng...

Bách Thủ Thư Sinh

Hồi 1 Nhạc khúc và giai nhân Dương Châu trấn. Tọa lạc ven dòng Dương Tử, trấn Dương Châu đúng là nơi phồn hoa đô hội của Trung Nguyên. Tất cả mọi nẻo đường của Dương Châu trấn lúc nào cũng tấp nập khách...

Thần Châu Kỳ Hiệp 4 – Anh Hùng Hảo Hán

Chương 1: Đường hoa. “Cho dù tới tận chân trời góc biển, ta cũng nhất định phải tìm cho được Đường Phương”. Tiêu Thu Thủy đứng nhìn khách điếm bàn ghế ngổn ngang, không một bóng người, lặng lẽ hạ lời thề. Hắn đang...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền