Game Online Game Android Truyện
D'Vi Beauty - Mỹ Phẩm Tinh Hoa Cổ Truyền!
Dầu gội hà thủ ô | Dầu gội hà thủ ô mua ở đâu | giam can dong y gia truyen | my pham dvi beauty

Yêu Anh Thật Đau Lòng
QR Code: Yêu Anh Thật Đau Lòng

Yêu Anh Thật Đau Lòng



score
Đánh giá: 4.5/5 - 11.230 bình chọn
Truyện tiểu thuyết

Chương 1

Mở đầu:

Ở một vùng nông thôn yên tĩnh, những căn nhà thấp bé nằm cạnh nhau dưới ánh chiều tà in bóng ngả về cùng một phía, lộ vẻ cô đơn, có lẽ do trời chiều khiến căn nhà có vẻ cô độc, hay vì căn nhà đã cũ kỹ nên có vẻ tiêu điều, nhưng nhà vẫn là nơi cho ta cảm giác ấm áp.

Nhìn bao quát, cả thôn đều là những căn nhà như vậy, có thể dùng từ nghèo khó để hình dung sinh hoạt của người dân nơi đây, thay vì nói nghèo, nói đúng hơn là không dư dả, nhưng ít ra cuộc sống không quá khó khăn; chưa chắc ăn ngon, nhưng nhất định có thể ăn no.

Cũng vì vậy, người lớn chăm chỉ làm việc kiếm sống, nên đối với trẻ nhỏ, họ không quá nghiêm khắc về việc học hành, hoàn thành giáo dục bắt buộc, nếu không có hứng thú với việc đi học tiếp, vậy thì đi làm!

Nhưng không đại biểu cha mẹ có thể dễ dàng tha thứ cho con khi giáo viên ba ngày hai bữa lại gọi điện thoại một lần, thậm chí đến tận nhà, bởi vì con mình một tuần có năm ngày đi học thì ba ngày quên làm bài tập, hai ngày quên mang bài tập.

Vì vậy ở căn nhà nhỏ phía bên phải, lúc mặt trời đang ngả về phía Tây, truyền ra tiếng gầm giận dữ của người mẹ, làm cửa sổ cũng phải chấn động.

“Uông Xảo Ninh ――”

Quả nhiên tiếng rống giận của người mẹ cũng không khác mấy với tiếng gầm của sư tử Hà Đông, chỉ thấy cửa căn phòng bên phải vội vàng mở ra, một cô gái nhỏ mặc đồng phục học sinh ôm đầu chạy ra khỏi cửa, lè lưỡi, nhẹ nhàng thở ra một hơi, giống như may mắn vì mình đã chạy trốn nhanh.

Tiếng rống giận này không lớn không nhỏ, nên căn phòng sát vách bên trái cũng nghe thấy, vì vậy người ta cũng mở cửa sổ ra, nhìn một chút xem là tình huống gì.

Cô gái nhỏ đứng ở trước sân nhà, đang suy nghĩ nên hay không trở lại trong cơn gió lốc đi đối mặt với người mẹ đang nổi giận của mình, nhưng không có thời gian cho cô bé suy nghĩ nhiều, mẹ cô đã đi ra cửa; mà sát vách Quý mẹ cũng đang nhô đầu ra, ở vùng nông thôn này, một nhà đánh trẻ vạn nhà hưởng ứng. . . . . .

“Uông Xảo Ninh, con còn dám chạy?”

Cô gái nhỏ xin khoan dung nắm lỗ tai của mình, “Mẹ, con xin lỗi mà!”

Uông mẹ nắm lấy cổ áo con gái, giận đến nói không ra lời, bà biết con gái mình không thích đi học, nhưng làm bài tập nên tính là bổn phận của học sinh đi! Đứa nhỏ này cuối cùng muốn như thế nào?”Xảo Ninh, mẹ biết con không thích học, không thích đi học, nhưng ít nhất bài tập phải làm chứ, giáo viên ba ngày hai bữa lại gọi điện thoại cho mẹ, mặt mũi của mẹ để ở đâu nữa !”

“Con. . . . . . con biết rồi ạ!” Uông Xảo Ninh rất bất đắc dĩ, mỗi lần làm bài tập cô đều sẽ ngủ, cô tình nguyện dùng thời gian đó giúp đỡ mẹ làm việc nhà, giặt quần áo, nấu cơm, những chuyện này so việc học thú vị hơn nhiều. . . . . .

Uông mẹ than thở, bà biết con gái rất ngoan ngoãn, bà bận rộn công việc, con gái đều giúp bà một tay chăm sóc chuyện lớn nhỏ trong nhà, có thể nói chuyện trong nhà chưa bao giờ khiến bà phiền não.

Nhưng bà hi vọng con bà học tập chăm chỉ một chút, ít nhất về sau có thể không phải lao động chân tay, không phải khổ cực.

“Nhưng mẹ. . . . . . Những bài tập kia, con không biết làm!” Uông Xảo Ninh nói rất vô tội, giống như cô là người bất đắc dĩ nhất.

Mắt Uông mẹ trợn trắng, “Đó là vì con đi học đều ngủ gà ngủ gật. . . . . . thầy giáo đã nói cho mẹ biết rồi.”

“Con. . . . . .”

Uông mẹ thở dài nói tiếp, “Xảo Ninh, con cố gắng học tập một chút, nếu không về sau muốn làm sao đây? Chẳng lẽ muốn giống mẹ đến công xưởng làm công nhân sao?”

“Làm công nhân có cái gì không tốt!” Uông Xảo Ninh vừa nói , giống như rất không thích nghe người ta nói làm công nhân là xấu.

Nói đùa, mẹ của cô đi làm ở công xưởng, rất vất vả đây!

“Rất vất vả .”

“Nhưng. . . . . .” Cô gái nhỏ suy nghĩ một chút, bên trên khuôn mặt thanh tú lộ ra nụ cười sáng lạn, “Cũng không khổ cực bằng việc đọc sách á!”

“Con còn dám nói. . . . . .”

Lúc này từ sau lưng truyền đến giọng nói của một người mẹ khác, giọng nói tương đối dịu dàng, cùng giọng oang oang của Uông mẹ chênh lệch rất nhiều, “Chị Uông! Xảo Ninh rất hiểu chuyện ! Chuyện đi học cứ từ từ không sao đâu !”

Hai mẹ con xoay người nhìn về phía sau lưng, thì ra là Quý mẹ ở sát vách, gia đình này mới chuyển đến đây mấy tháng trước, Uông Xảo Ninh không biết nhiều, nhưng Uông mẹ và Quý mẹ cùng đi làm ở công xưởng, nên cũng biết nhau, hai người tuổi tác tương đương nên trở thành bạn bè tốt không có gì giấu nhau .

Uông mẹ cười cười, kéo con gái nói, “Xảo Ninh, đây là dì Quý.”

“Con chào dì Quý .”

Quý mẹ cười cười, “Xảo Ninh thật ngoan, nghe nói đã giúp đỡ mẹ một tay làm việc nhà rồi, thật sự là một đứa trẻ ngoan !”

Uông Xảo Ninh cười cười, nhìn mẹ một cái, trong ánh mắt kia như muốn nói “Chỉ có mẹ mới không phải biết con gái của mình tốt” , khiến mẹ cô mắt trợn trắng.

“Đứa nhỏ này học tập không tốt, tôi đang muốn tức chết rồi.”

Nhưng Xảo Ninh khéo léo hiểu chuyện thật sự là an ủi lớn nhất trong lòng Uông mẹ, đại khái chính là cách thể hiện tình cảm của cha mẹ phương Đông đi! Có nhiều hơn nữa cảm động, vui mừng, cũng không muốn nói ra khỏi miệng, cảm giác khen ngợi đứa bé rất khó chịu.

Quý mẹ đứng ở cửa sổ, nhìn hai mẹ con Uông gia trong sân, lúc này, có người đi đến phía sau bà.

“Mẹ, ai vậy?”

Một giọng nam trầm thấp, trong âm thanh lộ ra thành thục chững chạc, Quý mẹ tránh sang một bên, khiến người nói chuyện hiện ra trước cửa sổ.

“Là dì Uông và con gái .”

Người nam sinh kia liền đứng ở bên cạnh mẹ mình cùng nhau nhìn ra phía ngoài cửa sổ, khi anh thấy ngoài cửa sổ hai mẹ con, dĩ nhiên Uông Xảo Ninh cũng nhìn thấy anh.

Lộ mặt mới biết, nam sinh này đại khái cũng giống cô là học sinh trung học, nhưng âm thanh lại tương đối thành thục, cao hơn cô một cái đầu, gương mặt kia là sự kết hợp giữa ngây thơ của nam sinh và chững chạc của đàn ông, thanh tú lộ ra vẻ khôi ngô, là một nam sinh đang thời kỳ trổ mã, so sánh với Uông Xảo Ninh dinh dưỡng không đầy đủ, gương mặt vẫn còn trẻ con, thật khác xa.

“Xảo Ninh, đây là con trai của dì, gọi là Thạch Khiêm.” Quý mẹ hướng Xảo Ninh giới thiệu con của bà, về phần Uông mẹ đã sớm gặp qua con trai của bà rồi.

Nam sinh gật đầu, nhìn về phía Uông mẹ, “Con chào dì Uông .”

Uông mẹ cười cười, không quên dạy bảo con gái, “Xảo Ninh, con phải học hỏi Thạch Khiêm nhiều, Thạch Khiêm cũng giúp mẹ làm việc nhà, quan trọng nhất là, thành tích học tập rất tốt, ít nhất không phải đang làm bài tập thì ngủ.”

“Mẹ. . . . . .” Giọng nói bất mãn mẹ cô luôn làm cô nhục chí.

Mặt của cô đỏ hết, hơn nữa cũng tại cái nhìn soi mói của nam sinh kia; ánh mắt của Quý Thạch Khiêm không có nhiều cảm xúc, không có chế giễu, cũng không quá xem trọng, chỉ lẳng lặng nhìn.

Quý mẹ đề nghị, “Nếu không về sau Xảo Ninh đến tìm Thạch Khiêm cùng nhau làm bài tập đi ! Hai đứa chăm sóc lẫn nhau, như vậy chúng ta trực ca đêm cũng tương đối yên tâm.”

Uông mẹ vỗ tay khen hay, “Tốt quá! Chỉ sợ sẽ làm phiền Thạch Khiêm rồi. Xảo Ninh rất không chuyên tâm, làm bài tập thì sẽ ngủ, hơn nữa sờ đông sờ tây. . . . . .”

“Mẹ ――” tại đây sao cô cái gì cũng sai vậy?

“Thạch Khiêm, có thể không?” Quý mẹ hỏi con trai.

Quý Thạch Khiêm nhún nhún vai, từ chối cho ý kiến, coi như cho mẹ mình thuận nước giong thuyền ( tự quyết định ); vì vậy tại đây hai mẹ quyết định, nhờ Thạch Khiêm giúp đỡ Xảo Ninh làm bài tập.

“Thạch Khiêm, dì Uông giao quyền cho con, nha đầu này nếu như không chuyên tâm, con có thể dạy dỗ nó .”

Uông Xảo Ninh mở to hai mắt, không thể tin được mẹ cứ như vậy bán cô rồi. Đây coi là cái gì? Bán nữ cầu vinh sao?

Cô thở dài cúi thấp đầu xuống, lúc hai mẹ đang thảo luận rôm rả lại ngẩng đầu lên, đúng lúc đối mặt với cái nhìn chăm chú của anh.

Cô rất không sợ chết nhìn lại, một chút bộ dạng cô gái xấu hổ cũng không có, cô như vậy, lại gợi lên hứng thú của anh.

Vì vậy Quý Thạch Khiêm nở nụ cười, rất nhẹ, rất cạn, dường như chỉ trong nháy mắt liền biến mất, sau đó anh xoay người rời khỏi cửa sổ.

“Cười cái gì chứ?” Cô lẩm bẩm.

Một khắc kia, bọn họ không có phát hiện, trái tim thế nhưng xuất hiện một loại cảm xúc, gọi là mong đợi.

Nhà họ Uông và nhà họ Quý thật ra có rất nhiều điểm chung, đều là quả phụ mang theo đứa trẻ sống một mình, cha của Uông Xảo Ninh và Quý Thạch Khiêm đều vì tai nạn lao động mà chết, hai nhà đều muốn đi khỏi nơi thương tâm đó, vì vậy lần lượt đi tới vùng nông thôn này.

Cho nên hai đứa bé từ nhỏ đều tương đối hiểu chuyện, hiểu được thế nào là chia sẻ việc nhà với mẹ, khiến mẹ chuyên tâm làm việc, chỉ là phương thức của hai đứa bé không giống nhau.

Uông Xảo Ninh nghĩ, cô có thể giúp mẹ làm các loại việc nhà, như là quét dọn, giặt quần áo, nấu cơm, mọi thứ đều được, chỉ có duy nhất việc học thì cô thật sự không được; mà Quý Thạch Khiêm lại khác, anh biết trừ làm một đứa trẻ chăm chỉ, mẹ đối với anh còn có mong đợi khác, mà chính anh cũng biết, muốn thoát khỏi cuộc sống bây giờ, chỉ có cố gắng chuyên tâm học tập .

Mà hai đứa trẻ cũng thừa hưởng tính cách của mẹ chúng, Uông Xảo Ninh hoạt bát không câu nệ, Quý Thạch Khiêm ôn hòa kín kẽ. Hai nhà là hàng xóm, nhưng lại có tính cách khác nhau, trong những năm tháng trưởng thành đó, hai nhà cùng giúp đỡ, chăm sóc lẫn nhau.

Kể từ ngày hai bà mẹ sắp xếp cho Uông Xảo Ninh đi theo Quý Thạch Khiêm cùng nhau làm bài tập, năm giờ tan học, nhiệm vụ của Uông Xảo Ninh chính là có mặt ở nhà họ Quý, tiếp nhận Quý Thạch Khiêm “Giám thị” .

Công xưởng tan việc muộn, bình thường người lớn về đến nhà cũng đã hơn tám giờ, vì vậy 3, 4 tiếng để cho hai đứa trẻ chăm sóc lẫn nhau, cũng là chuyện tốt.

Ấn chuông cửa, Uông Xảo Ninh đeo cặp sách, tâm trạng chán nản tới cực điểm. Cùng với mấy ngày qua đến nhà họ Quý làm bài tập, mặc dù bài tập đã làm xong, nhưng thật sự rất nhàm chán, không thú vị.

Hơn nữa Quý Thạch Khiêm là người rất trầm mặc, trừ dạy cô bài tập thì sẽ nói chuyện, còn phần lớn thời gian đều là yên lặng đọc sách của anh.

Không tới nửa phút, đã có người mở cửa, đương nhiên là Quý Thạch Khiêm. Anh đã thay đồng phục, mặc quần áo thể thao, đứng ở trước mặt cô .

“Haizz. . . . . .” Cô thở dài một tiếng, không còn hơi sức nói gì thêm.

Quý Thạch Khiêm không nói cái gì, nghiêng người sang một bên để cho cô đi vào. Nhìn bộ dáng cô nhỏ gầy, đeo một cái cặp sách thật to, tự nhiên trong lòng anh cảm thấy thật buồn bực.

Cô bé này đã là học sinh trung học, sao hành động và tính cách lại giống như học sinh tiểu học vậy?

Đóng cửa lại, đi theo cô vào phòng khách, ngồi trước bàn đọc sách đặt bên cửa sổ. Phòng khách không lớn, nhưng những đồ dùng nên có đều có, bàn đọc sách, còn có một cái bàn trà, từ đó có thể suy ra hoàn cảnh của gia đình này.

Uông Xảo Ninh ngồi ở trên ghế, cả người nhanh chóng gục xuống bàn, một chút ý nghĩ lấy bài tập ra cũng không có.

Quý Thạch Khiêm nhìn cô, nhíu mày nói ” Bài tập mỗi ngày đều làm đến hơn mười giờ mới xong, còn không mang bài tập ra làm sớm một chút ?” Âm lượng của anh không lớn, nhưng giọng nói trầm thấp, chợt nghe cảm thấy thật giống thầy giáo ở trường học đang mắng người.

Uông Xảo Ninh vội vàng ngồi thẳng, từ trong cặp xách lấy ra nào là vở Tập làm văn, vở tiếng Anh, Số học, hộp bút, không ngừng gãi đầu, bắt đầu cùng chiến đấu với đống bài tập kia.

Còn Quý Thạch Khiêm ngồi ở chiếc ghế bên cạnh cô, đọc cuốn sách anh mới mượn được từ thư viện trường, sách giáo khoa anh đã sớm lật nát, lúc rãnh rỗi anh sẽ mượn xem một ít sách nâng cao .

Bóng lưng hai người rất tập trung, nhưng nhìn trước mặt có thể phân ra hai loại ── Quý Thạch Khiêm đọc sách, ngồi vững như Thái Sơn, trừ động tác lật sách, mắt động đọc sách, cái khác đều không nhúc nhích.

Mặc dù mắt của Uông Xảo Ninh cũng nhích tới nhích lui, nhưng không phải đọc sách; tay động tới động đi, nhưng không phải đang làm bài tập, cô nhìn những chữ viết kia, phát hiện chúng không biết cô…cô cũng không biết chúng.

“Tại sao không biết bao nhiêu thì phải gọi là X?” Gãi đầu, Uông Xảo Ninh bị bài tập phương trình làm cho đầu sắp nổ tung, cuộc đời là bể khổ, tại sao phải tự ép mình học những thứ này?

Quý Thạch Khiêm liếc nhìn cô, tiếp tục xem sách của anh rồi chậm rãi nói: “Cậu có thể dùng A, dùng B, dùng chữ cái nào cũng được để đại biểu không biết bao nhiêu. Chỉ là ở trong tiếng Anh, chữ X đại biểu cho những điều chưa biết .”

“Hóa ra là vậy!” Uông Xảo Ninh bĩu môi, suy nghĩ một chút, “Khó trách mỗi lần tớ đi thi làm sai đáp án, thầy giáo cũng sẽ ghi cho tớ một chữ X thật to.”

Cô tự cho mình thông minh, vì vừa hiểu ra một chuyện lớn không khỏi ở một bên đắc chí; Quý Thạch Khiêm phải khống chế bản thân, mới không bị cô làm cho tức chết.

“Chuyên tâm làm bài tập đi.”

“Vâng!”

Nhưng cô chuyên tâm chỉ được năm phút, lại bắt đầu phân tâm nhìn xung quanh, rồi nhìn Quý Thạch Khiêm, lại nhìn quyển sách trong tay anh, cái gì mà ” Vật lý học thăm dò thời đại mới” ( cái này mình chém =.=), ông trời! chỉ tên sách cô xem cũng đã không hiểu. . . . . .

“Các cậu ở lớp A có phải mỗi ngày đều chỉ ngồi đọc sách ?”

Quý Thạch Khiêm lại nhìn cô rồi nói: “Không phải.”

“Vậy các cậu còn làm cái gì?”

Anh cũng không nhìn cô nói, “Hô hấp, ăn cơm, ngủ. . . . . .”

Uông Xảo Ninh nói lớn, “Đó không phải cũng giống tớ sao ?”

“Tớ cũng không nói không giống nhau.”

Uông Xảo Ninh cười cười, “Nhưng thành thật mà nói, cậu rất lợi hại đó ! Bạn học của tớ đều nói tới chuyện của cậu, nói cậu mới chuyển đến đây một học kỳ, lập tức lấy được danh hiệu đứng nhất toàn trường, được vào học lớp A .”

“. . . . . .”

“Bạn học của tớ còn nói, hiện tại trong trường có rất nhiều nữ sinh rất thích cậu đó. . . . . .” Nhìn gò má của anh, phát hiện hình dạng này của anh tuyệt đối có thể làm tiền vốn. Khuôn mặt giống như được điêu khắc, sống mũi thẳng tắp, lông mày rậm. . . . . . Uông Xảo Ninh lộ ra vẻ háo sắc, cúi đầu cười cười, thuận tiện che giấu mặt gương mặt đỏ hồng của cô .

Quý Thạch Khiêm lại quay đầu nhìn về phía cô, hoàn toàn không hiểu cô gái này rốt cuộc đang suy nghĩ gì, nhìn trên bàn bài tập số học của cô, nửa giờ đã qua mà vẫn y nguyên một tờ, có mấy chữ, chẳng lẽ tối hôm nay lại muốn đến mười giờ sao?

Lại qua nửa giờ, thời gian hơn sáu giờ, Quý Thạch Khiêm đánh dấu đoạn sách đang đọc trong tay, rồi đóng quyển sách lại, đứng lên, động tác này dĩ nhiên làm cho Uông Xảo Ninh chú ý .

“Cậu. . . . . . cậu phải đi đâu vậy ?”

“Tớ có việc, cậu làm bài tập nhanh lên.”

“Cậu không được đi chơi đó! Không được bỏ lại tớ, không thể bỏ lại tớ đối diện với mấy bài tập này á! Như vậy quá tàn nhẫn. . . . . .”

Quý Thạch Khiêm nén giận nói: “Tớ không phải muốn đi chơi.”

“Vậy cậu muốn đi đâu?”

“Mẹ tớ sắp về rồi, tớ muốn đi nấu cơm, làm việc nhà.”

Uông Xảo Ninh ngẩn người, hơi ngượng ngùng, cô còn vu oan cho anh muốn đi chơi; Quý Thạch Khiêm rời khỏi bàn đọc sách, chuẩn bị đi về phía phòng bếp, xem ra anh muốn đi nấu cơm.

Lúc này, Uông Xảo Ninh đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời, cô đứng lên, nhanh chóng theo phía sau anh, anh đương nhiên cũng chú ý tới động tác này của cô.

“Cậu đi theo làm gì?”

“Chúng ta thương lượng một chuyện có được hay không?”

Quý Thạch Khiêm cao hơn cô một cái đầu, tự nhiên có thể dùng một loại ánh mắt quan sát tỉ mỉ đánh giá cô, thế nhưng trong ánh mắt của cô gái nhỏ lại thanh tịnh đơn thuần, hình như tràn đầy ý nghĩ chơi đùa.

“Chúng ta trao đổi đi, tớ giúp cậu nấu cơm, cậu giúp tớ làm bài tập.”

Vẹn toàn đôi bên a! Cô am hiểu làm việc nhà, anh am hiểu việc học, đều là nhân tài, nhưng mỗi người am hiểu lĩnh vực khác nhau thôi, làm gì cứ nhất định mỗi người đều phải giống nhau?

“Trao đổi?” giọng điệu của anh cao lên, không thể tin được, cô gái này rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì ?

“Đúng vậy! Có được hay không ?”

Nói thật Quý Thạch Khiêm rất muốn đồng ý, nếu không mỗi lần cô làm bài tập không hết, anh đều phải ngồi cùng cô đến rất muộn, nếu để cho anh làm, bảo đảm nửa giờ là xong .

Nhưng chuyện này đối với cô không phải chuyện tốt. . . . . . Đáng chết! Anh không quản cô nhiều như vậy, cô đâu có quan tâm đến việc học của bản thân. . . . . .

“Nếu không tớ giúp cậu quét dọn phòng, giặt quần áo, làm cái gì cũng được, có được hay không á!” Cô lôi kéo ống tay áo của anh, lệch trái lệch phải.

Vì vậy phe ma quỷ trong lòng Quý Thạch Khiêm đã chiến thắng lương tâm, cộng thêm bất đắc dĩ, anh liền gật đầu đáp ứng.

Uông Xảo Ninh như nhặt được đặc xá, rời đi bàn đọc sách cái nơi giam cầm linh hồn trẻ tuổi của cô, chạy về phía phòng bếp nơi để cho nàng cảm thấy giống như người thân vậy.

Mà Quý Thạch Khiêm ở một bên tràn đầy lo lắng rồi thở dài ngồi xuống, xem bài tập cô làm, quả thật không biết nên tức giận, hay nên than thở nữa.

“Đáng chết! Rốt cuộc đang làm cái gì. . . . . .” Loại bài tập này, anh 20 phút có thể xử lý xong, thế nhưng cô lại cần mấy giờ mới làm xong được.

Quả nhiên anh làm xong rất nhanh, trong lúc đó còn tốn một chút thời gian, viết giống chữ viết của cô, cộng thêm cố ý làm sai mấy bài, phù hợp với mong đợi của giáo viên đối với cô.

Chưa tới bảy giờ, anh đã đóng lại sách bài tập, kiểm tra sổ ghi chép của cô, xác định đã làm xong tất cả bài tập, xoay người, lập tức nhìn thấy cô ở phòng khách tới tới lui lui, đang quét nhà, mà trên bàn ăn đã có bốn món mặn một canh .

Anh ngẩn người, động tác của cô thật là nhanh!

Bởi vì động tác làm việc nhà của anh chậm, nên mới chọn thời gian cách lúc mẹ tan việc hai giờ để làm, kết quả cô chỉ cần hai ba mươi phút cơ hồ đã

Cô giống như chú ong mật nhỏ bề bộn công việc bay tới bay lui, nhưng trên mặt luôn mang theo nụ cười vui sướng, trong nháy mắt đó làm cho anh bị mê hoặc, thật là một cô gái kỳ quái.

“Tớ đã làm xong. . . . . .” cô đi tới trước mặt anh, “Cậu cũng làm xong rồi à? Hì hì, chúng ta hợp tác thật chặt chẽ.”

“Đây được coi là hợp tác chặt chẽ à?” Anh lẩm bẩm.

Lúc này Uông Xảo Ninh nhanh chóng thu dọn đồ đạc, vội vàng đem sách bài tập bỏ vào cặp sách, chuẩn bị đi.

Quý Thạch Khiêm ngơ ngác hỏi: “Cậu không ở lại ăn cơm à?”

“Không cần đâu! Tớ muốn nhanh lên về làm việc nhà, mẹ tớ cũng sắp về rồi, hôm nay cám ơn cậu nhiều!” Nói xong người liền rời đi.

“Cám ơn tớ? Cám ơn tớ cái gì. . . . . .” Anh giống như cái gì cũng không làm.


Trang 1/17: 1 2 3 Tiếp >>

Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

Cùng Thể Loại

Ở lưng chừng nhìn xuống đám đông

Sự thật về những lùm cây lạ đang phủ lên thành phố VÀO MỘT SÁNG THÁNG CHÍN, khi đang ngồi thiền trên sân thượng, Dzu thấy cả thành phố phủ đầy dây leo. Anh la thất thanh. Rồi sau đó mọi thứ tối sầm....

Người săn ác quỷ

Tóm tắt truyện: Nàng là học sinh lớp 12, là tập hợp của thiên sứ và ma nữ. Chàng là bảo vệ riêng và thuộc hàng sát gái được bố nàng mời đến. Lúc hai người bắt đầu đến với nhau, sẽ tạo nên...

Mãnh Nam Đầu Gỗ Theo Dõi Cô Dâu

Chương 1 Mở đầu Mới tới Sáng sớm đầu mùa hè, gió thổi nhẹ mang đến từng đợt hương thơm ngát của hoa nhài. Đang gục xuống bàn làm bài tập đột nhiên bé trai ngẩng đầu lên, nhìn ra phía ngoài, quả nhiên...

Cuồng Thú

Chương 1 Giới thiệu: Ghê tởm! Cõi đời này, kẻ xấu xa bại hoại nhất không phải là cô thì không được. Rõ ràng đã có một bạn trai vừa đẹp trai vừa si tình chung thủy, Nhưng cô vẫn thấy chưa đủ, quyết...

Thợ Săn

Chương 1: CHƯƠNG 01 Tiếng chiêng trống hòa cùng tiếng pháo hòa cùng tiếng hỉ nhạc từng bừng khắp phố, kiệu hoa lộng lẫy hoa mỹ, không khí tràn ngập vui mừng, thu hút rất nhiều người đến xem, các cô nương phụ nhân...
Xem Thêm →
Tìm Kiếm


D'Vi BeautyDVi BeautyHình Nền